Thứ Bảy, 16 tháng 7, 2016

Thứ Ba, 5 tháng 7, 2016

Nhạc phẩm LỐI CŨ




Nhạc phẩm LỐI CŨ
 Thơ Hồ Thụy Mỹ Hạnh. Nhạc Trần Hữu Bích. Ca sĩ Đức Tuấn

Gởi Lại Cho Người



Gởi Lại Cho Người
Ngủ yên đi hàng cây
Đừng rung lên xào xạc
Gió mơn man nơi này
Dấu yêu trời Đà Lạt

Vẫn con đường ngày đó
Người đan tay mùa xuân
Bóng chiều phai trước ngõ
Ai thấy lòng bâng khuâng.

Đường vắng nào em qua
Ngỡ ngàng bao kỷ niệm
Bây giờ ta cách xa
Trời như giăng mây tím

Ngủ yên đi tình ơi!
Nhớ thương rồi quên lãng
Em gởi lại cho người
Trái tim vừa nức rạn!
(Đà Lạt Thứ Bảy 6.3.1999)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Khi Đời Không Có Anh

Khi Đời Không Có Anh
Gió vẫn cứ lang thang
Mặc bốn mùa thay đổi
Lá rụng nhiều trên lối
Làm vàng hơn nắng chiều

Hoàng hôn về hắt hiu
Câu thơ tình chắp vá
Bỗng nhiên thành người lạ
Sau một lần chia tay

Vẫn còn mãi nơi này
Khúc ru buồn của gió
Nắng tàn rơi trước ngõ
Nghiêng bóng chiều mong manh

Khi đời không có anh
Buồn nào hơn buồn thế
Có một điều khó thể
Là điều lãng quên anh.
(23g Thứ Hai 1.2.1999)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Không Đề 282



Không Đề 282
Có anh em mới biết
Thế nào là bắt đầu
Từ trái tim tha thiết
Của những người yêu nhau.

Mỗi lần đợi chờ anh
Em buồn hơn một chút
Mùa Xuân cũng qua nhanh
Chắc chiu từng giây phút.

Anh không là cơn gió
Sao hờ hững vô tình
Lãng quên và chối bỏ
Những ngày của riêng mình.

Rồi thời gian sẽ qua
Chỉ em là ở lại
Anh thì mịt mờ xa
Cõi em về trống trải.

Xa anh em mới biết
Buồn từng sợi nắng chiều
Mùa Xuân không ý nghĩa
Chỉ là niềm cô liêu…
(20g27 Thứ Hai 1.2.1999)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh