Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2025

Yêu như thời mới lớn (Truyện ngắn)



107.

“Trong con mắt của thi sĩ và kẻ thất tình, mọi vẻ đẹp của vạn vật sẽ được nâng lên!”.

Truyện ngắn

Yêu như thi mi l

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Tình yêu có thể giúp người ta thay đổi quan niệm và cả cách sống! Điều này xảy ra với người bạn cùng lớp của tôi, mười tám tuổi thôi nhưng nhìn Diệu rất “sành đời” từ con mắt liếc, từ phong thái đến cách ăn nói đều rất chững chạc không láu táu như đám tụi tôi.  Diệu đẹp! Ai cũng tưởng nó hồn nhiên vì chẳng thấy quan tâm đến những anh chàng tự nguyện “Em tan trường về anh theo…”. Ai tiếp xúc với Diệu cũng có cảm tình vì nó nói năng khôn khéo, chỉ có chúng tôi biết nó không để mắt đến anh chàng nào vì nó từng tuyên bố “Trong đám theo đuổi tao, thấy chả có ai tương xứng với tao cả, tao đẹp như vầy thì tụi mày nghĩ người như thế nào mới xứng với tao?”, nói rồi nó hất mớ tóc như dòng suối trên vai tung ra bay bay, chớp mắt một cái đẹp đến hớp hồn cả đám…con gái tụi tôi, bảo sao cây si không trồng dài cả đoạn đường nó đi, ta nói cái câu “Em đẹp, em có quyền…” hợp với Diệu gì đâu. Tụi tôi cũng nghĩ phải là một hoàng tử cưỡi bạch mã đến may ra mới làm trái tim nó nhúc nhích.

 Bỗng một ngày bầy con gái chúng tôi, những đứa lừng danh về phá phách từ trong nhà ra ngoài phố nhận thấy điều khác lạ ở Diệu:

- Dạo này mày hay trầm tư mặc tưởng, đôi khi cười một mình ra vẻ tâm đắc chuyện gì đó!?

Diệu hỏi lại:

- Là sao?

 Thanh rướn giọng hát:

- Yêu rồi sao? Em ơi…em đã yêu rồi sao…

Diệu lườm Thanh:

- Tào lao! Yêu…yêu cái gì. Tao đã nói ở đây toàn tụi con trai nhà quê, còn lâu mới…

Thanh cắt ngang:

- Ê! Không được nói kiểu xúc phạm đó nghe, tao “tự ái dồn dập” giùm tụi con trai bị mày chê đó đa.

Thúy chen vào:

- Ghét của nào trời trao của ấy! Coi chừng có ngày mày “phải lòng” một anh nhà quê cho đáng đời.

- Chọc tức tao là sở thích của tụi mày à?

- Chỉ nói sự thật thôi, đó không gọi là chọc tức!

Con mắt to đen láy của Diệu lườm tụi tôi, hàng mi dài chớp chớp. Trời ơi! Đôi mắt của nó lại hớp hồn tụi tôi.

Nói thì nói vậy, nhưng dạo này Diệu hay “xé lẻ” đi chơi một mình không rủ đứa nào, thế là chúng tôi thay phiên nhau theo dõi khi nó tách nhóm đi đâu đó mà không có lý do chánh đáng! Vì Diệu cứ chối quanh nên tụi tôi quyết làm cho ra lẽ.  Và những gì chúng tôi muốn biết, đã biết. Thúy kể:

- Hai đứa nó vô quán cà phê, ngồi chung trên chiếc ghế có yên dựa hơi cao che gần khuất, nhưng tao vẫn thấy hai cái đầu à…hai cái mặt áp sát vào nhau. Hình như…hình như tụi nó mi nhau! Quá thật…

Tôi lườm nó:

- Tưởng gì ghê gớm lắm,... mày âm lịch quá!

- Là sao? (Thúy nhướng mắt ngạc nhiên)

- Là cổ hủ, là xưa! Thời buổi bây giờ người ta còn…tới cái gì đó chứ!

Thúy dỗi:

- Vậy mày có giỏi thì đi rình đi, tao không đi nữa. Tưởng nhiêu đó là đủ biết hai đứa nó cặp bồ với nhau rồi.

Tôi gật gù:

- Được! Cứ kết liễu như mày thấy vậy đi…

- …kết luận chứ!

Khi bị tụi tôi bắt bí, trưng bày bằng chứng không thể ngoại phạm, nên Diệu phải công nhận rằng nó và một anh chàng tên là Khải đã thật sự “kết mô đen” (Là cách gọi thời bây giờ khi ai đó thành một đôi) Diệu nói “Ảnh rất đẹp trai, ảnh là Việt kiều Mỹ mới về, nghe nói ảnh là con nhà rất giàu … ” những điều “nghe nói…” đó là lý do Diệu chịu mở cửa trái tim vàng của nó để cho Khải vào ngự  trị.

Từ khi chuyện tình của nó bị tụi tôi khám phá, thì Diệu cũng công khai suy nghĩ của nó:

- Chẳng dại yêu một anh chàng trẻ bằng tuổi mình! Bởi con gái thường trưởng thành, suy nghĩ chính chắn sớm hơn con trai cùng tuổi. Vậy nên phải nhắm đến những anh chàng lớn tuổi hơn, mới là người biết lo cho gia đình, là chỗ dựa vững chắc.

Diệu nói như vậy vì Khải lớn nó gần chục tuổi. Thanh tròn mắt:

- Ai khiến mày nghĩ ra như vậy, chưa gì mày đã nghĩ đến chuyện “lo cho gia đình”, vậy là mày định tiến nhanh dữ vậy sao?

- À…ờ! Thì cũng phải có kế hoạch trước để sau này khỏi lúng túng!

Tôi hỏi Diệu:

- Sao trước đây mày nói thích người cùng tuổi để dễ hòa hợp?

Thúy chen vào:

- Tình yêu có thể thay đổi cả thế giới chứ nhằm gì vụ nay thích thế này, mai thích thế kia!

Diệu gật gù:

- Đúng thế! Chủ yếu là gặp người phù hợp, ảnh hay hát  “Ai bảo em là giai nhân cho đời anh đau buồn…”

Nói rồi Diệu mỉm cười hạnh phúc!

Ooo

Nhưng vẻ hí hửng khi Diệu gặp được người tình trong mộng không bao lâu thì nó rơi vào trạng thái mất cân bằng như đang rơi giữa tầng không chẳng biết bám víu vào đâu. Khi tụi tôi biết được nó nhiều ngày qua mất liên lạc với Khải thì đứa nào cũng chưng hửng vì không bao giờ tin một người đẹp như nó lại bị tình phụ, chắc vì một lý do gì đó mà tụi tôi…đoán mò mãi không ra! Điều đáng nói là Diệu chỉ biết về Khải qua những gì anh ta nói chứ thực tế nó còn chưa biết nhà Khải ở đâu?

Chắc Diệu khóc thầm dữ lắm nên mí mắt của nó cứ mọng lên. Tụi tôi không bao giờ bỏ bạn trong cảnh tang gia bối rối như thế nên tan học là kè kè đi bên cạnh nó. Một hôm đang cùng nhau sánh bước về nhà thì tụi tôi bị chận lại bởi một người có vẻ đã đứng chờ sẵn, đó là một chị thoạt nhìn mà so với Diệu thì cũng “Mỗi người một vẻ mười phân vẹn mười”. Chị cười khoe chiếc răng khểnh có duyên quá chừng:

- Chào các em! Chúng ta có thể nói chuyện một lúc được không?

Cùng là thân gái có gì mà ngại nên tôi gật liền:

- Dạ được!

Nhưng Diệu lắc đầu:

- Tao muốn về nhà liền, tụi mày muốn thì ở lại với chị ấy đi…

Thanh như phường háo sắc gặp giai nhân nên quên bạn:

- Ờ! Thì mày về trước đi, chiều gặp lại.

Chị người đẹp nói:

- Không! Chị cần gặp Diệu.

Ồ! Chị ấy biết cả tên Diệu? Tụi tôi theo vào một quán nước gần đó khi chị mời, vì tò mò muốn biết chị sẽ nói gì. Chị tự giới thiệu tên là Huệ. Khi cả bọn vừa vén áo dài ngồi xuống ghế là chị nói ngay:

- Chị là bạn của anh Khải, nói chính xác là fiancée của anh ấy!

Khỏi phải nói là cả bốn đứa tôi đều bất ngờ đến độ tròn mắt lên hết cỡ nhìn chị Huệ. Thanh lấp bấp:

- Chị là vợ…vợ sắp cưới của ông Khải ư?

Thúy hồ nghi:

- Chị nói thiệt hả?

Tôi hỏi lại cho chắc:

- Vậy ông Khải là chồng chưa cưới của chị? Ổng về lại Mỹ chưa chị?

Chỉ có Diệu sau phút bàng hoàng, nó cúi mặt xuống không nói gì. Chị Huệ từ tốn nói:

- Tụi chị đính hôn lâu rồi, chuẩn bị cưới. À! Mà anh Khải sống ở đây chứ có đi Mỹ bao giờ đâu. Tụi chị cùng làm việc chung một công ty…

Thì ra có một gã nào đó do theo đuổi Diệu không thành công nên…hận, bèn nhờ Khải tán tỉnh Diệu, qua đó cho nó một bài học vì sự kiêu căng! Khải rất tự tin về bản thân nên muốn chứng minh mình có thể dùng vẻ hào hoa hạ gục…à lộn… chinh phục một cô gái đẹp như Diệu. Sau phút háo thắng, bốc đồng, Khải biết mình đang đùa với lửa nên phải thú thật với hôn thê của mình và đó cũng là lý do anh ta biến khỏi sự kiếm tìm của Diệu! Chị Huệ nói “Người đẹp là may mắn, nhưng đó không phải là tất cả, ai nghĩ mình thành công trong lãnh vực nào đó nhờ nhan sắc sẽ không bền, vì sắc đẹp chỉ có một thời. Nhan sắc phải đi kèm với trí tuệ và tài năng mới thật sự có ý nghĩa. Không riêng Diệu, mà ai cũng dễ mắc sai lầm và nông nổi khi còn quá trẻ, nên đừng vội thất vọng, phải biết mình sai ở đâu để sửa chữa, để không lập lại điều đó…”. Tụi tôi buồn lây với Diệu, may mà nó không khóc khi “Bỗng nghe như sét đánh vào. Mối tình trong mộng ngày nào gứt bai!”. Nếu nó đừng quá tự hào về bản thân để thấy ai cũng không tương xứng, rồi chọn trúng một anh “hàng nội” mà tưởng là “hàng ngoại” mới ra nông nỗi! Khải bỏ đi nhanh như nắng chiều không kịp nhường bóng tối lại cho hoàng hôn! Mối tình đầu của Diệu được Khải ướp bằng mật ong giả đã kết thúc như thế. Chị Huệ nắm tay Diệu, vẻ cảm thông như một người chị nói với em:

- Giờ thì em biết tại sao ảnh không nghe điện thoại khi em gọi tới, hãy quên gã trai dối trá, đùa cợt với sự chân thật của em đi. Nếu trái tim em có một nút xóa, thì em hãy nhấn vào hình ảnh của anh Khải. Cái gọi là tình yêu của thời mới lớn cũng như thoáng mây, rồi em sẽ quên ngay thôi mà…

Chị Huệ “giảng” đủ nên tạm biệt, chị còn hẹn ngày tái ngộ!? Điều hết sức đơn giản là trái đất này đang nóng dần lên, ảnh hưởng của biến đổi khí hậu làm thời tiết khó chịu quá chừng, tụi tôi còn cảm thấy khó thở huống chi là Diệu, nó không nói gì, dáng vẻ mệt mỏi, bước đi như vô hồn. Tôi nói nhỏ:

- Tao thành kính phân ưu cùng mày.

- Cái gì mà phân ưu?! (Thúy trợn mắt)

- Thì tình chết phải phân ưu chứ hổng lẽ chia vui!

Thanh nói với Diệu:

- Nhờ chị ấy cho mày uống vi ta min A mới sáng mắt, để biết thận trọng. Từ nay có bước thì nhìn xuống chứ đừng ngước lên trời mà lại sụp lỗ nghe chưa! Ham vẻ bề ngoài thì dễ mắc lừa vậy đó. (Rồi nó trề môi nhái lại giọng của Diệu) “Ảnh rất đẹp trai, ảnh là Việt kiều Mỹ mới về, nghe nói ảnh là con nhà rất giàu … ”

Thúy cắt ngang lời Thanh:

- Mày thôi đi, đừng ngoáy vào nỗi đau của nó nó nữa!

Diệu lừ mắt nhìn một lượt qua mấy đứa tôi nhưng không thèm “phát biểu” hăng như thường ngày, nét buồn càng làm cho nó đẹp. Từ nay con đường ngập đầy lá vàng dưới chân, tôi nghĩ Diệu sẽ thấy đẹp hơn! Vì có câu “Trong con mắt của thi sĩ và kẻ thất tình, mọi vẻ đẹp của vạn vật sẽ được nâng lên!”. Lá ơi! Hãy rơi nhiều để phủ lên nỗi buồn của cô ấy…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

https://www.youtube.com/watch?v=X5FtPfIJH_E





Thứ Tư, 4 tháng 12, 2024

Lòng từ thiện 95 ( Truyện ngắn) Đơn Phương Thạch Thảo

 


95

 

Truyện ngắn

Lòng từ thiện

Đơn Phương Thạch Thảo

 

Bà Châu chọn một bộ đầm kiểu công sở màu xám đậm lấp lánh kim sa, thêm xâu chuổi ngọc trai nổi bật trên ngấn cổ trắng ngần, chiếc kẹp đính đá trắng trên mái tóc vấn cao, nhìn bà quý phái không kém những lúc bà diện những chiếc đầm dạ hội trong các bữa tiệc. Ngọc trẻ trung trong chiếc quần jean có những chỗ được chà rách đúng “phong cách” mà lớp trẻ cho là…sành điệu và chiếc áo ngắn ngang eo ôm sát thân hình cân đối! Cậu Út Quân cũng không thua mẹ và chị trong việc chọn cho mình một bộ trang phục và đôi giày mới, tất cả đều có giá không rẻ. Ông Châu là “khán giả” duy nhất ngồi ở bộ sofa ngắm vợ con đi qua, đi lại với những bước uyển chuyển như trên sàn diễn rồi buộc miệng “Đẹp…đẹp lắm!”. Gia đình họ đang chuẩn bị du lịch hay sắp xuất hiện ở một sự kiện quan trọng? Quan trọng hay không tùy người, nhưng với nhóm người này thì đây là dịp đặc biệt để họ thể hiện mình…

Xong việc chọn trang phục, bà Châu nhắc con:

- Quân ra xem lại tấm băng rôn treo đàng trước có đúng vị trí và dễ thấy không?

- Đúng vị trí rồi, nhưng giờ này tối nên không nhìn được dòng chữ “Điểm phát quà từ thiện” mẹ à!

- Có cần bắt thêm chỗ đó ngọn đèn không?

Ngọc lắc đầu:

- Buổi tối ít người đi ngang đây nên không cần đâu, tụi con đã thông báo trên phây bút  và group từ mấy hôm trước rồi, nhiều người đã biết và họ còn vô bình luận khen ngợi nhà mình nhân đức…

Bà Châu tỏ vẻ hài lòng:

- Tốt lắm, giờ thì đi ngủ để mai còn dậy sớm phát quà.

Trước khi đi về phòng riêng, bà Châu cẩn thận dặn:

- Nhiệm vụ của thằng Quân là lai trim khi mẹ phát quà, nhớ chọn góc nào rõ mặt mẹ…

- Yes madam!

Đây là lần đầu tiên gia đình bà Châu phát từ thiện. Trong cái bối cảnh người người làm từ thiện, bà Châu cũng muốn mình được nhắc đến như một người có tấm lòng nhân ái, đối với gia đình bà bỏ ra một số tiền để tạo được tiếng thơm thì cũng đáng, bà nghĩ đến sáng mai mọi người sẽ nhìn bà với ánh mắt ngưỡng mộ mà thấy trong lòng lâng lâng, đêm nay mơ, thì hẳn là bà có một giấc mơ đẹp.

Mặt trời lên, khi cánh cổng căn nhà lớn nhất xóm của ông bà Châu được mở rộng ra, người đi ngang đường có thể nhìn vào thấy số quà chuẩn bị được xếp chồng lên nhau thành một dãy ở hiên nhà. Người trong nhà đã chỉnh tề trong trang phục chuẩn bị từ đêm qua, nét mặt tươi cười và trên tay ai cũng “lăm lăm” chiếc iPhone để sẵn sàng cho việc ghi hình.

Nhưng trái với điều “nhóm từ thiện nhà bà Châu” dự đoán, không giống những điểm phát quà từ thiện mà họ thường thấy ở các nơi là rất đông người xếp hàng lần lượt đến nhận quà. Ở đây rải rác người đến cùng với dáng vẻ rụt rè, thiếu sự đông vui nên không thể thực hiện LiveStream như dự định, nhưng họ có dư thời gian để chụp hình, mỗi người đến được nhận một bao gạo năm ký, một thùng mì ăn liền và một bịch các thứ lặt vặt. Bưng số hàng này trên tay, với người yếu phải gồng hết sức mình để đứng làm mẫu cho cả bà Châu, cô Ngọc và cả cậu Út Quân thay nhau chụp hình, những tấm hình này rồi sẽ được post lên FaceBook cho làng nước biết.

Cuối cùng thì buổi phát quà dù chậm cũng kết thúc! Bà Châu không lấy làm vui, bà nhận ra việc bố thí cũng không đơn giản như bà tưởng. Lẽ ra người ta phải hoan hỷ, lẽ ra người ta phải nhanh chân đến xếp hàng để nhận…lòng tốt của gia đình bà!

Khi hoàn tất một việc gì đó mà không gặp trở ngại thì người ta hay nói là “thành công tốt đẹp”. Mấy chục tấm hình được đăng lên FaceBook chụp lúc cả nhà bà Châu phát quà với vẻ xinh tươi đứng cạnh những người nhận quà như để so sánh hai giai cấp trái ngược trong xã hội, kèm theo những câu có cánh như “Sống là phải biết chia sẻ, chúng tôi đã làm được điều đó!”. Ngọc và Quân còn tag tên nhiều người vào. Nhưng không như sự mong đợi của gia đình họ là được khen ngợi, mà thay vào đó những câu bình luận phê bình họ quá phô trương hình thức, chỉ được vài cái like còn lại là…mặt buồn! Riêng Ngọc, cô ấm ức hơn vì có một người mà cô chờ đợi sự đồng tình với mình nhưng không thấy “động tĩnh” gì dù cô có gắn tên anh vào. Thư! Tại sao vậy? Anh không biết em rất muốn biết anh nghĩ gì về tấm lòng nhân ái của gia đình em mà. Thế là Ngọc giận, không hẹn hò với Thư đã mấy ngày rồi, à mà sao cũng không thấy anh nhắn gì cho cô…

OoO

Quán xá là nơi để người nhàn rỗi giết thời gian, Thư ít đến đó trừ khi có hẹn với Ngọc. Hôm nay là chúa nhật, sau một tuần làm việc anh muốn về thăm nhà ở một thị trấn cách đây vài chục cây số, nhưng vì Ngọc nói có chuyện quan trọng nên Thư phải ở lại để gặp cô. Ngọc đến, vừa ngồi xuống ghế cạnh Thư, cô tỏ thái độ cau có:

- Bực mình quá, vừa gặp bà bán vé số hôm nọ có đến nhận quà ở nhà em, mà hôm nay gặp em cái mặt cứ trơ ra không chào một tiếng…

Ngọc muốn gợi đến cái việc mà hiện nay nó cứ luẩn quẩn trong đầu, nhưng thấy Thư không nói gì nên cô đổi đề tài:

- Chờ em lâu không?

- Anh cũng vừa tới, cái xe bị trục trặc tưởng đến trễ…

- Em sẽ cho tiền anh mua một cái xe khác, cái xe anh đang đi còn thua xe của mấy ông xe ôm…

Thư đưa mắt nhìn Ngọc, tia nhìn khó chịu:

- Với anh xe chỉ là phương tiện để di chuyển, mà chiếc xe này cũng không xoàng để ví von với như vậy. Chưa nói em có vẻ xem thường người khác…

Ngọc cau mày:

- Khi yêu người ta cho nhau cả tâm hồn, nhằm nhò gì cho một chiếc xe…

-…Nhưng anh không có ý định xin em thứ gì cả. Hãy giữ cái tâm hồn có tư tưởng phân biệt giàu nghèo của em đừng trao cho anh…

- Gia đình em vừa tổ chức phát từ thiện, ai cũng biết chỉ có anh là không biết thôi. Như vậy mà chưa đủ nói nhà em thương người nghèo sao?

- Làm được việc gì giúp cho người khác đều tốt nhưng phải thật tâm. Anh nghĩ hình nào thì bóng nấy, nếu khác đi thì đó là bóng của người khác. Dù chiếc bóng đó lớn đến bao nhiêu cũng sẽ biến mất  khi ánh sáng tắt.

- Anh có ẩn ý gì?

- Hãy tự suy nghĩ đi. Trước kia em không có lối sống chuộng hình thức như vậy.

“Trước kia” là lúc gia đình Ngọc chưa giàu có, thời hai người mới quen nhau. Ngọc nổi xung trước những lời của Thư. Và cô đáp trả không khoang nhượng, khiến hai người xảy ra tranh luận căng thẳng. Một lúc sau Thư muốn kết thúc câu chuyện:

- Anh muốn nói với em rằng, thời gian ta yêu nhau không hề uổng phí…

- Cám ơn anh đã nghĩ được như thế. (Ngọc dịu giọng, mỉm cười)

- Đừng cám ơn anh, anh là người phải cám ơn em mới đúng, vì nhờ có em anh mới có thể nhận biết anh đã sai lầm như thế nào khi chọn một người…

 Ngọc không kiên nhẫn được nữa, cô đứng lên với vẻ mặt giận dữ:

- Tưởng anh biết mình may mắn khi có được em! Vậy thì mình chia tay đi, tôi sẽ có một người khác hơn hẳn anh cho mà xem…

- Anh nhường cho em nói lời chia tay! Anh chúc em gặp được người em muốn.

Khi dùng tay đánh mạnh vào ai đó, tay mình cũng bị đau, Thư biết điều đó nên anh không nói thêm gì nữa khi nhìn sự tức giận của Ngọc, dù sao anh cũng thấy cà phê đắng hơn vì những gì đang xảy ra. Thư biết Ngọc yêu anh thật tình, nhưng tánh cách mới quyết định sự bền lâu, mà anh càng ngày càng nhận thấy khoảng cách càng xa trong suy nghĩ của hai người. Thư chưa có ý định rút lui vì còn hy vọng Ngọc thay đổi quan niệm, cách sống. Nhưng hôm nay tất cả sự phô trương, khoe mẽ thể hiện qua buổi phát quà từ thiện của gia đình Ngọc làm anh ngán ngẫm, dĩ nhiên Ngọc không biết cái nguyên nhân Thư không còn muốn níu kéo mối tình mà khi mới bắt đầu đã từng ru anh vào một cơn mê tưởng khó lòng tỉnh nổi.

Bất cứ thứ gì không thật đều yếu ớt, mong manh như một làn sương chỉ một cơn gió nhẹ là tan vào hư vô. Tình yêu cũng vậy…

Đơn Phương Thạch Thảo




 

Đan áo mùa Xuân

Nhạc: Phạm Thế Mỹ

https://youtu.be/pTC7p3-DFu4?si=TlL6eor9OURUzo2Y

 

Buông! (Thơ) Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 


505

Buông!

Biết đời là cõi tạm

Dặn lòng thật bình yên

Đừng nặng nỗi ưa phiền

Với ước mơ không trọn.

 

Thời gian như gió thoảng

Vô thường kiếp sống ta

Mỗi ngày trôi nhanh qua

Nhìn lại còn và mất.

 

Có bao điều rất thật

Trong tầm tay ta rồi

Nhưng cũng như lá rơi

Khi vãn mùa xanh tốt.

 

Biết đời hay tan hợp

Hãy yêu thương nhiều hơn

Xóa bớt những oán hờn

Cho hồn ta lắng lại.

 

Biết đời nhiều ngang trái

Thì trách chi tha nhân

Một lần vấp bước chân

Giúp ta dừng lại ngẫm…

 

Niềm vui thường ngắn lắm

Nỗi buồn cũng vậy thôi

Nên những gì qua rồi

Buông cho tâm hồn trống!

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 (Thứ hai 10. 6. 2024)




Trả lại anh

Nhạc: Mặc Thế Nhân

https://youtu.be/OEmKIPE3wuk?si=TJawMTCGFqDEJgYR

 

 

Mùa Thu chết (Phạm Duy)

 


Lần đầu tiên tôi nghe "Mùa Thu chết" là vào năm 1971. Thời gian đó tôi đang tập tễnh đi vào con đường sáng tác và đang muốn chọn cho mình một bút hiệu...
...nhưng chưa biết chọn tên gì!?
Và chữ "Thạch Thảo" trong bài nhạc khiến tôi không thể rời khỏi nó, bài hát cứ ngân lên trong đầu một cách thân thiết như đó là chính tôi! Cũng với tâm trạng không mấy vui lúc đó, tôi thêm vào chữ "Đơn Phương" (Một cõi, một mình...). Thế là cái tên "Đơn Phương Thạch Thảo" được khai sinh như một... định mệnh!
Đến khi nhận thấy cái bút hiệu này dài dòng quá, thì đã có quá nhiều bài viết được ký với tên Đơn Phương Thạch Thảo rồi nên không bỏ được nữa. Còn tại sao tôi nói đó là "định mệnh"?...
Vì chữ định mệnh có mấy khi người ta dùng cho việc vui!
Đơn Phương Thạch Thảo! Loài hoa đá lẻ loi một phương, có phải nó đã vận vào cuộc đời tôi ý nghĩa của cái tên đó...
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Bài không tên số 4

Vũ Thành An

https://youtu.be/m4cntfgM9Hk?si=Jums_WnrGkUr93oh

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2024

Trái Tim Mùa Xuân (Truyện ngắn)

 


105.

 

Truyện ngắn

Trái Tim Mùa Xuân

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Thông thường tết này đi qua, tết nữa còn lâu mới tới thì người ta lại tiếp tục lao vào công việc một cách uể oải, vì sau những ngày ăn chơi thả ga chợt phải quay về cuộc sống thường nhật với mọi lo toan.

Em chuẩn bị lên đường trở lại nơi làm việc, nhưng ngỡ ngàng làm sao túi đã trống trơn sau một tuần nghỉ tết, em đi ra đi vào, đi qua đi lại gãi đầu gãi tai ra chiều rất ư là tư lự, má luôn là người hiểu em vì đi guốc trong tim đen của em:

- Sao? Hết tiền rồi hả?

Em lại gãi tai:

- Dạ! Còn tiền đi xe…chớ!

- Rồi vô trỏng chưa lãnh lương thì lấy gì ăn?

- Dạ…tụi con mượn qua mượn lại…

Má “hứ” một tiếng rồi bỏ vô buồng trong, một lát má đi ra cầm trên tay cái phong bao màu đỏ, em nhận ra đó là cái mà em đã lì xì cho má hôm tết. Má nói:

- Má giữ giùm mày hôm tết giờ, còn cái phong bì của ba mày nữa, ổng vẫn giữ cho mày…

Miệng em méo xệch rồi bật ra một tiếng kêu đầy sự bi ai:

- M…a…má!

Em ôm choàng lấy má, nước mắt em chảy ra thật chứ không phải làm màu mè:

- Cuối cùng thì con vẫn chưa đền đáp được công ơn của ba má!

- Ráng sống cho đàng hoàng, tự nuôi được bản thân mày là má vui rồi. À! Còn kiếm tấm chồng như con cái nhà người ta cho ba má nở mày, nở mặt…

- Má vậy là đẹp rồi, nở thêm nữa là xấu má ơi!

- Đừng giả bộ không hiểu, “hăm” rồi, đợi “băm” là đổ làm cháo heo đó con ơi. Năm nay nhà ta phải thêm người nghe chưa.

- Tuân lệch má! Nếu má muốn thêm người, năm nay con sẽ ráng “phấn đấu” đem về cho má…đứa cháu ngoại!

Má trợn mắt:

- Cái gì, đem thằng rể về chớ.

Em ba trợn:

- Dạ! Nếu không có rể thì cháu ngoại cũng được, miễn thêm người là đúng yêu cầu của má…

Má đánh vào vai em:

- Cấm nói giỡn, có huông nghe chưa…

Em cười khanh khách, có tiền trong túi rồi, em yên tâm lên đường.

Ooo

Ước mơ của em nhỏ bé thôi, khi ra trường em muốn có một công việc ổn định không cần lương cao  nhưng đủ trang trải cuộc sống. Có một căn nhà không cần to lớn chỉ cần đầy đủ tiện nghi. Có một người yêu không cần đẹp trai, chỉ cần ưa nhìn, biết ga lăn chìu chuộng, không cần nghe em nói cũng hiểu ý em. Nhưng năm sáu năm bôn ba giữa chốn thị thành em mất hút giữa dòng đời, cố nhón chân cũng không với tay được tới những ước mơ nhỏ bé đó. Không phải chỉ có em, mà cả Liên người cùng thuê chung nhà trọ cũng vậy. Tụi em cùng trang lứa, cùng công việc và cùng…ế ẩm!

Đôi lúc tụi em cũng “bình luận” về cái sự độc thân của mình, Liên nhìn em, em nhìn Liên thấy bề ngoài tụi em cũng xinh xắn đâu đến nỗi nào, vậy mà cả hai đứa chẳng có một mảnh tình vắt vai. Vặn óc cố tìm hiểu nguyên nhân, cuối cùng Liên cũng nghĩ ra lý do mình cứ mãi cô đơn chiếc bóng:

-…Có lẽ tại tụi mình…đoan trang quá! Thời buổi yêu cuồng, sống vội mình phải xông pha trận mạc mới tóm được giặc! Như con Thủy bạn mình, nó ăn chơi xả láng, xáp lá cà có giữ gìn cái thể thống gì đâu, vậy mà có người rước về dinh từ hồi mới lớn…

- Ý mày là sao? Tụi mình khác chỗ nào?

- Chính vì mình cứ khư khư giữ cái “của nợ” ấy nên đời mất vui, cứ cho quách đi để sống theo ý mình vừa nhẹ nhõm, vừa kiếm được một anh chàng có…trách nhiệm!

Em không còn tuổi ngây thơ nên em hiểu Liên muốn nói gì:

- Mày có ngon thì mày bắt chước nó. Lỡ gặp chàng họ Sở, nó quất ngựa truy phong thì còn tệ hơn là làm một cô nương ở giá.

Thật ra em và Liên cũng có người ghé mắt tới chứ không đến nỗi vô duyên, nhưng những người đó không hạp nhãn. Mà với em hôn nhân là để hạnh phúc chứ không phải để bất đồng. Em nghĩ nếu chọn kết hôn để thoát cô đơn, nhưng với một người không hiểu mình, thì họ sẽ biến em thành cô độc, vậy nên em cứ ráng chờ…”. Chờ anh chờ đến bao giờ, mấy thu thuyền đã xa bờ…”, em như bến vắng đang chờ con đò tấp vô…

Ông Tơ, bà Nguyệt hỡi! Em réo hoài từ mùa Hạ đến mùa Xuân mà bóng tình quân vẫn biền biệt phương nào! Lẽ nào trên thế giới có hơn 7 tỷ người, mà không có một người lấp vào khoảng trống rỗng của tâm hồn em. Trái tim "vô gia cư" của em biết trú ngụ vào đâu bây giờ.

Có lần Liên buồn bã nói “Tới già mà mình chưa có ông nào ghé mắt tới thì tao với mày…tao...tao làm chồng, mày làm vợ tụi mình nương tựa…tuổi già!”. Em nghe vậy liền la hoảng “Mày còn nói kiểu đó là tao dọn đi liền không dám ở chung với mày đó đa…”. Ngày tháng thoi đưa, rồi Liên cũng quen một anh bảnh bao, duyên nợ hay sao mà vừa thấy nó là anh ta bị tiếng sét ái tình đánh trúng tối tăm mặt mũi. Em hiểu rằng thứ gì cũng có lúc hết hạn sử dụng, sự độc thân của Liên cũng vậy, Liên lên xe hoa bỏ em một mình lẻ loi! Nhà trọ còn một mình em neo đơn, em phó thác duyên tình cho số phận dù đôi lúc cũng chạnh lòng nhớ tới ước mơ nhỏ bé ngày mới ra trường.

Em nằm nghe những bản tình ca trên youtube, rồi hát theo nho nhỏ. Cuộc sống nếu không kèm theo bổn phận, trách nhiệm với ai thì thế này cũng tuyệt cú mèo rồi. Đang thả hồn theo nhạc thì giật mình vì gã hàng xóm thò đầu vào cửa sổ:

- Mơ huyền! Đi uống cà phê không? Chủ nhật ở nhà buồn quá…

Em ngồi nhổm dậy:

- Tui nói lần này là lần chót, tui tên Mơ không có chữ huyền nhé, anh “mờ” thì có!

Gã nhe răng cười:

- Kêu vậy cho đặc biệt, tên đó dành riêng cho tui kêu!

Em hừ trong cổ họng, gã này ăn nói vô duyên nhưng được cái tánh tốt và có nhiều biệt tài, trong xóm ai nhờ gì gã cũng nhiệt tình làm giùm. Em không thương không ghét, nhưng nhờ vã gã thì em nhờ hoài nên cũng không muốn làm mếch lòng gã.

- Sao, có đi không? (Gã hỏi lại)

- Làm biếng!

- Siêng đi mà, có người bao sướng thế mà làm bộ từ chối.

Em sừng sộ:

- Tui làm biếng thiệt, không phải làm bộ!

Gã vẫn đứng tỳ cằm trên thành cửa sổ nhìn em:

- Chắc vì tui đẹp trai quá em không dám đi chung sợ bị lép vế chứ gì!

Em nổi tự ái toàn phần luôn, bèn vùng dậy:

- Hừm! Đi thì đi, anh dám ăn thịt tôi sao mà sợ…

Gã tỉnh bơ đáp:

- Dám hay không còn chờ xem lúc đó tui thấy thịt em có ngon không!

- Tui nổi da gà khi nghe anh nói vậy đó.

Cứ thế, mỗi khi thiếu người đồng hành thì gã hàng xóm…à! Gã tên là Vỹ, cứ rủ em đi cà phê. Em từ chối thì gã bèn khuyến mãi thêm chuối chiên hay món gì đó em thích để dời được em ra khỏi nhà. Mà phải đâu tâm đồng ý hợp, mười chuyện thì em với gã trái nghịch nhau hết chín. Em phán cái sự độc thân của Vỹ vì không nhiều tiền, thời nay có tiền thì mới tỏ được “đẳng cấp”. Gã cho rằng chân thật cần thiết hơn:

- Một người đưa cho Mơ một xấp tiền khi đang muốn tiêu xài và một người đưa chiếc áo khoác của mình khi Mơ  đang lạnh thì ai là người quan tâm đến Mơ hơn?

 - Tui cho là cả hai đều quan tâm đến tui nhưng mỗi người một cách. Mà nếu phải chọn một trong hai người đó thì tui sẽ chọn người đưa cho tui xấp tiền, tui sẽ dùng tiền đó mua chiếc áo và số còn  lại tui sẽ xài thêm thứ gì đó tui thích…

- Mơ quá thực dụng!

- Không! Phải nói tui thông minh thì đúng hơn…

Thế là lại cãi bất phân thắng bại, vậy mà Vỹ vẫn không chán ngán khi trò chuyện với em. Nhiều lần em thấy gã hay mua vé số của ông già mù đứng ở đầu ngõ, thấy gã không lấy lại tiền thối, em biết gã có lòng thương người nhưng em vẫn thích châm chọc gã:

- Vì anh có máu đen đỏ nên nghèo hoài!

- Chưa tới giờ xổ số thì chưa biết ai nghèo bền vững đâu nhé! Tui mà trúng số những người tàn tật đó có phần…Mơ cũng có phần… (Rồi cám cảnh thế nào gã bèn hát) “…Khi tôi sanh ra trong đời mang tiếng con nhà nghèo…Qua bao nhiêu năm không đổi thay lớn lên còn nghèo…”. Em lẩm bẩm “…nên ế vợ là phải”.

Bất đồng ý kiến mãi cũng đến lúc thấm mệt! Thật lâu rồi Vỹ không rủ em đi cà phê, cà pháo gì. À! Mà gã đi đâu vắng mấy bữa nay không biết, cửa phòng của gã khóa im lìm. Em đứng nhìn những đám mây trôi nhanh rồi mất hút, bầu trời trống trải như tâm hồn em. Sau giờ làm việc, em chẳng biết đi đâu, bối cảnh phồn hoa không dành cho những người như em, em chợt nghĩ đến gã, muốn gọi điện thoại hỏi gã đi đâu vắng nhưng ngại quá.  Thời gian thật là đỏng đảnh, muốn nó qua thật nhanh thì nó như ngừng lại. Đi làm về là em ru rú trong nhà, chỉ có Vỹ bầu bạn mà gã cũng đi vắng. Không cưỡng được thắc mắc em gọi điện thoại cho gã, chuông mới reo là gã nghe liền:

- A lô nghe nè Mơ huyền!

- Ơ…Ơ anh đi đâu mấy bữa rày không thấy?

- Tui về quê tính chuyện cưới vợ, ông bà già thúc quá! Có việc gì mà gọi tui vậy?

Nghe Vỹ nói như báo tin vui, làm em chợt bối rối không biết nói gì nên ấp úng:

- Có việc nhờ anh một chút mà thôi…anh lo cưới vợ đi!

Em tắt máy không kịp chào nhau. May mà em với Vỹ không phải tình nhân, chứ nếu phải thì thông báo vừa rồi của gã đã biến mối tình của em thành mối tình không còn… hy vọng! Nhưng sao em thấy nghẹn ngào như sắp mất một cái gì! Liên đi lấy chồng để lại cho em sự trống vắng vô cùng, giờ Vỹ lại sắp lấy vợ…

Nước mắt chợt ứa ra! Nằm úp mặt vào gối em không dằn được tiếng nấc, em sắp thành người cô đơn chính hiệu con nai vàng rồi.

Ooo

Tiếng gõ cửa làm em giật mình tỉnh giấc ngủ ngon. Vội mở cửa sổ ra nhìn, thấy Vỹ đứng bên ngoài:

- Mặt trời lên tám sào rồi mà còn ngủ!

Em cau mày ngạc nhiên:

- Ủa anh lên hồi nào? Có dắt vợ lên không?

Gã đưa qua cửa sổ cái túi giấy có ổ bánh mì:

- Ăn sáng đi, lát nữa tui qua kể cho nghe…

Em chưa kịp hỏi gì thêm thì Vỹ đã quay đi. Một buổi sáng chủ nhật không đến nỗi tệ, trong khi chờ “Một lát nữa…” của Vỹ thì em mở bánh mì ra ăn, một mảnh giấy gấp đôi trong đó rơi ra: “Tui về quê để phụ ba tui sửa nhà đón tết, ba má tui luôn hối tui lấy vợ nhưng tui đang hẹn tết này tui sẽ dẫn con dâu tương lai của ổng bả về, hứa vậy thôi nhưng Mơ cũng biết tui có người yêu đâu mà dẫn? Lúc chiều Mơ gọi nói có việc cần nhờ làm tui nôn nao quá, tính gọi dặn có việc gì  nặng thì để đó chờ vài bữa tui lên làm cho nhưng ngại, chắc mai tui lên liền. À! Còn chuyện ba má biểu tui lấy vợ, tui thích một người hiểu biết, chân thật, thẳng thắn phù hợp với tánh cách của tui. Người ta nói muốn biết tánh nết tốt, xấu của ai thì hãy hỏi hàng xóm của người ấy. Ở trên đó tui chỉ chơi với Mơ thôi và điều đáng nói tui và Mơ là hàng xóm của nhau, chúng ta biết rõ tánh cách, cuộc sống của nhau không cần hỏi ai cũng không lầm lẫn trong lựa chọn, nên tui…”

Em dừng đọc ngớ ra, miệng còn ngậm mẫu bánh mì chưa kịp nuốt. Trời! Hổng lẽ đây là “lá thư tỏ tình”của gã? Hổng lẽ duyên trăm năm của em ở sát bên nhà bao lâu nay mà bây giờ em mới biết? Tự nhiên em hồi hộp và thấy vui vui vì bức thư ngồ ngộ của Vỹ. Cái anh này sao đợi tới bây giờ mới nói!? Em nghĩ tới má, mùa Xuân này con sẽ đem về cho má một tin vui biết má sẽ hài lòng.  Còn bây giờ em phải nghĩ cách thả tín hiệu cho đối phương biết em nghĩ gì sau khi đọc lá thư tình thơm mùi bánh mì xíu mại này.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Điệu buồn đêm mưa

(Vinh Sử - Tú Nhi)

https://youtu.be/i4UofW7IvS8?si=b8mTOVFjfqmT0dS_