Thứ Ba, 2 tháng 10, 2018

Mùa Xuân Rất Ngắn

r377

Mùa Xuân Rt Ngn

Như cơn mưa bay ngang qua hồn em

Làm giá rét, làm tâm hồn sũng ướt

Ngày ráo tạnh cả đất trời tươi mướt

Héo úa nào sao chỉ một mình ta.

 

Người về đâu từ buổi ấy chia xa

Còn mình em với buổi chiều quạnh vắng

Mùa Xuân đến nhưng mùa Xuân rất ngắn

Thoáng qua nhanh như chưa đến bao giờ.

 

Như cơn mưa bay vào trong giấc mơ

Những hình ảnh nơi ấy nhòa nhạt tối

Trái tim đau vì những điều không nói

Chờ một ngày nào đó vỡ tan đi.

 

Những yêu thương khao khát chẳng còn gì

Cuộc đời vẫn những thăng trầm, nghi ngại.

(16g Chúa Nhật 20.3.2005)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

 Nỗi đau từ đây

Nhạc: Ngô Thụy Miên

https://youtu.be/0Zo2oiPkaAM?si=Q3bqmFrt9rqzzC2U



Thứ Hai, 10 tháng 9, 2018

Khoảng Trời Của Em

r375

Khong  Tri Ca  Em

Để mai chẳng thể buồn hơn

Chia tay thà cứ cô đơn bây giờ

Trả cho anh những hững hờ

Trả cho anh những vần thơ ngọt ngào.

 

Những gì ta vội vàng trao

Một ngày nào đó sẽ vào lãng quên

Tiếc gì chỉ một cái tên

Mà đeo mang nỗi buồn bên cuộc đời.

 

Thôi chia tay nhé người ơi!

Để cho em với khoảng trời của em

Với hoa vàng úa bên thềm

Nghe gió thầm thĩ những đêm một mình.

 

Xóa  trong tim một bóng hình

Chút mơ mộng , chút ân tình nhạt phai…

(17g10 Thứ Ba 7.12.2004)

Hồ  Thụy  Mỹ  Hạnh

 


Điệu buồn đêm mưa (Tú Nhi-Vinh Sử)

 Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing #hothuymyhanh

https://youtu.be/i4UofW7IvS8?si=fhP2LeD2zbjoppDa

 


Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2018

Đường Lên Đà Lạt



r374

Đường Lên Đà Lt

Đường như dẫn vào mây

Khuất sau cây, sau lá..

Uốn quanh bên vách đá

Nhìn xuống thung lũng mờ

 

Đường như dẫn vào thơ

Triền núi hoa tím dại

Đi lên, đi lên mãi…

Tay ngỡ chạm mây trời

 

Chiều vô tình buông rơi

Một tiếng chim thảng thốt

Hàng cây nghiêng bóng rợp

Êm đềm cõi thiên thai

 

Hoàng hôn màu nắng phai

Bóng núi ôm đường vắng

Với không gian trầm lắng

Người đi lên núi cao…

(21g45 Chúa Nhật 5.9.2004)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Thầm lặng một vầng trăng

r224.

Thm lng mt vng trăng

Mùa Thu ơi! Thầm lặng một vầng trăng

Đêm nay lạnh rét run từng chiếc lá

Chia tay nhau ta trở thành người lạ

Và em nhớ anh vì gió những buổi chiều.

 

Em nhớ anh có thể vì tình yêu

Hay có thể vì ngày xưa quá đẹp

Chia tay nhau cửa vào tim đã khép

Cung đàn năm xưa ai làm lỗi nhịp rồi.

 

Mùa Thu ơi! Vầng trăng có xẻ đôi

Kỷ niệm có sưởi cho hồn bớt lạnh

Em đan mộng để tình yêu chấp cánh

Dù mộng kia đâu trở lại bao giờ.

 

Cuộc từ ly như thể tình cờ

Đêm Đà lạt thắp vào tim nỗi nhớ

Em có gì ngoài một vầng trăng vỡ

Nghe đêm sâu dằng dặc một nỗi niềm.

(22h45’ Thứ Tư 7.5.1997)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 THẦM  LẶNG  MỘT  VẦNG  TRĂNG

Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh.

Nhạc: Trần Hữu Bích.

 Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing

https://youtu.be/k6nC4liRILw?si=EmTEZdhQNtFhggEI

 
THM  LNG  MT  VNG  TRĂNG

Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh.

Nhạc: Trần Hữu Bích.

Ca sĩ Vân Khánh

https://www.youtube.com/watch?v=qRzXZxgBRs0




 Thm lng mt vng trăng

Sáng tác: Nhạc Trần Hữu Bích,

Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh 

(Lời nhạc)

Mùa thu [F] ơi, thầm lặng một vầng trăng
Đêm nay 
[Am] lạnh, rét run từng chiếc [Dm] lá
Chia tay 
[Gm] nhau, ta trở thành người [Bb] lạ
Và em nhớ 
[Gm] anh, vì gió những buổi [C7] chiều.

[F] Em nhớ anh có [C] thể vì tình [Dm] yêu
[Gm] Hay có [C] thể vì [C7] ngày xưa quá [F] đẹp
Chia tay 
[Gm] nhau cửa vào tim đã [Bb] khép
Cung đàn năm 
[C] xưa ai [C7] làm lỗi nhịp [F] rồi.

[F] Trăng vỡ đôi có [C] thể vì từ [Dm] ly
[Gm] Nhưng kỷ [C] niệm sưởi [C7] hồn ai bớt [F] lạnh
Tim đan 
[Gm] mộng để hồn ai chấp [Bb] cánh
Dù mộng 
[C] kia đâu trở lại bao [Am] giờ !

Huế [dm] ơi thắp vào tim nỗi 
[F] nhớ
Nghe đêm 
[Gm] sâu dằng [C7] dặc một nỗi [F] niềm.

 


Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2018

BÔNG HỒNG CÀI ÁO (Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing)

                                          




https://www.youtube.com/watch?v=y2gsPKBK_6U



  Vu Lan 2018.
 Thượng Đế Không thể ở khắp mọi nơi. 
Nên Ngài phải sinh ra những người mẹ.
                                 Proverbe Yiddish

Thứ Sáu, 24 tháng 8, 2018

Tiếng thở dài của gió

r372

Tiếng th dài ca gió

Mai anh về đừng quên nhé anh yêu

Con đường xưa ánh trăng vàng trải lối

Giàn hoa tím khuất trong bóng tối

Tiếng thở dài của gió lẫn vào đêm.

 

Một chút tình thầm lặng giữ trong tim

Hạnh phúc chia ra hai bờ chống chếnh

Một ngày bình yên, một ngày anh đến

Anh có mong mùa hè sẽ dài hơn?

 

Mai anh về, quanh em sẽ cô đơn

Một khoảng trống, một khung trời nhung nhớ

Ngọn đèn vàng trầm ngâm nơi góc phố

Và em buồn biết mấy anh biết không?

(19g Thứ Sáu 20.2.2004)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Nửa hồn thương đau

Phạm Đình chương

https://youtu.be/2XHw9xZSv6g?si=jWbJSjkPKpjNtMe4

 

Chủ Nhật, 5 tháng 8, 2018

Mùa Xuân Tình Yêu

r371.

Mùa  Xuân Tình Yêu

Mùa Xuân là những bông hoa

Nở rực rỡ trong nắng ấm

Và những nụ cười tươi thắm

Tràn đầy ước vọng màu xanh.

 

Mùa Xuân là em có anh

Là những ngày không chia cách

Hoàng hôn chìm trong màu mắt

Tình nồng nàn giấc mơ êm.

 

Là khi em thấy những đêm

Không dài tựa như thế kỷ

Khi trái tim dường như chỉ

Rộn ràng một khúc tình ca.

 

Và hạnh phúc của đôi ta

Hòa cùng đất trời cây cỏ

Nỗi buồn bay đi với gió

Mùa Xuân là thế đó anh.

(13g40 thứ hai 24.11.2003)

Hồ  Thụy Mỹ Hạnh


 

 Biển cạn

Nhạc; Kim Tuấn

https://youtu.be/5X48sby81C4?si=Mp5DCKv48BG8pkQY



Trở về nơi đã mất… (Truyện ngắn 66) Hồ Thụy Mỹ Hạnh



R 66.

Truyện ngắn.

Tr v nơi đã mt...

Hồ Thụy Mỹ Hạnh



Cho đến hôm nay trong buổi chiều sắp tàn, của một mùa Xuân cũng sắp tàn, nàng mới trở lại nơi mà thời son trẻ nàng đã có biết bao kỷ niệm. Những buồn vui một thuở nàng bỏ lại, đã nhiều năm trôi qua nhưng ký ức không hề bị lãng quên, nó chỉ lắng xuống sau sóng đời xô đẩy, và giờ đây lớp bụi thời gian chợt bong vỡ, lộ ra những gì bị che phủ bởi nó.

Lâu lắm rồi nàng mới trở lại nơi này, vùng đất đã lưu giữ của nàng những kỷ niệm đầu đầu. Giữ cả những buổi sáng sương giăng như khói tỏa hoen mờ cảnh vật, và con đường đưa bước chân nàng hấp tấp đến trường trong những buổi sáng mà mặt trời lên không xua nổi hơi lạnh bủa vây. Nàng không muốn quay lại, vì Đà Lạt đã không giữ cho nàng những người thân thuộc. Họ đã rời khỏi vùng đất này, chỉ để lại trong trí nhớ của nàng những hình ảnh đôi lúc ngỡ như gần nhạt phai.

Đà Lạt đón nàng bằng một cơn mưa. Người Đà Lạt nói bây giờ thời tiết cũng khác xưa, mưa trái mùa và không khí có lúc cũng khá oi bức. Nhưng rồi ngày mưa cũng qua, bầu trời lộ ra xanh thẫm với những vạt mây trắng dạt về phía chân trời. 

Nàng không đi chung với đoàn du lịch, nàng muốn một mình dạo bước trên những lối xưa dù quang cảnh đã quá thay đổi không còn như xưa nữa. Sau hết nàng thả bộ ra bờ hồ Xuân Hương. Chỉ có ở đây nét quen đặc biệt ít thay đổi, vẫn hàng thông quanh hồ, bờ cỏ xanh mượt và làn gió nhẹ thổi lên từ mặt hồ, nắng vàng làm buổi chiều chợt ấm và những chiếc Pedalo chầm chậm trôi trên mặt hồ êm.

Nàng ngồi xuống một bồn cây dưới táng thông rộng che bóng. Thời gian động lại cùng với suy nghĩ của nàng, cho đến khi cái nhìn bâng quơ của nàng chạm phải người đàn ông đang lững thững đi tới gần chỗ nàng ngồi, dáng đi nặng nề vì chân của ông có vẻ bị thương tật, không bình thường.

Khi ông đứng lại, ngập ngừng ngay chỗ nàng đang ngồi. Nàng tự nhiên cúi chào:

- Ông có cần ngồi nghỉ chân một lát không?

- Chào bà. Nhiều người…nhanh chân quá, họ đã giành hết chỗ  nghỉ chân “của tôi”.

Nàng nhổm sang một bên tỏ ý nhường chỗ, dù vòng tròn bồn cây chỉ có một mình  nàng.

- Sau những ngày mưa, nắng bao giờ cũng đẹp hơn (Người đàn ông nói bâng quơ, cũng có thể là nói với nàng)

- Dạ! Và nắng ở đây luôn dịu dàng hơn những nơi khác…

- Bà là người Đà Lạt chứ?

- Tôi không phải người Đà Lạt, nhưng tôi đã sống ở đây nhiều năm trong thời học sinh.

- Ồ! Tôi cũng thế. Tôi đã được hít thở bầu không khí trong lành ở đây chính xác là bốn năm, thuở chuẩn bị bước vào đời…

Rồi dường như họ không biết nói gì với nhau nữa. Riêng nàng thả trôi ý nghĩ của mình về vùng ký ức:

“Tôi đã quen biết chàng trong một ngày chúa nhật khi cả hai cùng “tình cờ” dừng chân bên cầu Ông Đạo ở cuối đường bên kia. Con đường trải nắng thênh thang và chàng bảo là đang đứng đợi ai đó, còn tôi nói rằng cũng có hẹn với bạn của mình ở đây. Thật ra “họ” không hề đợi ai, mà chỉ bịa ra một lý do để có cơ hội đứng cạnh nhau vài phút một cách hợp lý. Những câu chuyện vu vơ khởi đầu cho một sự quen biết nhưng làm cho buổi sáng chúa nhật như đẹp hơn và nắng vàng rạng ngời trong mắt…tôi!

Thật dễ dàng biết tên chàng vì nó nằm trên túi áo của bộ Jaspé. Trước khi hai người mới quen đi về hai hướng, tôi hồn nhiên khi thấy chàng còn chưa hỏi tên của mình:

- Anh không muốn biết tên của bé ư?

- Có chứ, cô bé ơi! Cô bé tên gì?

Tôi nhoẻn miệng cười:

-…cùng tên một loài hoa đặc trưng của Đà Lạt!

- Mimosa ư?

- Sai rồi! Nhưng tên ấy hay thật đó, anh cứ gọi như vậy đi nhé.

Cô bé Mimosa thích mở cửa sổ để đón ánh trăng lọt vào phòng vắng, nhưng anh lại luôn nhắc rằng gió khuya lạnh lắm hãy đóng cửa, buông rèm.

Cô bé Mimosa hay dỗi hờn mỗi khi nghe anh nói đừng đặt nhiều tình cảm và tin tưởng vào anh, vì mai đây anh như mây phiêu lãng, không biết nơi đâu là vùng trời bình yên.

Cô bé Mimosa thích nghe anh kể chuyện quân trường. Chuyện về những ngày hành xác nhập trường, ngộ nghĩnh và…thương quá! 

Người ta thường nói mối tình đầu khó quên nhất, Tôi nghĩ có lẽ đó là mối tình dễ thương nhất thì đúng hơn vì nó chất chứa những dại khờ, chưa biết toan tính của thời thơ mộng. Nhưng tất cả chợt tan vỡ khi chàng rời xa khung trời này, để lại cho tôi sự đợi chờ vô vọng. Thời tuổi trẻ, ít nghi ngờ, không cho sự im lặng là bội bạc. Tôi đã chờ đợi ngay trong ngôi nhà mà chàng biết tôi đang trú ngụ, một thời gian dài như thế tôi đã không dám rời đi sợ chàng quay lại mà không gặp tôi. Nhưng chàng đã bặt tăm, tôi không thể tìm hiểu tin tức gì nữa dù sau đó tôi có cơ hội tiếp xúc với vài người quen của chàng, nhưng họ chẳng giúp tôi có được chút tin gì về người đã…mất dấu!”

Nàng mỉm cười một mình với những điều đang ồ ạt đến trong tiềm thức, rồi nàng nghĩ “…Đó chưa phải là tình yêu, chỉ là một chút tình cảm của thời mới lớn, nó đã thoáng qua như một làn hương, làn hương này cũng đã bay theo người ấy…

Người đàn ông chợt nói trống không, kéo nàng ra khỏi hồi ức:

-…bây giờ thật khó tìm thấy nét dịu dàng, e ấp ở một thiếu nữ như ngày xưa!

Trong khi chỉ có nàng ngồi gần, nàng xem như ông nói với mình nên nàng lên tiếng:

- Thời xưa? Là lúc nào?

-…Lúc tôi còn trẻ!

Nàng nhìn một nhóm thiếu nữ vừa ngang qua, những cái quần short và váy quá ngắn, còn áo thì cũn cỡn, rộng cổ. Nàng hiểu lý do câu buộc miệng của người đàn ông.

- Xã hội càng ngày càng văn minh, cần một cái nhìn dễ dãi hơn về mọi vấn đề thưa ông. Còn chúng ta thuộc lớp người đã già rồi…

Người đàn ông cười khẽ:

- Dĩ nhiên rồi. Nhưng tôi vẫn tiếc cái thời mà nhìn qua cách phục sức, người ta có thể đoán ra tư cách, thành phần nào.

Nàng chuyển câu chuyện:

- Xin hỏi, ông từ phương xa về?

- Vâng! Tôi muốn về thăm lại ngôi trường mẹ. Nơi đây cũng đã cho tôi những ngày hạnh phúc…

Nàng cười, nói đùa:

-…và về để tìm lại một kỷ niệm tình yêu của thời trai trẻ nữa chứ?

Người đàn ông bật cười:

- Bà có vẻ rành tâm lý quá nhỉ?

- Thời trẻ ai cũng vậy mà. Tôi cũng thế thôi. Có một thời tôi đã yêu biết mấy con đuờng về Thái Phiên…

Họ tự nhiên cởi mở hơn, người đàn ông nói:

- Có vẻ chúng ta có cùng một điểm chung. Nếu tôi đoán không lầm thì bà có người…quen là niên trưởng hay niên đệ của tôi?

- Thì cứ cho là vậy, nhưng người ấy đã ra đi không về…

-…Chuyện của bà xảy ra không ít trong thời ấy, vì “Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi? ”…

-…Tôi chưa nói hết ý, rằng từ khi người ấy giã từ  khung trời này thì cũng bặt tin. Và tôi cũng biết “Xưa nay chinh chiến mấy ai về!”  nên tôi vẫn hằng cầu nguyện chiến trường đừng cướp mất người ấy. 

- Mong rằng lời cầu nguyện của bà linh hiển. Nhưng chúng tôi ngày ấy lên đường không sợ cái chết. May mắn thì trở về lành lặn, không thì như tôi đây, một chân đã gởi lại chiến trường…

Nàng quay đầu nhìn vào mắt người đàn ông:

- Tôi chỉ có thể nói… (Giọng nàng trầm xuống đầy xúc động) Cám ơn ông! Tôi  chợt nghĩ đến người năm xưa, không biết bây giờ ra sao…

- Bà vẫn nhớ đến người ấy trong ngần ấy năm ư?

- Không! Tôi cũng như nhiều người phụ nữ khác khi có gia đình thì toàn tâm, toàn ý lo cho gia đình của mình. Câu chuyện cũ từ lâu lặn khuất trong lòng. Bỗng hôm nay đứng trước khung trời cũ, những hình ảnh xưa chợt trở lại và tôi thấy như mình đang trong cảm giác chờ đợi, với một chút thú vị vì nghĩ, mình cũng có những kỷ niệm tô điểm cho ký ức.

 Người đàn ông thấy một sự cảm thông chan hoà với người vừa tình cờ gặp gỡ. Nàng dịu dàng và thân thiện biết bao:

- Xin hỏi tên của bà là gì được không? Biết đâu có lúc gặp lại..

-…tên tôi ư? Cùng tên một loài hoa đặc trưng của Đà Lạt!

- Anh Đào? (Người đàn ông hỏi)

Nàng cười, ánh mắt xa xăm:

-...Mimosa!

Cũng vừa lúc đó, chuông điện thoại trong túi nàng vang lên một khúc nhạc. Nàng lấy máy xem và nói nhanh:

- Xin phép ông, người nhà đang gọi tôi..

Nàng rời vị trí đứng lên, sau khi cúi chào tạm biệt. Người đàn ông chưa kịp phản ứng gì, nàng đã rảo bước nhanh, vừa đi vừa đàm thoại.

Sau câu trả lời “…Mimosa!”, trong đầu người đàn ông cũng thoáng hiện ra hình ảnh về một thiếu nữ của một thời xa xăm khi ông còn là một chàng trai trẻ đến vùng đất này rèn luyện để theo nghiệp kiếm cung. Ngày ấy đã xa lắm nhưng ông còn nhớ “…Để không cô đơn và có niềm vui trong một chúa nhật nào đó được phép ra phố, tôi đã tìm cho mình một “Em gái hậu phương” để có những buổi hẹn hò, và tôi cũng đã gặp một nữ sinh rất dễ thương, tâm hồn nàng thật trong sáng, thánh thiện. Chính tôi đã gieo vào trái tim nàng hạt mầm tình yêu, nhưng không thể vun xới cho nó tốt tươi, cũng như không có cách nào dừng lại. Nơi quê nhà tôi đã có đính ước với một người, và người ấy đang chờ tôi trở về. Thế rồi khi tôi rời xa Đà Lạt, đó là “cơ hội” để tôi chấm dứt với người con gái mà tôi gọi là Mimosa! Một kỷ niệm đẹp nhưng không kém phần ray rứt từ lâu ngủ yên trong lòng, hôm nay chợt choàng thức…”

Mimosa! Là Anh Đào đó ư?

Người đàn ông đứng lên, nhìn theo người phụ nữ đã đi một đoạn khá xa lên phía Khu Hòa Bình, mà ông không thể đuổi theo hay gọi nàng lại, dù là gọi rất to cũng chưa chắc nàng đã nghe.

Như một viên sỏi đã ném vào lòng hồ mất tăm, việc tìm thấy lại nó là việc không tưởng. Ông đứng sững yên, nhìn về hướng nàng vừa khuất sau những dòng xe, sau những hình ảnh ùa về trong trí nhớ, muộn màng!

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Trẻ Dallas (Texas)Số 1036  Thứ Năm 13.4.2017




TRỞ VỀ NƠI ĐÃ MẤT (Truyện ngắn) Hồ Thụy Mỹ Hạnh. 

https://www.youtube.com/watch?v=NkYf0fCQARM