Thứ Tư, 7 tháng 3, 2018
Hoàng hôn phía sau đồi (Truyện ngắn)
R 54
Truyện ngắn
Hoàng hôn phía sau đồi
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
"Anh
sẽ không bao giờ có hạnh phúc, tôi cầu mong như thế…”. Tôi gào lên, nắng chiều
hốt hoảng vút lên cao nhường lại một khoảng không gian sẩm tối, trống trải chỉ
có tiếng vọng của tôi rơi vào thung lũng mông mênh vắng.
Vỡ tan cơn
mộng tình rồi. Bóng của đồi cây nghiêng che bóng tôi. Xuôi tầm mắt xuống dưới
kia, nơi có những ánh đèn vừa bật sáng trong những ngôi nhà, ở một nơi rất tưng
bừng có một người từng nói rất yêu tôi đang sắm vai chú rể bên người khác, lời
tình yêu dành cho tôi ngày nào đã theo gió bay đi, còn lại bên tôi là những bẽ
bàng. Dù vẫn còn muốn giấu mình thêm chút nữa nơi vắng lặng này để tránh những
ánh mắt của người chung quanh thường dành cho kẻ bị tình phụ, tôi cũng không
thể ở lại nơi vắng vẻ này vì bóng tối đã buông phủ. Tôi quay về trên con đường
mà giờ đây tôi mới thấy dài, vậy là tôi đã đi quá xa mà không hay vì trong lòng
nặng nề những ký ức vỡ vụn, tan hoang.
Có ai đó
trong bóng hoàng hôn đang vừa đi vừa chạy tiến dần lên phía tôi, khi đến gần
tôi mới nhận ra đó là Hưng, bạn của Luân. Hưng cũng là người rất thân với tôi,
anh dừng lại nói trong tiếng thở như hụt hơi:
– Anh đi
tìm em, nghe có người nói thấy em lên hướng này nên lên thử. May quá em không
làm sao…
Tôi không
quan tâm đến câu nói của Hưng, mà hỏi lại anh những gì tôi đang nghĩ:
– Anh
không đi dự đám cưới của Luân sao?
Anh lắc
đầu, rồi cầm chặt lấy bàn tay tôi:
–
Nước mắt
tôi chợt trào ra mi thật dễ dàng trước câu nói của Hưng, anh vỗ nhẹ tay vào
vai tôi vỗ về:
– Khóc đi
em, hãy thật mềm yếu vào trong giây phút này rồi gạt hết những gì không đáng
nhớ để bước tiếp vì con đường tương lai của em còn dài lắm…
Tôi lặng
yên nghe những tiếng nấc khô khan tắt nghẹn trong lòng, tôi không thể òa khóc
như tôi muốn, đứng trước một người hiểu mình tôi không cần phải nói một câu nào
cũng có cảm giác rằng anh vẫn biết hết ý nghĩ của tôi, đó là đám cưới gấp rút
của Luân như vết dao đâm vào tim tôi đau đớn. Hưng hỏi:
– Sao em
phải lên tận trên đồi này? Em đi tìm chỗ trốn tránh những điều mà trong khi nó
ở ngay trong lòng mình thì có ích gì…
– Em có
cảm giác những người biết chuyện ở chung quanh đang dành cho em sự thương hại
khiến lòng em tổn thương, em muốn tránh mặt họ…
– Người
ngoài không hiểu mình cũng là việc bình thường, em đừng đặt nặng vấn đề thì mọi
chuyện sẽ vượt qua dễ dàng hơn. Em còn nhiều bạn bè hiểu em, cả anh nữa mà…
Tôi hỏi:
– Khi đang
rơi chới với giữa không trung làm sao gượng lên được khi không có đôi cánh hở
anh?
– Thì cứ hãy
rơi xuống tận đáy rồi mới có thể lên được, cuộc đời này luôn có cách nếu mình
thắng được những thất bại thường tình em à.
Ai đó đã
nói rằng cuộc sống sẽ có ý nghĩa hơn khi có một cái gì đó để mong mỏi, chờ đợi
vì khi ấy người ta có niềm hy vọng để sống dù cuộc đời có bao điều chưa được
như ý muốn. Tôi đã chờ đợi Luân với những ước hẹn tốt đẹp để rồi đến một ngày
kia anh nói với tôi anh không còn sự lựa chọn vì…
– Lan sắp
có…con! Đó là lầm lỡ của anh và anh phải chịu trách nhiệm cho những gì đã xảy
ra. Nhưng anh yêu em và mãi mãi sẽ như vậy dù bây giờ…
Tôi lặng
đi trước sự thú nhận của Luân, anh vẫn yêu tôi ư? Thế mà sao lại có thể xảy ra
việc có con với một người con gái khác? Tôi không ảo tưởng tin vào lời nói của
Luân, đó là lời của một gã đa tình đại diện cho nhóm đàn ông muốn có người phụ
nữ thứ hai nhưng không muốn mất người phụ nữ thứ nhất, chỉ tiếc rằng tôi đã đặt
tình yêu với niềm tin tuyệt đối vào Luân, nên trước sự thật không thể phủ nhận
này tôi như người bị xô vào một khoảng không, không có điểm dừng.
o O o
Dường như
tôi có một sự hả dạ khi nghe kể lúc Luân đang trong tiệc cưới thì có một thanh
niên đến gọi ra ngoài, họ nói với nhau vài câu gì đó rồi trước khi người thanh
niên kia quay đi đã đấm một cú mạnh khiến Luân loạng choạng suýt ngã. Sau này
tôi biết người thanh niên ấy là Hưng thì tôi cũng đoán ra họ nói với nhau
chuyện gì, tôi lấy đó làm sự xoa dịu lòng tôi. Rồi từng ngày sau đó tôi luôn
dõi theo cuộc sống của đôi vợ chồng mà khi nhắc đến tên của họ là lòng tôi rừng
rực lửa. Họ không hạnh phúc, họ bất đồng, họ tẻ lạnh tôi nghe thế đều vui!
Hưng chỉ
lắc đầu sau khi nhiều lần nói với tôi:
– Nếu cứ
nắm chặt bàn tay như thế em sẽ nhận được rất ít những gì có thể, không ai dễ
dàng tiến tới phía trước trong khi đầu cứ ngoái nhìn lại sau lưng cả. Quên đi
những phiền lụy trong quá khứ cũng là cách cân bằng lại tâm lý. Tha thứ cho ai
đó đồng nghĩa với tự giải thoát mình khỏi ràng buộc đau khổ…
Tôi không
thay đổi suy nghĩ của mình:
– Anh nói
thế là anh không hiểu em, làm sao em có thể tha thứ cho một kẻ đã làm tổn
thương em? Nếu họ hạnh phúc thì trời thật không công bằng với em…
– Nhưng họ
không hạnh phúc thì em được gì?
– Không
được gì cả nhưng em muốn thế, họ phải chịu như thế vì họ đã gây điều đó cho em…
– Em phải
biết sự độc ác nằm trong tim ai thì chính người đó mới không có sự yên ổn và
hạnh phúc…
Hưng tỏ vẻ
buồn khi không khuyên được tôi. Anh ít gặp tôi, tôi cũng không quan tâm bởi vì
tôi đang mãi vui khi nghe gia đình Luân không hạnh phúc. Tôi kết giao với những
người biết nhiều chuyện về Luân để kể tôi nghe, tôi hào hứng trước mặt những
người buôn chuyện ấy. Nhưng tôi vẫn không bình yên vì tôi không chế ngự được sự
xáo trộn trong nội tâm mình, vì tôi cứ đặt sự thất bại trước mắt mà nghiền
ngẫm, hâm nóng nó bằng sự uất ức của người thua cuộc.
Nhiều ngày
tháng trôi qua như thế, đến một hôm tôi tình cờ thấy Luân trong một bữa tiệc
đông người. Anh không biết sự có mặt của tôi, còn tôi thì không bỏ qua cơ hội
quan sát anh. Luân đang thân mật với một cô gái ngồi bên cạnh, bằng cử chỉ âu
yếm anh ta dìu cô ra sàn nhảy, họ như đôi tình nhân! Tôi nghĩ đến Lan,
tâm trạng của người phụ nữ ấy sẽ thế nào khi thấy chồng mình đang tình tứ với
người đàn bà khác? Tội nghiệp cô ấy, chỉ có một tình yêu nông nổi mới gắn cuộc
đời với một người thiếu thủy chung như thế, để nhận lại từ Luân những phũ phàng
trong cuộc đời làm vợ. Tôi quên mất mình từng mong họ đừng hạnh phúc, tôi chợt
thấy cảm thương cho số phận của Lan, đây có phải là lý do khiến gia đình Luân
luôn có những xung đột. Từ con người với dáng vẻ tỏ ra lịch lãm hào hoa ấy, lời
ngọt ngào yêu dấu nào đã từng dành cho tôi, cho Lan, và còn cho ai nữa…
Tôi nhìn
Luân mà thấy lòng nguội lạnh. Không như tôi tưởng tình yêu xưa vẫn bỏng cháy
tim tôi, khi kỷ niệm cũ vẫn hiện diện trong suy nghĩ của tôi trong suốt những
ngày qua. Khi cảm thấy như thế tôi mới chợt nhận ra rằng người đàn ông đã bước
ra khỏi đời tôi ngày nào đang trước mắt tôi kia cũng bình thường nếu không nói
là tầm thường. Trước đây tôi không nhận ra như thế vì tình yêu tôi dành cho
Luân che chắn mọi khuyết điểm của anh khiến tôi không biết mình sai lầm.
Giờ thì
tôi hiểu tôi không quên Luân không phải vì tình yêu ngày đó vẫn còn, mà vì tôi
không chịu buông bỏ những gì đã không còn thuộc về tôi, vì tôi không chịu quên
người không đáng cho tôi phải nhớ, tất cả là do sự cố chấp. Tôi cứ quay mặt vào
bóng tối nên không biết quanh mình ánh sáng vẫn chan hòa rực rỡ, và biết bao
điều tôi đã để lỡ…
Tôi
nhớ đến Hưng, anh đã cho tôi những lời khuyên để mong tôi thoát khỏi ám ảnh của
quá khứ đã che khuất mọi điều lẽ ra tôi cần hướng tới, tôi đã làm cho Hưng thất
vọng về con người tôi, để rồi mãi đến hôm nay chỉ trong giây phút ngắn
ngủi này, khi chính tôi nhận ra chân tướng của người tôi từng yêu như thế, tôi
mới cất khỏi vai mình gánh nặng của bao ngày qua khiến tôi không thể nhấc bước
được về phía trước.
Tôi thầm
gọi tên một người…
Một người
đã bên cạnh tôi trong những ngày tôi cô đơn nhất khi tình yêu quay lưng với
tôi. Bờ vai đó bây giờ không biết có còn dành cho tôi nữa không?…
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Chủ Nhật, 25 tháng 2, 2018
Nếu Mai…
r369-
Nếu Mai…
Đà Lạt chưa vào Thu
Hoa Cúc vàng đã nở
Chiều giăng giăng nỗi nhớ
Nên nắng vàng phôi phai.
Em vẫn đợi chờ ai
Với một mùa Thu cũ
Kỷ niệm như mưa lũ
Cuốn trôi ngày bình yên.
Thu chưa về cao nguyên
Trái sầu đã tàn úa
Ngày xưa không còn nữa
Em buồn ơi là buồn…
Về đâu người yêu thương
Nếu mai còn gặp lại
Biết làm sao giữ mãi
Chút tình của hôm nay!
Hồ
Thụy Mỹ Hạnh
*
TÌM LẠI NGƯỜI XƯA
Nhạc:Phạm Anh Cường
https://www.youtube.com/watch?v=sE6oqjqjEYY
Gió Khuya Vẫn Thổi… (Truyện ngắn).
R 53.
Truyện ngắn.
Gió Khuya Vẫn Thổi…
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Chị Quỳnh Thư lại bị khiển
trách về cái tội đêm qua đi chơi về khuya. Từ khi tôi đến ở nhờ nhà bác để đi
học, tôi đã chứng kiến cảnh này nhiều lần. Những lời răn dạy của ba má dường
như chị nghe ở tai này lập tức lọt ngay qua tai kia. Riết rồi tôi và cả các em
của chị cũng không còn ngạc nhiên khi thấy chị bị “nhắc nhở”. Việc của chị là
tìm hiểu về thời trang, chưng diện sao cho xứng tầm với nhan sắc mà chị vốn có,
và dĩ nhiên chị thích phô trương cái đẹp ở những nơi có nhiều đấng mày râu với
những bữa tiệc hoặc những nơi vui chơi thuộc giới phong lưu. Ba má chị muốn chị
học hành, đỗ đạt. Nhưng với chị đó có chăng cũng chỉ là một thứ để “trang sức”
thêm cho đời chị.
Chị từng tuyên bố những gã trai đến nhà đều là
vì muốn kết thân với chị, chị nói sắc đẹp là nền tảng quan trọng cho sự thành
công của một phụ nữ, nó quyết định đến tám chục phần trăm khi chinh phục đối
tượng, vì chị là một người đẹp nên cho mình cái quyền kiêu hãnh, nhưng rồi cũng
có một chàng trai đến nhà không phải vì chị…
Nguyễn từ xa đến, tôi quen
anh trong một lần tan trường xe đạp của tôi giở chứng giữa đoạn đường về, đang
loay hoay thì người lính ấy đến gỡ rối giúp tôi. Vài lần sau đó anh đón tôi ở
cổng trường trước khi tôi có dịp tiếp anh tại nhà, lúc ấy tình cảm giữa tôi và
anh đã chớm nở. Lần đầu tiên Nguyễn đến cũng có mặt Quỳnh Thư. Sau đó chị hỏi
tôi về anh, nhưng vì ngại gia đình không hài lòng khi tôi còn đi học mà đã
vướng vào chuyện yêu đương nên tôi giấu chị tình cảm giữa chúng tôi, tôi nói
với chị đó là một người quen trong số những người tôi quen. Chị gật gù nhận
xét: “Một anh chàng khá đấy, hào hoa oai phong lắm…”. Lời khen của chị làm tôi
thấy vui trong lòng, vì anh không bị chị chê như tôi từng nghe chị nói về những
người theo đuổi chị.
000
Thỉnh thoảng Nguyễn lại đến
nhà thăm, lâu dần anh trở nên thân thiết với cả nhà, riêng Quỳnh Thư là một
người cởi mở, giao thiệp rộng nên chị dễ dàng tạo mối thân thiện với mọi người,
với Nguyễn chị còn tỏ ra quan tâm về những nhọc nhằn, gian khổ trong đời lính
của anh. Từng cử chỉ, từng nụ cười dịu dàng, Khi tiếp xúc với người ngoài chị
duyên dáng khác hẳn với tính chất vốn có của mình. Những lúc như thế tôi ngồi
im nghe hai người trò chuyện, chỉ khi nào Nguyễn pha trò thì tôi mới góp vào đó
một…nụ cười. Nếu khách quan so sánh thì tôi ứng xử quá vụng về, còn chị lại
khôn ngoan trong từng lời nói. (Có lần Nguyễn nói “Ở cạnh một người người hoàn
hảo như thế thì em nên học hỏi…”) tôi chỉ cười, thảo nào chị có sức thu hút
nhiều người vì phong cách ấy, dù tôi biết nó hoàn toàn giả tạo, nhưng ở đời mấy
ai nhận ra sự thật khi nó được che giấu bằng một sự khôn ngoan! Sự khôn ngoan
cũng có lúc nhầm lẫn vì quá tự tin, một hôm Quỳnh Thư nói “Dạo này Nguyễn đến
nhà hơi nhiều, chắc muốn ghi danh vào danh sách theo đuổi chị mày đây…”. Tôi
giật mình khi nghe câu nói của Quỳnh Thư, rồi nó bám chặt vào suy nghĩ khiến
tôi không tập trung vào được việc gì, tôi quyết định công khai tình cảm của tôi
cho chị biết để tránh những hiểu lầm không đáng có sẽ xảy ra. Tâm trạng tôi bồn
chồn không yên, ngồi trong lớp học mà tư tưởng tôi bay ra ngoài cửa lớp. Tôi
quyết định sẽ kể ngay cho Quỳnh Thư nghe khi về đến nhà, rằng tôi đã quen
Nguyễn trong trường hợp nào và lý do tại sao tôi và Nguyễn giữ bí mật đến hôm nay.
Tan trường tôi vội vã bước vừa miên man suy nghĩ những lời sẽ tỏ bày cùng chị.
Khi tôi đến nhà đã thấy
Quỳnh Thư còn ngồi ở phòng khách như vừa tiếp ai, chị đang chăm chú nhìn vào
mảnh giấy cầm trên tay. Khi tôi bước vào chưa kịp nói gì, chị đã đưa tay ra
hiệu cho tôi đến gần, rồi chìa tờ giấy ấy đến trước mặt tôi:
-Mày xem này, Nguyễn viết
đấy…
“ I love you. I will be
yours forever. Will you be mine, darling?”, tôi nhận ra đúng là nét chữ của
Nguyễn và hơi choáng người, không giấu được vẻ bối rối. Trong khi Quỳnh Thư mỉm
cười, nét mặt hân hoan nhìn tôi, tôi có cảm giác tia nhìn ấy đọc được mọi suy
nghĩ trong lòng tôi, nó sắc lạnh như một mũi dao cứa vào tim tôi đau buốt, tuy
nhiên tôi cũng cố trấn tĩnh và hỏi một câu rất thừa:
-…anh ấy viết cho chị à?
Quỳnh Thư nghênh mặt lên
nhìn tôi không trả lời. Tôi che giấu sự bối rối của mình bằng cách quay ra khép
cánh cửa lại. Mọi điều sắp xếp trong đầu định nói đành nén lại, tôi đã chậm một
bước trước chị rồi, thì ra những gì chị nói là có căn cứ, Nguyễn đã có tình ý
với chị từ bao giờ mà tôi ngu ngơ không nhận thấy. Khu cư xá vắng thỉnh thoảng
mới có một chiếc xe vụt qua, rồi tất cả lại chìm vào sự yên tĩnh, chỉ có tiếng
mưa nhè nhẹ ngoài hiên như vỗ về sự tê tái trong lòng, tôi thấy mắt tôi cay…
000
Cái gì đã khiến cho tôi
không còn nhận thấy vẻ đẹp của đất trời, khi đêm rải ánh trăng vàng đầy mặt
đất, khi gió vẫn ru xạc xào những ngọn thông già và nắng chiều vẫn gieo xuống
mặt hồ ngàn tia lấp lánh. Tôi cố vượt qua sự đau khổ trong lòng tôi một cách
khó khăn. Còn đâu niềm mơ mộng với tình yêu ban đầu tưởng rằng không thể nào
tan vỡ. Thì ra anh là như vậy đó, anh đã trao cho Quỳnh Thư ngọn roi để quất
vào tim tôi một vết thương ứa máu. Nội tâm tôi không còn yên ổn, nó bị xáo trộn
hoàn toàn. Dù tôi cố giữ thái độ tự nhiên, giấu trong lòng nỗi buồn dày vò. Tôi
muốn đừng suy nghĩ nhưng làm sao có thể. Tôi tránh gặp lại Nguyễn dù biết anh
chuẩn bị thuyên chuyển đi nơi khác. Tôi hận anh, Nguyễn! Sao anh không chọn một
người nào khác để nói câu anh sẽ mãi mãi là của họ? Sao anh lại dùng bước chân
chị của em để chà đạp lên trái tim em?
Tình cảm và lý trí trong tôi
giằng co dữ dội. Nếu trong chuyện này không phải là Quỳnh Thư, thì nhất định
tôi phải tìm gặp Nguyễn để hỏi cho ra lẽ trước khi dứt khoát, nhưng hỡi ơi! Đây
lại là chị họ của tôi, nếu nói ra tôi có cảm giác xấu hổ như đang tranh chấp
tình yêu với chị của mình. Thôi, cứ để cho Quỳnh Thư trọn vẹn hạnh phúc nếu chị
bằng lòng đón nhận, Quỳnh Thư không có lỗi bởi vì chị chưa biết chuyện Nguyễn
và tôi đã trao tình cảm cho nhau, chỉ có Nguyễn là người đáng trách. Cuối cùng
tôi hiểu rằng muốn giữ tình chị em của tôi đừng sứt mẻ thì tôi phải im lặng,
chôn vào lòng mối tình mà chỉ tôi và Nguyễn biết.
Mùa thi đã qua, tôi không có
được kết quả như mong muốn, tôi không đủ bản lãnh để vượt qua sự đau đớn trong
lòng nên vấp ngã trong việc học hành. Ba mẹ tôi gọi tôi về quê, và tôi đã rời
khỏi thành phố ấy, nơi tôi gởi lại tất
cả những ẩn tình không thể phân bày với ai, dù tâm hồn vỡ nát vì một người tôi
từng yêu thương với hy vọng dài lâu...
000
Thời thế đổi thay! Quỳnh Thư
là người biết nắm bắt cơ hội, chị hòa nhập vào cuộc sống mới một cách nhanh
chóng. Khép lại thời hoa mộng phía sau, chị hăm hở bước vào cuộc sống mới bằng
một cuộc hôn nhân với một cán bộ hơn chị nhiều tuổi. Chị quan niệm nếu không có
tiền thì phải có quyền. Lễ cưới của chị không được đình đám vì trong thời điểm
người người còn thiếu kém, chị chấp nhận như thế vì biết…thức thời. Tôi biết
rằng chị đã có một cuộc sống yên ổn bên cạnh người chồng yêu chìu chị hết mực,
dù chưa cho chị được những thứ vật chất như chị mong muốn.
Còn tôi? Nhiều năm trôi qua,
tóc xanh dù chưa phai, môi cười dù chưa héo nhưng tôi không có được niềm vui
trọn vẹn vì trong lòng còn khắc khoải một bóng hình. Người ta nói khi muốn quên
là khi lòng còn nhớ, tôi vẫn nhớ Nguyễn cùng với những lo lắng về cuộc sống của
anh không biết hiện giờ ra sao. Tôi buông thả ước mơ tôi vào gió, mặc kệ tháng
ngày chất lên tuổi đời.
Tôi có dịp ghé thăm Quỳnh
Thư. Tình huyết thống vẫn là sợi dây nối kết giữa chúng tôi. Chị bây giờ sống
sang trọng trong ngôi nhà bề thế, dư ăn dư để. Chị khoe rằng chị gặp được nhiều
“phi vụ” thuận lợi do dựa vào uy thế của chồng chị. Khi lấy ông ta, chị chỉ
muốn có chỗ dựa an toàn, không biết có ngày cơ hội lại đến như cá gặp nước. Chị
tự hào chị được sung sướng như vậy vì nhờ biết nắm bắt thời cơ. Tôi thắc mắc
bên cạnh một ông chồng không tương xứng như thế, sao Quỳnh Thư có thể trở thành
một người vợ đảm đang, khi quá khứ chị là người của những đêm vui vũ trường,
những hội hè thâu đêm như ngày xưa tôi biết? Chị giải thích chị chỉ chịu “khổ”
một thời gian như thế thôi, những ngày lạc hậu ấy đã qua rồi, giờ đã đổi mới,
thời đại này rất phù hợp với chị, chị ăn chơi còn hơn xưa, muốn tránh tai tiếng thì chỉ cần đi xa một chút,
thậm chí chị còn có nhân tình trẻ…
Tôi lại muốn biết về một
điều vẫn ẩn uất trong lòng:
- Chị còn nhớ Nguyễn, thời
mà em còn ở nhà của bác?
- Nhớ chứ! Anh chàng đó có
nhiều điểm khó quên lắm.
- Sau khi em về quê, chị và
Nguyễn thế nào?
- Anh chàng đổi đi, mày cũng
đi thế là xong chứ thế nào nữa…
- Còn…lời Nguyễn tỏ tình với
chị?
Quỳnh Thư phá lên cười như
trước một câu chuyện vui:
- Mày muốn nói đến cái chị
đưa mày đọc hồi đó à? Làm gì có tỏ tình, đó là câu do chị nhờ Nguyễn dịch….
Tôi thảng thốt:
- Trình độ của chị thừa để
dịch câu đó!
- Nhưng chị phải nhờ thì
Nguyễn mới viết ra giấy chứ…(Quỳnh Thư thản nhiên)… Chị cần dùng nó để chọc
ghẹo mày chơi. Lúc ấy tuổi trẻ nhiều cao vọng lại háo thắng, chị thấy tự ái khi
biết Nguyễn đến nhà thường xuyên nhưng không phải vì chị…
Tôi nói một điều lẽ ra phải
nói trước đây mười mấy năm:
-…nhưng lúc ấy em và Nguyễn
đã yêu nhau!
Quỳnh Thư gật gù:
- Biết…chị có lờ mờ nhận ra
điều ấy, nhưng thấy mày cứ giả vờ, giấu giếm nên chị bực bèn đùa chơi. Không
ngờ mày rút lui “nhường” luôn như vậy. Mà không hiểu sao hồi đó chị không thích
mày quen Nguyễn. Dường như chị có cảm giác mình thất bại khi người Nguyễn chọn
là…mày. Sau khi mày về quê thì Nguyễn có gởi thư cho mày nhưng chị giấu luôn
vì…lỡ rồi…
Tôi sửng sốt:
- Trời ơi! Chị có biết như
thế là chị rất ác không?
-…nhưng hóa ra như vậy lại
tốt cho mày, nếu không thì bây giờ mày phải lặn lội đi thăm chồng ở một trại
cải tạo nào đó, hoặc không thì cũng phải một mình bươn chải nuôi con, bây giờ
anh ta đâu còn như xưa nữa…
- Chị thôi đi! Chắc chị còn
muốn em phải cám ơn vì chị đã làm cho em và Nguyễn xa nhau, vì chị đã làm cho
bao năm qua em không thôi đau đớn vì nghĩ mình bị phản bội, để em phải trách
hận một người lẽ ra phải rất được yêu thương. Trời ơi! Bây giờ thì anh ấy ở đâu
chứ…
Nước mắt tôi ứa ra, còn
Quỳnh Thư vẫn thản nhiên:
- Thời gian ngần ấy năm nếu
chưa chết trong cuộc chiến ấy, thì Nguyễn cũng quên hẳn mày rồi, do duyên số
khiến xui cả thôi. Mày cũng nên quên đi những gì không toại nguyện, phải thức
thời nắm bắt cái có thể. Hạnh phúc cho những ai biết chấp nhận những thứ dù
không phù hợp với mình. Mày sẽ chết mòn nếu cứ hoài niệm về những gì đã mất,
những thứ không bao giờ trở về với ta nữa…
Chị nói những lời vô cảm, vô
trách nhiệm trước cuộc tình hư lỡ của tôi như không phải do chính chị gây nên.
Xưa kia Quỳnh Thư và tôi không cùng tính cách, bây giờ càng khác nhau về quan
điểm. Đã nhiều năm mới gặp nhau, nhưng những gì tôi mới biết đã đẩy chị xa tôi
quá. Nếu không vì một chút huyết thống giữa tôi và chị thì có lẽ chị là người
tôi muốn tránh xa như tránh một thứ nấm độc.
Để chấm dứt cuộc trò chuyện,
tôi xin phép chị về phòng nghỉ. Ngày mai tôi sẽ rời khỏi đây và không bao giờ
muốn có thêm một lần quay lại. Có phải tôi là kẻ không biết thức thời như lời
Quỳnh Thư nói? Một sự thức thời nếu cần phải đánh đổi cả nhân cách để nắm bắt
cơ hội. Không! Tôi không thể khi lòng tôi vừa trỗi dậy một thứ tình ngỡ đã lụi
tàn. Anh ở đâu giữa thênh thang trần gian này. Có bao giờ ta tình cờ ngang qua
nhau mà không biết. Anh ở đâu? Mối tình đầu của em! Anh có biết gió khuya vẫn
thổi vào những góc khuất tiềm thức em ngàn đêm thao thức, để những nỗi niềm
khắc khoải từ đây sẽ không còn bình yên nữa…
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Thứ Ba, 13 tháng 2, 2018
Tôi Với Mùa Xuân - Truyện ngắn.
R 52.
Truyện ngắn.
Tôi
Với Mùa Xuân
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Năm mười bảy tuổi, nếu có hỏi về tuổi tác của mình, tôi rất vui
vẻ trả lời ngay rằng tôi mười bảy tuổi. Thời gian vụt qua tôi ngoài bốn mươi,
ai hỏi tôi chỉ nói năm sinh để ai giỏi toán thì tự trừ ra với năm hiện tại thì
biết, gặp tay dốt toán trừ nhầm có khi tôi lại được giảm đi…vài tuổi! Rồi cứ
thế tôi ngoài năm mươi, giờ thì ai hỏi tôi chỉ nói bằng tên…con giáp! Chẳng hạn
tôi nói tôi tuổi con gà, con gà thì có bao nhiêu là năm…gà! Họ chẳng còn biết
đâu mà lần, mà giá như tôi nói rõ
là tôi tuổi Đinh Dậu thì cũng chẳng
ai biết Đinh Dậu là cái …đinh gì!
Không hiểu sao tôi rất thích nói về tuổi Tây, tuổi Tây nghe vừa
có vẻ…Tây vừa giảm bớt một tuổi già so với tuổi ta. Là phụ nữ khổ thế đấy, chắc
chiu từng ngày xuân, đã thế người ta lại hay nói “Trai ba mươi tuổi còn son.
Gái ba mươi tuổi đã toan về già”. Tôi chắc rằng tác giả của câu nói ấy là đàn
ông (Và là người có ác cảm với phụ nữ lắm) mới bày ra câu nhận xét đầy…ác ôn như
vậy. Chứ nếu là tôi, một người có mối thiện cảm với đàn ông lẫn đàn bà thì tôi
sẽ nói “Trai bảy mươi tuổi còn son. Gái bảy mươi tuổi mới toan về già” cho người
đời dựa vào đó mà có một cái nhìn rộng thoáng về sự lão hoá của cả hai phái.
Mùa đông đã qua, tôi cặm cụi tỉa lá cho cây Mai Tứ Quý trước sân
nhà, hy vọng mùa xuân đến cây cho nhiều hoa. Tôi ngắm thân cây xù xì già cỗi như
ngắm những đốt thời gian đi qua để lại dấu vết buồn bã trên thân cây. Cây mai
này đã hơn một nửa tuổi của tôi, nó cũng cô đơn quạnh quẽ qua bao mùa mưa nắng
trước hiên nhà. Tôi thông cảm cho nó như cám cảnh cho cuộc đời tôi nên cố trồng
thêm một cây nữa bên cạnh cho nó có bạn, nhưng dù có ươm trồng, chăm bón bao
nhiêu cây mai con cũng không sống được. Người chung quanh lại bảo “Nó giống bà
chủ của nó, cứ một thân một mình vậy thôi. Chừng nào bà kiếm được một mình nữa
ở chung thì tự khắc cây mai đó sẽ sinh sôi nảy nở”. Hừm! Tôi mà kiếm được một
mình nữa thì còn nói làm gì. Tôi ức lắm, họ nói như thế chẳng khác nào chế giễu
tôi không có ma nào nhìn tới, tôi mà kiếm được một mình nữa thì…thì họ phải
biết với tôi. Ừ! Mà biết gì nhỉ? Có tôi biết thì có, biết phải ra sức mà chìu
chuộng người mà mình rước về ở chung. Biết phải trở thành người phụ nữ công
dung ngôn hạnh như thế nào cho đẹp lòng người í, biết phải giỏi việc ngoài xã
hội lẫn đảm đang việc trong nhà! Biết ra đường cứ phải thẳng một đàng mà đi và
phải biết… đủ thứ!
Rồi mùa Xuân đến thật nhanh. Những bông mai tứ quý bắt đầu e ấp
nở trên những nhánh cây trụi lá sau mùa đông giá. Tôi thường đặt chiếc ghế cạnh
cây mai và những buổi chiều tôi hay ra ngồi ở đó ngắm nhìn mây bay, ngắm nhìn
một thời dĩ vãng đã qua, ngắm nhìn những hình ảnh vẫn để lại trong trái tim một
niềm khắc khoải…
Gió chiều mát mẻ, tôi cũng thường hay lạc vào giấc mơ tiên!
000
Hồi tôi còn trẻ tuổi, hồn nhiên vô (số) tội. Được cái vui vẻ dễ
hòa đồng và cũng có tí gọi là nhan sắc. Và với tấm nhan sắc nếu không mặn mà
bằng nàng Hồng kiêu sa, thì cũng là nàng Cúc vàng tươi ấy tôi tha hồ mà ngắm
nhởn nhơ con bướm lượn tà tà quanh tôi. Tôi tưởng bở cứ nghinh mặt lên mỗi khi
thấy có ai nhìn mình. Riết thành tật, mặt tôi cứ nhìn lên… trời nên tôi không
thấy có ai ngang tầm nhìn thẳng. Thỉnh
thoảng mẹ tôi rỉ tai:
- Bà Hai có thằng con trai coi được lắm, nó cũng thích mày nên bã
muốn chọn mày cho con trai bã, mẹ cũng thấy…
Không đợi mẹ hết câu, tôi trề môi:
- Anh chàng đó chỉ biết vùi đầu lo kinh sử, có thấy gì ngoài mớ
chữ nghĩa. Tướng đạo mạo như ông già. Mắt thì đeo cái “đít chai” dầy cộm, ra
đường cứ đi lầm lầm lũi lũi có ngày tông vô cột đèn cũng không thấy…
Lúc khác mẹ lại thỏ thẻ:
- Bà Ba có vẻ muốn “chấm” mày cho thằng con trai của bã, nên cứ
hỏi thăm mày.
Tôi lắc đầu, làm bộ làm tịch:
- Anh chàng đó nhìn thiếu thước tất, con mà lấy về thì chắc để ẵm…đi
chơi!
Mẹ tôi thấy không thể nào kéo tôi xuống khi mà tôi đang lơ lửng
trên mây nên cũng nãn lòng chỉ còn biết nhắc tôi:
- Mấy bà ở giá không chồng ưa…cắn người ta lắm, mày liệu đừng có
đến gần họ.
Trong lòng thì cũng thú vị lắm khi nghe có người chú ý đến mình,
nhưng ngoài mặt tôi cứ ỏng ẹo làm cao. Ỏng ẹo mãi như thế cho đến khi tôi hạ
thấp tầm nhìn thì các chàng trai một thời theo đuổi tôi đã yên bề gia thất, các
bạn gái của tôi cũng tay dắt, tay bồng. Còn mẹ tôi thì ngồi than vắn, thở dài
không yên lòng vì sợ sau khi bà qua đời, tôi sẽ thành bà tiên khi khát phải bò
ra giếng uống nước vì cái sự độc thân của tôi.
Rồi ngày ấy cũng đến, tôi trở thành một bà giá chính hiệu, ra vô
thui thủi một mình. Chẳng ai rảnh rang mà chuyện phiếm với tôi, thậm chí mấy
đứa trẻ con trong xóm cũng lảng đi dù tôi kêu chúng đến để cho kẹo, không biết
có phải chúng nghe ai truyền miệng rằng mấy bà già độc thân thích…cắn trẻ
con!Thật ra đó là những lời hù dọa, cũng là nhắc khéo mấy cô làm biếng…lấy
chồng.
Tôi ra khỏi hồi tưởng vì một bà bạn thân đường đột đến thăm:
-…Tui đến để thực hiện một chuyện quan trọng. Tôi sẽ không để cho
bà sống một mình nữa…
Tôi hốt hoảng:
- Bà định gởi tui vô nhà dưỡng lão ư?
- Đừng vội, từ từ rồi cũng biết, tui tới đây vì có người nhờ, có
mục đích hẳn hoi (Rồi bả nhìn tôi săm soi như đang xem một món hàng) Không biết
“nội thất” có vấn đề gì không chứ “mặt tiền” thì cũng chưa đến nỗi nào…
Tôi tự khai:
- Tim, gan, phổi, dạ dày của tui đều hòa thuận với nhau, chả khi
nào biểu tình hay meetting nên tui rất dễ chịu. Nói chung là ổn!
- Còn mắt thế nào? Nhìn có rõ không?
- Dù không còn là một giòng sông cho thuyền anh bơi lội, nhưng
đeo kính vào thì thị lực cũng khoảng bảy
chục phần trăm.
Bà bạn của tôi chất vấn tiếp:
- Thế còn tai? Tai nghe có rõ không?
- Trời ơi! Nếu lảng tai làm sao tui nghe bà hỏi nãy giờ…
Bà bạn tôi vỗ tay vào bắp vế một cái tỏ vẻ dứt khoát:
- Vậy là tốt! Tui có thể tuyên bố kế hoạch…
Tôi ngạc nhiên:
- Kế hoạch gì vậy?
- Làm mai cho bà một ông để sớm hôm hủ hỉ…
Tôi lắc đầu nguây nguẩy:
- Tui già rồi, còn nghĩ đến việc lấy chồng sao?
- Lấy tuốt, mắc gì không! Còn ăn còn thở là còn lấy chồng được.
Nghe mấy câu ca dao nè. “Ai đi xin đợi tôi cùng. Tôi đi kiếm rượu cho chồng tôi
xơi. Chồng hư mang tiếng mang tai. Tiếng tai thiếp chịu hơn ai không chồng”…
Tôi phản đối:
- Bà đừng ỷ mình có chồng mà ngạo mấy người ở giá như tui đó nhé.
-…tui không ngạo, tui chỉ nói chuyện thực tế thôi. Nghe tui kể
tiếp nè. Có một cô quá lứa vừa mới lấy chồng, sau đêm tân hôn cô ta ngẫm nghĩ
sao đó mà khóc um lên, cổ nói nếu biết như thế thì cổ lấy chồng từ lâu rồi…
-…vì sao?
- Vì tiếc đã bỏ phí mấy chục năm! Vì đến lúc ấy cổ mới biết lấy
chồng là như thế nào…hahahaha….
- Hừm! Thế còn câu “Lấy chồng như gông vô cổ” thì sao?
Bà bạn của tôi chắc là một bà vợ trong một gia đình hạnh phúc,
nên lý sự về cái vụ ở giá rất vững:
-…nhưng “Gái không chồng như ván gỗ lênh đênh!”.
Tôi thấy tai mình nóng lên. Quái! Tôi có còn trẻ đâu mà nghe
chuyện lấy chồng lại ngượng như hồi mới lớn vậy kìa. Sau một hồi tranh luận,
những điều bà bạn tôi nói đầy tính thuyết phục nên tôi thấy cũng có lý quá,
nhưng nếu bây giờ tôi gật đầu ưng thuận cho bà bạn giúp tôi thì còn ngượng hơn.
Tôi còn đang bối rối thì bà bạn hỏi dồn:
- Sao? Có đồng ý không cho tui còn tính, tết đến nơi rồi sợ không
kịp…
Tôi không dám lắc đâu (Dù là giả vờ) vì sợ mất cơ hội như ngày
xưa, tôi đã từng bỏ qua cơ hội của mình vì cái sự làm bộ làm tịch. Tôi nói lí
nhí trong miệng:
- Thì …thì tùy bà, nhưng biết có ai…
- Có đấy! Một người cũng vì mãi lo công danh mà quên béng cái vụ
tìm lại khúc xương sườn bị thất lạc của mình. Ngay ngày mai tui sẽ đưa ổng đến
đây gặp bà.
000
Ngay ngày mai! Bà bạn thân mến của tui không quên nhiệm vụ. Tôi
dậy từ sớm. Sau khi sửa sang lại dung nhan cuối xuân của mình xong thì những
người khách thân mến của tôi đến. Tôi trố mắt nhìn người đàn ông đi bên cạnh bà
bạn tôi, rất dễ để tôi nhận ra những nét quen thuộc mà thời son trẻ tôi từng
gặp, vẫn cái kính dầy cộm, dáng người đạo mạo cùng vẻ mặt (Ngày xưa trắng trẻo
thư sinh) nay đã in khắc dấu của thời gian như…tôi! Tôi chợt nhớ câu thơ của cụ
Phan Khôi “..nếu chẳng quen lung, đố có
nhìn ra được…”.
Tôi bối rối hỏi:
- Anh…anh có phải là con của bác Hai mà ngày xưa…
- Vâng! Chính tui đây.
Tôi hiểu rằng chính tôi đã để mấy chục mùa xuân của mình trôi qua
một cách uổng phí, nếu như ngày xưa tôi đừng bày đặt chê anh. Nhưng giờ gặp lại
nhau cũng chẳng biết nói gì, có lẽ ảnh cũng vậy, cứ lúng ta lúng túng. Còn bà
bạn của tôi thì cứ cười mím chi, bả rành cái vụ này quá nên chắc cũng thông
cảm, bả gợi chuyện:
- Ủa! Cây mai con lúc nãy tui thấy anh xách theo nói để trồng cho
cổ đâu rồi?
Ngay lúc đó anh mới có chuyện để nói, có việc để làm:
- Mấy bận đi ngang qua đây thấy cây mai nhà cô Ba đẹp quá nên tui
dìa tìm giống để ươm, may sao nó lên không thiếu hạt nào, để tui ra trồng bên
cạnh cây của cô cho nó có bạn. Cô Ba có cái gì để xới đất không để tui trồng
xuống cho cô…
Thế là mỗi việc xới đất lên, vùi có một gốc cây xuống, tưới nước
mà cả ba người lăn xăn như trồng cả một vườn cây, may sao đó cũng là cách để
khỏa lấp những ngượng nghịu mà mục đích của cuộc gặp gỡ cần nói (Già rồi chả lẽ
mà nói chuyện yêu iếc thì biết nói gì!!!). Rồi những chuyện tiếp theo mà chúng
tôi rôm rả là…các giống cây mai có trên trời đất.
Mãi đến khi bà bạn của tôi và ảnh ra về, tôi mới liếc mắt nhìn
theo. Lại nhớ đến câu thơ của cụ Phan Khôi “Liếc đưa nhau đi rồi. Con mắt còn
có đuôi…”
(2.10.2013)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Tạp chí Lang Bian Số Xuân Ất Mùi 2015
Ngỡ Ngàng Mùa Xuân
Ngỡ Ngàng
Mùa Xuân
Khi em về nơi ấy mùa Xuân
Những cánh én liệng bay trong nắng ấm
Đào đã nở rực sắc màu tươi thắm
Cả đất trời đang vui biết bao nhiêu.
Khi em về trời đã tắt nắng chiều
Hoàng hôn ngủ trên những cành phượng tím
Đà Lạt là anh, nơi em tìm kiếm
Sao thật gần mà cũng vời vợi xa…
Em lạc vào xứ sở của loài hoa
Giữa ngập tràn mênh mông hương sắc
Em như đóa hồng trái mùa héo hắt
Ngỡ ngàng sao trước ngọn gió mùa Xuân.
(14g Chúa Nhật 17.2.2002)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Người làm báo Lâm Đồng Số 77 tháng
1.2006 (Xuân Bính Tuất)
Phiên
gác đêm Xuân
Nhạc:
Nguyễn Văn Đông
https://youtu.be/CRWZK2BMXYw?si=WbnQxYObyKT4fAJs
Vợ Yêu
r354.
Vợ Yêu
*Viết giùm quý ông để tặng vợ nhân ngày 8
tháng 3.
Bất cứ
lúc nào anh cũng muốn viết về em
Như
thuở xưa, hơn hai mươi năm về trước!
Thời
gian đi xuôi, dường như anh thì đi ngược
Nên cứ
thấy em trẻ trung, xinh đẹp như thuở ban đầu.
Cho
anh một kho tàng anh chẳng màng đâu.
Nếu
đổi em tức là anh mất cả.
Một
ngày vắng em đất trời rộng quá
Anh
thênh thang một cõi riêng mình.
Cạnh
bên em đã tưởng bóng, thương hình
Gần đã
nhớ, đi xa làm sao nỡ
Duyên
trời se thật là cắt cớ
Chẳng
thương gì, lại thương…người dưng!
Nghĩ
đến em chẳng một phút thôi, đừng…
Em! Là
niềm ước mơ mà anh có được
Là
tình yêu của anh từ kiếp trước
Của
kiếp này, và luôn cả kiếp sau…
Hồ Thụy Mỹ Hạnh (((*!*)))
(Đồng – Kính - Tặng)
*Phụ Nữ Chủ Nhật Số 9 Ngày 9.3.2003
Mười năm yêu em
Trầm Tử Thiêng
https://youtu.be/s6VYBtwrglk?si=5rx-t6BwvbOI8pLy





