Thứ Tư, 17 tháng 1, 2024

Những mẩu chuyện ngày cũ. (Con Chó Bi!)

 

Những mẩu chuyện ngày cũ.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

((@!@))

 

Con Chó Bi!

Năm Giáp Thìn 1964 của 60 năm trước, đó là năm gia đình tôi rời bỏ Lâm Tuyền để dọn lên Dran sinh sống. Lúc đó ba má tôi mới có 5 người con, đứa nhỏ nhất mới sinh được mấy tháng, tuổi Giáp Thìn (Nhờ dựa vào tuổi đứa em này tôi mới biết năm nhà tôi thay đổi chỗ ở, và cũng nhờ tuổi đứa em này tôi nhớ trong năm Giáp Thìn có một trận lụt lớn…) tất cả người trong gia đình không ai nhớ hoặc quan tâm làm gì về những chuyện nhỏ nhặt ngày xưa, nhưng với tôi thì lại khác, ngày còn nhỏ chưa biết gì thì tôi không có suy nghĩ, nhưng sau này lớn lên khi tôi hiểu ra những việc tôi còn nhớ trong quá khứ như thế nào rồi nghiền ngẫm thì nó trở thành nỗi ray rứt trong lòng, những điều đó lẽ ra như thoáng mây qua, thì cứ âm ỷ trong tôi. Trong đoạn hồi tưởng này tôi không kể về người, mà tôi lại muốn nhắc tới một con vật nuôi trong nhà, đó là con chó tên Bi, tôi nghe nói khi má tôi sanh chị tôi thì cũng là lúc đem con Bi về nuôi, như vậy con Bi bằng tuổi chị tôi và lớn tuổi hơn tôi. 

Con chó Bi cao lớn, có màu lông vàng óng và đẹp mã, nó có “nhiệm vụ” canh người lạ tới nhà thì cất tiếng sủa để người trong nhà biết, dù vậy tôi chưa nghe nó cắn ai hoặc làm cho ai khiếp sợ. Nó già chưa tôi không biết, nhưng chắc chắn nó là con vật trung thành. Mỗi chiều khi xe của ba tôi về còn từ rất xa ngoài ngã 3 người chưa nghe tiếng xe, thì trong nhà con Bi đã vẫy đuôi tỏ vẻ vui mừng chạy ra đầu ngõ ngóng ra hướng ba tôi đang lái xe vô. Nó đã sống trong gia đình như thế gần 10 năm! Vậy mà ngày dọn nhà đi, những vật vô tri không thể mang theo được phải bỏ lại đã đành, sao con  Bi cũng bị bỏ lại? Lúc đó chúng tôi còn nhỏ không quyết định được việc gì, mọi thứ đều theo sự sắp xếp của ba má, đáng tiếc tôi còn nhỏ nên không biết “nghĩ giùm” cho thân phận của con Bi, nó ở lại với ai trong căn nhà chủ đã dọn đi nơi khác, giữa một thôn xóm còn thưa thớt dân cư? Rồi nó sẽ ra sao trong những ngày vắng chủ? Khi chuyến xe chở toàn thể gia đình tôi rời khỏi sân, tôi thấy con Bi hộc tốc chạy theo sau, có lẽ nó cũng biết chủ đã bỏ nó lại với ngôi nhà đã khóa cửa, tiếng kêu thảm thiết như tiếng khóc của nó không dừng được bánh xe lăn nhanh, con Bi cứ chạy theo mãi cho đến cầu Dran thì dừng lại, mọi người trong nhà có vẻ chẳng ai quan tâm rằng con Bi ra sao ở đoạn đường đó.

Sau đó ít lâu Ba tôi đưa cả nhà về thăm lại nhà cũ, thấy con Bi vẫn nằm khoanh ở đầu hè, như vậy là sau khi không rượt theo xe nữa, nó đã quay lại một đoạn đường khá dài về nhà cũ, lại nằm ở đầu hè như ngày chủ của nó còn cư ngụ ở ngôi nhà, bộ dạng của nó mệt mỏi, khi thấy chúng tôi về nó không cuống quít mừng như trước nữa (Phải rồi, mừng sao được với những người đã không xem nó là “thành viên” trong nhà, và nuôi nó vì cần nó trông nhà chứ đâu dành cho nó sự thương mến nên mới “bỏ rơi” nó như thế!). Má tôi nói đã nhờ một nhà gần đó cho nó ăn!?...

 Lần sau nữa, chúng tôi lại về, con Bi gầy rạt, lông xơ xác và có một vết thương như vết chém đã khô trên sống lưng (Có thể nó đi kiếm ăn ở một nhà nào đó và bị người ta xử nó bằng một…nhát dao!?) khi đó tôi đã biết xót cho nó, nhưng cũng đành chịu không biết làm sao giúp nó, tôi không phải là người có quyền quyết định mang nó theo về nơi ở mới.

Rồi một lần nữa về lại nhà cũ, tôi không còn thấy con Bi! Hỏi thăm quanh đó cũng không ai biết, nó bị người ta bắt đi hay nó đã trút hơi tàn ở một nơi nào? Nhưng nhất định “số phận” không may của nó đã kết thúc không đáng như vậy.

Tôi chưa quên nó, con vật hiền lành đã có trong thời tuổi thơ của tôi, hình ảnh sau cùng mà tôi nhìn thấy nó với vết thương trên lưng thật tội nghiệp. Nhiều lần tôi nhớ tới con Bi, là nhớ tiếng kêu thê thiết của nó ở cầu Dran 60 năm trước như còn ám ảnh tôi với niềm ân hận. Con vật cũng có số phận bất hạnh (hoặc diễm phúc) như con người, chỉ có điều con vật thì không thể làm cho người ta hiểu được “nỗi đau” của nó…

Riêng tôi với vài dòng này khi nhắc tới nó, con chó Bi tội nghiệp của 60 năm về trước tự dưng nước mắt tôi muốn chảy, và sự xót xa này chỉ tôi là hiểu rõ…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh




CHUYỆN MỘT ĐÊM

Nhạc: Anh Bằng

https://www.youtube.com/watch?v=0qszIPKA8Mo

 



Trong Tim Em

 

r111.

Trong Tim Em

Em không cần tìm kiếm ở đâu

Trong tim em anh vẫn luôn ở đó

Em chẳng sợ anh sẽ là cơn gió

Thoát bay đi vào hư ảo mịt mờ

 

Bởi vì anh sẽ mãi mãi là thơ

Cho thao thức từng đêm dài em viết

Cho nỗi nhớ trong tâm hồn tha thiết

Cho đắng cay để em khổ một đời

 

Chuyện của mình chỉ có thế anh ơi!

Nên em chẳng kiếm tìm anh vội vã

Anh sẽ chẳng ở một nơi nào cả

Rất âm thầm em giấu anh trong tim

 

Để những khuya cùng chiếc bóng im lìm

Em quên tiếng thở dài dù anh vắng

Anh vẫn ở bên em trong thầm lặng

Nên nghĩa gì khi mình cách xa nhau

 

Em không cần tìm kiếm anh ở đâu

Trong tim em anh vẫn luôn ở đó…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


TÌNH YÊU NHƯ BÓNG MÂY

Song Ngọc – Hoài Linh

              https://www.youtube.com/watch?v=MutyE-jSqM8

Thứ Ba, 16 tháng 1, 2024

THỜI GIAN…

 


r379

THI  GIAN

Ngày xưa tôi cứ thường tự nghĩ:

“ Đến năm ba mươi tuổi hẳn là mình già lắm?”

rồi thời gian vụt qua không kịp đếm

nhẩm lại đã thấy vượt xa tuổi ấy lâu rồi

hơn bốn mươi năm vắt qua đời tôi

những sợi tóc đã bắt đầu điểm bạc

quá khứ và tương lai nhìn nhau ngơ ngác

một quá khứ chẳng yên lành

và tương lai cũng là khoảng trống thôi

hơn bốn mươi năm lặng lẽ qua rồi

đời người như chớp mắt

chớp mắt niềm vui

chớp mắt nụ cười

gian nan thì đằng đẳng

và ta trôi lẵng lặng

trong dòng sông cuộc đời…

(2005)

Hồ  Thụy Mỹ Hạnh

 

Lạnh trọn đêm mưa

Nhạc: Huỳnh anh

https://youtu.be/eykvX8pVtuE?si=NP5IBWQXeY5jyNul

 

Thứ Hai, 15 tháng 1, 2024

Trăng Khuya Lặng Lẽ

 r164

Trăng Khuya Lng L

Đêm nay trăng sáng ngập hồn tôi

Gió đùa cây lá, mây ngập trời

Không gian yên ắng mà vui thế

Chỉ riêng lặng lẽ một mình tôi.

 

Dịu dàng tiếng nhạc vẳng đâu đây

Trăng vẫn mênh  mông soi bóng gầy

Vô tình sương thấm vào vai áo.

Đêm lướt qua dần, hương thoảng bay…

 

Trăng gió và tôi...Cùng lẻ loi!...

Tôi ngắm nhìn trăng, trăng khuất rồi

Gói ánh trăng vàng rơi trên áo

Nhờ gió đêm nay gởi đến người.

Hồ Thụy  Mỹ Hạnh

*Bình Dương Chủ Nhật Số 496 Ngày 7.4.2000

 

Tình khúc buồn

Nhạc; Ngô Thụy Miên

https://youtu.be/tLUsKisZXj8?si=RmXpbTYWnBPje5GS

 

 

Chủ Nhật, 14 tháng 1, 2024

Tìm trong ký ức

r74.

Tìm trong ký  c

Nửa đêm mình chợt thức

Vẳng từ đâu tiếng đàn

Âm thanh nào ray rứt

Thương nhớ mùa Thu tàn.

 

Ngồi đây bên trang giấy

Tìm lối xưa trở về

Bóng người xưa nào thấy

Trong tâm hồn não nề.

 

Nửa đêm mình chợt thức

Tiếng đàn xa vắng đưa

Ngoài trời mưa không dứt

Niềm nhớ nhung nào vừa…

 

Tiếng thời gian gõ nhịp

Trên quạnh hiu đời ta

Những gì muốn níu giữ

Lại nghìn trùng cách xa.

 

Mái hiên còn thánh thót

Tiếng mưa ngân, ngân dài

Chiếc lá nào trăn trở

Cùng tôi chờ sớm mai…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Nửa hồn thương đau

Phạm Đình chương

https://youtu.be/2XHw9xZSv6g?si=jWbJSjkPKpjNtMe4

 

Thu Sầu

 


r45.

Thu Sầu

Em bao giờ cũng thế

Làm thơ cho mùa Thu

Để lá vàng kể lể

Trên lối đi sương mù.

 

Bây giờ người đã xa

Tiếng mưa buồn thiết tha

Lệ ai nhòa mực tím

Sầu của ai trong ta.

 

Em vẫn không trách người

Với những ngày ngoảnh mặt

Dù môi vắng nụ cười

Và mưa giăng bờ mắt.

 

Em bây giờ vẫn thế

Trong tóc dài thi nhân

Gói ghém nỗi bâng khuâng

Ước mơ xa tầm với.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Tập thơ “Mảnh Trăng Mồ Côi”  (NXB Văn hoá dân tộc 1999)

 

Hạnh phúc lang thang

Trần ngọc Sơn

https://youtu.be/B_QN7_A5Byw?si=VN3FLbSbFxaTHBsL

Thôi anh về đi

Thôi anh về đi

Thôi anh về đi!

Đừng gặp lại dù chỉ là một thoáng nhìn bối rối

Em sẽ chờ mong nhưng anh đừng đến nhé, từ đây…

Em sẽ quên đi hết tháng ngày này

Dù vắng anh, em sẽ buồn không ít

Những hoàng hôn tắt nắng, đường mờ mịt

Bóng tối loang vào tận trái tim mình

Đời chỉ là một cõi lặng thinh

Anh đừng nghĩ tình này là duy nhất

Rồi sẽ quên những gì đã qua, đã mất…

Cơn mộng muôn đời vẫn là giấc chiêm bao

Thôi anh về đi

Đừng âu lo hay một nghĩ ngợi nào

Nếu có buồn xin để một mình em anh nhé

Bước chân anh về, đường chiều đơn lẻ

Khói thuốc nào có là ấm hồn anh…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Lạnh trọn đêm mưa

Nhạc: Huỳnh anh

https://youtu.be/eykvX8pVtuE?si=NP5IBWQXeY5jyNul

 

 

 

 

Thứ Bảy, 13 tháng 1, 2024

Sỏi đá rêu phong

r452

Sỏi đá rêu phong

Chỉ còn chiếc lá cuối mùa

Tôi thênh thang giữa ngày xưa của mình

Thênh thang trong cõi lặng thinh

Bóng đêm hiu quạnh một mình vắng im.

 

Tìm trong quá khứ, tôi tìm…

Loanh hoanh với một nỗi niềm cũ xưa

Đời như chiếc lá đong đưa

Trong cơn gió lạnh, vãn mùa đã lâu.

 

Còn gì đâu để cho nhau

Dấu chân chim đã hằn sâu mắt buồn

Như dòng sông cạn đầu nguồn

Hồn tôi trơ sỏi, đá buồn rêu phong.

 

Hỏi người còn nhớ hay không?

Lối xưa, cảnh cũ còn mong ai về

Bốn mươi năm một lời thề

Mà đời thì ngắn giữa cơn mê dài…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

TÌNH KHÚC BUỒN

Nhạc: Ngô Thụy Miên

https://www.youtube.com/watch?v=tLUsKisZXj8

 

Nỗi Niềm Tháng Chạp

 

r133

Ni  Nim Tháng Chp

Tháng chạp, những loài hoa ngủ bên vệ đường

Bỗng choàng thức giấc

Tháng chạp, em bơ vơ ra phố một mình

Nghe mùa Xuân gọi

Không gian chừng như hỏi

Đã qua mùa Đông chưa?

Tháng chạp không có những chiều mưa

Mà cao nguyên vẫn lạnh

Mộng xưa đã tràn lấp lánh

Trên bờ mi em

Tháng chạp chìm trong đêm

Tình yêu trốn vào quá khứ

Chỉ có em đường dài vẫn cứ

Kiếm tìm anh

Tháng chạp buồn những nốt nhạc xanh

Em rải vào đêm vắng

Xuân đến không thầm lặng

Như lòng em nhớ anh.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Ngày mai không có anh trong đời

Nhạc ngoại lời Việt

https://youtu.be/N49ugGmfMk0?si=IEaq_Ra6_STbxnzs

 

Thứ Sáu, 12 tháng 1, 2024

Người ơi! Đừng về...

r321

Người ơi! Đừng về...

Anh về quên câu quan họ

Trong chiều se lạnh mưa bay

Lá vàng bâng khuâng rụng xuống

Như là Thu mới hôm nay

 

Người ơi! Người ở đừng về

Trái tim có điều muốn nói

Sương mù tựa như làn khói

Ta nhìn nhau mịt mờ xa

 

Anh về quên câu dân ca

Quan họ người ơi! Có nhớ…

Mưa làm vầng trăng non vỡ

Hoàng hôn tím màu đợi chờ

 

Anh về để quên câu thơ

Có mùa Thu và cả gió

Chở mây về giăng trước ngõ

Rối bời một thoáng tâm tư.

(20g35 Thứ tư 27.9.2000)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Người Làm báo Lâm Đồng Số 39 Tháng 10. 2000


 

Bài không tên số 4

Vũ Thành An

https://youtu.be/m4cntfgM9Hk?si=HQoZFBz8HmEEt3vi


Ngọn Nến Đêm Đông


r101-

Ngn Nến Đêm Đông

Ngày tháng đi qua như chuyện hoang đường

Trăng thờ thẩn với mùa Đông lạnh giá

Trăng thờ thẩn và cách xa tôi quá

Một vì sao như ngọn nến đêm Đông

 

Một vì sao thắp sáng ở trong lòng

Từng kỷ niệm tìm đường về lặng lẽ

Thời gian qua tôi ngỡ mình vẫn bé

Vẫn dại khờ quanh quẫn một trò chơi

 

