Thứ Bảy, 11 tháng 9, 2021

Mơ và Thật


r462

Mơ và Thật

Có một lần em mơ thấy anh về

Vầng trăng cũ soi bên thềm sáng tỏ

Ta gọi tên nhau như ngày xưa đó

Tình vẫn tràn đầy trong trái tim ta.

 

Trong mơ nên không có cách xa

Anh vẫn…trẻ và em thì cũng thế!

Như mình chưa trải qua cuộc đời dâu bể

Nên nhiều niềm vui để kể nhau nghe.

 

Anh đứng cùng vệt nắng bên hè

Áo chinh nhân, áo của người lính biển

Vẫn dáng cao gầy, phong sương chinh chiến

Anh hỏi em rằng “Có nhớ anh không?”.

 

Em nói với anh “Hơn cả chờ mong

Hơn cả thương yêu, hơn điều muốn nói…”

Rồi tỉnh cơn mơ, chỉ là độc thoại

Vẫn xa cách bến bờ. Anh đó, em đây…

 

Mùa Thu đến cùng với gió heo may

Mưa không gội xóa niềm u uẩn

Mùa Đông nơi anh ngỡ dài bất tận

Ta khác biệt mùa, khác biệt cả không gian…

 

Có một chút gì như thể dở dang

Tiếng nói anh bên tai, nhưng nghìn trùng cách trở!

(14:30 Thứ Ba 9.7.2019)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

CHO NGƯỜI TÌNH LỠ

(Hoàng Nguyên)

 Hồ Thụy Mỹ Hạnh hát Karaoke

https://www.youtube.com/watch?v=Y1hT8v7YZWs

 




Thứ Sáu, 27 tháng 8, 2021

Chuyện một đêm (Nhạc: Anh Bằng)

Chuyện một đêm

Nhạc: Anh Bằng

Karaoke: Hồ Thụy Mỹ Hạnh


 

Phố Rừng

r461.

Ph Rng

Rồi một ngày nào đó Đà Lạt chỉ còn cái tên mà thôi

Trăng của Hàn Mặc Tử đã chết chìm trong ánh sáng…

Mọi chốn bây giờ tưng bừng, hào nhoáng

Giống như Sài Gòn, Đà Nẵng, Nha Trang!

Đà Lạt cũng ồn ào, đông đúc, vội vàng

Cũng nhà cao tầng, muôn màu, muôn vẻ.                          

 

Những con dốc trầm tư

Sương mù giăng giăng

Rừng thông

Núi đồi đẹp thế!

Một khung trời nên thơ lẫn khuất đâu rồi?

 

Tôi đi tìm vầng trăng trốn nấp trên đồi

Tìm lặng lẽ không nơi nào có được

Đà Lạt trong tôi chiều nghiêng rét mướt

Phố trong rừng, rừng trong phố nay đâu…

(17g Thứ Sáu 22.3.2019)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh









Thứ Bảy, 14 tháng 8, 2021

TÌM LẠI NGƯỜI XƯA (Nhạc:Phạm Anh Cường)

 TÌM LẠI NGƯỜI XƯA

 Nhạc:Phạm Anh Cường

 Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing


TÌM LẠI NGƯỜI XƯA

 Nhạc:Phạm Anh Cường

 Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing

https://www.youtube.com/watch?v=sE6oqjqjEYY


 


Thứ Sáu, 13 tháng 8, 2021

Đà Lạt

 


r460.

Đà Lạt

Một ngày nào đó Đà Lạt sẽ biến thành

Cao tầng, chật chội như nhiều thành phố khác

Cũng bụi, cũng xe, ngập nước và nhiều rác!

Tôi chỉ còn bâng khuâng nhớ Đà Lạt trong lòng.

                           

Đà Lạt sẽ bớt đi hơi lạnh mùa Đông

Những sớm mai không sương mù giăng mắc

Khi những khối béton cao vươn lên cùng khắp  

(Thành phố trong rừng, rừng trong phố còn đâu!)

 

Có lạ gì khi mọi cảnh giống như nhau!

Hồ Than Thở! Cam Ly? (Đồi Cù như đã mất!)

Tôi lặng đi khi nghe điều có thật

Khu Hòa Bình sẽ thành quá khứ mai sau.

 

Sao tự dưng lòng tôi chợt nghe đau

Nhớ ngày xưa mỗi lần vào thành phố

Phải ngước nhìn những ngôi biệt thự cổ

Nét đặc trưng Đà Lạt  giờ đã hao mòn…

 

Dù hôm nay Đà Lạt như được tô son

Nơi nào cũng hoa, muôn màu muôn vẻ

Nên cái tên Đà Lạt bây giờ có lẽ

Chẳng khác gì các đô thị phồn hoa…

 

Một Đà lạt nên thơ, trầm mặc, hiền hòa!

       Một ngày nào đó chỉ còn trong nỗi nhớ…

(18:01 Chúa Nhật 17.3.2019)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

 

 

Thứ Năm, 29 tháng 7, 2021

Hẹn Mùa Xuân Khác (Truyện ngắn)



R 78.

Truyện ngắn.
     Hẹn Mùa Xuân Khác
    Hồ Thụy Mỹ Hạnh
    Xóm nhà trọ của chúng tôi chợt rộn ràng, khi chị Phượng là con gái của thím chủ khu nhà trọ  trở về sau thời gian ở nước ngoài. Do gia đình chị có người thân ở Mỹ bảo lãnh chị sang đó du lịch, thật ra là làm việc để kiếm tiền. Chị đi rồi về, về lại đi, rồi lại về. Cũng nhờ chị gởi tiền về nên ba má chị có điều kiện xây vài căn nhà trọ, còn nhà cũ của ba má chị cũng được xây lại khang trang, gia đình họ giã từ đồng ruộng để làm chủ nhà trọ. Công nhận nước tư bổn mau chóng cải tạo con người thành văn minh. Chị đã biến thành người…khác, từ cách ăn mặc cho đến ăn nói. Chị mở miệng ra là trộn lẫn ngôn ngữ tây, ta loạn xì ngầu. Trước khi chị đi “du lịch”, gia đình chị là giai cấp dưới trung bình, sau mấy năm được nâng  thành…sang chảnh!
    Lần này chị về lúc sắp tết. Những thứ cần thiết được chị mang về cho gia đình đầy đủ. Bánh kẹo thì khỏi nói, cứ như chị chuẩn bị mở sạp bán bánh kẹo. Má chị rất thân thiện với mọi người, nên trong khu nhà trọ ai cũng được nhận quà, người thì bịch kẹo, người thì hộp bánh, có người được chai dầu xanh có hình con Ó. Cứ thế nên ai cũng vui vẻ hóng nhìn và khen ngợi chị Phượng giỏi, còn là con có hiếu biết lo cho gia đình. Ở đời không phải người ta thích nhận của cho, nhưng khi được người khác quan tâm biếu tặng thì tự nhiên cũng hỡi lòng, hỡi dạ nên tôi mới nói xóm chợt rộn ràng là thế. Tôi là người thân thiết với má chị vì là dân trọ lâu nhất ở nhà của họ, nên hân hạnh được chị gọi sang nhà chơi. Khi được gọi, tôi chạy ào vào nhà, liền bị chị “chỉnh”:
   - Đi đứng như vậy không giống người sang, phải từ tốn…
   Tôi gãi đầu:
   - Em quen nên quên. À! Mà em nghèo mạt rệp, sang cái nỗi gì.
   - Sang, hèn là do mình. Có ai cấm mình tạo phong cách đâu.
   - Dạ!...
   Tôi chẳng biết tạo phong cách như chị nói để làm gì, vì dân lao động chân tay như tôi cần cơm áo hàng ngày hơn là hình thức. Cuộc sống không cho phép chúng tôi “vươn lên tầm cao mới”. Chị nói với người nhà chị:
   - Nhà ta tránh nói đến việc lo về cơm áo gạo tiền, chạy ăn. Vì những thứ đó nó làm cho mình bần tiện đi. Chỉ bàn đến giá vàng, đó lơ…
    Má chị nói:
   - Đó lơ là đỡ lo hả mậy? Ờ, có vàng đúng là đỡ lo thật. Nhưng nhà mình có vài chỉ vàng mà bàn giá cả làm chi.
   Chị Phượng giải thích:
   -Đó lơ là đô la đó ma my. Dù không có nhiều vàng, nhưng ai cấm mình nói? 
   Má chị chỉ “Ờ!”, có lẽ bà ngại tranh cãi với cô con gái trụ cột đã chịu khó đi làm kiếm tiền về cho gia đình. Từ xưa người ta đã biết đồng tiền giúp quyết định nhiều việc,  ngôi thứ còn có thể hoán đổi nữa, ở đây con bà chỉ nói về cách “lên đời” chứ nào có hỗn láo chi, nên thôi kệ nó nói gì nghe nấy cho xong. Còn tôi chẳng muốn nghe chuyện nhà họ mà cũng không dám rời đi, tôi biết họ quý tôi vì tôi…dễ sai, giờ nào tôi rảnh, sai vặt việc gì tôi cũng làm. Chị bảo tôi:
   -Phôn đến quán phở ó đơ cho chị một tô phở…
   -Em không biết quán phở Ó Đơ chỗ nào? (Tôi bối rối)
   Chị chép miệng:
   -Ó đơ là đặt sẵn, khổ quá…dốt ơi là dốt…
    -Dạ…tại em không biết tiếng Trung quốc!
    -Đây là tiếng ín lịt, chứ không phải tiếng Trung quốc!
    Tôi lại gãi đầu, nhăn nhó:
    - Dạ! Chị đừng nói tiếng ín lịt nữa, em hông hiểu lại làm sai ý chị.
    Tôi xách gầu mèn đi mua phở cho chị chứ không “ó đơ” gì cả. Tôi đến là khổ vì chị trộn ngôn ngữ hai nước lại với nhau như vậy. Mà cũng chẳng trách được, chị vừa du lịch từ nước ngoài về mà, phải khác với dân trong nước tụi tôi chứ. À! Mà tôi cũng từng thấy nhiều người từ nước ngoài về, họ định cư luôn và có quốc tịch ở nước sở tại, nhưng không nghe họ nói một tiếng nước ngoài nào, họ nói  tiếng Việt Nam từ đầu đến cuối, nhưng họ đọc chữ nước ngoài vèo vèo như gió! Còn chị Phượng, tôi không biết có đọc được như người ta không, nhưng chỉ nghe chị nói thôi, tôi đã thấy mình dốt quá rồi vì không hiểu. Tôi trách phận nhà tôi nghèo, ba má không cho tôi học đến nơi đến chốn nên thua kém người ta về mọi mặt. Tôi than với bác hàng xóm về cái dốt của tôi khi nghe chị Phượng nói tiếng ín lịt. Bác buộc miệng:
    - Hén trưởng giủa hạc lồm soang! Bừa đẹt chứ toàn núa tiếng bồi thôi. Hồi nớ giờ tau đâu nghe hén học hành cô, chữ nghĩa được mấy mủng, mà giờ toàn núa tiếng Mỹ. Qua nớ hén hạc đùa chớ chéc chi hén giỏi!
   - Nhưng con thấy chỉ biết cách ăn mặc rất đẹp…
   - Ờ! Thì cúa nớ tau không cữa! Đi nước ngùa về thái ưa cũng đệp roa…
   Chị gọi má chị là ma my, má chị không ưng bụng nhưng bà không phản đối. Còn nữa, bà có một đứa cháu gái xinh xắn đặt tên Lúa để hoài niệm về những ngày còn sống nhờ đồng ruộng. Chị Phượng bảo tên đó nhà quê, đổi gọi là Mi Seo (Michelle), má chị quên hoài nên cứ kêu con nhỏ là mì xào, mì xào làm nó khóc um lên.
    Cả nhà chả biết đường nào mà lần, vì không hiểu chị nói gì với cái kiểu đa ngôn ngữ như thế. Còn tôi thì chị nhờ một đàng tôi làm một nẻo!
OoO
    Tiếng lành đồn xa! Nghe chị chịu khó, biết lo cho gia đình, biết hy sinh tuổi trẻ để tha phương…kiếm tiền! Giờ xong nhiệm vụ thì tuổi cũng hơi hơi lỡ cỡ. Nhưng nhìn chung ở một thị trấn nhỏ này thì cũng ít người được như chị, nên có người muốn mối mai cho chị Phượng vì thấy chị cũng quá tuổi để hẹn hò do cứ đi nước ngoài làm việc! Còn chị cũng muốn kiếm một bến bờ để dừng lại nên đồng ý. Chị định bụng gặp đối tượng mà hợp ý là “triển khai” tình cảm ngay. Chị nói chỉ cần người đó hơn chị một điểm nào đó là được, chị không đặt điều kiện cao vì ở tuổi của chị mấy ai còn độc thân. Trong khi đã đến lúc chị cần tạo dựng cuộc sống riêng cho mình rồi.
     - Sân nhà mình rộng, quít ken này mình tổ chức bạc bê kiu (Barbecue) nhân thể mời mấy người quen đến ăn tiệc tất niên, cũng là gặp “người đó” cho tự nhiên hơn. 
     Rồi ngày đãi tiệc cũng đến. Tôi được nhờ đến để phụ dọn dẹp, chị tự tay trang trí trong ngoài, rất thẩm mỹ. Nói là tiệc tất niên nhưng ai cũng hiểu đây là tiệc tạo cơ hội cho “đôi trẻ” gặp nhau. Chị Phượng biết làm đẹp cho mình nên nhìn chị rất thu hút. Còn anh kia nghe gọi tên là Hoàng, cứ y như trời sắp đặt nên tên họ mà ghép lại thì thành tên một loài chim tượng trưng cho vương quyền và hưng thịnh. Tôi nói với chị Phượng như vậy làm chị thích chí cười hoài. Tôi cũng vui lây nên cứ xớ rớ bên chị. Còn chị thì hết người này hỏi, đến người khác xin ý kiến làm rối um lên. Chị nói:
    -Ai em sô lấy di! 
    Tôi đang đứng gần chị nên ngạc nhiên hỏi:
    -Dạ xô cái gì, lấy cái gì?
    Chị trợn mắt nhìn tôi:
    -Chị nói chị rất bận! Chứ xô xô cái gì…
    Anh Hoàng thấy tôi đứng thộn ra bèn nhỏ nhẹ nói:
    -Cô Phượng muốn nói là busy nhưng nhầm là lazy đó?
    Chị Phượng giật mình như nhớ ra, mặt hơi ửng lên. Anh Hoàng cười, chửa thẹn cho chị:
     -Ồ! Nhầm là chuyện thường mà. Chữ Việt mà ít nhắc tới đôi khi còn nhầm huống chi tiếng nước ngoài…
    Chị Phượng bối rối không nói gì, chỉ “Dạ” nhỏ trong miệng. Anh Hoàng tiếp:
    -Tôi cũng rất thích học tiếng Anh, nay gặp cô Phượng am hiểu thì hy vọng được học hỏi. Nhưng tôi có ý kiến thế này, ở đây mình nói tiếng Việt cho dễ hiểu nhé.
    Chị Phượng lại “Dạ” với vẻ ngượng ngùng. Tôi lủi đi chỗ khác cho hai người nói chuyện. Tôi có cảm giác rằng, anh Hoàng hơn chị Phượng điểm gì đó, khiến chị không còn cái vẻ của một người rất hiểu biết nữa, như vậy coi như anh đủ “tiêu chuẩn” chị đặt ra. Tôi nghĩ: “Vậy là duyên của chị đã đến rồi…”
    Tiệc có vui mấy rồi cũng phải tàn. Niềm vui của chị Phượng không ngờ cũng tàn theo tiệc, khi anh Hoàng về mà không để lại “tín hiệu” gì. Sau đó mấy ngày chị tìm tôi để “tâm sự loài chim Phượng”. Chị kể những ngày chị ở Mỹ, chị được thuê chăm sóc người già, rồi lại giữ trẻ con, có bao nhiêu tiền dành dụm đều đem về để gia đình thoát nghèo. Ở đó chị gần như ru rú trong nhà, nghe người ta nói, chị bắt chước nói theo chứ thật sự không rành. Chị đâu có thời gian để nâng cao kiến thức như mọi người, nhưng trở về chị nghĩ dù sao cũng mang tiếng là người về từ Mỹ, không biết nói tiếng Mỹ sợ bị…khi dễ! Đó là lý do khiến chị tỏ ra như thế. Nhưng anh Hoàng nói rằng “Tiền, vật chất làm cho người ta đẹp và sang trọng lên thôi. Còn giá trị, nhân cách thì tiền không tạo ra được, mà phải do cách sống. Cũng như muốn được người khác tôn trọng, thì phải cư xử có giáo dục, không phải do nói được nhiều thứ tiếng, hay mặc nhiều quần áo đẹp …”. Chị nói đứng trước anh Hoàng, sự hiểu biết của chị không là gì cả. Dù anh không tỏ ra là người có kiến thức, nhưng những gì anh thể hiện thì chị nhận thấy anh là một người  chính chắn, đáng tin cậy. Giờ nhớ lại chị thấy hổ thẹn vì đã để lộ sự học đòi không đúng cách trước mặt anh Hoàng. Điều gì làm chị suy nghĩ như vậy? Chính tiếng sét ái tình đánh trúng nên chị thay đổi, tôi đoán thế. Tôi nói “Em thấy ảnh có vẻ thích chị, ảnh cứ nhìn chị với ánh mắt…trìu mến!”. Chị Phượng lắc đầu “Không đâu! Từ hôm đó đến nay anh không cho chị cái hẹn nào…”. Tôi nghĩ tình yêu đến quá vội vàng, dễ dãi thường chỉ xảy ra với người nông nổi, còn anh chị đã ở vào cái tuổi chín nhừ rồi, có thể anh đang cân nhắc rồi sẽ từ từ tiến tới chậm mà chắc. Chị cần gặp lại anh, để anh thấy sự tiến bộ của chị, còn chị thì hãy kiên nhẫn chờ đợi, tôi nói với chị như vậy. Chị Phượng chỉ cười buồn “Có lẽ chị sẽ làm như thế!..”
    Mùa Xuân của đất trời đã ghé cửa từng nhà. Còn mùa Xuân trong cuộc đời chị Phượng tôi nghĩ cũng sẽ đến, nhưng không phải bây giờ…

   Hồ Thụy Mỹ Hạnh



Biết biết bao giờ (Lam Phương)

                                 Biết đến bao giờ

Nhạc: Lam Phương

Karaoke: Hồ Thụy Mỹ Hạnh