Thứ Hai, 7 tháng 12, 2020

NÀNG CỦA TÔI (Truyện phiếm)

 

NÀNG CỦA TÔI

Truyện phiếm của: Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Diễn đọc: Nguyễn Đình KhánhYến Uyên

https://www.youtube.com/watch?v=6Ca8DyCBC6A

https://www.youtube.com/watch?v=6Ca8DyCBC6A&feature=youtu.be

      Hôm nay tôi giới thiệu truyện phiếm “NÀNG CỦA TÔI” của Hồ Thụy Mỹ Hạnh, qua giọng đọc của NGUYỄN ĐÌNH KHÁNH (Và một giọng nữ).

Tôi không ưng ý truyện này lắm (Vì truyện viết về tâm lý gia đình, mà tôi là người độc thân, phải đặt mình vào hoàn cảnh mà không có chút kinh nghiệm gì, nhưng tôi đã viết theo chủ đề yêu cầu của một tờ đặc san. Và truyện đã đăng từ năm 1989).

Ở đây tôi muốn lưu giữ lại giọng đọc hơn là truyện. Quý vị nào tuổi trên 60 sống ở miền Nam trước 1975, đều biết các chương trình truyền hình phong phú từ phim, nhạc, kịch và tin tức của “Đài truyền hình Việt Nam số 9”. Hẳn quý vị phải biết đến NGUYỄN ĐÌNH KHÁNH là xướng ngôn viên của đài, anh vừa là đạo diễn, ký giả, nhà văn! Tôi thời điểm ấy mới bắt đầu tập tễnh đi vào con đường sáng tác, nên làm sao tôi dám nghĩ người có giọng đọc rất chuyên nghiệp và xa vời vợi kia sẽ chọn và chuyển tải tác phẩm của mình. Lúc đó so với vị tiền bối này muốn nhìn tôi phải ngước cổ lên!

Vậy rồi năm 2009, trong Inbox của tôi có một E-mail lạ “khanh@vnra...”, đó chính là của NGUYỄN ĐÌNH KHÁNH. Anh thông báo có sử dụng truyện vui “Cái giá của tình yêu” của Hồ Thụy Mỹ Hạnh trong chương trình đọc truyện của đài Việt Nam Úc Châu (Vietnames Radio in Australia) mà anh là Giám đốc. Anh kèm theo link truyện và mời tôi vào nghe, nhưng thời ấy không thể vào các website ở nước ngoài dễ dàng như bây giờ, nên không mở nghe được. Tôi nói cho anh biết dù vậy tôi cũng rất vui và thú vị khi biết truyện của tôi được chính anh đọc. Anh muốn tôi gởi thêm những truyện có nội dung dí dỏm để giới thiệu với thính giả của đài VNRA. Và tôi gởi cho anh “Nàng của tôi” là truyện vui duy nhất mà tôi có lúc đó. Khi phát chương trình xong thì anh phải attach file gởi cho tôi nghe, vì biết tôi không nghe trực tiếp được. Anh rất nhiệt tình và chịu khó, nhờ đó mà tôi có được truyện đọc này để lưu giữ.

Hôm nay có thời gian để xem lại để loại bớt một số file trong Computer. “Nàng của tôi” khiêm nhường trong vô số files khác ngỡ bị lãng quên. Nhưng tôi là người biết trân trọng giá trị của những kỷ niệm, nên làm sao mà quên được khi người làm và gởi nó cho tôi giờ đã…lìa xa cõi tạm rồi!

Tôi thu lại chương trình mp3 này bằng điện thoại (Vì không biết làm video) với cảm giác ngậm ngùi. Chợt nghĩ ai lìa khỏi cuộc sống này không hẳn là mất, khi họ còn có chỗ đứng trong sự quý mến của người ở lại.

Đưa giọng đọc của NGUYỄN ĐÌNH KHÁNH lên đây như một sự tưởng nhớ về một vị tiền bối mà tôi rất trân trọng. Để người biết anh lại nhớ anh!

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Lời "Tặng các ông chồng..." ở đầu truyện không phải do HTMH...

(Mùa thu Dran 2020)


R 6.

Truyện vui

Nàng ca tôi

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Từ ngày tôi được lên chiếc xe huê kỳ bóng loáng có dán chữ song hỷ, chung quanh kết toàn hoa đặng đến nhà nàng làm lễ ra mắt họ hàng và được người đại diện đàng trai trân trọng tuyên bố gởi rể, thì tôi đã là người có vợ!

Vợ tôi là con gái độc nhất trong gia đình. Từ bé đến lớn vốn được nuông chìu. Thi rớt đại học bèn đòi đi học nghề, lập tức được học nghề, đòi học nữ công gia chánh (vụ này chắc do có tâm hồn ăn uống) lập tức được học nữ công gia chánh. Muốn giành hết công việc trong nhà để làm một mình, thì mọi người cũng nhường ngay, tóm lại, nàng muốn gì được nấy.

Tôi còn nhớ ngày chưa cưới nhau, đến nhà chơi, thường hay nghe mẹ nàng nói:

- Con nhỏ suốt ngày làm hết việc này đến việc khác không ngơi tay. Ở tiệm may về là tất bật việc nhà, vậy mà chẳng kêu ca gì...(Bà cố ý “ quảng cáo” để “tiếp thị” cho con gái, rằng con bà giỏi đấy mà)

 Còn mẹ tôi sau khi đến thăm nhà về, liền phát biểu:

 - Trông con nhỏ dễ thương, đẹp người đẹp nết, lại biết mần ăn. Nhà họ có một đứa con gái nên không muốn xa, họ đòi bắt rể cũng được, nhà ta đông người mà, như vậy càng tốt.

Đó là lời phán quyết nên sau khi cưới tôi đành mang thân phận ở rể và những gì hai bà mẹ nhận xét về cái sự đảm đang của nàng đã làm khổ tôi.

Hồi chưa có con, nàng còn rảnh tay nên hay kiếm chuyện, cứ soi mói đến tôi, đầu tiên là  việc mặc:

- Anh mặc bộ đồ có vẻ “lên nước” rồi đấy, thay ra cho em giặt, quần áo dơ quá chà mau rách lắm. Chưa nói ăn mặc như vậy ra ngoài người ta cười vợ anh hư, không biết quan tâm, chăm sóc chồng…

Tiếp theo là việc uống:

- Anh đừng uống rượu nhiều mà hại đến sức khỏe, mới đầu thường là uống cho vui nhưng riết thành nghiện.

Xong việc uống, nàng tiếp tục xía vào việc ăn:

- Người gầy vậy mà ăn ít làm sao khoẻ nổi cơ chứ, cố ăn thêm miếng nữa mà...(Nàng dỗ dành như tôi là trẻ con không  bằng)

Rồi đến việc ngủ nàng cũng chẳng tha, tôi ghét nhất là mỗi buổi sáng khi nghe đài phát thanh “vươn thở…” còn muốn chợp mắt nướng thêm tí nữa nhưng nàng đã lay dậy:

-Dậy tập thể dục kìa anh, muốn giữ sức khoẻ thì phải siêng tập...

Thế đấy, khốn khổ cho thân ở rể của tôi. Ngại vì có bố mẹ nàng, tôi đành nhẫn nhịn mỗi khi nàng bảo thay quần áo cho nàng giặt. Không dám uống rượu mang bản mặt hồng hào về nhà. Mỗi bữa phải ăn thêm chén cơm. Phải lỡ giấc ngủ để chạy nhảy theo lệnh nàng. Rõ thật tôi thấy mình mất đi cái quyền...quyền gì nhỉ? À! Quyền tự do (Cánh đàn ông chúng ta cần nghiên kiú đặng mà rút kinh nghiệm!)

Đến khi tôi có đứa con đầu lòng, người vui mừng nhất chắc là mẹ nàng. Bà ra sức chìu cháu.Tôi lo ngại rồi đây thằng bé lại khó bảo như là...mẹ nó! Đêm tôi thường bị thức giấc vì thằng con khóc nhè, y rằng cái giọng nhỏ nhẹ của vợ tôi:

- Ờ...ờ...nín đi cho bố ngủ...ờ...ờ mẹ thương...

Thằng bé tiếp tục khóc.nàng lại:

- Mẹ thương ờ…ờ...nín cho bố ngủ…

Chán thế đấy, đến ru con nàng cũng không nghĩ ra được câu gì khác. Thì cứ bảo nín cho ai ngủ mà chả được, việc gì cứ lôi tôi ra. Nhưng phận ở rể tôi chả thèm phê bình nàng làm gì. Một hôm mẹ nàng đi vắng, thằng bé mất người bầu bạn, tôi vừa đi làm về tới nhà, nàng đã vội kêu lên:

- Kìa bố về rồi, chơi với bố để mẹ đi nấu cơm.

Tôi hỏi lại với vẻ mặt muốn…gây sự:

- Nếu anh chưa về thì em bảo nó chơi với ai?

Nàng toe ra cười:

- Thì em chứ ai...hì...hì...

 Không đợi tôi nói tiếp, nàng vội “tếch” thẳng vào bếp. Tôi cũng đang bận đấy chứ, công ty tôi đang tập diễn văn nghệ để hội diễn nhân dịp xuân về, tất cả những người có giọng ca hay đều phải tham gia vào chương trình. Từ khi có vợ tôi đã bỏ nghề, chứ hồi còn độc thân tôi không bao giờ vắng mặt trong các buổi  trình diễn, bởi vì giọng ca của tôi cũng...“tới” lắm.

Tôi lại đang có chuyện bực mình, sáng nay khi diễn tập, anh trưởng ban văn nghệ  bảo tôi rằng:

- Bài hùng ca phải hát cho hùng hồn, sôi nổi lên, sao lại rên rĩ  như vậy...

Đúng là trăm người mười ý, tôi muốn diễn tả sao cho thật là...truyền cảm vào, lại bị phê bình. Được! Tôi sẽ tập lại và mọi người rồi đây sẽ sửng sốt vì giọng ca của tôi cho mà xem. Tôi bèn lấy cây đàn đệm lên và cất giọng:

- Trường Sa là máu của ta...Hoàng Sa là thịt của ta, đất nước ta là xương là máu ông cha để lại…

Bỗng tiếng khóc ré lên của thằng con làm cắt đứt giọng oanh vàng của tôi. Liền tù tì là tiếng guốc vội vã của vợ tôi:

- Ôi sao thế con, con bị làm sao vậy?

Tôi nhanh hơn đặt cây đàn xuống, đỡ thằng bé đang ngã sóng soài ra đất:

- À...tại con không cẩn thận chứ đâu phải tại bố, đúng không nào?...

Thằng bé thấy mẹ thì chồm sang, miệng vẫn như cái loa, vợ tôi mếu:

- Nhờ anh có tí mà chẳng được, từ sáng đến giờ em vừa trông con, vừa làm việc mà có để nó ngã đâu.

Nàng xoa lấy xoa để đầu thằng bé, có một vệt lọ quẹt ngang mũi của nàng làm tôi suýt bật cười nhưng kịp dừng lại. À! Ra là nàng muốn nói rằng tôi vô tích sự đây. Nhân lúc cả nhà đi vắng, tôi phải dạy cho nàng biết thế nào là...lễ độ!

- Em nói sao? Vậy là anh sướng lắm hẳn? Em có biết là anh đã nhường nhịn em bấy lâu nay không?

- Em làm gì quá đáng mà anh phải nhường nhịn em?

Tôi hùng hổ để tỏ uy thế, vừa sửa cao giọng:

- Ồ! Chỉ nói cái việc...lấy vợ thôi là tôi đã mất quyền tự do, tôi chậm tiến. Như sáng nay ở công ty người ta đã chê giọng hát của tôi, cô còn muốn gì nữa nào?

Thằng bé vớ được bầu sữa của mẹ thì nín khóc, còn nàng thì bắt đầu nức nở:

- Văn nghệ có phải là nghề của anh đâu, hơn nữa em có cản trở gì anh. Anh cho là anh mất quyền tự do, thế còn em thì được tự do à?

Thật sự thì tôi cũng chả có gì để mà tức giận, nhưng đã bảo nhân lúc cả nhà đi vắng, tôi muốn thử ra uy nên vung tay lên như sắp tặng nàng một...quả đấm thôi sơn! Hẳn là nàng phải khiếp vía một phen.

Nhưng ánh mắt đong đầy lệ của nàng chợt sửng sốt nhìn tôi, miệng há hốc. Có vẻ kinh ngạc hơn là kinh khiếp:

- Chẳng lẽ anh định đánh em thật à? Vậy là em biết rồi, anh bắt đầu ghét em...

Nàng gục đầu vào tóc con khóc nấc lên. Tôi bàng hoàng, chuyện gì vừa xảy ra vậy? Vẻ dịu dàng của nàng làm tôi bỗng nhớ lại cái thuở tình nguyện làm người hộ tống âm thầm cho nàng mỗi chiều tan học không dám ngỏ một lời nào. Đêm về khó ngủ tôi cứ ôm đàn nghêu ngao “Em nỡ lạnh lùng đến thế sao. Tim anh đã nát tự hôm nào...” Mãi cho đến một ngày nàng nhận ra gã si tình vẫn lẽo đẽo theo sau nàng. Trái tim tôi đã xém rời nơi trú ngụ nhảy vọt ra ngoài khi ánh mắt nàng chiếu thẳng vào tôi.

“Cái thuở ban đầu lưu luyến ấy

Nghìn năm hồ dễ mấy ai quên”

Một nhà thi sĩ trứ danh đã làm sẵn mấy câu thơ kia để nói hộ tôi rồi. Hôm nay vẫn ánh mắt ấy, có thêm giọt nước mắt dỗi hờn của nàng làm tôi không còn lòng dạ nào mà ra oai nữa. Năn nỉ thì hơi...mất giá! Thật lòng thì tôi thấy vợ tôi vô cùng đáng yêu. Tôi bèn đến bên nàng, nâng mặt nàng lên, định đưa tay chùi vết lọ vẫn còn trên mũi nàng, nhưng nàng dỗi, hất tay tôi ra:

- Ai biểu anh định đánh em!

- Đâu có, anh đâu có...định.

- Ai biểu anh kêu em bằng cô!

-  Đâu có , anh đâu có...kêu.

- Ai biểu anh xưng hô với em là tôi!

- Đâu có, anh đâu có...xưng.

Và bao nhiêu là câu “Ai biểu anh…” đầy hờn dỗi mà có một quyền lực ghê gớm, khiến tôi chẳng còn lòng dạ nào mà ra oai nữa, làm sao tôi có thể in dấu bàn tay thô bạo lên má nàng, mà cho dù có tìm ra được khuyết điểm của nàng đi nữa thì với sự dịu dàng, nhân hậu kia tôi  lại phải phục tùng nàng vô điều kiện.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Báo HẠNH PHÚC GIA ĐÌNH Số tháng 10.1995

 




Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2020

Cơn mê tính ái

CƠN MÊ TÌNH ÁI 

Nhạc Tuấn Hải

Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing

https://www.youtube.com/watch?v=eDPAcFBaVVQ&feature=youtu.be


 

Chờ Một Điều Không Đến

 


r446.

Chờ Một Điều Không Đến

Tôi chờ đợi một ngôi sao băng

Để gởi một điều ước

Một điều mà khả năng tôi không thực hiện được

Một điều mà tôi không có

Hoặc có mà đã mất từ lâu

Tôi đợi….

….và tìm trong đêm sâu

Trên bầu trời thăm thẳm kia

Một vệt sáng loé lên

Rồi vụt tắt….

Tôi chờ đợi một điều không có thật

Như chuyện của anh và tôi

Như những gì chưa mất mà đã nhạt phai rồi

Nỗi niềm hằn sâu vết cứa!

Tôi chờ đợi một điều không đến như lời hứa

Những điều không có trong tầm tay

Biển trời mênh mông

Còn tôi chật hẹp nơi này

Trăm năm! một đời quên lãng…

Tôi chờ đợi trong đêm một đóm sáng

Lóe lên báo hiệu tin vui

Dẫu biết điều ấy đã qua rồi!

(19g40 Thứ Ba 31.1.20170

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 


Dran Trong Hoài Niệm (Tùy bút)


R 72.

Tùy bút.

Dran Trong Hoài Nim

 Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Dran xưa đã bị đẩy lùi vào trí nhớ của những ai còn hoài niệm. Tôi là người đã ôm giữ những gì người Dran đi xa và bỏ lại. Và thiết tha nhớ như mọi thứ đều khắc sâu trong lòng.

Ghi lại vài nét từ trong trí nhớ về Dran ngày tôi còn trẻ. Ngoài những đường trong các xóm, thì Dran chỉ có vài con đường được đặt tên. Đường Trần Lưu Dzư (Nay là Lê Lợi) là tuyến đường chính của thị trấn nên không ngớt xe từ Sài Gòn ra, Đà lạt xuống. Từ Nha Trang, Phan Rang lên.  Từ đèo Dran xuôi xuống, thì Hội Đồng Xã và Phân Chi Khu của xã Lạc Nghiệp là đầu đường Trần Lưu Dzư hiện ra với hai dãy nhà không bề thế nhưng tất cả là quán, tiệm với đầy đủ các thứ phục vụ cho nhu cầu đời sống cho dân địa phương và cho các thôn, xã lân cận. Sông Dran là điểm cuối con đường Trần Lưu Dzư. (Rồi  tiếp nối theo quốc lộ 20 xuôi xuống đèo Ngoạn Mục…)

Rẽ vào đường Nguyễn Công Trứ (Nay là đường Nguyễn Trãi) ngay đầu đường có giếng nước cung cấp nước gần như cho toàn thị trấn, ở đó không bao giờ vắng người với chiếc gầu thả xuống rồi múc lên dòng nước mát ngọt, họ đổ  vào đôi thùng thiếc gánh đi về các ngả. Đường Nguyễn Công Trứ về đêm là điểm đến của nhiều người vì có rạp chiếu bóng Cộng Hòa, những bộ phim luôn hấp dẫn bọn trẻ chúng tôi được chiếu trên màn ảnh rộng. Thỉnh thoảng có đoàn cải lương đến hợp đồng diễn vài đêm. Các nghệ sĩ nổi tiếng thời đó đều đã đến Dran và có mặt trên sân khấu của rạp Cộng Hòa. Đường Nguyễn Công Trứ có vẻ sầm uất hơn đường Trần Lưu Dzư vì cũng có nhiều tiệm quán và chợ Lạc Nghiệp lại ở đây. Cũng con đường Nguyễn Công Trứ về khuya, khi sự náo nhiệt đã lắng xuống, thì những bước chân hoang của ai đó lại thích lang thang để nghe những cành khuynh diệp lao xao thì thầm trong gió đêm. Ngọn đèn đường vàng võ không đủ soi nỗi buồn hay niềm vui còn in dấu lại trên đường vắng.

Và đường Hai bà Trưng thường yên tĩnh nhưng luôn đón bước dạo chơi của bầy thiếu nữ. Ở sân nhà ai đó có trồng Dạ Lý Hương tỏa mùi thơm ngát mà sau mấy mươi năm vẫn còn đi vào thơ tôi:

Trong đêm khuya thanh vắng

Hoa âm thầm tỏa hương

Những chùm hoa nở trắng

Khiến lòng ai vấn vương.

Dran ngày tôi trẻ, tôi biết có nhiều chị mà khi nhắc đến chữ giai nhân thì được điểm tên. Còn có nhiều chàng trai hào hoa cùng các thiếu nữ thanh lịch nữa, giờ đây nhiều người đã xa xứ hoặc còn ở lại quê nhà thì cũng ngoài lục tuần. Có ai nhớ Dran ngày ấy? Lên đèo Dran nhìn xuống thung lũng, thị trấn của tôi hiền hòa, thơ mộng dưới sương mù ban mai và sau những tán thông. Hồ Danhim xanh biếc một góc trời đẹp như một bức tranh mà thiên nhiên đã vẽ tặng cho Dran.

ooo

Nhà của tôi. Một căn nhà cũ xưa lỗi thời so với sự hiện đại ngày nay, nên có lẽ hợp hơn nếu tọa lạc ở ngoại ô. Tôi thích sự yên tĩnh của miền quê, nhưng tôi lại hiện hữu ở nơi gọi là phố. Nhưng dù sống ở một nơi nào thì với cánh cửa thường xuyên khép tôi đều cảm nhận sự tĩnh lặng như nhau. Đã nhiều năm ẩn mình giữa chốn đông người. Thế giới của tôi chìm trong phôi phai. Hàng ngày lo sắp xếp mớ chữ trong đầu ra trang giấy, chỉ có chỗ ngồi là quen thuộc. Chỉ có chồng bản thảo với nhiều nội dung chưa được kết thúc là quen thuộc. Tôi mặc kệ thời gian trôi đi, để rồi có lần bước ra ngoài khung cửa khép, tôi thảng thốt như Từ Thức từ thiên thai trở về thấy mọi cảnh cũ đã đổi thay không còn một dấu tích xưa nào. Dran không còn dấu vết gì của ngày tôi trẻ, vì phải nhường chỗ cho sự phát triển trong thời đại mới với nhà cao, phố rộng như các thành thị khác. Dran bây giờ nhiều đường được mở, mọi căn nhà trong xóm nhỏ đều thành “mặt tiền” vì có đường nhựa trước nhà. Vui với sự vươn mình của thị trấn nhưng lòng tôi bâng khuâng, hối tiếc như người tình bội bạc từ xa trở về, tìm dấu tích yêu thương mà khi có trong tầm tay đã không bao giờ biết ghi nhớ, để rồi khi muốn tìm thì đã bị khuất lấp bởi thời gian. Nên bây giờ giữa khoảng lặng vô cùng tôi muốn ôm Dran xưa vào lòng, hỏi rằng con hẻm nhỏ dưới mái hiên của dãy nhà người Hoa trong xưởng cưa còn không? Nơi mà ngày trẻ tôi thường có những buổi chiều cùng bạn bè xin đi nhờ để ra bờ sông “chơi” với cây Cầu Sắt xe lửa (Khi ấy đã vắng những chuyến tàu…) mà tôi ví đẹp như Cầu Tràng Tiền!

Không phải ai cũng mang trong lòng sự hoài niệm về những dấu tích xưa. Người ta sẽ khó tiến về phía trước khi cứ ngoái nhìn lại phía sau. Thế nhưng sự nhớ tiếc khiến tôi cứ phân vân giữa trước mặt và sau lưng nên phải đứng ở điểm dừng lại mà hoài niệm quắt quay.

Rồi  tôi cũng phải tiến về phía trước dù chậm, để không bị bỏ lại giữa hành trình cuộc sống. Để không bị đứng lại với vùng ký ức đã phủ đầy rêu phong với những mảng màu sẫm tối rời rạc, mà ký ức như một xâu chuổi bị đứt tung vương vãi cùng khắp trong tâm hồn khó lòng kết nối lại nguyên vẹn như vốn dĩ của nó, nhưng sẽ không bao giờ mất đi trong trí nhớ của tôi. Dran ơi…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

(5:28 PM Tuesday February 11, 2020)



         Trẻ Dallas (Texas) số 1203 Thứ Năm 6.3.2020 


Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2020

Anh Còn Nợ Em (Karaoke HTMH)


 

Khi Ta Về


r445

Khi Ta V

(Tặng các Y, bác sĩ BV PNT Đà Lạt)

Khi ta về sẽ nhớ lắm hàng cây

Ngoài cửa sổ vi vu đêm trở gió

Ngọn đèn mờ hắt hiu hành lang nhỏ

Và dưới kia thành phố ngủ say rồi.

 

Thời gian thì dài quá như ngừng trôi

Ta nằm nghe cơn đau trong thân thể

Căn phòng bệnh bao nhiêu ngày vẫn thế

Nhốt đêm dài trong bóng tối lặng im.

 

Khi ta về nắng có rớt bên thềm

Cho ta nhặt hong mùa đông đã tới

Bầu trời khuya những ánh sao vời vợi

Như muôn ngàn ngọn nến sáng lung linh.

 

Khi ta về sẽ nhớ những bình minh

Mặt trời thức chiếu ánh hồng rực rỡ

Không gian lạnh, màn sương còn bỡ ngỡ

Mà đất trời sao vẫn thấy cô liêu…

 

Khi ta về sẽ nhớ những buổi chiều

Ngoài cửa sổ hoàng hôn buông vội vã

Bệnh viện chìm vào bóng đêm yên ả

Ta lại nằm chờ giấc ngủ đi hoang…

 

15 ngày! Thân ta ngỡ mỏi mòn

Thời gian tưởng như dài hơn thập kỷ.

(BV PNT Đà Lạt 30.11 – 14.12.2016)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 


Mười năm yêu em

(Hát karaoke: Hồ Thụy Mỹ Hạnh)

https://youtu.be/s6VYBtwrglk?si=dUwtFXtn7TnNburT


Gởi Về Miền Trung

 


r444.

Gi V Min Trung
Tôi cứ ngồi mong gió, mong mưa
Mong cái lạnh đầu mùa mau đến
Để lãng mạn làm thơ, để mộng mơ bên cửa sổ
Thì nơi ấy trong cơn mưa đổ*
Trong cái lạnh theo về cùng bão tố
Đồng bào tôi bên cái chết cận kề.
Nước ngập bốn bề
Nước cuốn trôi tất cả…
Khắp nơi đưa tin cơn lũ đang tàn phá
Tôi chợt thấy mình vô tâm.

Thôi đừng đếm tháng, đếm năm
Đếm lá mùa Thu…
Bên cạnh những cuộc đời thăng trầm, khốn khổ
Những mái nhà xiêu đổ
Trẻ con hồn nhiên còn biết đau vì thiên tai…

Dù họ là ai!
Cũng là đồng bào nghèo của tôi đang lâm nạn
Cầu xin đừng mưa giông, đừng nắng hạn.
Chỉ biển chết đã đủ làm đau đớn một miền Trung!
(Dran Chúa Nhật 16.10.2016)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*14-15.10.2016 lũ lụt lớn ở Hà Tĩnh và các tỉnh miền Trung

* Bão 12/ 2017 Khánh hòa  

VĨNH BIỆT…

 

443

VĨNH BIỆT…

Anh Lã Anh Dũng cựu SVSQ Khoá 29 VBQGVN.

Đời người như cát bụi

Đến để rồi phải đi

Trần gian là cõi tạm

Sao lệ ta ướt mi!

 

Những bất công, gian truân…

Mất một người tranh đấu

(Anh bỏ lại cuộc đời

Vợ hiền, con yêu dấu.)

 

Trời Cao Nguyên vẫn khóc

Mấy mươi năm không nguôi

Ngày anh về trường cũ

Dấu xưa giờ ngậm ngùi.

 

Hãy ra đi bình yên

Cõi trời thênh thang gió

Hãy tung Cánh Dù thiêng

Hỡi người Alfa Đỏ.

 

Thay cho lời tiễn biệt

Ngày anh về hư vô

Những tình thân bỏ lại

Giữa cõi trần sóng xô…

(Dran 22.6.2016)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Lã Anh Dũng từ trần ngày 5:15 (Giờ Úc Châu)Thứ Tư 22.6.2016)