Thứ Tư, 23 tháng 3, 2016

I'm singing



…Ra đi anh mang một mối tình, một cuộc tình quá hững hờ…

https://www.facebook.com/video.php?v=637110976432693&set=vb.100004013892909&type=2&theater


Người muôn năm cũ (Truyện ngắn)




   Người muôn năm cũ (Truyện ngắn) Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Trẻ Magazine (Dallas-Texas) Số 805  Thứ Năm 8.11.2012:
 http://baotreonline.com/Van-hoc/Truyen-ngan/nguoi-muon-nam-cu.html

Những Chiều Không Có Anh



Những Chiều Không Có Anh
Có lẽ chiều nào cũng vậy mà thôi
Nhưng em cứ thấy chiều nay buồn hơn chiều trước
Không có anh em làm sao biết được
Nắng cuối ngày vàng đẹp đến bao nhiêu.

Thu đã về lá vàng bay rất nhiều
Có chiếc lá nằm tận trong ký ức
Vương vấn quá những điều như không thực
Như yêu thương ngày ấy đã xa vời.

Hàng cây nghiêng xô dạt bóng chiều rơi
Thiên đàng vỡ cả những lời hứa hẹn
Còn đâu nữa thuở ban đầu len lén
Ngại ngùng trao những mộng ước ban đầu

Giòng sông xưa bây giờ chảy về đâu
Kỷ niệm hãy thả trôi theo giòng nước
Có lẽ chiều nay cũng như chiề hôm trước
Nhưng vắng anh nên em thấy buồn hơn!
(13g32 Thứ ba 19.5.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Nơi Sâu Thẳm Tâm Hồn



Nơi Sâu Thẳm Tâm Hồn
Nơi ấy không có biển
Mà sóng cứ tràn dâng
Xóa nhòa những bước chân
Cuốn trôi bao kỷ niệm.

Một đời luôn tìm kiếm
Như dã tràng bơ vơ
Se cát đến bao giờ
Mới thôi niềm vô vọng

Tình yêu như vết bỏng
Trong trái  tim tội tình
Em còn cho riêng mình
Những ngày xưa đã mất.

Nơi ấy không có thật
Một tình yêu ngọt ngào
Những cay đắng anh trao
Em vô tình nhận lấy.
(23h20 Thứ Ba 12.5.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Thêm Một Lần Đi



Thêm Một Lần Đi
Thêm một lần em đến
Là một lần chia tay
Và trong ký ức này
Thêm một niềm thương nhớ.

Để chiều qua bỡ ngỡ
Em vẫn thầm gọi tên
Những điều muốn lãng quên
Lại là điều nhớ nhất.

Tình yêu còn và mất
Cùng lúc ở trong em
Anh rất lạ vừa quen
Gần nhưng như xa cách.

Thêm một lần thử thách
Trái tim em đau hơn
Chìm trong nỗi cô đơn
Anh muôn đời không hiểu…
(20g17 Thứ Ba 7.4.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Rồi Sẽ Qua



Rồi Sẽ Qua
Phượng bắt đầu khoe sắc
Là mùa thi đã về
Gió xô dạt tiếng ve
Để nắng vàng trăn trở.

Bất chợ và bỡ ngỡ
Theo bước chân thời gian
Những đoá phượng chưa tàn
Vội chuyền tay nhau ép.

Là những gì rất đẹp
Sắp qua trong đời tôi
Cả mái ngói, tường vôi
Cũng trở thành nỗi nhớ.

Tuổi thần tiên một thuở
Theo ai đi vào đời
Đến rồi sao hè ơi!
Thoáng buồn vương trong mắt.

Phượng bắt đầu khoe sắc
Mùa chia tay đến rồi
Ai mang  đến trao tôi
Cả một trời tiếc nuối…
(16g Chúa Nhật 29.3.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

Hạ Ơi. (Nhạc) Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh






                                  Hạ Ơi.
                              Thơ Hồ Thụy Mỹ Hạnh
                                     Nhạc Trần Hữu Bích
                                    Thơ Hồ Thụy Mỹ Hạnh
                                    Ca sĩ Lam Trường

Huế Xưa_ Huế Bây Giờ



Huế Xưa_ Huế Bây Giờ
Cho tôi nhặt câu thơ
Ai đặt trong chiếc nón
Áo ai bay thấp thoáng
Cuốn theo cả màu chiều.

Ai gởi lòng thầm yêu
Nhớ mãi về kỷ niệm
Cổng trường xưa vôi tím
Vẫn xốn xang, ngẩn ngơ…

Cho tôi nhặt câu thơ
Ai thả trên dòng nước
Giọng ai hò sũng ướt
Như chứa cả mùa mưa.

Huế xưa_ Huế bây giờ
Vẫn tóc thề qua phố
Rêu phong tường thành cổ
Nao lòng ai nhớ về…
(12g Thứ Bảy 28.3.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Đôi Khi Trong Chợt Nhớ



Đôi Khi Trong Chợt Nhớ
Giá như anh cứ xem em là  em gái của anh
Cái vị trí mà sự chia ly không bao giờ đến được
Giá như thời gian đi ngược
Để ta có thể làm lại từ đầu
Bỗng nhiên mà mình chia tay nhau
Sự vô lý hơn ngàn lần vô lý
Dù trái tim vẫn tràn niềm chung thủy
Em vẫn không tỏ được lòng mình
Giá như em đừng mãi lặng thinh
Đừng dững dưng trong lần hẹn cuối
Đừng thản nhiên như không hề tiếc nuối
Thì tất cả đâu biến thành trò đùa!
Đã bao lâu? Đã mấy mùa?
Sao em cứ nghe lòng tự trách
Giá như không gian giữa chúng ta không hề ngăn cách
Em sẽ nói thật vì sao…
Trời ở đây vẫn như ngày nào
Vẫn mênh mông những chiều nhạt nắng
Vẫn đêm sâu trong quạnh hiu, tĩnh lặng
Anh xa quá chân trời, kỷ niệm hoá mong manh…
Giá như anh cứ xem em là em gái của anh
Cuộc đời sẽ đơn giản hơn giữa bao điều rắc rối
Dẫu có những nghĩ suy nông nổi
Ta vẫn có thể dễ dàng thứ tha
Bây giờ ngày xưa đã xa
Có bao giờ anh cũng như em nghĩ lại
Để thấy trong tình yêu ai cũng từng trẻ dại.
Và có một chút tiếc nuối muộn màng…
(4g rạng sáng Thứ Ba 24.3.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Mẹ Là Tất Cả



Mẹ Là Tất Cả
Mẹ là dòng suối mát
Trong những buổi trưa hè
Mẹ là khúc nhạc ve
Gọi mùa hoa rực đỏ.

Mẹ là đường, là ngõ
Đưa con vào tương lai
Mẹ là giấc mơ dài
Với bao điều thật đẹp.

Mẹ là khung cửa khép
Ngăn gió lạnh thổi về
Mẹ là nhà, là quê
Là yêu thương tha thiết!

Là những gì con biết
Không thể nào thiếu rời
Như biển cả mẹ ơi!
Lòng mẹ làm sao sánh

M là sao lấp lánh
Trên bầu trời của con…
(23g5 Thứ Ba 10.3.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Không Có Tận Cùng



Không Có Tận Cùng
Khi tiếng ve dọc theo suốt con đường
Hoàng Điệp sáng lên từng chùm trong nắng
Đường tan học thiếu những tà áo trắng
Là mùa hè đã đến ở đâu đây

Và đón chờ thêm những cuộc chia tay
Kỷ niệm chỉ biết ép vào trang sách
Rồi đường đời có bao nhiêu ngăn cách
Tạ từ nhau như một chuyện tình cờ

Tuổi học trò còn đẹp mãi trong mơ
Tận sâu thẳm trong tâm hồn nỗi nhớ
Là niềm vui đã âm thầm vụn vỡ
Hồn nhiên ơi! Có còn ở trong em…

Những buổi chiều trôi qua thật êm đềm
Trang lưu bút giữ bao là tiếc nuối
Có vần thơ nào là vần thơ cuối
Như yêu thương có bao giờ tận cùng.
(15g20 Thứ Năm 12.3.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

Chênh Vênh Tình Tôi (Truyệnngắn)




Chênh Vênh Tình Tôi (Truyệnngắn) Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Nam Úc Tuần Báo (South Astralia) số 914 Thứ Sáu 27.9.2013

Như Nắng Tàn Phai



Như Nắng Tàn Phai
Em lại về Đà Lạt
Một chiều xuân nắng tàn
Những con đường rất lạ
Với bao nhiêu ngỡ ngàng.

Thương ai mà bối rối
Để tình hoài trong tim
Anh và em hai lối
Biết đâu mà kiếm tìm.

Em gởi lại cho ai
Một chút tình của gió
Biết cũng sẽ nhạt phai
Như nắng tàn trước ngõ…

Em lại về Đà Lạt
Ngày xưa ở đâu rôi
Quán chiều nghe ai hát
Ly cà phê đắng môi.

Anh để lại cho em
Một khung trời tiếc nhớ
Hạnh phúc không êm đềm
Chỉ toàn là mảnh vỡ…
(0g25 Thứ Tư 4.3.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Một Nửa Vầng Trăng



Một Nửa Vầng Trăng
Thơ đem bán chẳng ai mua
Như tình yêu đã lỡ mùa từ lâu
Mà em thức suốt đêm thâu
Ánh trăng khuya cũng nghiêng sầu vào thơ

Nhớ ai trăng cũng nhạt mờ
Chút duyên tri kỷ biết chờ mong ai
Thơ, trăng, em với đêm dài
Mảnh tình đơn lẻ viết hoài chưa xong

Qua rồi ngày lạnh gió đông
Mà em vẫn thấy trong lòng giá băng
Đường đời trăm lối cách ngăn
Yêu anh em vẫn biết rằng mong manh

Ví như em đã có anh
Chắc gì em đã viết thành câu thơ
Nên dù anh có hững hờ
Để em đứng mãi bên bờ quạnh hiu

Để em tan lẫn vào chiều
Để cho em biết tình yêu là buồn
Khi màng đêm lạnh lùng buông
Để vầng trăng xẻ đôi đường ta đi…
(14g Thứ Bảy 14.2.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
                 http://hothuymyhanh.blogspot.com/

Hoài Niệm Ngày Về



Hoài Niệm Ngày Về
Tôi trở về với ngày tháng thần tiên
Đôi cánh nhỏ vút bay vào trang vở
Bạn bè đâu? Chỉ còn đây nỗi nhớ
Cánh Phượng hồng cũng lạc lõng, bơ vơ…

Tôi trở về một nỗi buồn thẩn thờ
Nghe đâu đó tiếng cười vui rộn rã
Đàn bướm trắng trên sân truờng lạ quá
Nao lòng tôi những kỷ niệm xa rời.

Ngoài cổng trường chỉ có một mình tôi
Với hoa phượng đã bắt đầu thắm nở
Trong tim tôi một nỗi niềm trăn trở
Nắng sân trường không ấm được hồn tôi.

Tôi trở về tìm nhặt hoàng hôn rơi
Dẫu vẫn biết xa lắm thời yêu dấu
Tuổi học trò như vườn hoa bướm đậu
Thênh thang sao giây phút trở lại trường.
(18g17’ Thứ Năm 12.2.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh