Thứ Hai, 17 tháng 4, 2023

Sài Gòn niềm nhớ không tên (Nguyễn Đình Toàn)


 

Mùa Xuân lại đến (Truyện ngắn)

 

R 92.

    Truyện ngắn

 Mùa Xuân li đến

   Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Buổi chiều đi qua, rơi xuống tóc Trân tia nắng làm ánh lên sự óng mượt như dòng suối của mái tóc. Chị xòe tay đan những ngón tay vào vào tóc rồi kéo lại trước mắt nhìn, nhiều sợi bạc đan chen. Mùa Đông sắp tàn vậy mà không có chiếc lá nào rơi trên hiên đời tôi! Từ lâu đã không có tiếng động nào để những thứ ngủ yên trong hồn tôi bừng thức. Vậy mà mấy hôm nay tôi chợt không thể xua khỏi suy nghĩ về những gì đã qua trong đời mình! Dù nhớ để thấy đáng tiếc vì những điều đó đã xảy ra…

Trân đã từng có một tình yêu nồng cháy trong thời tuổi trẻ với nhiều mộng mơ. Nhưng người ấy đã phụ chị để chọn một người đẹp hơn, gia đình giàu có hơn. Trân có phần xem thường sự lựa chọn đó nên chị gom hết những gì từng có với anh ta rồi cất vào một ngăn tim và “cúp điện” luôn ở đó để không còn nhìn thấy những thứ mà với chị không đáng gọi là kỷ niệm. Trân biết nỗi buồn sẽ lấy nhiều thời gian, nên không dại gì nhớ tới, thay vào đó chị lo làm việc để xây dựng cho mình một cuộc sống đầy đủ. Giờ thì chị đã có một khách sạn nhỏ với số thu nhập vừa phải có thể cho Trân một cuộc sống an nhàn. Thế nhưng thời gian vụt qua, nhan sắc của Trân chưa tàn phai nhưng  tuổi đời thì chồng chất. Mùa Xuân này nữa Trân đã sáu chục tuổi đời! Chị vẫn phòng không chiếc bóng. Người ác ý thì nói chị “Ế bền vững rồi!...”. Người thiện ý thì nói “Cánh cửa lòng của chị đã mất chìa sau khi khóa.”. Vì chị tuổi Quý Mão nên bạn chị trêu “Con Mèo quý lười lấy chồng!”. Mặc ai nói sao thì nói, chị không gặp được người phù hợp nên ở giá, thế thôi…

Trân thường ngồi ở tiền sảnh vừa để trông coi nhà hoặc tiếp khách, bên cạnh là chiếc máy nhỏ phát ra những bản nhạc êm dịu giữa không yên tĩnh. Thỉnh thoảng chào hỏi những khách ra, vô. Có khách ở một ngày cũng có khách ở nhiều ngày. Hiển là người khách từ phương xa đến, anh đã ở khách sạn của chị cả tuần rồi, sáng anh đi và chiều mới về. Mỗi lần bước vào thấy Trân, Hiển thường dừng lại trao đổi với chị vài chuyện về phố xá, thời tiết thay đổi trước khi lên phòng của mình.

 OOO

Sau nhiều năm bị cú sốc tình cảm quá nặng, Hiển không còn ý định về quê nhà. Nhưng lần này sau nạn dịch khắp nơi trên thế giới bị nó vật, có quá nhiều tổn thất, trong đó có Việt Nam và còn đó thân bằng, quyến thuộc của anh cũng bị ảnh hưởng nhiều. Nên vừa được phép thông thương anh vội về thăm họ. Khi quay về lại gợi cho Hiển nhớ hơn mười năm trước anh đã vấp phải một tình yêu lớn của đời mình khi gặp Cẩm Hồng, một cô gái kém anh gần ba mươi tuổi. Sửng sốt trước một sắc đẹp thu hút, và điều đáng nói là cô gái ấy chủ động “tấn công” Hiển trong một lần tình cờ gặp gỡ. Một người ở xứ người chỉ biết lo làm việc, không có cơ hội tiếp xúc với phụ nữ để tìm hiểu, yêu đương, nên Hiển dễ dàng bị tiếng sét ái tình đánh trúng. Hiển và Cẩm Hồng đã có những ngày quấn quít bên nhau, anh bỏ ngoài tai những lời can ngăn của họ hàng, để tin lời bạn bè của Cẩm Hồng “tán” vào:

- Anh thật là lợi hại, có thể chiếm trái tim của một người kiêu căng và kén chọn như Cẩm Hồng…

- Cẩm Hồng nói nó và anh là duyên tiền định nên trời xui gặp nhau, nó yêu anh lắm đó…

Thế là Hiển sống hết mình với “mối duyên tiền định” đó. Anh quyết định kết thúc cuộc đời độc thân muộn màng của mình, Cẩm Hồng cũng rất hoan hỉ nhận lời cầu hôn của Hiển. Hiển thể hiện ngay thành ý chăm lo cuộc sống cho Cẩm Hồng, anh chu cấp cho nàng nhiều thứ. Cẩm Hồng cũng bày tỏ tình yêu bằng cách hối thúc anh cưới gấp để nàng đủ điều kiện sang chung sống với anh. Nhưng trong thâm tâm Hiển muốn sau khi cưới anh sẽ quay về Việt Nam sinh sống thay vì đón Cẩm Hồng đi, nhưng anh chưa nói ý định của mình, chỉ chuyển dần tiền về cho Cẩm Hồng mua nhà, gầy dựng cơ ngơi trước, xong đâu đó Hiển mới quay về. Nhưng khi biết kế hoạch của Hiển thì Cẩm Hồng lập tức trở mặt:

- Tui chỉ làm vợ của anh khi anh đón tui sang bên đó, chứ còn ở đây thì tui không thiếu người trẻ để lấy làm chồng, sao phải lấy một ông già như anh…

Thế là mất hết! Hiển lại ra đi với sự tổn thương vì đặt lòng tin không đúng chỗ. Câu chuyện của Hiển không hiếm, báo chí đưa tin còn nhiều vụ lừa đau hơn nữa, nhưng anh không ngờ mình cũng rơi vào hoàn cảnh đó. Để trả giá cho sự “dại khờ” của mình, Hiển phải làm việc nhiều hơn để trả nợ cho những cái thẻ Visa xài trước, trả sau vì quá hào phóng cho nàng! Đâu biết rằng “Tình vui trong phút giây thôi ý sầu nuôi suốt đời”.

Ooo

Trân tỏ vẻ thông cảm khi nghe Hiển kể xong chuyện:

-…Và từ đó “Tôi thề tôi chẳng yêu ai vì người ta đã phụ tôi nhiều…”?

Hiển lắc đầu:

- Không phải vậy! Nhưng chắc trời xui khiến để tôi thoát khỏi cái bẫy tình của cô gái trẻ đó, để sắp xếp cho một mối duyên khác tương xứng vai vế…(Rồi Hiển ngập ngừng)…tôi có chút tò mò muốn hỏi chị, nếu không hài lòng mong chị bỏ qua. Sao chị không lập gia đình?

Trân thản nhiên:

- Tui già khú đế rồi, giờ nói chuyện lập gia đình là không phù hợp!

Hiển làm một cử chỉ hài hước:

- Nói mình già khú đế trước mặt một người lớn tuổi hơn là…bất lịch sự!

- Thì do tui xấu quá nên không ai chọn!

- Nói mình xấu trước một người xấu hơn là dễ làm tổn thương…tôi lắm!

Trân cười xòa:

- Anh vui tính thật. Nhưng thôi cứ tạm hiểu là tui và anh có điểm hơi giống nhau về cái lý do “phải” độc thân. Giờ thì già thật rồi…

Hiển nhướng mắt nhìn Trân:

- Sáu mươi ai bảo là già. Tuổi đó là tuổi mặn mà để… yêu! Tôi hơn tuổi chị nhưng tôi cảm thấy rất lạc quan về cuộc sống…vì không bao giờ nghĩ đến chữ “già”…

Hiển nhìn tô cháo thịt với lá tía tô giờ đã nguội trên bàn, Trân đã bưng vào với câu nói đùa: “Phi cháo bất khỏe biết chưa?”. Sáng nay Hiển nằm trong phòng không ra ngoài, khi nhân viên vào dọn dẹp, anh cho biết mình muốn cảm lạnh và nhờ mua thức ăn. Vậy là trưa nay Trân đã nấu cháo cho anh. Hiển là một người khách trọ đặc biệt vì ở lâu, nên chủ nhân dành cho sự ưa ái. Còn lý do níu chân anh lại lâu ngày chỉ mình anh biết. Những sai lầm trong quá khứ giúp anh từng trải để nhìn người, Hiển tin rằng người phụ nữ với phong thái nghiêm trang nhưng vui vẻ, không đẹp nhưng dịu dàng kia là người tốt. Cuộc đời Hiển có nên chấm dứt những ngày một mình nhìn thăm thẳm chiều trôi?!

Thấy Hiển nhìn chằm chằm vào tô cháo nên Trân nói:

- Cháo nguội mất rồi, để tôi đem hâm lại nhé.

- Sau khi nói chuyện với chị thì tôi thấy no và…khỏe hơn nhiều! Giờ thì tôi thấy tinh thần được chữa trị tốt rồi.

- Anh khiến tui tưởng mình có tài chữa bệnh! Nhưng tui cũng ngạc nhiên sao anh có thể tin mà kể cho tui nghe hết?

-…chỉ vì tôi làm đúng cái thủ tục tự khai về quá khứ của mình với người mà tôi…mà tôi…

Một cô gái tuổi… sáu mươi thì không còn ngờ nghệch để nói là không hiểu những lời có ẩn ý, hay cử chỉ thể hiện tình cảm của người đối diện. Nhưng bất cứ cái gì đến quá vội vàng, cần thận trọng không nên đón nhận ngay. Trân đưa tay như ngăn câu nói của Hiển:

- Thôi tui phải đi ra quày đây. Cần gì anh cứ nói…

Hiển nói nhanh:

- Tôi cần ở lại đây qua tết. Tôi cần ăn bánh chưng nấu tại quê nhà…

- Hoàng tử Lang Liêu sẽ rất cảm động vì có người muốn thay đổi mọi kết hoạch để chờ tết ăn bánh chưng của ông! Nhưng anh nên nhớ bên kia cũng đang mong anh đó.

- Tôi không vướng bận thê nhi nên không vội về bên đó. Tôi là người tự do và đang tìm người giữ giùm sự tự do đó…

  Trân quay ra vừa đi vừa nói:

- Dạ! Vậy tui chúc anh sớm gặp được người như ý.

Hiển cũng nhanh chân theo Trân:

- Này Trân! Cho tôi nói thêm câu nữa. Tôi cần chị…à…Trân chỉ giúp tôi một con đường tắt, hoặc đường chính, hoặc cách nào để thẳng tiến vào tim người đó, vì tôi đã gặp rồi, mà thời gian thì không đợi tôi…

 Trân quay lại nhìn Hiển cười nhưng không trả lời, và chị bước nhanh như chạy. Hiển dừng lại nhìn theo Trân đã khuất sau hành lang, “nàng” có vẻ bối rối. Hiển mỉm cười khoan khoái “Hy vọng mùa Xuân của đời ta sẽ đến, tại nơi này…”

Hồ Thụy Mỹ Hạnh




Chúng ta giờ đã già

 

r492

Chúng ta giờ đã già

Chúng ta giờ đã già

Như trăng tròn rồi khuyết

Như đôi bờ nhật, nguyệt

Như lá xanh rồi tàn.

 

Tôi trôi theo thời gian

Tất cả thành quá khứ

Những gì ta muốn giữ

Cũng không thể, tiếc gì…

 

Những chiều rơi trên mi

Hoàng hôn đầy bóng tối

Ta sống đời thật vội

Vẫn đứng lại bên đường.

 

Với tất cả yêu thương

Ta dâng đời bóng mát

Thương những sợi tóc bạc

Gánh bao nhiêu tuổi đời.

 

Tôi đi nhặt chiều rơi

Ép vào trang thơ mỏng…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh



Một người đi

Nhạc: Mai Châu

https://youtu.be/Tkepjheb0tU?si=l9x5voCO81a82BFl


Chủ Nhật, 19 tháng 3, 2023

Siết chặt bàn tay


 

Đêm

 


491.

Đêm

Quay mặt vào bóng tối

Thấy quanh ta bình yên

Ngỡ không cả tiếng gió

Gia đêm dài cô miên.

 

Quay mặt vào tóc dài

Thấy có nhiều sợi bạc

Những kỷ niệm vỡ nát

Trong ký ức muộn màng.

 

Ngoài kia đêm sắp tàn

Chỉ còn vầng trăng khuyết

Một góc trời cách biệt

Vài ánh sao nhạt mờ.

 

Cúi mặt vào trang thơ

Tôi thấy mình ở đó

Với ước mơ vàng võ

Đã lạc phương trời nào!

 

Quay mặt vào chiêm bao

Chỉ gặp toàn nuối tiếc…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Đừng nói xa nhau (Truyện ngắn)



R 90.

Truyện ngắn

Đừng nói xa nhau

Đơn Phương Thạch Thảo

Ly dị! Hai chữ này không còn quá lạ khi nó xảy ra với một gia đình nào đó, vì giữa thời buổi yêu vội, sống vội như bây giờ thì không ai còn ngạc nhiên làm gì. Nhưng với vợ chồng đẹp đôi như ông Thuận và bà Liễu thì lại khiến người ta xầm xì mãi vì một lẽ: Gia đình họ giàu có, công việc của ông Thuận ngon trớt trên đường hốt bạc. Bà Liễu thì xinh đẹp dù bà đã gần 50 tuổi. Họ có một trai, một gái ngoan ngoãn, không đua đòi như một số gia đình dư thừa vật chất khác. Vậy mà gia đình họ đã tan vỡ như một chiếc ly quý lỡ tuột khỏi tay, lý do “lỡ tay” thì làm sao cứu vãn được! Mới đầu dư luận tò mò, không hiểu nhưng rồi sự gì trên đời cũng khó giữ kín. Thì ra…

…họ cũng như nhiều gia đình khác! Cũng có những hỷ nộ ái ố thường tình, khác là nhà nào biết che đậy thì người ngoài không biết, thế thôi. Ông Thuận vì mãi lo kiếm tiền mà ít quan tâm đến bà Liễu, sự có mặt của bà trong ngôi nhà như một thứ để trang trí, như bình hoa để làm đẹp gian phòng. Bởi vì vấn đề tài chính không phải là mối lo, bà Liễu chỉ lo là làm sao mỗi ngày mỗi sang, đẹp lên. Trên người bà toàn thứ đắc tiền từ quần áo đến trang sức, những thứ ấy bà thay đổi liên miên nên ngốn không ít tiền của ông Thuận, đến một hôm ông Thuận cần tiền đầu tư thì mới biết bà vợ xinh đẹp của mình làm hao hụt quá nhiều tiền trong ngân khoản của ông. Cho thấy ông biết chuyện xảy ra trên cung trăng, còn chuyện ngay bên cạnh lại như không có gì lọt vào trí ông, nên để bà vợ không biết làm gì ra tiền nhưng biết phá sản. Bà Liễu lý luận rằng “Tui diện là làm đẹp mặt cho anh chứ ai”. Ông Thuận bất mãn vợ lắm, vừa lúc gặp được cô thư ký trẻ dù không sang, đẹp như bà Liễu nhưng cô thư ký hiểu tâm lý, khiến ông Thuận tìm được nguồn an ủi và như mới bắt đầu biết yêu! Tuổi nào là tuổi biết yêu? Người ta hay thắc mắc như vậy, nhưng liên gì đến tuổi tác, do trái tim rung động khi gặp  được đối tượng, tức là lúc biết yêu. Cũng chính lúc đó ông Thuận mới nhận ra sự cũ kỹ của bà vợ dù bà vẫn đẹp lộng lẫy. Còn bà Liễu cũng như nhiều phụ nữ có chồng ngoại tình, thường vuốt ve mặc cảm bị phản bội của mình rằng cô gái kia là loại không đàng hoàng mới chen vào gia đình người khác, và người chồng có thể dễ bị ả khác cướp đi thì cũng chẳng khác gì một món hàng, không xứng cho ta ghen. Để chứng minh bản thân còn dư thừa sức hấp dẫn, bà Liễu trả thù bằng cách có ngay một chàng trai trẻ để nghe những lời ngọt ngào dành cho mình. Một gia đình đạo đức bị rách nát vì những việc như thế, người này cố đổ lỗi cho người kia để nhẹ lòng. Rồi cuối cùng  sự tan vỡ xảy ra như một lẽ tất nhiên…

…Nhưng họ không nghĩ hậu quả việc họ làm ảnh hưởng gì cho con của họ! Người đời đánh giá con trai sẽ thiếu chuẩn mực giống cha. Con gái sẽ lăng loàn giống mẹ. Vậy là cô con gái tên Mai chuẩn bị có người dạm ngõ liền bị nhà trai quay lưng dù nàng không có lỗi gì. Còn người con trai tên Hiếu thì sao?

OOO

- Má à! Người ta hay nói câu “Cây đắng mà sanh trái ngọt…”. Nhà đó người lớn thì thiếu chuẩn mực, nhưng huệ duệ thì quá tuyệt vời. Ai làm người ấy chịu, không thể lấy sai lầm của cha mẹ để đánh giá con. Anh Hiếu trước nay là người rất có tư cách, biết tự lập không ỷ lại vào gia thế. Ba má ảnh làm sai chứ không phải ảnh sai!

Má tôi lườm lườm, nguýt nguýt khi nghe tôi nói:

- Chưa gì mày bênh nó cãi lời má mày hả?

- Con không bênh, chỉ nói sự thật thôi. Chính sự khắc khe trong suy nghĩ của dư luận làm người ta càng tổn thương…

- Không phân bua gì cả. Má cấm mày giao du với mấy đứa nhà bên đó, có ngày nhiễm thói hư tật xấu!

Trái tim tôi đã bị Hiếu giữ rồi. Giờ má tôi cấm như vậy thì cầm bằng giết tôi. Tình yêu để cha mẹ quyết định là tình yêu không phải của mình, nên tôi phải giành phần tự chọn lựa. Nhưng tôi chưa chia tay Hiếu theo yêu cầu của má, thì chính anh là người tránh mặt tôi trước rồi, má không biết như thế. Tôi đâu dễ chịu thua nên cố tìm gặp Hiếu, tôi muốn anh biết tôi là người hiểu anh, là người dám kề vai sát cánh với anh trước cơn bão của gia đình anh. Không phải tôi yêu nên bất chấp, mà vì bản thân Hiếu tốt, còn chứng tỏ qua việc anh từ chối mọi quyền lợi của cha mẹ cho, ra ngoài thuê nhà trọ sống cùng em gái, hai anh em tự đi làm kiếm sống. Tôi phục sự phản kháng của Hiếu.

- Đường không người đi sẽ mọc cỏ dại, đường tình yêu của chúng ta cũng thế đừng để thành đường hoang. Em cần biết lý do anh tránh mặt em? (Tôi nêu câu hỏi khi vừa gặp Hiếu)

Hiếu buồn bã giải thích:

- Khi ba má ly hôn, làm nên rất nhiều sự xáo trộn trong đời sống của anh. Anh thấy chán nãn mọi thứ chứ không riêng gì chuyện yêu đương. Lúc đó anh nghĩ ba má cũng từng có một khởi đầu đẹp, vậy mà kết thúc tồi tệ như thế, thì chuyện của chúng mình cũng vậy thôi. Anh bị mất lòng tin! Giờ đây anh chẳng còn gì ngoài một gia đình đã tan vỡ…

- Ly hôn là việc của ba má anh. Nếu anh không ngăn được quyết định của ông bà thì anh cũng đâu phải là người phải gánh trách nhiệm về việc đó. Em với anh là khác chứ, quan trọng là người này phải biết nghĩ cho người kia, và mình phải cho thiên hạ thấy mình là người tốt.

- Em không nghe người ta đang bàn tán về gia đình anh: “Khuôn gì thì đúc ra thứ ấy”, em không sợ à?

- Miệng dư luận có bao giờ tốt đâu nên chẳng hề gì, trời còn không làm vừa lòng họ huống chi chúng ta. Ví dụ trong quá khứ anh là một người tệ đi nữa, song không vì vậy mà anh không thể trở thành người đàn ông tốt khi gặp người…hoàn hão như em (Tôi tự đề cao mình một chút, chứ tôi không hoàn hão đâu). Cái khuôn đúc ra thứ không vừa ý thì mình phải biết nắn lại chỗ bị lỗi theo ý mình, em tự tin làm được điều đó…

- Em là người hoàn hão, còn anh thì không! Tại sao em còn yêu anh?

- Hỏi thế chẳng khác nào hỏi tại sao trái táo của Newton lại không rơi…lên trời, hay rơi…ngang, mà lại rơi xuống đất! Cái định luật hấp dẫn nó đã thế, thế thời phải thế đó anh.

- Em hãy nói anh là thỏi nam châm, còn em chỉ là chiếc kim nhỏ cho dễ hình dung hơn đi. (Hiếu có vẻ vui nên bông đùa)

Tôi gật gật đầu:

- Anh nói đúng rồi đó, tóm lại là do tình yêu nó xui em. Khi trước anh luôn nói em là nữ hoàng của anh, sao tự nhiên anh tước mất vương miện của em không lý do làm sao em chấp nhận chứ? Trừ khi hết yêu em rồi thì anh…cứ tự nhiên!

- Em đáng yêu như vậy làm sao anh hết yêu được chứ! Nếu trái tim nằm bên ngực phải anh mới hết yêu em. Anh sẽ không còn mục đích để tiến tới với người con gái nào khi xa em...

Nghe Hiếu nói mà tôi thấy tâm hồn như có làn gió mát thật dễ chịu:

- Hôm nay anh biết nói lời ngọt như đường luôn, thích nghe thật đó.

- Thời gian xa em, anh có bao nhiêu lời ngọt mật chết ruồi không thổ lộ được, nên bây giờ gặp lại em anh nói ra cho hết, vì tâm hồn anh không còn chỗ chứa.

- Anh có biết tình yêu của chúng ta xém kết liễu, ủa lộn xém kết thúc vì anh tránh mặt em? Tội của anh lớn lắm.

Hiếu chớp mắt:

- Anh biết! Nhưng bây giờ tất cả với anh chỉ là mới bắt đầu. Người đàn ông cần có sự nghiệp trước rồi mới…

Tôi ngắt lời Hiếu:

-…Đừng nói nếu anh không có sự nghiệp thì hẹn kiếp sau nhé. Em cũng có việc làm, lại không phải là người lười biếng, chúng ta cùng hợp tác để xây dựng sự nghiệp…cho nhanh!

Hiếu lại cười:

- Anh không hẹn kiếp nào, không hẹn kiếp sau! Nếu em không sợ có ngày hối hận, chúng ta sẽ “triển khai” ngay…

Tôi không buồn, không vui trước câu nói của Hiếu, tôi chỉ cảm thấy nhẹ lòng vì kéo được anh ra khỏi vùng u ám đã phủ trùm lấy anh trong những ngày qua. Tôi định ngả đầu vào vai Hiếu thì giật mình, vì Mai bất thình lình xuất hiện ở cửa phòng sau, cô bước lên với khuôn mặt ràn rụa nước mắt:

- Em thật ngưỡng mộ tình yêu của anh chị. Nếu người yêu của em biết suy nghĩ như chị thì em đâu phải thương tiếc mối tình đầu…

Tôi hơi ngượng vì bị Mai bắt gặp cảnh tôi tình tứ với Hiếu nên bối rối:

-…Ủa! Hôm nay em không đi làm sao?

Hiếu trả lời thay em gái:

- Nó không khỏe nên xin nghỉ một bữa!

Mai cúi mặt giấu cảm xúc hiện lên trong đôi mắt long lanh ngấn nước. Tôi bước tới choàng tay qua vai Mai, dìu cô ngồi xuống cạnh mình:

- Hãy xem đây là thử thách để biết ai là người đáng tin cậy có thể đi với mình trên đường đời. Anh ta không xứng đáng để em khóc thế đâu.

Mai cười gượng:

- Em không khóc vì tiếc anh ấy, mà cảm động vì nghe chuyện của anh chị. Có người chỉ gặp một lần trong đời là quá nhiều, em hiểu điều đó. Sự thật đôi khi là vết dao cứa vào lòng người, nhưng phải can đảm đối mặt chị à.

Tôi cầm bàn tay Mai với sự cảm thông:

- Mai nghĩ đúng. Trong những thứ con gái cần làm là phải bản lãnh để quên người phụ mình, yêu một người phụ mình chẳng khác nào đem trái tim mình chà xuống đất. Rồi sẽ có ngày anh ta phải tiếc nuối vì để mất một người như em.

Vẻ mặt Mai vẫn sầu thảm, tôi biết đâu dễ tẩy xóa mọi hình ảnh trong ký ức về một người mình từng yêu dấu. Dù Mai tỏ ra cứng rắn nhưng cô cần thời gian để quên nỗi hận trong lòng.

- Đừng để nước mắt rơi xuống khuôn mặt vốn đã quá u buồn của em. Cuộc sống không phải lúc nào cũng là màu hồng, mình phải tạo ra màu sắc tươi đẹp cho mình. Những gì vừa xảy ra sẽ giúp chúng ta biết thận trọng hơn khi chọn người trăm năm...

- Ai đến với em lúc này mới là người chân thật, vì em là một cô gái không tài sản, không có gì hết (Mai buột miệng)

Hiếu an ủi em gái:

- Nếu ai chọn một cô gái giát đầy kim cương trên người mà vô văn hóa, trắc nết, tư cách chẳng ra gì, thì người đó cũng đồng hạng. Đừng so sánh bản thân với ai, mình sẽ có những thứ từ chính tay mình làm ra với giá trị đích thực của nó, em hãy tự tin lên.

Chúng tôi an ủi nhau, khích lệ nhau một buổi như vậy. Cho đến khi thấy sự lạc quan hiện rõ trên khuôn mặt Hiếu và Mai thì tôi mới ra về. Tôi yêu thương hai người mà tôi biết sẽ là phần đời của tôi sau này bằng sự cảm thông. Về phần tôi, để đạt được điều mong muốn, tôi biết còn phải gian nan tranh đấu không khoan nhượng với một người trong gia đình có cấp bậc nhỏ hơn ba tôi nhưng đầy quyền lực, đó là…má tôi! 

Đơn Phương Thạch Thảo


Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2023

Vườn Tao Ngộ (Anh Bằng)


 

Dịch ơi chào mi! (Truyện phiếm)

 

R 88.

Truyện phiếm

Dịch ơi chào mi!

Đơn Phương Thạch Thảo

Sự nghiêm trọng vì dịch không còn là nỗi lo lắng, ám ảnh trong tâm trí nhiều người. Nên hiện tại chuyện mắc dịch là chuyện xưa rồi diễm, một phần vì các nơi hạn chế đưa tin hoặc không đưa tin về ca nhiễm mới hàng ngày như lúc đang bùng phát dịch nên mặc nhiên nhiều người xem như đã…hết dịch! Mọi sinh hoạt trong đời sống nhanh chóng trở lại bình thường, quán xá tấp nập người ra kẻ vào. Các điểm du lịch cũng rộn rịp không nơi nào kém nơi nào, người ta chơi bù những ngày bị nằm ấp trong nhà. Tưng bừng như cái thời chưa biết dịch là cái mắc dịch gì! Thiệt là mừng không kể xiết, mừng nhất là không bị ngăn sông cấm chợ hạn chế ra đường, vì ra đường lúc đó nếu không có lý do chính đáng là bị phạt. Chưa bao giờ câu “Yêu nước là…ở yên trong nhà” được nhắc nhiều như thế.

Nhớ hồi con vi rút còn lãng du khắp nơi, tỉnh nào có dịch đang cao, thì tỉnh bạn phải đề cao cảnh giác, thấy ai từ vùng có dịch lẻn về tới tỉnh của mình, xóm làng chẳng ai bảo ai mà đều phát huy tinh thần…chỉ điểm! Sự vị kỷ có từ trong máu của một số người lộ ra. Nhà này dòm ngó nhà kia xem có người từ nơi khác đến là lặng lẽ đi báo…công an! Rồi y tế đến yêu cầu cả nhà đó xét nhiệm, người ở xa về không dương tính cũng phải cách ly tại nhà mười bốn ngày chờ con vi rút…lộ diện! Vì như đã biết nếu người bị virus cũng ủ đó cả chục ngày sau mới có biểu hiện lâm sàng, nên các biện pháp kiểm soát khó phát giác, cứ đề phòng cẩn thận  cho chắc ăn. “Cách ly!”, câu mà ai cũng xem là họa vô đơn chí lỡ nó rớt vô nhà mình nên các biện pháp phòng ngừa được thực hành tới bến.  Thỉnh thoảng xe của y tế hụ còi chạy về hướng nào, thì các cánh cửa đang khép vội hé ra dáo dác nhìn theo coi nhà nào bị “dính chưởng”, và nhà nào bị giăng dây cách ly của y tế thì đố ai dám tới gần. Tình hình cứ như dây đàn căng hết cỡ, nó mà đứt thì còn gì là đàn. Dịch làm cho nhiều người xa cách vì không dám thăm viếng nhau, nhưng cũng có nhiều người gần hơn nhờ Viber, Messenger, Facebook, Zalo kết nối liên lạc, các mạng xã hội được nhiều người tận dụng tối đa để tâm tình cho qua ngày. Tình thương mến thương cứ thế tuôn trào lai láng…

Mạnh ai xả thân đi cứu giúp người khó khăn vì bị cách ly thì cứ xả thân. Ai đủ điều kiện mà không muốn chia sẻ cho người khác thì cứ ở nhà mà hưởng thụ. Mọi mặt xấu tốt của nhiều người được thể hiện trọn vẹn khi tai ương từ tận đẩu tận đâu ập vào…

Vậy mà bỗng nhiên…hết dịch! Khi các chỉ thị về phòng chống dịch không dùng tới nữa. Ngỡ như giấc mơ, một ngày nọ các nơi cho phép được tự do muốn đi đâu thì đi. Chứng minh một điều là con vi rút siêu nhỏ từng làm mưa làm gió, tác yêu tác quái rồi cũng không sao thắng nổi con người to lớn nên bị  đập te tua, nó chấm dứt thời tung hoành khắp nơi làm người ta khó thở cả nghĩa đen và nghĩa bóng!

OOO

Đang an hưởng thái bình. Tôi đứng ngẩn ra ngạc nhiên khi nghe cô bạn rĩ tai:  

- Thằng con của Lý bị f0 mấy hôm rồi, giờ nhà nó đang tự cách ly!

Lý là hàng xóm đối diện nhà tôi. Tôi cãi:

- Tui thấy nó mới đi ngang nhà tui…

- Nhưng nó “bị” mà, giờ tự mua que về test, dương tính thì tự mua thuốc về uống, không phải đi khai báo nữa nên không nói ra thì không ai biết đâu!

Tôi không nghĩ còn người mắc dịch là bình thường nên tôi có lo lắng. Chờ cho người kia đi khỏi, tôi liền thông báo lại với Huy, cũng là hàng xóm bên trái nhà tôi:

-…Cẩn thận! Cả nhà Lý dính F0 rồi (Tôi tăng từ một người lên “cả nhà” cho thêm phần nghiêm trọng) Vậy mà mình cứ tưởng đã chích đủ ba mũi Vaccine thì không bị nữa chứ.

Huy đứng lùi lại cách xa tôi rồi trả lời:

- Nhưng nhờ Vaccine nên nếu nhiễm thì nhẹ thôi, không giống hồi chưa chích… chắc không sao!

Thấy Huy đeo khẩu trang tôi hỏi:

- Ở trong nhà mà kỹ thế? Sao không giở khẩu trang ra cho dễ thở…

Huy không trả lời, bỏ vào nhà. Tôi còn đang phân vân thì vợ của Huy đi ngang, thấy tôi cô dừng lại kể:

- Lúc nãy em ra quán mua cà phê, có anh chàng đang trong quán thấy bạn ngang qua bèn gọi “Vào uống cà phê với tao…”. Tên kia nói “Tao đang F0, không tiếp cận gần được…”…

Tôi lại được dịp trố mắt:

- Trời! Đã F0 thì ở nhà, sao đi lung tung như vậy?

- Có sao đâu chị! Miễn mình đeo khẩu trang và áp dụng đúng cách ngăn ngừa thì không sợ lây lan...

Tôi phản đối:

- Nếu thế thì trước đây người bị mắc dịch đã không bị gom vào khu tập trung cách ly!

- Hồi đó khác, hồi đó là con “Cô rô na” rồi con “đeo tà” nó dữ quá, còn bi giờ là con “Ô mai ron” nó cũng dễ lây nhưng không nguy hiểm bằng mấy “con” kia, mà mình cũng chích vắc xin rồi nên cũng yên tâm. Mấy người nhà em bị nhiễm và đang điều trị đó thôi…

Vừa nghe xong là tôi giật mình thụt lùi vào trong:

- Huy cũng dính hả? Thảo nào thấy nó cứ đeo khẩu trang cả trong nhà. Vậy em là F1 rồi?

- Trong nhà có mình em là âm tính, nên em là người phải cách ly khỏi mấy người kia, vì số đông là F0 nên họ ở chung tưng bừng vui vẻ với nhau, chỉ mình em là buồn…

Cô cười thoải mái như không có việc gì rồi bỏ đi. Tôi vừa tiếp xúc với F1 vậy nên tôi là F2? Ôi trời! Đầu óc tôi bấn loạn lên, không biết đâu mà lần. Tôi cần phải đề cao cảnh giác với người chung quanh hơn nữa, cứ tưởng thời mắc dịch qua rồi, ai mà ngờ bây giờ gặp phải cái cảnh này. Tôi đứng lấp ló trong nhà nhìn ra quan sát, không dám bước ra bên ngoài. Thật là ức chế thần kinh, tôi cần một người nào đó để than phiền rằng thì là tôi vừa tiếp xúc với F1, thì may quá có chị hàng xóm bên phải nhà tôi vừa bước ra, tôi gọi ngay:

- Này chị Hà ơi! Có chuyện bí mật kể nhỏ cho nghe nè…

Chị ta bước đến bên hong nhà:

- Gì vậy?

Tôi nhỏ giọng:

- Nhà Huy bị F0 không chừa người nào, nhà Lý cũng vậy. Cái mửng này chắc có ngày cả xóm thay phiên nhau bị…

Chị Hà bật cười:

- Tưởng gì, giờ nó cũng như bệnh cảm cúm thôi. Sốt thì uống thuốc sốt, ho thì uống thuốc ho không nên lo lắng quá. Vấn đề là mình phải tự nâng thể trạng lên, ăn uống, ngủ nghỉ, tập thể thao để tăng sức đề kháng…

Tôi không tìm được tiếng nói chung nên hơi bực mình:

- Thì hồi nào tới giờ có ai nhịn đói hay không ngủ?

- Biết vậy, nhưng đừng nhìn đâu cũng thấy người bệnh.

- Họ bệnh thì mình mới thấy chứ!

- Con chị hôm qua test âm tính rồi, nên sáng nay nó đi làm lại đó…

- Nó bị sao mà test?

- Thì tuần trước nó bị cảm rồi đau họng, tự mua que về thử thấy hai vạch, bèn nghỉ làm một tuần. Nó ở trong phòng nó, chị với nó không tiếp xúc gần, nên chị không sao cả…

Tôi lảo đảo quay vào nhà đóng cửa lại với cảm giác lo lắng tột độ! Trước mặt, hai bên hong nhà đều có người đã và đang mắc dịch! Số phận tôi sao đây? Tôi thấy cổ khô khốc rồi ho lên một tràng rất khí thế, đường hô hấp của tôi bị trục trặc rồi. Đầu tôi nóng lên, hay tôi cũng bị mắc dịch rồi cũng nên. Tôi liền mở danh bạ điện thoại gọi cho đường dây nóng của y tế:

- Alo! Làm ơn đến ngay giúp tôi. Tôi…tôi …đang rất khó thở…

Không lâu lắm, vài người trong đội phản ứng nhanh có mặt tại nhà tôi. Họ làm các xét nghiệm cần thiết và kết luận tôi không bị làm sao cả. Sau khi nghe tôi trình bày về những người mắc dịch quanh tôi, họ khuyên tôi đừng lo lắng, hãy áp dụng những biện pháp tăng cường hệ miễn dịch để cơ thể luôn khỏe mạnh chống lại dịch. Họ bảo nên ăn những thực phẩm có nhiều chất dinh dưỡng, nhất là những loại thực phẩm có nguồn gốc từ thực vật. Cần bổ sung một số loại trái cây có chứa nhiều chất chống oxy hóa, tập luyện mỗi ngày giúp loại bỏ căng thẳng và họ cho rằng tâm lý tôi mắc dịch chứ không phải cơ thể. Nhưng tôi biết làm sao đẩy sự bất an ra khỏi tâm trí! Trong tình hình tứ bề thọ…dịch! Bạn sẽ ứng phó ra sao, nếu bạn  là tôi?…

Đơn Phương Thạch Thảo



Gọi nghìn trùng



r490

               Gọi nghìn trùng

Khi loài chim lẻ bạn

Còn cất giọng kêu thương

Trời cao xa,rộng lắm

Tiếng kêu lạc ngàn phương.

 

Ta gọi người xa xưa

Đời ngăn chia, lạc lối

Quay mặt vào bong tối

Chỉ còn ta với ta.

 

Ngày dài rồi cũng qua

Mùa vui rồi cũng dứt

Chỉ trái tim thao thức

Cùng ta với đêm trường.

 

Tiếng gọi của bi thương

Vọng vào sâu trí nhớ

Sao chỉ toàn mảnh vỡ

Cứa hồn ta đơn đau.

 

Tóc mây đã phai màu

Thời gian không quay lại

Gọi người nơi xa ngái

Tận phương trời chơi vơi…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Một người đi

Nhạc: Mai Châu

https://youtu.be/Tkepjheb0tU?si=l9x5voCO81a82BFl