Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

Một Góc Đời Riêng Tôi



  


 Một Góc Đời Riêng Tôi
Còn một chút gì là của riêng mình
Em gom lại một góc đời dẫu hẹp
Tình dang dở ai bảo là tình đẹp
Khi trong lòng khoảng trống quá bao la

Một góc đời_Em giữ chuyện ngày qua
Quanh đây vẫn nguyên ảnh hình thuở đó
Khi mộng ảo đã thoát bay theo gió
Trái tim còn vướng lại một niềm đau

Một góc đời _ ta chẳng còn có nhau
Em chẳng dám tin rằng xa nhau thật
Em chẳng dám tin rằng tình đã mất
Hẹp hòi gì ai đánh thuế mộng mơ

Đâu ai tìm đóng thuế những trang thơ
Nên em bỗng trở thành người hào phóng
Một góc đời_em mặc tình bay bổng
Những bon chen, lừa lọc trả cho đời

Đừng vội vàng chi thế bóng chiều ơi!
Lá khoan rụng trên đồi bay xao xác
Đàn đừng buồn làm chi trong tiếng nhạc
Tình yêu ơi! Thôi đừng nghĩ về ai…

Để tâm hồn rời được nỗi đau dài
Mặc cây lá nghe mùa thu hấp hối.
(22g40 Thứ Sáu 8.5.1992)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Khúc Tương Tư



Khúc Tương Tư
Con đường tương tư ai
Ôm vào lòng vạt nắng
Cho buổi chiều chợt vắng
Bước chân người lang thang

Bức rèm thưa ngỡ ngàng
Buông vội trên song cửa
Che khuất lời ai hứa
“Yêu thương và đợi chờ…”

Tội nghiệp những trang thơ
Hoen đi từng dòng mực
Ngọn đèn đêm thao thức
Nghe đêm khuya thở dài

Tất cả tương tư ai
Để mùa trăng hờ hững
Để hàng cây lặng đứng
Âm thầm trong mưa bay

Thương những ngón tay gầy
Cô đơn lùa vào tóc
Uớc mơ xưa ngà ngọc
Cũng xa rời hồn em.
(19g Chúa Nhật 3.5.1992)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Khi Ng ười Phát Thư Đi Qua



Khi Ng ười Phát  Thư Đi Qua
Mỗi buổi sáng khi người phát thư đi ngang nhà không dừng lại
Em ngỡ như vừa đánh mất một cái gì sâu thẳm tận đáy tim
Một chút gì nhói lên trong khoảnh khắc im lìm
Và cứ thế, từng ngày qua cứ thế
Dẫu em biết rằng những dòng trên giấy nào có gì đáng kể
Khi lòng ai không nhớ, khi lòng ai đã quên
Nhưng mỗi buổi sáng em vẫn buồn tênh
Khi người phát thư đi ngang nhà không dừng lại.
Trời mùa hạ tâm hồn em vẫn lạnh lùng, tê tái
Trong mỗi phút đợi chờ đi qua
Có phải mỗi ngày thêm một cách xa
Biển giữa tim anh đẩy ân tình em về bờ khác
Biển giữa tim em sóng gào ồ ạt
Ôm vào lòng những trắc ẩn nghìn năm
Thành phố đó chợt trở thành xa xăm
Nên bước chân ai tìm về ngần ngại
Để mỗi buổi sáng em ngẩn nhìn theo mãi
Người phát thư đi qua dần khuất cuối đường.
( Đơn Dương 12g45 Thứ Ba 25 . 2 . 1992 )
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Rồi Mai Đây



Rồi Mai Đây
Rồi thì anh sẽ quên em
Như quên một giấc mơ êm trong đời
Tình buồn như lá vàng rơi
Thu đi còn để một trời nhớ thương
Rồi đây hai đứa hai đường
Tình yêu cũng sẽ như hương cuối mùa
Tình em như một cơn mưa
Giọt rơi trên má, giọt vừa mặn môi
Rồi đây hai đứa hai nơi
Em về cúi mặt đơn côi suốt đời
Yêu anh chỉ có vậy thôi
Thương đau cũng đủ rã rời hồn em…
Ánh trăng rơi vỡ bên thềm
Gió ơi ! Đừng thổi làm đêm lạnh lùng
Ngày mai xa cách muôn trùng
Em nghiêng vai gánh một khung trời buồn.
(Chúa nhật 2.2.1992)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh