Thứ Ba, 28 tháng 2, 2017

Đường Đến Mùa xuân (Truyện ngắn)

  

R 31.

Truyện ngắn

Đường Đến Mùa xuân

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Nàng cầm chặt chiếc điện thoại trong tay, đầu dây bên kia đã tắt mà giọng nói của anh như vẫn còn bên tai, vang vang lập lại trong đầu nàng như vọng từ một nơi nào xa xăm lắm:

- Tết này anh sẽ có một món quà đặc biệt cho em, em sẽ rất vui vì điều đó, anh tin chắc như thế….

 Nàng lắc đầu nguầy nguậy như có anh đang trước mặt:

 - Không! Em không thích bất cứ thứ gì, anh đừng tốn công bày vẽ, ở Việt Nam bây giờ cái gì cũng có, hàng ngoại nhập đủ cả anh à!....

Giọng anh pha chút đùa cợt:

- Nhưng cái anh nói thì em không thể mua vì nặng ký lắm.

- Nếu không đủ điều kiện để mua được thì em thường không nghĩ đến…

Nàng ngập ngừng, rất muốn nói với anh rằng nàng chỉ muốn gặp anh, muốn có anh hơn bất cứ thứ gì anh có thể tặng nàng, nhưng nàng không nói ra được, nàng muốn tự anh phải  hiểu đến điều ấy, lẽ nào tình yêu mà anh vẫn thường thì thầm bên tai nàng qua điện thoại trong những đêm khuya không đủ làm anh nghĩ ra sự khao khát mà tất cả những người đang yêu nhau trên đời đều nghĩ đến?

- Alô! Em vẫn đang nghe anh nói chứ? Sao tự nhiên im lặng vậy?

- Dạ! Em vẫn đang nghe mà, anh nói tiếp đi.

- Anh đang chuẩn bị cho một chuyến du lịch, sắp tới anh được nghỉ hai tuần…

Tim nàng rộn lên, hồi hộp:

- Anh định đi đâu vậy anh?

- Sang Cali! Anh muốn thăm một người bạn, bọn anh sẽ cùng đón tết và ôn lại kỷ niệm…

Tự nhiên nàng cảm thấy nghèn nghẹn ở cổ:

- Dạ! Có lẽ ở đó hấp dẫn lắm?

Giọng anh vui hẳn lên:

- Dĩ nhiên rồi, anh luôn luôn mong đợi chuyến đi này mà.

Nàng im lặng, như không còn gì để nói nữa. Trái tim nàng nhói lên một cảm giác hụt hẫng với câu hỏi trong đầu “Sao anh không mong một chuyến trở về với em?...” Nàng cắn môi nén sự xúc động, nàng cũng hiểu rằng nếu anh không muốn về mà nàng hỏi điều ấy chỉ khiến anh khó xử, nàng không bao giờ muốn anh phải khó trả lời một câu hỏi nào của nàng, nên nàng luôn tránh nhắc đến việc anh về Việt Nam, một phần vì nàng hiểu anh rất bận rộn, không dễ có một khoảng thời gian đủ cho một chuyến trở về, nhưng nay thì khoảng thời gian mà nàng mong anh có, đã có. Nhưng tình yêu anh dành cho nàng không đủ thôi thúc anh về. Thời gian hai tuần không phải là nhiều nhưng quý biết bao, nó có thể xoá đi khoảng cách giữa hai người và có thể biến ước mơ thành hiện thực. Để nàng được ngả vào vòng tay của anh, được nhận những nụ hôn yêu thương thực sự chứ không phải chỉ được anh gởi qua những dòng thư điện tử, hay qua những tin nhắn trong điện thoại hàng đêm.

 Nhưng anh không về với nàng! Điều ấy nói lên rằng người bạn nào đó của anh quan trọng hơn, còn mộng ước về tương lai mà anh thường nói, nàng nghe và ấp ủ, mang cả vào những giấc mơ với bao nhiêu hy vọng, hạnh phúc, giờ đây chỉ là ý nghĩ của riêng nàng. Còn anh, lời nói ấy có thể chỉ để làm hương vị tạo nên niềm vui muộn màng sau bao nhiêu gian nan, thăng trầm trong cuộc đời mà anh đã trải qua.

Cảm giác bồng bềnh như người say sóng, im lặng và chịu đựng, nàng không nói lên được cảm nghĩ của mình khi bên tai nàng giọng nói của anh vẫn cất lên vui vẻ với những câu chuyện gây cười mà trước đây nàng cũng luôn bật cười khi anh kể xong. Anh hãy vui thật nhiều nhé, lúc nào em cũng mong anh vui như vậy đó, anh yêu…

Nước mắt nàng ứa ra, anh không biết. Vâng! Làm sao anh biết được. Nàng yêu anh, như chưa từng yêu ai như thế và tình yêu đó giờ đây khiến nàng như ngợp thở, khi nghe anh báo tin rằng anh sẽ dành thời gian nghỉ hiếm hoi sắp tới để đi thăm người bạn của anh.

Nàng ngã người xuống giường, rã rời, đuối sức như vừa trải qua một chặng đường dài. Sự đa cảm, yếu đuối trong nàng giành phần thắng, nước mắt nàng vẫn ứa ra thấm vào chiếc gối lẻ. Nàng khe khẽ gọi tên anh, rên rỉ như một con mèo ốm “Anh không yêu em như là anh vẫn nói mà, phải không?...”. Nỗi buồn len vào tận nơi khuất nhất trong tâm hồn nhưng nàng không trách anh, trách làm gì khi điều anh quyết định sẽ mang lại niềm vui cho anh. Nàng có gì để ràng buộc, níu giữ anh chứ? Như hơn hai mươi năm trước nàng cũng đã để anh rời xa nàng.

O0O

Ngày anh vào quân ngũ nàng còn là một bé con, nhưng nàng vẫn nhớ dáng vẻ hào hoa, lịch lãm của anh trong bộ quân phục màu dương tím của binh chủng hải quân  mà nàng được thấy khi anh về phép.

Rồi miền Nam thất thủ, biền biệt mấy năm mới gặp lại. Lần này anh từ trại “cải tạo” trở về, dáng dấp oai phong ngày xưa giờ cao khều, gầy nhom. Anh trở về với căn nhà đã vắng rồi người mẹ thân yêu, vì thương nhớ và lo lắng cho đứa con trai, bà ngã bệnh và ra đi không kịp đợi con về. Anh sững im với nỗi đau không ai chia sẻ được.

Trái tim đa cảm với những suy nghĩ già trước cái tuổi mười tám của nàng đã rung lên, thương cảm hơn trước hình ảnh anh cùng những người gọi là “Ngụy quân, ngụy quyền” hàng tháng phải ra trước những cuộc họp dân phố để kiểm điểm trong thời gian quản chế. Nàng luôn đi họp thay cho gia đình, từ hàng ghế của những người dự họp nàng nhìn anh, có cảm giác anh vẫn đơn độc dù bên cạnh có  bao nhiêu người, bao giờ trong lòng nàng cũng gợn lên một chút gì đó xót xa, đồng cảm. Nàng hình dung ra những khó khăn mà anh đang gặp phải, cuộc sống vẫn tiếp diễn và anh sẽ làm gì khi trở về không có nghề nghiệp, công việc gì để làm. Những người có lý lịch “trong sạch” còn xin việc không ra huống chi là anh, chưa nói những đợt công tác do địa phương tổ chức liên miên mà những người trong hàng ngũ của anh phải chấp hành khi được gọi. Cứ phải mang gạo nhà tự túc đi làm công tác, khó khăn lại càng khó khăn.

Thỉnh thoảng nàng gặp anh, đôi khi do tình cờ và đôi khi do nàng cố ý, nàng luôn dành cho anh sự quan tâm chia sẻ. Dần dà hai người trở nên thân thiết. tình yêu đến là điều tất yếu, dù tình cảm nơi anh ít bộc lộ, cũng trầm lặng như con người anh. Anh không săn đón, hẹn hò, không cho nàng những lời yêu thương có cánh mà nàng thích nghe anh nói, vậy mà nàng yêu, không giải thích được tại sao lại chọn anh để trao gởi mối tình đầu của mình. Nàng còn quá trẻ để hiểu hơn cái điều đơn giản đối với riêng nàng: Yêu là yêu! Không suy tính thiệt hơn, tương lai sướng khổ, nên khi anh hỏi:

- Tương lai của anh mờ mịt, chẳng có gì ngoài sự cơ cực mà anh đang có, sao em lại yêu anh? Em không sợ khổ sao?

Nàng hồn nhiên, vui vẻ đáp:

- Khi có hai người sự cơ cực sẽ được chia ra, đâu còn nhiều như anh phải chịu một mình, em không sợ khổ, chỉ sợ anh hết yêu em…

Anh vòng hai tay ôm nàng thật chặt, nàng áp mặt vào ngực anh, hạnh phúc len vào tâm hồn khi nàng nghe anh nói:

- Em là nguồn an ủi của anh, có em anh đủ sức đứng vững trong hoàn cảnh hiện tại này. Sao anh lại hết yêu em được.

Anh có tên trong danh sách những người đi kinh tế mới, anh ngồi im cúi mặt, không có ý kiến gì khi nghe đọc tên mình, anh là thành phần không thể nêu lý do gì để xin xét lại. Chỉ có nàng trào nước mắt, lẻn ra ngoài phòng họp khóc một mình. Viễn cảnh anh đơn độc nơi heo hút vùng sâu không có thân nhân như những gia đình có đông lao động khác làm nàng không chịu nổi. Vất vả, thiếu thốn là việc tất nhiên. Đối với người dân thành phố lúc ấy, đi kinh tế mới chẳng khác nào bị đi đày. Nàng còn đau xót hơn khi nghĩ đến sự cách trở giữa hai người.

Căn nhà của anh phải tháo dỡ những gì có thể mang theo để dựng lại nơi ở mới. Những chiếc xe vận tải được đưa đến để chuyển vật dụng và người. Tiếng reo hò, đồng ca để cổ vũ tinh thần của đoàn thanh niên ở địa phương được cử theo làm công tác, giúp những gia đình đi kinh tế mới dựng nhà. Nàng sững im khi đoàn xe lăn bánh, biết rằng từ đây là thương nhớ, cách xa…

Anh đi rồi, một ngày đối với nàng dài như không thể hết, nàng viết nhật ký hàng đêm với bao nhiêu lời yêu thương cho anh. Những bài thơ chan chứa nỗi buồn mà vẫn không diễn tả hết lòng mình. Anh không biết! Vì nàng không gởi được cho anh. Cứ mỗi lần hình dung anh đang phơi mình ngoài nắng cháy cuốc xới đất hoang, lòng nàng lại nhói lên, đau xót.

Sau nhiều ngày chờ đợi, nàng cũng được gặp lại anh, khi nắng chiều đã vút  lên hàng Hoàng Điệp trước ngõ, ngỡ như anh từ một giấc mơ nào bước ra, một nhân dáng dãi dầu nắng gió, gầy guộc rám nắng. Nàng khóc, vì mừng và vì thương anh. Nhìn anh tiều tụy nàng hiểu ngay anh vất vả như thế nào dù anh không nói ra. Anh là người không hay than vãn về hoàn cảnh. Lần đầu tiên nàng nấu cho anh một bữa cơm, hạnh phúc vì được chính tay chăm sóc người mình yêu thương, nàng sung sướng khi nhìn anh có vẻ ngon miệng với bữa cơm đạm bạc của nàng. Anh nói:

- Em biết không? Ở trong ấy hôm nào được ăn nước mắm anh tưởng như được ăn… đám giỗ vậy.

Nàng sửng sốt:

- Nước mắm mà cũng thiếu sao?

- Muối có khi cũng thiếu. Trồng trọt đã có thu hoạch được gì đâu. Những nhà khác còn có thân nhân ngoài này tiếp tế, còn anh…

Hai người lặng im nhìn nhau, anh cũng hiểu nàng không có cách gì giúp được cho anh. Nàng còn có gia đình cha mẹ, một bầy em đông còn nhỏ dại…

Hoàng hôn đến rất nhanh, anh không thể ở lại lâu hơn, những điều cần thiết cũng chưa kịp nói hết với nhau. Anh cho nàng biết anh xin phép với lý do về để mua một vài vật dụng cần thiết, nhưng thật ra anh có ý định trốn về miền Tây, nơi có người em gái của anh theo chồng về sống ở đó, anh cần sự giúp đỡ.

So với anh, nàng còn quá thiếu hiểu biết để có thể cho anh một lời khuyên, cũng không thể ngăn cản anh thực hiện điều gì anh muốn. Nàng chỉ nói được với anh rằng nàng có linh cảm nếu anh đi lần này thì nàng có thể sẽ mất anh. Trước khi đi, anh để lại cho nàng một câu nói giống như một lời nguyền:

- Nếu còn sống, nhất định anh sẽ về với em!

Rồi anh đi…

Ngày tháng tiếp nối tháng ngày, nàng không nhận được một tin gì của anh. Mới đầu nàng còn tự an ủi rằng có thể anh sợ nàng gặp phiền phức vì liên hệ với anh, một người đi khỏi địa phương không được sự cho phép của chính quyền, anh không muốn nàng gặp phiền phức vì lúc ấy gởi thư qua bưu điện là cách liên lạc duy nhất nên anh chưa gởi thư về. Nhưng sự đợi chờ vô vọng không cho nàng nghĩ như thế lâu hơn. Anh đủ thông minh để nghĩ ra một cách nào đó để gởi tin về cho nàng, nếu anh muốn. Miền Tây! Nơi đó đâu phải là chân trời góc biển…

Nàng không còn hy vọng, mong gì gặp lại anh nữa. tình yêu đó dù không chết trong lòng nàng nhưng nó cũng phải chìm lặn xuống nơi sâu nhất trong tâm hồn. Trước khi ổn định được lòng mình, nàng đã đau khổ dày vò, tuổi đôi mươi của nàng không còn một chút mơ mộng gì về tình yêu nữa. Nàng hay khóc thầm, âu lo hơn là hờn giận khi nghĩ đến anh. Nàng cầu mong anh chân cứng đá mềm, vượt qua được những khó khăn mà chắc chắn anh phải gặp. Nàng cũng mong vết thương trong tim nàng mau lành lại, đừng khắc khoải, hãy trôi đi, xuôi về chốn mịt mờ những nỗi buồn không biết nói cùng ai nên nàng thường viết vào những chiếc lá thả xuống dòng sông trong những buổi chiều nghiêng bóng. Ngủ yên nhé, tình yêu…

Nàng lên thành phố làm việc như  những người trẻ tuổi khác. Kỷ niệm về anh ở lại nơi quê nhà. Nàng đoán rằng anh đã có gia đình êm ấm và hẳn là anh đã quên nàng như quên một làn hương thoáng qua đâu đó.

Hơn hai mươi năm lặng lẽ trôi qua. Nàng có thêm nhiều bạn mới, những cuộc gặp gỡ mới và tình yêu cũng đến, rồi cũng có rất nhiều lý do để chia tay. Trong tâm hồn nàng dường như có một khoảng trống không gì có thể lấp đầy. Nàng chợt tin vào số mệnh, có lẽ khi nàng được sinh ra đời, ông tơ đã quên buộc cho nàng một sợi chỉ hồng nên mới khiến xui những người đàn ông đến với nàng đều có những điểm nào đó nàng thấy không phù hợp với mình để rồi phải chia tay, mà đã không hợp nên nàng nghĩ thà sống một mình lại hơn!

Những mùa Xuân đến rồi đi, nàng không buồn không vui, không chờ đợi một điều gì mới mẻ đến với mình, nhưng việc gì đến phải đến. Nàng tình cờ gặp lại một người bạn, là đồng hương của nàng và cả anh, từ Paris trở về thăm nhà. Những gì về anh như một bí ẩn đối với nàng lúc đó mới được hé mở.

Khi xưa không phải anh về với người em gái ở miền Tây. Thật ra anh có một số bạn bè tổ chức vượt biên và họ muốn anh cùng đi, anh không còn lựa chọn nào khác, đó là cách tốt nhất để anh thoát khỏi sự khốn khổ mà anh không tin mình đủ sức chịu đựng đến cùng. Anh không phụ tình yêu của nàng, nhưng khi nhà nước Việt Nam  còn xem những người vượt biên là phản quốc thì anh không thể liên lạc với nàng. Đến khi chính sách có phần thông thoáng hơn, Việt Nam mở rộng ban giao với nhiều nước trên thế giới, anh vội  viết thư về cho nàng, đôi lần như thế nhưng không hề nhận được hồi âm, anh cũng nghĩ nàng đã có gia đình. Và anh lấy vợ, rồi có con, nhưng cuộc hôn nhân đó không bền lâu, anh lại sống một mình, đơn độc như ngày bước chân lên đất khách. Sau ngần ấy năm chưa một lần anh trở về quê hương, vì nơi đó anh không còn ai thân thích, có chăng là nàng! Nhưng anh cũng không biết nàng hiện ra sao? Ở đâu? Hơn hai mươi năm là khoảng thời gian đủ làm cho nàng lãng quên, hơn nữa ngày xưa anh đã làm tổn thương lòng tin của nàng, chắc gì nàng còn nhớ đến anh. Anh không biết rằng nàng có trái tim nhân hậu, nàng hay đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để cảm thông, chia sẻ. Nàng ít hờn giận ai quá lâu, thì với anh dù tình yêu xưa đã theo anh vuột khỏi tầm tay, nhưng ngẫm lại nàng chưa hề oán giận anh, thì nay hiểu rõ sự thật rồi, nàng lại  thấy thương cảm cho anh. Khi gia đình tan vỡ, nàng cho rằng dù bất cứ lý do gì, lỗi của ai cũng đều đáng tiếc. Người chồng hay người vợ đều bị tổn thương, mất mát như nhau, đều buồn như nhau. Chắc chắn không ai mong điều tan vỡ đến với mình. Vậy mà cuộc đời của anh sao gặp những điều như vậy…

Nàng cho người bạn số điện thoại và địa chỉ Email của nàng để chuyển đến  anh, nàng nghĩ giữa nàng và anh ít ra cũng còn một tình bạn để thăm hỏi nhau. Anh vui mừng khi biết tin về nàng qua người bạn và nàng cũng vui không kém khi nghe giọng nói của anh từ nửa vòng trái đất gọi về. Tình yêu của hai người đến lúc được đánh thức bởi số phận, mối tình đã ngủ yên trong lòng nhau hơn hai mươi năm chợt choàng dậy, khi mái tóc xanh xưa của cả hai đã có nhiều sợi bạc, nhưng tình yêu không có tuổi. Họ yêu nhau hơn, như bao ngày dồn nén để bùng lên mạnh mẽ. Họ thấy cuộc sống đầy ý nghĩa và mục đích để vươn tới. Anh hay nói:

- Nếu ngày xưa anh mang được em theo thì con của mình đã lớn rồi em nhỉ? Số mệnh đã buộc mình với nhau rồi nên dù có cách trở thế nào thì cuối cùng mình cũng sẽ thuộc về nhau. Mình sẽ sống cho cả hai mươi năm qua nữa em nhé.

Nàng nói:

- Anh phải bù cho em tất cả những gì trong suốt thời gian mình xa nhau.

Anh nói:

- Dĩ nhiên rồi, em yêu!

Anh cho nàng một niềm hạnh phúc vô biên dù chưa thể gặp nhau, nàng luôn cảm thấy có anh bên cạnh. Sự cô đơn không còn vây phủ quanh nàng trong căn nhà quạnh quẽ. Một mái ấm gia đình được anh vẽ lên mỗi ngày một rõ ràng. Nhưng đến hôm nay anh cho nàng một sự bẽ bàng khi báo tin anh sắp sang Mỹ với gia đình người bạn để cùng đón tết cổ truyền để nhớ quê hương! Nàng muốn hỏi anh xem người bạn đó là đàn ông hay phụ nữ, nhưng nàng sợ nếu anh trả lời là phụ nữ thì nàng sẽ ứng xử ra sao? Vì thế nàng im lặng không tỏ được thắc mắc của mình. Hẳn anh không hiểu được tâm trạng của nàng nên anh cứ vui vẻ nói cười cho đến khi tắt máy.

Nàng nằm im, chơi vơi hụt hẫng như đang rơi giữa lưng chừng không gian đặc quánh sương mù. Anh không đến trong giấc mơ buồn như tiếng thở dài của nàng đêm nay.

O0O

Không khí của những ngày cận tết bao giờ cũng rộn ràng, hối hả nao nức. Các siêu thị,  hàng chợ đông nghẹt người đi mua sắm. Nàng hòa vào dòng người đó để đẩy lui cảm giác lạc lõng của mình. Từ lâu rồi nàng không có khái niệm gì về một cuộc vui. Ngày lễ, tết chỉ là dịp để nàng có thể nghỉ ngơi cho lại sức sau những ngày làm việc chứ không phải để vui chơi. Nàng sống một mình, ít bạn bè, vì vậy nàng không quan tâm phải làm gì để có một cái tết đầy đủ, có ai đâu để sum họp cùng nàng. Nhưng sáng nay nàng chợt muốn ra đường, muốn đi đâu đó, nàng không chịu nổi sự im lặng trong căn nhà dù đã rất quen như thế. Nàng trang điểm khuôn mặt mình thật kỹ, chiếc váy màu đen hở cổ tôn làn da trắng, khiến nàng trở nên thanh thoát dịu dàng, và đôi mắt buồn thiếu một tia nắng lấp lánh. Nàng đến nhà một người bạn gái thân thiết từ thời thiếu nữ, muốn rủ bạn cùng đi mua sắm, bỗng nhiên nàng muốn có một cái tết như tất cả mọi người, dù rằng nàng vẫn sẽ đón giao thừa một mình, bao nhiêu năm rồi như thế, bận lòng chi cho buồn thêm, nàng tự nhắc mình trước khi  rời khỏi nhà.

Nhưng khi đến nhà bạn thì nàng thấy cô bạn và chồng, con đang lên chương trình vui chơi trong mấy ngày xuân, họ quay quần bên nhau vui vẻ, nàng không muốn phá đi cái không gian riêng biệt hạnh phúc đó nên lẳng lặng rút lui. Nàng vào một quán café vắng khách, ngắm nhìn đường phố dập dìu người, xe qua lại. Chiếc loa ở góc quán phát ra một bài hát quen làm nàng chú ý  “Em sẽ là dòng sông để anh là biển rộng. Em sẽ là gió lộng để anh là mây bay…” nàng mỉm cười nghĩ tình yêu thường làm con người trở nên rộng lượng và cao thượng như thế, cũng như nàng, sao nàng không thấy giận anh? Chỉ buồn, vì đó là tâm trạng khó tránh được trong lúc này.

 Đã bốn ngày anh không gọi cho nàng, chiếc điện thoại trở thành một vật thừa nên nàng cất vào tủ không thèm mang theo như chính nó là nguyên nhân khiến nàng buồn. Nàng cũng không check mail, vì nghĩ anh đã sang với người bạn và họ đang vui chơi, chắc gì anh có thời gian mà gõ thư cho nàng. Rời khỏi quán café, nàng đi mua sắm các thứ như dự định. Quá trưa mới trở về, taxi dừng lại trước hiên nhà, người tài xế xách giúp nàng những chiếc túi đựng hàng vào đặt trước cửa, nàng đang loay hoay mở khoá thì một cánh tay từ phía sau chồm qua vai cầm lấy chiếc chìa khoá trên tay nàng:

- Đưa đây anh mở cho.

Nàng giật mình quay đầu lại nhìn. Khuôn mặt rất đỗi quen thuộc đến độ nàng có thể nhớ từng nét của người trong tấm ảnh mà nàng đặt ở bàn làm việc đang đứng đây, sau lưng nàng, rất gần đến độ nàng có thể nghe rõ tiếng thở nhè nhẹ của anh:

- Anh xuống máy bay và về thẳng đây, thấy đóng cửa cứ sợ nhầm địa chỉ. Anh phải hỏi thăm hàng xóm, rồi ngồi ở quán nước bên kia đường chờ em đã mấy tiếng rồi, nếu em không về chắc anh phải quay lại…phi trường!

Giọng anh vẫn đùa cợt, nàng chẳng còn nghe anh nói gì nữa, cử chỉ của nàng cuống quít và nàng kêu lên một cách vô thức “Trời ơi! Trời ơi!...”.

Anh phải tự đẩy hành lý của anh và xách những túi hàng  hoá của nàng vào nhà. Nàng vẫn như người còn trong cơn mơ hoặc là đang bay bổng. Anh ôm ghì nàng vào người anh bằng cả hai cánh tay:

- Sờ vào người anh xem có phải là thật không? Anh đã về với em rồi. Từ nay chúng mình không bao giờ xa nhau nữa em nhé…

Nước mắt của nàng lúc ấy mới trào ra, anh nói:

-…Em đang thắc mắc sao anh nói sang với người bạn mà lại có mặt ở đây phải không? Anh nói thế vì muốn cho em có một niềm vui bất ngờ. Em có nhớ anh nói anh sẽ cho em một món quà đặc biệt và…nặng lắm, nhìn anh xem (anh lùi lại, dang hai cánh tay ra, nghiêng đầu nhìn nàng) anh nặng đến bảy chục ký đó nhé …

Nàng bật cười, hai nắm tay đấm nhẹ vào ngực anh:

- Anh xấu lắm, em ghét anh…

Dường như thế gian này nàng là người hạnh phúc nhất, và anh cũng thế. Nàng biết rằng con đường đi đến mùa Xuân của đời nàng nếu không có anh, nàng sẽ không bao giờ có thể bắt đầu.

         Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*****

Với lòng trắc ẩn, tôi xin tặng cho đôi tình nhân này một kết thúc có hậu (Dù họ đã tìm được nhau, nhưng nghìn trùng cách biệt! Lòng chung thuỷ không thể lấp được biển đông, trong khi trái tim nàng đã hoá đá bởi đợi chờ…)

HTMH








Anh đã thấy mùa Xuân chưa

Nhạc: Quốc Dũng

https://youtu.be/4D3WrrF-HHo?si=DmOKw23REqGBZbBk


 


Mẹ!...



312.

Mẹ!...
Mẹ ơi! Tình mẹ bao la
Con khôn lớn bao nhiêu là tháng năm
Ngày xưa chỗ ướt mẹ nằm
Mẹ như một kiếp con tằm nhả tơ
Mẹ là bến, mẹ là bờ
Để con êm ấm tuổi thơ của mình
Cả đời mẹ đã hy sinh
Để con nên vóc, nên hình mẹ ơi!...
Tuổi già của mẹ đến rồi
Gánh lo toan cũng đã vơi đi nhiều
Khi nhìn tia nắng cuối chiều
Lòng con chợt thấy bao điều vương mang
Làm sao giữ được thời gian
Mẹ giờ như chiếc lá vàng trên cây
Sợ gió vô tình lung lay
Làm sao đừng có cái ngày lá rơi!...
Khi còn có mẹ trên đời
Là còn có một khoảng trời bình yên.
(3g sáng Chúa Nhật 5.3.2000)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Lửa Phượng



r311.

Lửa Phượng

Màu hoa nào rực đỏ

Như lửa trong nắng hè

Râm ran khúc nhạc ve

Trên đường về xa vắng.

 

Nhặt vào tay chút nắng

Hong ấm thời gian qua

Khi tất cả trôi xa

Khuất mờ vào kỷ niệm.

 

Em vẫn mơ tìm kiếm

Một nét xưa dịu dàng

Tà áo trắng hiền ngoan

Trong những chiều tan lớp.

 

Trên con đường bóng rợp

Mây trắng theo nhau về

Bâng khuâng mái tóc thề

Dễ thương đôi mắt liếc…

 

Mùa Hạ làm nuối tiếc

Ngày xưa ơi...ngày xưa!

14:50 Thứ Ba 29. 2.2000

Đơn Phương Thạch Thảo

 

Phố đêm

Nhạc; Tâm Anh

https://youtu.be/h_2XsKrCapY?si=5n8M8E61TOCgmLrF



Chủ Nhật, 12 tháng 2, 2017

Cho người tình lỡ 💔 Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing




CHO NGƯỜI TÌNH LỠ
Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing
http://www.ikara.co/recording/cho-nguoi-tinh-lo-4519932367470592

CÓ- THẾ- MÀ- CŨNG- KHÔNG- NGHĨ- RA! (Truyện vui)




R 26.

         Truyện vui.

Có thế mà cũng không nghĩ ra

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Tôi cho rằng nếu nói “Trong xóm tôi không có ai nhiều ưu điểm bằng chị Thùy” Thì có vẻ bó hẹp chị bởi từ “trong xóm” và thiếu công bằng với chị, vì vậy cho phép tôi nói “Trên đời này” người bằng chị Thuỳ không phải là nhiều! Vì chị là một người toàn diện về mọi mặt. Ngoài nhan sắc hoa nhường nguyệt cũng nhường luôn, trong xã hội chị còn là người thành đạt, đó là phần thưởng cho quá trình học tập chăm chỉ, xuất sắc của chị. Trong gia đình chị là con ngoan, là chị gương mẫu có trách nhiệm với các em. Trong quan hệ với mọi người chị hoà nhã, lịch sự. Chỉ còn một điểm nữa, chị có là người phụ nữ đảm đang khi lập gia đình không thì chưa biết (Vì chị chưa có gia đình) nhưng tôi tin rằng với ngần ấy đức tính, ta có thể chắc chắn chị sẽ là người phụ nữ trên cả tuyệt vời.

Nói đến điểm cuối cùng này tôi mới nhớ cần nói thêm rằng, chị Thùy đã hơn bốn mươi tuổi, chị chưa lập gia đình không phải vì chị …ế! Ngược lại có nhiều người thích chị gọi là …từ cái nhìn đầu tiên! Nhưng không hiểu tại sao chỉ một thời gian ngắn, những chàng si tình lần lượt rút lui dần, có lẽ do chị kén chọn quá. Thế nên chị vẫn phòng không chiếc bóng, không vướng mắc vào chuyện yêu đương, chị đoan trang hết biết. Ngần đó thôi chị đủ tiêu chuẩn là thần tượng của tất cả các…bà cụ khó tính nhất trên đời! Chị còn là tấm gương để các bà mẹ chỉ vào đó mà răn dạy con gái mình. Mẹ tôi cũng thế:

- Con gái gì mà chưa nói đã cười, chưa đi đã chạy. Qua mà học tập chị Thùy.

Và thứ gì mẹ tôi cũng nhắc tôi hãy bắt chước chị, nên dần dần tôi trở thành một cô gái “nết na” xêm xêm chị, nếu đi thi hoa hậu ít lắm chị cũng được hạng nhì (tính từ trên xuống). Còn tôi vì là “bản sao” của chị nên tệ lắm cũng được hạng ba (Tính từ…dưới lên) nên đến tuổi cập kê tôi cũng có vài chàng trai theo đuổi. Chị dạy:

- Là con gái phải biết giữ…giá! Có người theo đuổi dù có yêu cũng đừng vội đón nhận tình yêu. Phải “hành” cho đến bến. Thích cũng tỏ ra không thích. Nếu yêu mình thật lòng thì kiểu gì họ cũng theo đến cùng…

- Nhưng nếu họ không theo đến cùng vì ngỡ mình không chấp nhận tình cảm của họ thì sao?

- Chứng tỏ người ấy thiếu sự kiên nhẫn, cũng đồng nghĩa là tình cảm mà họ dành cho mình không sâu đậm gì. Như vậy mất họ cũng có gì tiếc?.

Tôi vâng lời chị tuyệt đối, nên ra sức mà hành hạ, yêu sách đủ điều đối với người nào nói yêu tôi. Chính nhờ sự “thử thách” mà chị Thuỳ dạy cho, tôi mới biết rằng trong số các chàng trai muốn làm quen với tôi, chả ai có tính kiên nhẫn và có tình cảm sâu đậm với tôi, vì sau một thời gian ngắn họ đều quay lưng, bỏ mặc tôi hụt hẫng với tình cảm chưa kịp tỏ lộ của mình. Cứ thế tôi không có một mảnh tình nào vắt vai cho đến lúc bước vào cái tuổi… hăm!

Ra đường tôi đi nghiêm chỉnh, mắt nhìn thẳng không ngó dọc, ngó ngang (Chỉ liếc liếc thôi). Một hôm tôi liếc trúng một ánh mắt cũng đang liếc tôi. Không thể hỏi tình yêu tại sao nó tới? Nó tới bằng đường nào? Chả rõ! Chỉ biết khi hai đôi mắt liếc ấy gặp nhau thì định mệnh xuất hiện, và tôi yêu…

Nhưng lời dạy của chị Thùy đã nhập tâm, tôi không thể làm khác đi được. Tôi hâm hở “thử thách”. Tôi muốn biết anh có yêu tôi sâu đậm không? Một thời gian ngắn thì anh không chứng tỏ được tính kiên nhẫn nữa, anh rút lui có trật tự.

Tôi đau đớn, về xin ý kiến chị Thùy:

- Hu…hu…anh ấy nói rằng rất thất vọng về em, rằng em là một cô gái có tâm tính thất thường, không biết tôn trọng tình cảm của mình, kiểu cách không đúng chỗ. Em có nên xin lỗi vì những điều quá đáng của mình không? Em yêu…híc…híc…anh ấy!

Chị Thùy trợn mắt:

- Em nói sao? Xin lỗi là tự làm mất giá của mình, mà em phải luôn luôn nhớ rằng, thà mất tình yêu chớ đừng để mất giá!

Tôi khóc rấm rứt:

- Nhưng chị ơi! Mình là người sai mà, sai thì phải sửa, phải nhận lỗi, nếu không thì ai có thể chấp nhận được mình hả chị?

Chị Thùy trấn an tôi:

- Gã đó chưa gì đã rút lui em tiếc làm gì. Không lẽ trên thế giới có gần bảy tỷ người, còn bao nhiêu là người lại không có người cho mình chọn…

- Nhưng người mình chọn lại không chọn mình! Chờ đợi đến bao giờ người ấy trong khi bây giờ em đã gặp một người yêu em và em…cũng yêu! Còn chị, có phải chị định nói rằng sẽ tiếp tục chờ và tiếp tục thử thách để tìm ra người có tính kiên nhẫn như mong muốn? Trong khi chị ơi! Tuổi tác của mình sẽ nhiều lên…

Chị Thùy như “khám phá” ra thêm chân lý trong câu nói của tôi, chị trở nên hùng biện hẳn lên:

- Đó…đó! Dù có đến bao nhiêu tuổi em vẫn nhỏ hơn chị, nhỏ hơn có nghĩa là trẻ hơn đúng không? Vậy mà chị còn chưa lo, mà em lại lo cái nỗi gì…

Nghe chị giải thích tôi hiểu ra và thấy cũng… có lý! Dù sao tôi cũng còn đến hơn muời năm nữa mới bằng tuổi chị Thùy hiện giờ. Tôi phải theo gương chị, mãi mãi tôi vẫn trẻ hơn, nhỏ hơn chị cho dù tôi có đến bao nhiêu tuổi!

CÓ- THẾ- MÀ- CŨNG- KHÔNG- NGHĨ- RA.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

   *Trẻ Magazine (Dallas-Texas) Số 810 thứ Năm 13.12.2012


Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

Lời Nào Cho Trăm Năm



r310

Lời nào cho trăm năm

Ta tìm về hư không

Nghỉ ngơi đôi chân mỏi

Lạc vào trong đêm tối

Thấy đời như rộng hơn

 

Ta ôm nỗi cô đơn

Khát một ngày tình cũ

Đóa hồng xưa úa rũ

Trong ngăn tim tình yêu

 

Ta tìm về buổi chiều

Nhặt chút hoàng hôn vỡ

Còn gì cho nỗi nhớ

Một chút buồn lặng câm.

 

Những lời hẹn trăm năm

Một khắc vào quên lãng

Trong tâm hồn thấp thoáng

Bóng dáng ai ngày nào

 

Tìm về với chiêm bao

Ngỡ ngàng ta một bóng…

(22g30 Chúc nhật 27.2.2000)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh



Siết chặt bàn tay

Mặc Thế Nhân

https://youtube.com/shorts/qk9xM3gpnVw?si=piaGMXtvO0yERdIX


Chuyện Đời Thường -Truyện ngắn.



r 25.

Đơn Phương Thạch Thảo

Chuyện Đời Thường

Truyện ngắn.

Tiếng cãi vã từ căn nhà đối diện mỗi lúc một to, tôi nhìn kim đồng hồ đang nhích về con số 12, cái giờ mà ở cái xóm lao động này cần sự yên tĩnh để sớm mai mọi người lại lao vào công việc. Sự nhọc nhằn lắng lại sau một ngày vất vả của họ đã bị đánh thức rồi, chắc chắn thế. Tôi hé cửa nhìn ra thì thấy vài nhà đã bật đèn, vài người đứng ngoài hiên to nhỏ và cùng hướng mắt nhìn về căn nhà đang ầm ỷ kia.

Đó là gia đình của một cặp vợ chồng mà cả xóm này không còn ai lạ gì khi nghe họ gây gổ. Anh chồng chạy xe ôm thường đứng đợi khách ở góc đường có một quán nhậu bình dân, nơi những người ít tiền thường tụ tập bù khú thâu đêm. Không biết có phải vì hay đứng cạnh đó nhìn mãi cảnh ấy rồi sinh tật? Cứ không có khách thì anh ta lại vào quán ngồi nhâm nhi, đó cũng là nguyên nhân nhiều người không muốn gọi xe anh ta vì sợ cái hơi men lúc nào cũng có ở anh ta. Ế khách thì đâm ra buồn bực nên càng nhậu để tiêu sầu.

Chị vợ buôn thúng, bán bưng. Bốn giờ sáng đã phải dậy ra chợ để đón hàng của của những người ở quê mang lên, khi thì mớ trái cây, rau củ. Khi thì vài con gà, con vịt rồi đem vào bán lại cho những người có quày hàng trong chợ. Nếu không sang tay được thì phải ngồi bán lẻ cho đến hết. Cuộc sống của họ khá vất vả, thiếu thốn. Điều ấy thể hiện ở mấy đứa con gầy gò, suy dinh dưỡng. Thể hiện trên khuôn mặt sớm có nét tàn phai của chị vợ. Người phụ nữ ấy trong mắt tôi thật đáng thương.

Họ thường xuyên cãi vã, cơm áo gạo tiền đều đem ra kể lể. Những lúc như thế hàng xóm nghe nhiều hơn là chính họ. Nhưng chỉ hôm sau lại như không có chuyện gì xảy ra, như không hề xúc phạm nhau. Có hôm chị vợ ở chợ về xách một cái áo cũ mua ở chợ trời, hớn hở gọi chồng từ ngõ “Anh ơi! Mặc thử cái áo này xem có vừa không?”. Lại chuyện trò rôm rã, lại hạnh phúc như…thường ngày! Nhưng đêm nay cuộc cãi vã xem ra không có tín hiệu gì là đến hồi kết thúc, vì mỗi lúc một quyết liệt hơn. Rồi bỗng có tiếng rú thất thanh của chị vợ làm tiếng anh chồng im bặt, thay vào đó là tiếng khóc của đám con.

Tôi bật cửa ra gọi một chị hàng xóm:

- Không xong rồi, phải vào can ngăn họ, trong lúc nóng giận họ có thể không làm chủ được bản thân…

Chị hàng xóm gạt phắt:

- Chuyện nhà ấy xía vào làm gì, họ không cãi nhau mới lạ…

Tuy nói vậy nhưng chị cũng đi với tôi, vài người đứng quanh đó cũng rảo bước theo. Quả nhiên khi đến nơi, ai cũng hốt hoảng khi thấy chị vợ đang nằm lăn ra đất, mặt bết máu, đám con thì ôm mẹ kêu khóc. Còn anh chồng đứng nép trong góc nhà, ánh mắt thất thần của một người lỡ tay phạm tội.

Khi thấy có người vô nhà, anh ta lấp bấp phân bua:

- Tui…tui chỉ quăng miếng thiếc vô đầu nó…

Ai đó la lên:

- Trời ơi! Nhiêu đó đủ chết người ta rồi.

Mọi người xúm nhau làm những việc cần thiết, rất may vết thương chỉ là một vết cắt ngoài da. Lúc này anh chồng mới hoàn hồn, cám ơn rối rít mọi người, ra vẻ ăn năn lắm. Ra về chị hàng xóm cười nói:

- Rồi cô xem, sáng mai lại đâu vào đấy, vui vẻ như thường. Bởi vậy mới có cơ hội sản xuất một bầy con như thế chứ.

Khu phố lại chìm vào sự tĩnh lặng, nhưng tôi không ngủ được nữa. Nằm suy nghĩ miên man lại cuộc trò chuyện qua điện thoại với Quỳnh My lúc chiều. Cô báo tin rằng cuối cùng thì cuộc hôn nhân của cô cũng kết thúc, êm thắm với sự thỏa thuận của cả hai người. Dễ dàng như khi kết hợp sau một thời gian chung sống. Không ồn ào, tranh chấp, một cuộc chia tay rất…văn hoá!

Tôi cũng nhớ lại ngày Quỳnh My và An yêu nhau, rồi cưới nhau. Quỳnh My lên xe hoa cũng là lúc chấm dứt sự theo đuổi từ các chàng trai khác. Đoá hoa đẹp, kiêu sa ấy đã có chủ và An, một người đàn ông trí thức, có sự nghiệp vững vàn cũng là điểm mơ ước của nhiều cô gái. Chúng tôi thường nói với nhau “Họ sinh ra là để cho nhau!”

Sự thuận lợi tạo nên tình yêu của họ, tôi luôn nghĩ Quỳnh My là một người may mắn. Nên tôi đã ngạc nhiên biết bao khi sau đó trong một lần gặp nhau, Quỳnh My đã tâm sự:

- Tâm hồn ông ấy khô cứng, khép kín. Nó chỉ hé mở để nói những điều cần thiết rồi im lặng vào cõi riêng của ổng. Vì vậy buộc tao cũng im lặng theo. Buồn vui không tỏ lộ được, những lúc chuyện trò của tụi tao giống như trong một cuộc họp, chỉ ngắn gọn, thẳng vào trọng tâm, nghiêm trang và thiếu cởi mở. Tao thấy gò bó, chật chội trong cái gọi là lồng son hạnh phúc này quá rồi. Tao muốn bức phá, vùng khỏi ràng buộc này…

- Nhưng mày có biết đời sống của vợ chồng mày là một ước mơ xa vời của một số người không?

- Tao cần gì thứ áo gấm lạnh lẽo ấy! Tao chỉ cần một người chồng hiểu tao, biết hỏi tại sao tao buồn và cho tao sự yêu chìu ngoài những thứ vật chất vô tri kia.

- Nhưng nếu thiếu những thứ vật chất ấy thì mày sẽ ra sao? Mày có thể hạnh phúc với những lời ngọt ngào, những cử chỉ âu yếm trong khi bụng đói và thiếu những thứ cho mày có một hình thức như thế? Tóm lại mày nên nói rõ những mong muốn của mày với An…

Quỳnh My kiêu hãnh nói:

- Tại sao tao phải nói? Ông ấy phải tự tìm hiểu chứ!

- Vấn đề là ở chỗ đó, thế có bao giờ mày tìm hiểu xem An cần gì, muốn gì chưa? Biết đâu vì thái độ bất cần của mày mà ông ấy thành ra như vậy.

- Mày độc thân nên không biết, người chồng họ cao hơn mình bởi vì mình tự khom lưng xuống. Tao thì không như vậy, mày cũng biết nếu không lấy An có thể tao còn lấy một người hơn ông ấy về mọi mặt!

- Người này cứ cho rằng mình hơn người kia, trong khi tao nghĩ  vợ chồng phải có sự bình đẵng, tôn trọng lẫn nhau…

Quỳnh My bĩu môi:

- Lý thuyết!

Tuy không còn trẻ, nhưng kinh nghiệm về cuộc sống gia đình tôi chưa từng trải qua, nên lời khuyên giải của tôi không thuyết phục được Quỳnh My, cô là một người được sinh ra và trưởng thành trong một gia đình giàu có. Từ bé đến lớn luôn được nuông chìu, cô chưa biết thế nào là thất bại. Kết hôn với An, Quỳnh My nghĩ rằng may mắn cho anh. Cô đề cao bản thân mình, có thể điều ấy là nguyên  nhân tạo nên hố cách ngăn trong tình yêu của họ và cuối cùng là sự đổ vỡ.

Tôi ngẫm nghĩ, cuộc sống thật muôn vẻ, nếu ai cũng xây đắp hạnh phúc của mình bằng lòng vị tha, biết nâng niu trân trọng những gì mình có, đừng đòi hỏi những việc quá tầm tay, biết lắng nghe, thấu hiểu thì sự rạn nứt đâu có chỗ để len vào.

Và như gia đình người hàng xóm của tôi, họ hay bất đồng vì sự nghèo túng, nhưng họ đơn giản, thích gì nói ra cái ấy, dù bằng thứ ngôn ngữ chợ búa, nhưng sau đó lại dễ dàng quên  những sai phạm của nhau. Họ lại bình đẵng và hạnh phúc theo cách của họ. Tôi chắc rằng chỉ sáng mai thôi, họ lại vui vầy ríu rít. Và biết đâu anh chồng lại chẳng tỏ sự “quan tâm” đến vợ của mình rằng:

- Hồi tối anh ném miếng thiếc vào…đầu em có đau không?

Đơn Phương Thạch Thảo

*Nam úc tuần báo(Adelaide-Australia)Số 650 thứ Sáu 27.6.2008

 

 

 

 

 

Xóm đêm 
18/5 Nguyễn Công Trứ.

Vết Rạn (Truyện ngắn





R 24.

Đơn Phương Thạch Thảo

   VT   RN

Truyện ngắn

Cái tin Xuyến bị đánh ghen trên phố nhanh chóng  truyền về khắp cái làng nhỏ, một người hàng xóm hớt hãi chạy ra bờ sông gọi Thọ, báo cho anh biết vợ anh bị vợ của gã Phán thú y bắt quả tang khi cô đang tư tình cùng chồng mụ.

Sau phút bàng hoàng, Thọ bỏ mặc đàn vịt còn đang vẫy cánh dưới lòng sông chạy quáng quàng về nhà, dọc đường anh không dám nhìn từng đám người túm tụm bàn tán, những ánh mắt  hướng vào anh với sự thương hại . Đây là một chuyện hấp dẫn đối với cái làng từ lâu không có chuyện gì nghiêm trọng để nói.

Sự nhục nhã và tức giận hòa lẫn vào nhau làm Thọ không còn sáng suốt để chọn một hành động nào thích hợp khác là gom quần áo của Xuyến vào túi xách tức tốc mang theo lên phố, nơi xảy ra vụ việc. Chiếc xe đạp kêu rít lên vì sự hấp tấp của anh.

0o0

Trước khi đến đây lập nghiệp, Thọ và Xuyến cùng sống ở một quận lân cận. Thọ mồ côi cha mẹ, được chú thím mang về nuôi. Tuy được đối xử tử tế nhưng chú thím anh nghèo, không giúp anh tạo dựng được cuộc sống riêng bằng mọi người.

Còn Xuyến, cha mẹ bỏ nhau từ khi cô còn bé, cô theo cha, đứa em theo mẹ. Rồi cha mẹ cô đều lập gia đình mới. Họ sinh thêm những đứa con sau, cảnh con riêng, con chung là nguyên nhân phức tạp của mọi vấn đề. Xuyến như người đứng bên lề  đời của cả cha lẫn mẹ. Cuộc sống của cô tù túng vì bà mẹ kế nghiệt ngã.

Khi Xuyến quen biết Thọ, tình cảm dễ dàng  nảy  sinh vì hai người có một hoàn cảnh giống nhau. Nhưng gia đình Xuyến quyết liệt phản đối với lý do Thọ không cha, không mẹ, nghèo kiết xác lấy gì nuôi vợ. Xuyến cũng hiểu đó chỉ là một cách nói chứ thật ra dù không yêu quí cô, bà mẹ kế vẫn muốn giữ cô lại vì có quá nhiều việc trong gia đình cần đến bàn tay của cô.

Mãi đến một ngày biết không lay chuyển được cha của Xuyến, hai người bàn với nhau trốn đi nơi khác.

Thương cháu, chú thím của Thọ nhờ một người họ hàng giúp anh, ban đầu là trông coi vườn cà phê, hoa màu ở một vùng nông thôn hẻo lánh.

Khi Xuyến sinh đứa con đầu lòng, Thọ đưa Xuyến về “tạ tội” với cha mẹ, vẫn sự lạnh lùng, họ không chấp nhận anh, càng không chấp nhận việc cô bỏ nhà ra đi.

Thật lòng Thọ không muốn đưa người yêu của mình vào hoàn cảnh như vậy, anh hiểu người con gái nào cũng mơ ước khoác lên mình chiếc áo cô dâu để làm đẹp với mọi người, hãnh diện vì có kẻ đưa , người rước. Vậy mà Xuyến, một cô gái xinh đẹp, đảm đang lại chấp nhận theo anh không kèn, không trống. Còn lén lút, nép trong ngõ tối cùng anh chờ một chuyến xe ngang qua mang họ ra đi .

 Cứ nghĩ đến điều này Thọ lại càng yêu quí Xuyến nhiều hơn vì sự thiệt thòi của cô. Cõi tâm tư anh luôn trăn trở, phải thoát khỏi cảnh nghèo đấy là cách đền bù cho cô và để  mai sau con gái anh không thiếu thốn, khổ cực  như tuổi thơ của cha mẹ nó.

Thế là Thọ ra sức làm việc, lao động, buôn bán, trồng trọt, chăn nuôi anh trải qua cả. Công  sức của anh đã được đền bù, một căn nhà xây thay cho gian nhà lá tuềnh toàng, trong nhà có miếng ăn, miếng để. Sống với Thọ, Xuyến chẳng lo lắng gì, những khó khăn, nhọc nhằn anh giành cả cho mình, dù vậy Thọ vẫn nghĩ, xét cho cùng cô có được gì đâu ngoài tình yêu của anh.

Từ ngày có dư được chút vốn, Xuyến bắt đầu quan tâm đến hình thức bề ngoài của cô. Quần áo, tóc tai được Xuyến trau chuốt ra trò, đã có nhan sắc, cô đẹp hẳn ra. Những chiều lùa vịt từ sông về, Thọ đứng ngắm cô còn đang xăm soi trước gương, anh lộ vẻ hài lòng rằng mình đã thực hiện được điều mơ ước.

Hàng ngày công việc của Xuyến là đưa đón con đi học. Mỗi lần đi cô chở kèm một giỏ trứng vịt ra chợ bán, rồi mua những thứ cần dùng khác về, ra chợ mãi cô cũng có nhiều người quen, trong số ấy có Ánh, một  thợ may đã ly dị chồng. Họ kết thân, thường xuyên đi lại với nhau. Ánh bày vẽ cho Xuyến từ cách chưng diện, đến cách giao tiếp với bạn bè.

Nhà cách thị trấn chỉ hai ba cây số, năm giờ chiều bé Mơ tan học, thì hai, ba giờ Xuyến đã sửa soạn đi. Thọ cứ mặc kệ, có vài việc vặt trong nhà cô chưa làm, anh tranh thủ thời gian giúp cô cũng xong. Thọ thật sự quên mình, anh không nghĩ rằng chàng trai năm xưa đủ sức quyến rũ Xuyến dám từ bỏ gia đình, giờ đây trở thành một người đàn ông già trước tuổi, gầy gò, lam lũ không còn tương xứng với người đàn bà mơn mởn đang ở tuổi nồng nhiệt yêu đương. Anh cũng không nhận ra Xuyến hay tránh né không đi cùng anh ra ngoài khi có việc cần.

Lời xa tiếng gần cũng có đến tai Thọ rằng Xuyến có quan hệ đáng ngờ với Phán, người hay đến nhà anh để chích thuốc ngừa bệnh cho đàn gia súc. Thọ hoàn toàn không tin điều ấy, vì tính thật thà anh luôn nghĩ Xuyến đã trao trọn tình yêu cho anh khi anh chỉ là một kẻ trắng tay, thì lẽ nào lại phản bội anh khi tình nghĩa của hai người đã dầy, hơn nữa anh đã cho Xuyến một cuộc sống sung túc. Anh tự tin nghĩ như thế.

Nhưng giờ đây lòng tin của Thọ bị tổn thương nặng nề. Trái tim anh muốn tan vỡ, không khí quanh anh dường như đầy hơi ngạt.

Nhà của  Ánh cửa đóng im lìm, hàng xóm hai bên túa ra nhìn khi thấy Thọ xuất hiện. Anh đập mạnh cửa, khuôn mặt nhợt nhạt không trang điểm của Ánh vừa ló ra, anh ném ngay giỏ quần áo của Xuyến vào nhà:

-Bảo cô ấy cứ ở lại đây, tự do làm những gì cô ấy muốn.

Ánh hớt hãi :

-Vào nhà đã, anh hãy nghe Xuyến giải thích sự thật . . .

-Sự thật đó làm bẩn tai tôi.

Thọ đạp xe đi, lòng đau đớn nghĩ rằng tất cả thế là hết.

Những ngày sau đó Xuyến đã không về nhà, vì không dám về hoặc không muốn về, Thọ không cần biết. Chỉ thấy sự vắng mặt của Xuyến đã dồn lên vai anh thêm những khó khăn vì bao nhiêu việc từ  bé đến  lớn, nhất là chăm sóc con. Thọ cứ tự an ủi  “Đời ta có bao giờ được an nhàn, khó khăn nào ta cũng đã vượt qua được...” giờ đây trước áp lực tinh thần Thọ nhắc mình cũng phải cố.

Bé Mơ dường như cũng thấy một cái gì không bình thường trong sự vắng mặt của mẹ và vẻ mặt lầm lì, cau có của ba. Nó nhớ mẹ nhưng không dám vòi vĩnh ba gọi mẹ về với nó. Rồi nó cũng im lìm, thường ngóng ra cửa với đôi mắt ngân ngấn nước.

Có đôi lúc Thọ cũng thấy lòng dịu lại, muốn bỏ qua cho Xuyến, nhưng nghĩ đến dư luận, đến những người quen hay lân la trò chuyện với anh, họ chê trách người đàn bà hư hỏng kia, họ lên án Xuyến mạnh mẽ và xui anh đừng tỏ ra cần thiết Xuyến, thậm chí xui anh cấm cô gặp con. Nỗi giận trong lòng Thọ chưa nguôi, nên cứ nghe  thế là anh tăng thêm sự căm phẫn, như ngọn lửa bị tưới thêm dầu, nó bùng lên và trước nhất là đốt cháy tâm can anh.

Chuyện cũng đến tai chú thím Thọ. Ngày vợ chồng bà tìm cách đưa Thọ và Xuyến lên vùng quê này sinh sống, bà những tin rằng chúng hạnh phúc và bà cũng đã được nhìn thấy chúng hạnh phúc trong nghèo túng, vậy mà khi sung túc lại có chuyện đổi thay, lòng người thật khó lường.

Bà thím tức tốc đi thăm cháu. Trước mắt bà là một con người tiều tụy, sự suy sụp của tinh thần lộ cả ra nét mặt, bà ứa nước mắt vì thương cháu. Sau khi nghe hết câu chuyện của Thọ. Bà dẫn giải, Xuyến là một cô gái xinh đẹp, nhưng khi còn sống với cha, vì sự nghiệt ngã của người mẹ kế cô không được những điều kiện để bằng chúng bạn, cô phải sống an phận vì không thể làm khác hơn chứ trong cô vẫn tiềm ẩn niềm khát khao vượt ra khỏi cảnh ngộ của mình. Đến khi theo Thọ thoát khỏi gia đình, Xuyến như cánh chim được bay vào bầu trời rộng và lúc có điều kiện, cô đã không bỏ qua cơ hội chứng tỏ mình. Một phần do khi còn sống với cha, cô cũng có ảnh hưởng lối sống thiếu nề nếp, và không được sự giáo dục chu đáo, rồi do hạn hẹp về nhận thức kèm theo sự đua đòi, cô đã dễ dàng phạm lầm lỗi.

Bà thím cho rằng chính Thọ cũng có một phần trách nhiệm trong việc sa ngã của vợ, vì đã dễ dãi cho Xuyến giao thiệp với những người có lối sống buông thả, thiếu tư cách, như thế là đồng nghĩa với việc tạo điều kiện cho cô vướng những sai phạm. Lẽ ra  anh phải để Xuyến cùng gánh vác, chia xẻ công việc với mình,  hạnh phúc không thể chỉ một người mà tạo nên được. Vật chất mà Thọ muốn bù đắp cho Xuyến không sai, nhưng đó chỉ là một phần, còn tình yêu và sự tôn trọng mới chính là sự bù đắp đúng nghĩa nhất dành cho người vợ không được cưới xin.

Thọ trầm ngâm lắng nghe. Thật lòng anh cũng muốn đón Xuyến trở về, vì người bà ấy vẫn còn một chỗ đứng sâu rộng trong lòng anh, chưa bao giờ Thọ nghĩ mình có thể yêu ai khác. Việc Xuyến bị hành hung để lại hậu quả thế nào anh chưa rõ. Anh có xót xa, đôi lúc tự trách mình hẹp hòi , nhưng nghĩ đến điều tiếng của người chung quanh, là người đàn ông có vợ ngoại tình, đã không biết đối phó lại còn đón trở về, hẳn họ sẽ cười cho là anh ngốc nghếch, vậy là anh từ bỏ ý định. Giờ nghe những lời đầy thuyết phục của thím, bà muốn anh tha thứ cho Xuyến, anh phân vân:

- Ai cũng bảo con rằng không nên dễ dãi cho Xuyến về nhà, e sau này cô ấy sẽ coi thường…

- Người ngoài cuộc không phải lúc nào cũng cho ta những lời khuyên đúng, cần phải biết người có lời khuyên đó là ai? Khuyên như thế nào? Và cuối cùng con phải là người cân nhắc thiệt hơn để quyết định hạnh phúc của mình, có gia đình nào suốt cuộc đời không vấp phải những việc không mong muốn, chỉ có điều phải có lòng vị tha và nhìn nhận vấn đề một cách sáng suốt. Vết rạn của gia đình, nếu khéo léo con sẽ hàn kín nó, hơn nữa bé Mơ cần có mẹ, mà không ai có thể tốt hơn người đã sinh ra nó.

Lời của người đàn bà phúc hậu nhè nhẹ rót vào lòng Thọ, anh cảm thấy có một làn gió mát thổi đi những ngột ngạt trong tim mình, sự u ám của những ngày qua dịu lại, vẻ mặt anh tươi tỉnh hơn. Bà thím nhận thấy điều đó:

- Con có bằng lòng cho thím đi đón mẹ của bé Mơ về không?

Thọ có vẻ ngượng ngùng :

- Tuỳ thím quyết định ạ!

Bà thím thở ra nhẹ nhõm, bà đã già không thể cho cháu gì hơn ngoài một lời khuyên tốt đúng lúc và cảm thấy hôm nay mới là ngày bà làm xong trách nhiệm của người đã nuôi dạy Thọ nên người. Bà ngẫm nghĩ cuộc sống sẽ tốt đẹp biết bao nếu lòng vị kỷ không có chỗ đứng trong suy nghĩ của con người.

       Đơn Phương Thạch Thảo

* Nam Úc Tuần Báo (South Austrailia) Số 657 Thứ Sáu 25.7.2008