Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015

Mùa thu ở đây


r232.

Mùa Thu Ở Đây

Đà Lạt làm gì có hoa sữa hở anh?

Thu Hà Nội anh mang vào xứ lạnh

Trên khắp núi đồi giọt mưa lấp lánh

Gió mang hương hoa sữa đi rồi.

 

Giọt mưa nào rớt đọng trên môi

Thu Hà Nội, Thu cao nguyên có giống!

Mùa Thu nào chẳng như là mộng

Riêng ở đây sương lạnh lẽo phố rừng.

 

Buổi chiều còn chút nắng bâng khuâng

Chưa nở tắt sợ hoàng hôn đến vội

Chỉ nghe thôi em đã yêu Hà Nội

Những con đường râm bóng mát hàng cây.

 

Thu Hà Nội có giống Thu ở đây

Mây lười biếng và buổi chiều ít nắng

Trong xôn xao mà vô cùng tĩnh lặng

Phố chiều mờ trong màng sương mong manh.

 

Đà Lạt làm gì có hoa sữa hở anh?

Mà mùi hương ai mang vào xứ lạnh…

(0g15 Thứ Hai 22.9.1997)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Chuyện một đêm

Anh Bằng

https://youtu.be/0qszIPKA8Mo?si=I9hLq_0fQSnU_x3t

 


Không Có Anh



Không Có Anh
Không có anh mùa thu cũng bơ vơ
Mặc cho gió và lá vàng hờn dỗi
Em vẫn với một tâm tình bối rối
Thả nỗi niềm lạc vào những vần thơ

Con đường buồn như chưa thế bao giờ
Không có anh mùa thu càng rét mướt
Sau cơn mưa không gian chừng sũng ướt
Tạ từ nhau làm tê tái bao chiều

Thu lại về , thu vẫn thật đáng yêu
Ngôi nhà vắng có bao điều mơ thực
Cơn mưa rớt vô tình qua ký ức
Không có anh trăng thao thức canh dài

Thu mới về thu đã nhạt phai
Thời yêu dấu cũng chóng vào quên lãng
Kỷ niệm cũ úa tàn theo năm tháng
Chút thơ tình tặng lại những mùa sau
Không có anh cũng không có thu đâu.
(Đơn Dương 23g37 Thứ Bảy 20.9.1997)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Hoa Tím Ngày Xưa



r230.

Hoa Tím Ngày Xưa

Mây về đón gió mùa Thu

Hàng cây cất tiếng vi vu trong chiều

Thu về cho lá rơi nhiều

Và còn mang đến bao điều ngỡ quên

Nỗi gì như thể không tên

Mà từng ngày tháng vẫn bên tim mình

Gió ơi! Sao quá vô tình

Thổi tan đi một bóng hình ngày xưa

Mùa Thu lẫn vào trong mưa

Những cành hoa tím đong đưa nỗi sầu

Mây chiều cứ kéo về đâu

Mà khung trời thẫm một màu hắt hiu

Trong em còn những dấu yêu

Trái tim vẫn có bao điều nhớ, quên

Khẽ khàng giữa chiều mông mênh

Một bông hoa tím buồn tênh lìa cành

Em còn viết để tặng anh

Dù mai kỷ niệm sẽ thành xa xưa…

(Đơn Đương 22g50 Thứ Sáu 5.9.1997)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


 https://www.youtube.com/watch?v=OhAZA4aq8OY

Đà Lạt của tôi



Đà Lạt Của Tôi
Đà lạt là chiều lất phất mưa bay
Chiếc dù nghiêng ai một mình trên phố
Bức rèm buông hờ hững khung cửa sổ
Tôi đợi ai mà héo úa cả vần thơ

Đà lạt là những sớm sương mờ
Lao xao cả rừng thông thức giấc
Hoa Rạng Đông rụng đầy trên mặt đất
Tiếng chân ai lạc vào xa xăm

Đà lạt như một nốt nhạc trầm
Vọng vào trái tim tôi và vang mãi
Thời gian đi có bao giờ trở lại
Mang tôi về những ngày rất xưa

Khi đông về thiếu những cơn mưa
Mặt hồ ôm cả bầu trời xanh ngát
Thương biết mấy những áng mây phiêu bạt
Bay về đâu khi chiều đã buông giăng

Đà lạt là đêm ướt đẫm ánh trăng
Êm ả quá những con đường đang thức
Như cơn mơ len vào trong đời thực
Như bài thơ ai chưa kịp đặt lời.
(0g30  Thứ Ba 2.9.1997)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Thứ Năm, 2 tháng 7, 2015

Tôi Sẽ Là Tôi Thôi (Truyện ngắn- Trẻ Dallas) Hồ Thụy Mỹ Hạnh




Tôi Sẽ Là Tôi Thôi (Truyện ngắn) Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Trẻ Magazine (Dallas-Texas)Số 939 Thứ Năm 4 tháng 6.2015






Khi Mùa Thu Đến



r227.

Khi Mùa Thu Đến

Bây giờ mùa Thu cũng đã về rồi

Nghe trái tim thấp thỏm điều chưa nói

Lá vàng rơi trong những chiều ngập lối

Cơn mưa phùn làm phố chợt buồn tênh.

 

Thả nỗi niềm vào biển mông mênh

Nghe sóng vỗ trong hồn nỗi nhớ

Kỷ niệm cũ ta vô tình đánh vỡ

Biển nhận chìm tất cả dấu yêu xưa.

 

Những hàng cây lặng lẽ đứng trong mưa

Chiều ngơ ngác đón Thu về vội vã

Có nghe thấy lời thì thầm của lá

Hạnh phúc sao mà  buồn và mong manh

Mùa Thu về rồi đó, biết không anh?...

(23g45 Thứ Tư 9.7.1997)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh




 

 



BẤT CHỢT MÙA THU



r 226.

Bất chợt  MÙA  THU

Bất chợt Thu về trong sáng nay

Hàng cây như tỉnh giấc ngủ ngày

Lá vàng như thể không buồn rụng

Mặc gió vô tình khe khẽ lay…

 

Bất chợt người đi qua đời tôi

Mang theo tất cả những nụ cười

Và như khép kín hồn tôi lại

Để chỉ một người nơi ấy thôi.

 

Kỷ niệm chất đầy trong bơ vơ

Con đường như cũng biết đợi chờ

Rồi mai ai có về qua đó

Tìm thấy bóng mình trong ý thơ.

 

Bất chợt Thu về ngang qua tim

Để lại trong tôi những nỗi niềm

Những chiều nắng trải vàng mái phố

Nhưng nắng ngày xưa biết đâu tìm…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Nam Úc Tuần Báo (Adelaide Australia) Số 657 Thứ Sáu 15.8.2008

 

Tâm Khúc

r234.

Tâm Khúc

Đà Lạt ơi! Nhớ lắm những buổi chiều

Mặt hồ êm, suốt con đường lặng gió

Có lúc nào anh tình cờ qua đó

Nhặt giùm em chút nắng của mùa Thu.

 

Và mây ơi! Sao dừng bước phiêu du

Để quyện cả vào hồn em nỗi nhớ?...

Chiều khắc khoải cho hoàng hôn tím vỡ

Đêm âm thầm buông xuống một vầng trăng.

 

Rồi những ngày trời Đà Lạt mưa giăng

Có nơi nào cho Thu về trú ẩn

Những chiếc lá có điều gì vương vấn?

Mà úa vàng suốt cả một mùa Thu!

 

Đường ai đi chiều có trắng sương mù

Chút lành lạnh sắc se trời Đà Lạt

Có đoá hoa nào bên đường ngơ ngác

Nở muộn màng trên những lối ai qua…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Nỗi đau từ  đây

Ngô Thụy Miên

https://youtu.be/Wd0O7DBJrAw?si=N_nZhwTYfLYE3SoX