Thứ Tư, 5 tháng 2, 2014

Một Góc Đời Riêng Tôi



   

r118.

 Mt Góc Đi Riêng Tôi

Còn một chút gì là của riêng mình

Em gom lại một góc đời dẫu hẹp

Tình dang dở ai bảo là tình đẹp

Khi trong lòng khoảng trống quá bao la.

 

Một góc đời_Em giữ chuyện ngày qua

Quanh đây vẫn nguyên ảnh hình thuở đó

Khi mộng ảo đã thoát bay theo gió

Trái tim còn vướng lại một niềm đau

 

Một góc đời _ ta chẳng còn có nhau

Em chẳng dám tin rằng xa nhau thật

Em chẳng dám tin rằng tình đã mất

Hẹp hòi gì ai đánh thuế mộng mơ

 

Đâu ai tìm đóng thuế những trang thơ

Nên em bỗng trở thành người hào phóng

Một góc đời_em mặc tình bay bổng

Những bon chen, lừa lọc trả cho đời

 

Đừng vội vàng chi thế bóng chiều ơi!

Lá khoan rụng trên đồi bay xao xác

Đàn đừng buồn làm chi trong tiếng nhạc

Tình yêu ơi! Thôi đừng nghĩ về ai…

 

Để tâm hồn rời được nỗi đau dài

Mặc cây lá nghe mùa thu hấp hối.

(22g40 Thứ Sáu 8.5.1992)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Thanh Niên số 58 (651) Thứ bảy 6.5.1995

 



Hai mùa mưa

(Lê Minh Bằng)

https://youtu.be/pkEP1AnV3w8?si=DMhwXTwJ0TvwqPJO

 

 

Khúc Tương Tư

         


   r117-

 Khúc Tương Tư

Con đường tương tư ai

Ôm vào lòng vạt nắng

Cho buổi chiều chợt vắng

Bước chân người lang thang

 

Bức rèm thưa ngỡ ngàng

Buông vội trên song cửa

Che khuất lời ai hứa

“Yêu thương và đợi chờ…”

 

Tội nghiệp những trang thơ

Hoen đi từng dòng mực

Ngọn đèn đêm thao thức

Nghe đêm khuya thở dài

 

Tất cả tương tư ai

Để mùa trăng hờ hững

Để hàng cây lặng đứng

Âm thầm trong mưa bay

 

Thương những ngón tay gầy

Cô đơn lùa vào tóc

Uớc mơ xưa ngà ngọc

Cũng xa rời hồn em.

(19g Chúa Nhật 3.5.1992)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Nam Úc Tuần Báo (South Australia)Số 667 thứ Sáu 24.10.2008

 

 


  Siết chặt bàn tay

(Mặc Thế Nhân)

  Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing

https://youtube.com/shorts/qk9xM3gpnVw?si=KcQgVR7b8ddZGczJ

 

            

Khi Người Phát Thư Đi Qua


r116.

Khi Người Phát  Thư Đi Qua

Mỗi buổi sáng khi người phát thư đi ngang nhà không dừng lại

Em ngỡ như vừa đánh mất một cái gì sâu thẳm tận đáy tim

Một chút gì nhói lên trong khoảnh khắc im lìm

Và cứ thế, từng ngày qua cứ thế

Dẫu em biết rằng những dòng trên giấy nào có gì đáng kể

Khi lòng ai không nhớ, khi lòng ai đã quên

Nhưng mỗi buổi sáng em vẫn buồn tênh

Khi người phát thư đi ngang nhà không dừng lại.

Trời mùa hạ tâm hồn em vẫn lạnh lùng, tê tái

Trong mỗi phút đợi chờ đi qua

Có phải mỗi ngày thêm một cách xa

Biển giữa tim anh đẩy ân tình em về bờ khác

Biển giữa tim em sóng gào ồ ạt

Ôm vào lòng những trắc ẩn nghìn năm

Thành phố đó chợt trở thành xa xăm

Nên bước chân ai tìm về ngần ngại

Để mỗi buổi sáng em ngẩn nhìn theo mãi

Người phát thư đi qua dần khuất cuối đường.

( Đơn Dương 12g45 Thứ Ba 25 . 2 . 1992)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Tuổi Trẻ Chủ Nhật Số 27 (92 năm thứ mười) Ngày 12.7.1992

ĐIỆU BUỒN ĐÊM MƯA

(Tú Nhi - Vinh Sử)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing

https://youtu.be/D9A9C7IqSI0?si=E_SOct25wiyaN8Q4

 


Rồi Mai Đây

r115.

Ri Mai Đây

Rồi thì anh sẽ quên em

Như quên một giấc mơ êm trong đời

Tình buồn như lá vàng rơi

Thu đi còn để một trời nhớ thương

Rồi đây hai đứa hai đường

Tình yêu cũng sẽ như hương cuối mùa

Tình em như một cơn mưa

Giọt rơi trên má, giọt vừa mặn môi

Rồi đây hai đứa hai nơi

Em về cúi mặt đơn côi suốt đời

Yêu anh chỉ có vậy thôi

Thương đau cũng đủ rã rời hồn em…

Ánh trăng rơi vỡ bên thềm

Gió ơi! Đừng thổi làm đêm lạnh lùng

Ngày mai xa cách muôn trùng

Em nghiêng vai gánh một khung trời buồn.

(Chúa nhật 2.2.1992)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Mùa Thu trong mưa

Nhạc; Trường Sa

https://youtu.be/Dors93ThW7U?si=WyqFxof9GhrvOZGS

Thứ Sáu, 17 tháng 1, 2014

Biết Viết Gì Cho Anh



Biết Viết Gì Cho Anh
Anh muốn em làm thơ cho anh
Em chỉ có những nỗi buồn để ghép thành từ ngữ
Những hoang tàn sau cơn bão dữ
Vô tình thổi qua đây
Chúng ta còn gì trong đôi bàn tay
Những ước mơ một đời không thành sự thật
Trong tầm tay tất cả đều vuột mất
Em còn lời nào cho anh
Ngoài ý nghĩ chân thành từ trái tim còn sót lại
Gởi cho anh em không hề e ngại
Anh hãy giữ hộ em
Những buồn vui một thuở êm đềm
Những đắng cay em chưa hề nói hết
Trên đoạn đường phong ba ta bỗng nghe mỏi mệt
Tình cờ dừng lại bên nhau
Viết cho anh em biết viết gì đâu
Khi trang giấy đời anh đã chật đầy điều em định viết
Không thể hiểu và không thể nào ai biết
Vực hồn anh bao sâu!
Em đứng bên bờ đón tháng mưa ngâu
Mong bắt cầu Ô Thước
Để bước chân người thuở trước
Trong mơ anh trở về…
(23g50 Thứ sáu 20.12.1991)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Với Trăng


r113-

Vi Trăng

Trăng hỏi em nhớ ai

Em ngại ngùng chẳng nói

Nhưng trong lòng tự hỏi

Lẽ nào em nhớ anh!?

 

Thời gian vẫn qua nhanh

Em mãi hoài ở lại

Như ánh trăng mãi mãi

Cô độc trong trời đêm.

 

Làm sao có thể quên

Chiều chia tay vội vã

Mình cách xa nhau quá

Biết bao giờ gặp đây.

 

Em xõa tóc trong tay

Từng sợi buồn len lén

Nhớ anh và lời hẹn

Đợi chờ anh trở về.

 

Em buông lơi tóc thề

Gói ánh trăng vàng lại

Trăng cứ thầm hỏi mãi

Em chờ ai, nhớ ai…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Với Trăng

Nhạc: Lã Văn Khoa

Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Ca sĩ: Anh Thơ

Phối khí: Nguyễn Minh Hùng

Lời nhạc:

Trăng hỏi em nhớ ai? Em ngại ngùng chẳng nói, nhưng trong lòng thầm hỏi, lẽ nào em nhớ…anh? Em xõa tóc trong tay, từng sợi buồn len lén, nhớ anh và lời hẹn đợi chờ anh trở về.