Thu đã qua, Thu đã cách xa rồi

Mùa Đông đến lạnh lùng nơi đầu ngõ

Hương dạ lý thoảng mơ hồ trong gió

Tiếng đàn ai?...Lạc lõng giữa đêm Đông

 

Tiếng đàn ai khơi nỗi nhớ trong lòng

Từng kỷ niệm tìm đường về lặng lẽ.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Thanh Niên Số 5 (447) Thứ ba 11.1.1994

 

Phiên gác đêm Xuân

Nhạc: Nguyễn Văn Đông

https://youtu.be/CRWZK2BMXYw?si=WbnQxYObyKT4fAJs

 

Thứ Năm, 11 tháng 1, 2024

MÙA XUÂN thì thầm



r233.

MÙA  XUÂN  thì thầm

Này cô bé đi sao mà vội thế

Hãy chờ tôi theo nốt trọn con đường

Hoa mùa Xuân đang tỏa ngát hương

Xin em hãy chậm giùm chân bước.

 

Tất nhiên em cứ thản nhiên đi trước

Mặc mình tôi lặng lẽ…theo sau!

Nắng mùa Xuân đang rải trên đầu

Em có thấy Xuân về hoa thắm.

 

Tôi đang muốn thời gian trôi thật chậm

Đường dài ra như nối vạn con đường

Gió thì thầm những lời rất thân thương

Có lời nào của lòng tôi bối rối.

 

Còn nhiều lắm những lời chưa dám nói

Em vô tư, còn tôi cứ ngại ngùng

Chút thơ tình viết giữa mùa Xuân

Em đừng bảo rằng tôi nông nổi.

 

Mùa Xuân đến nắng vàng ngập lối

Ngàn hoa đang khoe sắc  khắp núi đồi

Em cứ đi đừng quay lại nhìn tôi

Tim tôi sẽ không yên trong lòng ngực.

 

Điệu luân vũ mơ hồ và nô nức

Cuống cuồng lên vì ánh mắt em nhìn…

Đơn Phương Thạch Thảo

*Bạn Ngọc (NXB Đà Nẵng) Số 56 Tháng 3.2000

 

Cánh hoa yêu

Nhạc: Hoàng Trọng

https://youtu.be/icjP8E8LpnQ?si=GO5sfLK50FHDNKtk

Mùa Thu của tôi

r499.

Mùa Thu ca tôi

Không có chiếc lá nào rơi trên thềm hồn tôi

Mà gió cũng thổi về hướng khác

Đêm cuộn tròn trong giai điệu Lightmoon Sonate!

Dịu dàng từng phiến âm thanh…

              

Trong ánh đèn đêm, chỉ tôi loanh quanh

Tóc dài quá nên trói đời thật chặt

Trói đôi chân, trói niềm vui lịm tắt

Trói nụ cười, trói cả tuổi thanh xuân.

 

Thời gian trôi hay dừng lại ngập ngừng

Giữa quá khứ, và tương lai vướng mắc

Tôi thảng thốt nhìn vách khuya trước mặt

Bóng ai kia lặng lẽ, không biết buồn hay vui…

 

Có điều gì khác lạ khi thời gian trôi qua với tôi

Buổi sáng nhìn vào gương, thấy mình không còn trẻ nữa

Xuân, Hạ, Thu, Đông thoáng nhanh qua cửa

Chỉ còn lá vàng rơi ngập ở hồn tôi.

                                        

Cuộc sống lắm nỗi buồn, nhưng không thiếu niềm vui

Nhiều ngõ cụt cũng lắm đường rộng mở

Nên tôi ơi cố buông niềm tiếc nhớ

Cho tâm hồn nhẹ bớt ưu phiền.

 

Mùa Thu rất dài với những niềm riêng

Đời đáng khóc cũng không tuôn nước mắt

Gom tất cả trắc trở từng đối mặt

Rồi cất giấu vào ngăn kín nhất hồn ta…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Monday June 19, 2023

 

Mười năm yêu anh

https://youtu.be/s6VYBtwrglk?si=YowQB3w9z0s0QSFC