Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016
Chiều Tàn Thu
Người Đáng Yêu Thế Mà (Truyện ngắn)
Buồn Thương Áo Tím
r277.
Buồn Thương Áo Tím
*Viết cho những cuộc tình bất hạnh phải
dang dở vì đâu?!
Tình yêu em anh mang về cõi khác
Nghĩa trang buồn se sắc lạnh hồn côi
Ngủ đi anh, mùa Thu đã qua rồi
Mà mưa vẫn từng chiều về thung lũng.
Em vào đây nhặt những tàn lá rụng
Cỏ cây buồn thương áo tím xót xa
Lạnh không anh? Mùa mưa đã đi qua
Thu đã hết và mùa Đông sắp đến.
Màu Mũ - Đỏ một đời em yêu mến
Xa mất rồi, vĩnh viễn khỏi đời nhau
Nụ cười nào che giấu được niềm đau
Từng đêm vẫn nguyện cầu cho giấc mộng.
Anh sẽ về với Cánh- Dù gió lộng
Vẫn nụ cười vẫn ánh mắt mông lung
Em sẽ vui trong nỗi khổ vô cùng
Và cay đắng với những lần tỉnh giấc.
Ngày xưa đã đâu còn, thôi đã mất
Chiều lạnh rồi hiu hắt gió mùa Đông
Buồn vô vàn, người ơi ! Có biết không?
Rồi tự trách sao mang hồn ủy mị.
Em không hứa sẽ trọn đời chung thủy
Mà hỏi quên? Không biết đến bao giờ…
Buồn, thôi buồn, lại buồn đến ngẩn ngơ
Không nghĩ nữa, em…giả vờ quên nhé!
Thôi em về, mưa lại rơi nhè nhẹ
Đừng trách chi hồn em ở lại rồi.
(1974)
Hồ
Thụy Mỹ Hạnh
Đôi Khi. . .
r276.
Đôi Khi. . .
Đôi khi quá buồn ta đã khóc
Mà sao nước mắt không tràn trên bờ mi
Lại chảy ngược vào tim, trái tim thầm thì…
Tại sao?
Tại sao?
Tại
sao?...
Đôi khi quá buồn ta muốn với lên trời cao
Để kéo vầng trăng rụng xuống
Ta biết với ta tất cả đều đã muộn
Nên nào biết bắt đầu từ đâu!
Đôi khi người ta đánh mất nhau
Vì một sự vô tình không nhận thấy
Cuộc đời có bao điều vô lý vậy
Hạnh phúc bên ta
Ta lại mỏi mắt tìm…
Bây giờ đêm quá lặng im
Trong ta còn một trái tim rã rời!
(23g5’ Thứ Ba 22.9.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Chờ Ai
r275.
Chờ Ai
Em đứng đợi chờ ai
cuối đường Hồ Tùng Mậu
con đường quen yêu dấu
đêm nay mưa nhạt nhòa.
Tay ngắt từng cánh hoa
“…Không chờ…chờ…không
chờ…”
biết rằng có bao giờ
người chạnh lòng nghĩ đến.
Con đường quen yêu mến
vẫn nằm nghe bước chân
tiếng ngập ngừng bâng
khuâng…
tiếng hồn nhiên, rộn rã.
Đêm vẫn trôi êm ả
Mà có bao nỗi niềm
thời gian như đứng im
nghe tim em thổn thức.
Mơ hồ như không thực
Chút tình riêng ngỡ ngàng
Hiu hắt ngọn đèn vàng
Bóng em nghiêng đường
vắng…
(Đà Lạt 0g55 Thứ năm
20.8.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Thứ Sáu, 13 tháng 5, 2016
Trong Chiều Đà Lạt
r276
Trong Chiều Đà Lạt
Em về Đà lạt chiều nay
Mưa giăng gợi nhớ những ngày tháng qua
Biết lòng ai đã phôi pha
Lối xưa những ngọn thông già vi vu.
Em về Đà lạt đầu Thu
Nghe hồn có chút sương mù thoáng qua
Ngày xưa ơi! Đã cách xa
Ngậm ngùi nhớ thuở nào ta với người.
Muôn hoa đang hé môi cười
Chiều đong đưa mãi những lời cỏ cây
Bơ vơ một chiếc lá bay
Lạnh lùng trống vắng vòng tay ân tình.
Giữa bao người vẫn một mình
Trái tim khép lại với hình bóng ai
Tặng cho anh tiếng thở dài
Tặng cho anh chút chiều phai cuối trời.
Em về Đà Lạt mưa rơi
Hành trang chỉ có những lời này thôi.
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Tình khúc buồn
Nhạc; Ngô Thụy Miên
Quê Tôi
r272.
Quê Tôi
Vườn nhà ai buổi sáng
thơm ngát mùi hoa cau
giếng nước em gội đầu
mát ngọt tình quê nội.
Mùa hè đang qua vội
từng nhánh phượng đã tàn
lối quen còn ngỡ ngàng
vắng tiếng ve thổn thức.
Con đường làng nô nức
người gặt lúa gánh về
nghiêng nghiêng mái tóc thề
trên đôi vai thiếu nữ.
Cành lá đang tình tự
với ngọn gió lang thang
còn một chút nắng vàng
cho heo may đỡ lạnh.
(16g Thứ Năm 7.8.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
THẦM LẶNG MỘT VẦNG TRĂNG
Nhạc:
Trần Hữu Bích
Thơ:
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Hát
Karaoke: Hồ Thụy Mỹ Hạnh
https://www.youtube.com/watch?v=hySkdmlwNkg&feature=youtu.be
Tình Khúc
r271-
Tình Khúc
Em
nghe thương biết mấy khoảng trời này
Cơn
gió thoảng vờn bên hoa cỏ dại
Trời
xanh hơn đón mùa Thu trở lại
Hàng
thông già trầm mặc khuất trong sương.
Mưa
bay về làm sợi tóc vấn vương
Một
chút lạnh, một chút hờn vô cớ
Nụ
cười ai vu vơ làm em nhớ
Một
buổi chiều Đà Lạt chìm trong mưa.
Em
lại tìm về với ngày xưa
Một
góc quán không còn anh ở đó
Một
con đường chỉ còn nghe tiếng gió
Một
tình yêu đã xa khỏi tầm tay.
Bởi
chẳng quên nên lòng vẫn tràn đầy
Tha
thiết nhớ kỷ niệm dù đã mất
Như
cổ tích đang giữa dòng đời thật
Chuyện của mình cũng huyền thoại thế thôi.
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Tình
khúc buồn
Nhạc; Ngô
Thụy Miên
Hồ
Thụy Mỹ Hạnh is singing
https://youtu.be/tLUsKisZXj8?si=RmXpbTYWnBPje5GS
Hoài Thu
r268.
Hoài Thu
Dường như có một chiếc lá
vô tình rơi vào trang thơ
và có một chút vu vơ
vô tình rơi vào suy nghĩ.
Đêm nồng nàn hương Dạ Lý
cho mùa Thu ngọt ngào hơn
vầng trăng gối đầu cô đơn
trên ngọn thông già lặng lẽ.
Không gian tuyệt vời là thế
mà sao lòng ta vương sầu
ngọn đèn vàng vọt đêm thâu
bên trang thơ cùng ta thức…
Loài côn trùng ca không dứt
khúc nhạc triền miên đêm dài
có nói giùm cho riêng ai
một nỗi niềm đang trăn trở.
Chút ánh trăng tàn đã vỡ
ta còn gì cho hôm mai
hay rồi cũng sẽ nhạt phai
theo nhau đi vào quên lãng…
(Đơn Dương 12g40 Thứ Bảy 30.5.1998)
Hồ
Thụy Mỹ Hạnh


.gif)
.webp)