Thời gian, thời gian trôi qua mau, thời gian cứ dần xa. Chiều chia tay vội vã, rồi mình xa cách nhau. Vầng trăng. Vầng trăng soi lung linh, cô đơn giữa trời đêm, làm sao có thể quên. Ngoài hiên trăng nghiêng thềm, ngoài hiên trăng nghiêng thềm, em mãi đợi anh về.

………………….

Trăng hỏi em nhớ ai? Em ngại ngùng chẳng nói, nhưng trong lòng thầm hỏi, lẽ nào em nhớ…anh? Em xõa tóc trong tay, từng sợi buồn len lén, nhớ anh và lời hẹn đợi chờ anh trở về.

Thời gian, thời gian trôi qua mau, thời gian cứ dần xa. Chiều chia tay vội vã, rồi mình xa cách nhau. Vầng trăng. Vầng trăng soi lung linh, cô đơn giữa trời đêm, làm sao có thể quên. Ngoài hiên trăng nghiêng thềm, ngoài hiên trăng nghiêng thềm, em mãi đợi anh về. Em buông lơi tóc thề, gói ánh trăng vàng lại, trăng cứ thầm hỏi mãi em chờ ai? Nhớ…nhớ ai?...

 


Với Trăng

Nhạc : Lã Văn Khoa
Lời Thơ :
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Thể hiện :
Anh Thơ

Phối khí: Nguyễn Minh Hùng


Khi đông vừa đến

https://youtu.be/XQR7gndjsZc?si=u9dj7e7ywq24vglo

r104-

Khi đông va đến

Khi mùa Thu đi qua

Xác lá vàng ở lại

Để mùa Đông tê tái

Với những cành bơ vơ

 

Mùa Đông từ bao giờ

Một bầu trời buốt giá

Gởi về ai chiếc lá

Cuối mùa như cuộc tình

 

Mùa Đông của riêng mình

Với mảnh trăng hờ hững

Những hàng cây lặng đứng

Tiếc nhớ chiếc lá vàng

 

Tôi xuống phố lang thang

Gom vào tay giọt nắng

Thành phố như chợt vắng

Khi thiếu đi một người

 

Mùa Đông của đời tôi

Là sương mờ ảo ảnh

Ước mơ nào chắp cánh

Bay theo cùng một người.

(Thứ năm 21.11.1991)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Nam Úc Tuần Báo (Adelaide-Australia)Số 976 thứ Sáu 19.12.2014




Lặng thầm


r102-

Lng thm

Nửa đêm mình chợt thức

vẳng từ đâu tiếng đàn

gió đêm mãi lang thang

ngập ngừng hương Dạ Lý

 

Chiêm bao là mộng mị

tiếng đàn là nỗi sầu

ai nỡ lòng quên nhau

cho lời ca nức nở…

 

Nửa đêm mình chợt nhớ

một vầng trăng thuở nào

đêm lặng thầm xanh xao

cho bờ mi rũ xuống

 

Thời gian như nước cuốn

Làm ân tình trôi đi

đàn ai thương nhớ gì

Mà đêm dài thao thức…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 Nam Úc tuần Báo (Adelaide-Australia) Số 788 Thứ Sáu 11.4.2011

 


Anh còn nợ em

Anh Bằng

https://youtube.com/shorts/zaNzMj1k6Kw?si=s0Nk6ocuSL_5hPJf



Thứ Bảy, 21 tháng 12, 2013

Bao Giờ Lại Đến


r91

Bao Gi Li Đến

Giá khi xưa mình đừng quen nhau nhỉ?

Đời có buồn thì cũng một thoáng thôi

Em nào mơ đời hai đứa nên đôi

Mà chia cách cũng nghe hồn vụn vỡ

 

Anh có nghe những lời ca dang dở

Lời nào buồn xin anh giữ cho em

Có những chiều ai bước khẽ qua thềm

Em chua xót trách thầm, anh không đến…

 

Đêm nằm nghe tâm hồn đang nhuốm bệnh

Mảnh tim đau khắc khoải tên một người

Anh quay đi em cố giượng môi cười

Anh về nhé. Vâng! bao giờ lại đến…

 

Những con thuyền không bao giờ về bến

Như thuyền em lạc giữa biển hồn anh.

(Thứ Bảy 1.6.1991)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh