Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014

Đối Diện Cùng Tôi



r174.

Đi Din Cùng Tôi

Em một mình đối diện với trời đêm

Hồn trống trải như không gian trống trải

Chút yêu dấu ngày xưa không trở lại

Đêm mỏi mòn dài chi lắm đêm ơi!

 

Khúc nhạc tình chìm trong tiếng mưa rơi

Dòng nước cuốn nụ cười trôi xa khuất

Điều gì đã khiến cho đêm thao thức

Em một mình đối diện với hiên mưa.

 

Bao giọt mưa bao nỗi sầu đong đưa

Em gởi tặng tình yêu mình cho gió

Ở nơi xa, ở một nơi nào đó

Anh tình cờ nhặt được giữ hộ em.

 

Dù cuộc tình đã như nước trôi êm

Trong một thoáng lẽ nào anh không nhớ

Trái tim em một nửa phần đã vỡ

Một nửa còn nguyên vẹn, biết trao ai.

 

Em một mình đối diện với đêm dài

Trăn trở với niềm suy tư chẳng  ngắn.

(14g thứ năm 14.9.1995)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Lời Tình Buồn

r173

Li Tình Bun

Anh có nghe thầm lặng tiếng thời gian

Bước nhè nhẹ đẩy lui dần kỷ niệm

Và nỗi nhớ cũng loang màu úa tím

Triệu vì sao không sáng nổi tâm hồn.

 

Anh có nghe đời đã sắp hoàng hôn

Chút ánh nắng cuối cùng rồi sẽ tắt

Ta vội vã sống bằng điều không thật

Ước mơ chi vàng võ mộng cuối đời

 

Lời tình buồn em lại trót buông rơi

Như cổ tích một thời em ôm giữ

Điều ngỡ thật trong một thời thiếu nữ

Trách làm gì ngày ấy tóc còn xanh

 

Ta quên nhau mà cứ ngỡ không đành

Vẫn tiếc nuối dẫu ngày xưa nông nổi

Còn bao điều mà ta chưa thể nói

Cứ cất vào ngăn kín nhất hồn ta.

 

Nếu một ngày thương nhớ cũng đi qua

Em còn lại gì dây ngoài khoảng trống

(20g30 Thứ Sáu 1.9.1995)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Đời là vạn ngày sầu

Lam Phương

https://youtu.be/mKablcLOy-0?si=_0PdycgmANgy_EFH


Thứ Tư, 30 tháng 7, 2014

Em Buồn Hơn Nỗi Buồn

r177.

Em Bun Hơn Ni Bun

Có bao nhiêu là mây

Gió đưa về nơi ấy

Mùa thu anh có thấy

Một đóa hoa đã tàn

 

Dìu dặt trong tiếng đàn

Ai tiếc mùa thu chết

Một cuộc tình đã hết

Em cứ còn nhớ hoài

 

Kỷ niệm nào đắng môi

Ngỡ ngàng ngày tái ngộ

Nắng chiều nghiêng cuối phố

Em buồn hơn nỗi buồn

 

Nhắc chi những yêu thương

Khi tình xưa đã mất

Một chút gì chân thật

Anh muộn màng trao em

 

Biết rằng đâu dễ quên

Cũng đành thôi quay mặt

Tình yêu dù khoảnh khắc

Với em là trọn đời…

(22g 20 Chúa Nhật 2.7.1995)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Thanh Niên số 134 (727) Thứ Bảy 16.9.1995


*Người muôn năm cũ (Truyện ngắn) Hồ Thụy Mỹ Hạnh
 Trẻ Magazine (Dallas – Texas) Số 805 / 8.11.2012:


Bao giờ gặp lại


r168

Bao gi gp li

Con đường ngày xưa đó

Cỏ hoang giờ ngập đầy

Những chiếc lá vàng bay

Hắt hiu chiều cuối hạ

 

Em buồn như chiếc lá

Rưng rưng giọt mưa chiều

Đâu rồi người em yêu

Có bao giờ gặp lại

 

Bóng hình nào nhớ mãi

Tình yêu nào muộn màng

Anh như cơn gió hoang

Như mây trời phiêu bạt

 

Khi tình yêu vỡ nát

Những  mảnh tim tội tình

Em ghép lại riêng mình

Những lời yêu không trọn

 

Một cuộc tình gió thoảng

Anh quên em mất rồi

Chỉ có riêng em thôi

Quên anh ? Nào đâu dễ…

(13g30 Thứ Bảy 10.6.1995)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Thanh Niên Số 94 (687) Thứ bảy 8.7.1995


Em Sẽ Vui Đây

r163

Em S Vui Đây

Em đứng lên từ đó nỗi đau dài

Như điệp khúc muộn phiền xưa đã chán

Như ánh chớp khiến bầu trời nức rạn

Tình yêu anh làm rạn vỡ tim em.

 

Không thể tính bao ngày, không thể tính bao đêm

Khi yêu nhau thời gian như đứng lại

Lời nói hôm qua dẫu không tồn tại

Em chẳng muốn nghi ngờ vì em yêu anh.

 

Nhưng sợi tơ tình lại rất mong manh

Buộc sao nổi ân tình em dẫu bé

Từ giã nhau trăng cũng buồn lặng lẽ

Anh đi rồi, kỷ niệm bỏ lại đây.

 

Buồn cứ vương vào từng sợi tóc mây

Em cố chải kỷ niệm càng thêm rối

Một nửa nơi em ngập đầy bóng tối

Một nửa nơi anh rực rỡ đầu ngày.

 

Em đứng lên từ đó nỗi đau dài

Cố ghép lại trái tim mình trót vỡ…

(19g30 Thứ Hai 10.4.1995)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Thanh Niên Số 120 (713) Thứ ba 22.8.1995

 


Lặng Lẽ

r159.

Lng L

Tỉ dụ như là em có thể quên anh

Trong trí nhớ hẳn vô cùng vô vị

Có gì đâu làm cho em suy nghĩ

Một ngày qua, sẽ chán hơn một ngày qua.

 

Nên thôi, cứ để chuyện đôi ta

Như một vết roi bầm trong tim mãi

Trong tình yêu ai chẳng từng thơ dại

Dệt mộng bằng trăng gió để rồi tan.

 

Tỉ dụ như không có những dở dang

Làm sao biết tình yêu là như thế

Rồi có gì cho em từng đêm kể

Chuyện của mình cho trăng sao lắng nghe.

 

Xuân lặng lẽ qua, hiu hắt chiều hè

Thu sẽ đến rồi Đông sang lạnh lẽo

Những câu thơ tình mấy mùa đã héo

Kỷ niệm buồn chảy xiết như dòng sông…

(Thứ Năm 9.3.1995)

Hồ  Thụy Mỹ Hạnh

*Thanh Niên Số 38 (631) Thứ Bảy 28.3.1995

 

Một người đi

Mai Châu

https://youtu.be/Tkepjheb0tU?si=v1LXTesw95phZAPW





Thứ Bảy, 19 tháng 7, 2014

Tình Yêu Của Gió


r158

Tình Yêu Của Gió

Khi anh nói với em

Lời tình yêu của gió

Trái tim còn để ngõ

Nên dễ dàng bay đi.

 

Em ngây ngô biết gì

Một thời luôn nghĩ thế

Cuộc đời là dâu bể

Anh bây giờ đã xa.

 

Những mùa Xuân đi qua

Những nỗi sầu ở lại

Gió vẫn còn bay mãi

Lời yêu không trở về.

 

Những điệp khúc lê thê

Gợi vào hồn nỗi nhớ

Hạt nắng chiều chợt vỡ

Âm thầm trong mắt em.

 

Biết rằng anh đã quên

Yêu nhau ai biết trước

Khi người quay lưng bước

Tạ từ là…chia ly!

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Thanh Niên Số 43 (636) Thứ bảy 8.4.1995

 

Tình khúc buồn

Nhạc; Ngô Thụy Miên

Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing

https://youtu.be/tLUsKisZXj8?si=RmXpbTYWnBPje5GS

 

Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

Bâng Khuâng Cuối Mùa


R 157.

Bâng Khuâng Cui Mùa

Một chút nắng vàng hanh

Rơi trong chiều cuối phố

Chuông giáo đường ngân đổ

Mùa Xuân giờ sang ngang.

 

Ai gửi trong tiếng đàn

Tâm tình tôi ngày ấy

Ai gửi vào trang giấy

Câu thơ tình bâng khuâng.

 

Mùa Xuân đến bao lần

Rồi ra đi vội vã

Vương buồn trong nắng Hạ

Đóa hoa tàn cuối Xuân.

 

Một chút nắng ngập ngừng

Rơi vào trong đôi mắt

Em ngỡ ngàng cúi nhặt

Mộng ước buồn lên tay.

 

Gửi tình theo áng mây

Biết ai? Người nhận được . . .

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


CHUYỆN MỘT ĐÊM (Anh Bằng)

 Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing

https://www.youtube.com/watch?v=0qszIPKA8Mo


Giận…

r156

Giận…

Cuối năm còn đợi thư anh

Mùa Xuân hoa nở bỗng thành hắt hiu

Ông đưa thư lại làm… kiêu!

Đi ngang để mặc buổi chiều ngẩn ngơ

Thôi em cũng hổng thèm chờ

Giận ai em viết bài thơ …để dành!

Hôm nay mới nhận thư anh

Hoa đào đã rụng, lá cành trơ vơ

Ngày Xuân qua tự bao giờ

Nỗi sầu như một thoáng mờ vụt bay

Nắng chiều đã cuối chân mây

Em còn đang giận nên mai trả lời.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Bình Dương Chủ Nhật Số 627 Ngày 17.2.2001