Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

Chiều Không Yên Tĩnh



r322.

 Chiều  Không  Yên  Tĩnh

Anh thấy không mùa Hè đâu cần hẹn

Vẫn ung dung tìm đến dẫu không chờ

Chạnh lòng ai một thoáng nhớ vu vơ

Tiếng ve ngân khiến chiều không yên tĩnh.

 

Những cánh cửa vẫn từ lâu khép kín

Nhốt bên trong một khoảng tối u buồn

Và hoàng hôn thầm lặng thẩn thờ buông

Ngày vội vã vì ngày cô đơn quá.

 

Những con đường vừa quen vừa rất lạ

Một thuở nào vẫn đón chúng ta qua

Mưa rơi rơi, không gian ướt nhạt nhoà

Chiều lặng lẽ, tiếng ve như giận dỗi

 

Bài hát xưa bỗng nhiên buốn quá đỗi

Nơi thẳm sâu hồn em cánh phượng tàn

Mùa Hạ về cao nguyên thiếu nắng vàng

Mưa rã rích, sũng ướt tình đơn lẻ…

(10g30 Chúa Nhật 7.5.2000)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

 

Người Ơi Đừng Về - Đơn Phương Thạch Thảo

r321.

Người Ơi Đừng Về

Sắp mưa rồi sao em không ở lại

Vài phút thôi xin em đừng ngần ngại

Để tiếng đàn tôi không lạc lỏng trong mưa

Như mặt trời vắng giữa ban trưa

Em vắng giữa hồn tôi lặng lẽ

Hãy nán lại một chút thôi em nhé

Để cùng nghe mưa sắp nói điều gì…

Và để nghe tiếng gió thầm thì

Hơi lạnh cũng xô nhau tràn vào cửa

Em hãy làm mặt trời, làm ánh lửa

Xua tan giùm hơi lạnh ở chung quanh

Những hạt mưa nấp vào trong lá xanh

Còn tình tôi có nơi nào ẩn nấp

Thơ tôi viết giữa chiều đang xuống thấp

Đừng vội về, hãy nán lại vào giây

Đứng bên tôi và hãy tựa vào vai

Lắng nghe tiếng tim dường như sai nhịp….

(Đơn Dương 13g20 thứ năm 27.4.2000)

Đơn Phương Thạch Thảo

 

Biển cạn

Nhạc: Kim Tuấn

https://youtu.be/fsqTRip8OcY?si=lbzig02tVaEgwmFo

 

Thứ Bảy, 15 tháng 7, 2017

Gió Ơi! Bay Đi… (truyện ngắn)




 R 39.

Truyện ngắn

Gió Ơi! Bay Đi…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Vừa leo lên giường trùm chăn thì điện thoại báo có tin nhắn, chưa mở ra xem tôi cũng biết là ai gởi tin cho tôi vào giờ này “Em ngu chua?”. Thế mà cũng hỏi, đã ngủ thì sao tôi còn đọc được tin! Tôi bấm máy trả lời “Roi, anh ngu chua?”, rất nhanh tôi nhận lại tin “cung roi ! Dang nam mo thay em”. Xạo quá trời, tôi cũng đáp lại “Em cung vay, dang mo thay anh”, “Thay gi?”, “Thay anh noi tao lao…”

Nhạc chuông báo Nguyên đang gọi, tôi áp máy vào tai hỏi:

- Chán nhắn tin rồi à?

- Ừ! Nói cho nhanh, em đang làm gì đó?

- Trùm mền rồi, chuẩn bị đi ngủ.

- Xít vô cho anh nằm với.

Tôi gắt nhẹ:

- Đừng nói cà rỡn như vậy em giận cho coi, người chi mà kỳ cục.

- Hahaha…ngu gì mà cà rỡn, anh nói thật chớ bộ.

- Hừm! Anh ba trợn hổng chịu nổi.

Tôi tắt máy luôn, Nguyên không phải là người yêu của tôi, chưa bao giờ tôi nghĩ có một ngày nào đó tôi sẽ yêu Nguyên, và có lẽ anh cũng nghĩ giống như tôi vậy. Sự thân thiết giữa tôi và Nguyên có lẽ vượt qua khỏi thứ tình cảm nhùng nhằng giữa hai người khác phái, nó giống một đôi bạn tâm giao cùng giới hơn. Anh hay đùa, nói bất cứ câu gì anh thích một cách “hồn nhiên” mà không sợ bị tôi hiểu nhầm, hoặc tưởng…bở!. Kể cả khi Nguyên “nhào” vào nhà tôi mà miệng thì nói to “ I love you! Do you love me?” và choàng lấy vai tôi tự nhiên như người…Sài Gòn! Còn tôi, cùng lắm là gạt tay anh ra thôi, và chẳng…càm ràm gì về sự tự nhiên quá lố của anh. Mỗi lần gặp nhau thì những chuyện trời trăng mây gió không đầu không cuối cứ liên miên ngỡ không có điểm dừng, mà nếu phải dừng thì cuộc tán gẫu đó cũng bay theo gió không vướng lại gì ngoài một niềm vui.

Tôi có một cô bạn, không thân mà cũng không sơ, hay đến nhà tôi chơi, nàng xinh xắn và lớn hơn tôi vài tuổi, có công việc ổn định, tính tình khôn ngoan, ứng xử khéo léo. Nàng đã có lần gặp Nguyên ở nhà tôi, và có vẻ cảm tình khi thấy anh. Biết như thế nên tôi có sáng kiến là “tán” vào cho hai người “kết” nhau. Mới nghe tôi gợi ý, Nguyên gật gù, nói kiểu không hưởng ứng mà cũng không phản đối:

- Tuỳ em, nhưng anh nói trước, bắn bia không được phải đền đạn.

Tôi nguýt anh, vì không hiểu anh đang nghiêm túc hay lại là trớt trớt:

-…làm như em có lợi lộc gì trong việc ấy, hứ...

oOo

Nàng! Mai Hà đến nhà tôi khi trời đã tối mà ngoài kia đang mưa tầm tả, cơn bão từ đâu đó đang ảnh hưởng thổi qua thành phố, nàng có vẻ buồn chuyện gì đó, và nhiệm vụ của tôi là làm nơi cho nàng trút bầu tâm sự cho vơi nỗi niềm. Tôi mở nhạc cho nàng nghe, tôi pha trà cho nàng uống, tôi vỗ về nàng. Và nếu như nàng không chê, thích tựa vào vai người đồng giới, tôi cũng sẵn sàng luôn.

Mưa cứ rã rích và trời về khuya. Nàng nói nàng sợ lắm không dám về một mình, tôi thì không thể đưa nàng về, hơn nữa để nàng thân gái dặm trường đơn lẻ trong mưa tôi cũng không nỡ. Nàng gợi ý “ Hay là nhờ anh Nguyên?”. Tôi nghe hợp lý bèn gọi điện thoại cho Nguyên:

-…Anh đến nhà em gấp.

- Có điên không? Muốn nước cuốn anh đi luôn à, chuyện gì mai nói.

- Không! Ngay bi giờ cơ …(Tôi phịa ra) em đ.o.. đ.o.i…đói!(Tôi dài giọng thiểu não)

- Nấu ..mì ăn liền mà ăn!

- Không còn cái gì trong nhà, trên đường qua anh ghé mua bánh mì cho em, cám ơn anh trước, em đợi đây.

Tôi tắt máy và yên chí đợi Nguyên. Quả nhiên một lát sau nghe tiếng xe của anh, vừa bước vào nhà là anh không quên “nguyền rủa” tôi:

- Chưa thấy ai đoản như em, không biết tự lo một việc đơn giản như vậy phải báo đời người ta.

- Hihihi…có vậy anh mới “liều thân” tới chứ.

Nàng đối mặt với Nguyên, không gian lạnh khiến tình người ấm hơn, anh hiểu rằng tôi muốn anh giúp tôi đưa nàng về. Cơn mưa nặng hạt giữ chân Nguyên lại trong chốc lát với những câu chuyện tầm phào:   

-…Có một nàng công chúa yêu một người dân thường. Vua không đồng ý nên buộc công chúa lấy một người quyền quý do vua cha lựa chọn, nếu công chúa không ưng thuận người quyền quý kia thì chàng dân thường phải bị…xử trảm…

Tôi la lên:

- Vô lý, hổng cho người ta “ưng” thì thôi mắc gì bắt người ta bị xử trảm?

-…thế nên vua cha mới đưa ra hai điều kiện. Một là, nếu công chúa chấp nhận lấy người quyền quý, chàng trai dân thường sẽ được tha đồng thời được vua “thưởng” cho một người đẹp khác. Hai là nếu công chúa không chấp nhận kết hôn cùng với chàng quyền quý do vua cha “chỉ định” thì chàng trai dân thường kia phải bị hành hình. Túm lại cả hai điều kiện đó đều có một kết thúc là công chúa và chàng người yêu đều phải chia…tai! Nếu là các em, các em chọn cái nào?

Tôi nói ngay:

- Em hổng chọn cái nào hết vì cái nào cũng phải mất người mình yêu.

- Ở đây là việc phải quyết định chọn một trong hai mà…

Tôi nôn nóng nói ngay:

- Em không thể lấy một người không yêu cũng như không thể nhìn người mình yêu lấy người khác hoặc là chết vì mình. Thà em chọn cách hai rồi cùng…chết theo “chàng”, hai đứa…em sẽ cùng về nơi…chín suối!

Nguyên lườm tôi:

- Cái mặt coi vậy mà dại…trai!

Mai Hà điềm đạm hơn:

- Còn em, trước mắt “tạm thời” em để chàng lấy người khác để…cứu chàng, sau đó với quyền hành của một công chúa, em sẽ tìm cách giành lại chàng…

Tôi sửng sốt:

- Giành lại chàng? Còn ông chồng quyền quý mà  “phụ vương” buộc phải lấy, để đâu?

Mai Hà mỉm cười:

-…để làm bức bình phong chứ để đâu!

Tôi rụt cổ:

- Gớm quá! Vậy là… ngoại tình rồi còn gì.

-…thời buổi nào chẳng có chuyện ấy. Chưa nói nếu không vì bị ép “oan ức” như vậy thì “công chúa” đâu phải làm việc trái đạo đó.

Nguyên kết luận:

- Qua cách đối phó của hai em, nói lên tính cách rằng em (Nguyên hướng sang tôi) chân thật nhưng nông nổi, có phần ích kỷ, rồi em sẽ khổ khi yêu một người nào đó. Còn Mai Hà, rất khôn ngoan biết dùng thủ đoạn để đạt lấy mục đích, nhưng hạnh phúc của Mai Hà nếu không thận trọng sẽ dễ gặp sóng gió vì có phần phiêu lưu…

oOo

Trên đường vẫn không ngớt dòng xe nối đuôi nhau tỏa về các ngả. Tôi đứng nép vào trạm xe bus nhưng không quan tâm đến những chuyến xe thỉnh thoảng dừng lại đón vài người lên xe trả lại một khoảng trống quanh tôi. Rồi lại vài người khác đến, họ ngồi xuống băng ghế cạnh tôi. Tôi ngó vu vơ ra đường, mắt không định hướng vào vật gì, vì tôi đang nhìn vào bên trong suy nghĩ tôi, hình ảnh Nguyên cứ vụt nhanh, vụt nhanh xáo trộn trong đầu, mà rõ ràng nhất là mới đây vài mươi phút trước, không biết anh có nhìn thấy tôi không, nhưng tôi thì nhìn thấy anh rất rõ khi anh quay đầu lại nói gì đó với người con gái ngồi phía sau anh trước khi xe nổ máy lướt đi, tôi còn kịp nhìn thấy cô gái quàng tay qua người anh và tựa đầu vào lưng anh với nét mặt đầy hạnh phúc. Đó chính là Mai Hà! Không phải đây là chuyện tôi vẫn thường gợi ý với Nguyên ư? Sao bây giờ chứng kiến hai người với nhau trái tim tôi chợt buốt lên một cảm giác hụt hẫng và mơ hồ thấy như mình vừa để vuột khỏi tay một cái gì. Tôi đứng lặng đi một lúc rồi chợt thấy bối rối với cảm nghĩ của chính mình, may mà những cuốn sách giúp tôi bớt cảm giác thừa thải, trống rỗng của đôi tay, tôi cầm chặt lấy chúng như bám vào một điểm tựa, quay bước về một hướng khác, tôi không biết tôi đang buồn hay vui. Tôi chỉ biết một điều, ngay tức khắc tôi muốn có một chỗ nào đó chỉ có một mình tôi, nhưng đoạn đường dài chưa cho tôi về ngay được nhà, tôi ghé vào trạm xe bus này, ngồi xuống thẩn thờ. Gió vẫn miên man thổi những chiếc lá dồn vào một góc chân ghế. Tôi nhặt lên vài chiếc lá và đưa tay về hướng gió…

Hãy bay đi, gió ơi!...

(Đơn Dương 20.6.2012)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Văn Nghệ Biển Khơi (California)Số 56 - Tháng 10 Năm 2012

Khoảng cách ấy (Thơ viết theo yêu cầu...)


Bài viết theo yêu cầu.
***** 
Khoảng cách ấy
Dù cách  xa mình vẫn một bầu trời
Và hơi thở vẫn nồng hương cây cỏ
Lời yêu dấu có khi nhờ cơn gió
Đến với anh, người thanh niên xung phong

Đã qua rồi hơi lạnh những ngày Đông
Mùa Xuân đến hoa rừng nghiêng e ấp
Màu trắng của mây trời không trốn lấp
Như hoa cà phê rộ nông trường em.

Khoảng cách xa và nỗi nhớ êm đềm
Em chép lại trong vần thơ lặng lẽ
Hạnh phúc ngọt đang đến dù rất khẽ
Như mần cây vươn sức sống ngày mai…
(27.2.1988)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Tình Đất
Nhà em ở cuối vườn dâu
Xanh ngát một màu trên vùng đất mới
Vùng đất hoang vu ngày đầu ta tới
Giọt mồ hôi thấm vào đất từng ngày.

Làm sao quên lúc mới vào đây
Ta giúp nhau dựng nhà
Ta giúp nhau phát rẫy
Mấy mươi năm qua ước mơ giờ đã thấy
Những ngôi nhà khang trang
Bên cạnh những khu vườn.

Nhà anh ở cuối con đường
Có hoa cà phê ngan ngát hương vừa nở
Anh gởi lòng anh vào hương nỗi nhớ
Cho em, cô gái bên nông tằm.

Đất yêu người nên cho hạt nẩy mầm
Cây yêu người nên cây ra quả.
Và chúng ta yêu nhau đâu có chi là lạ
Bởi chúng ta cùng yêu đất, phải không em?
(Đơn Dương 14.4.2000)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Mưa Đơn Dương
Mưa Đơn Dương sợi ngắn, sợi dài
Sao mà ngọt ngào dễ nhớ
Giọt rơi trên luống cày mới vỡ
Giọt rơi trên tóc em chiều quang gánh đi về

Mưa cho ướt lá cà phê
Hoa nở trắng như mây phủ xuống
Tiếng đàn ai thổn thức trong đêm muộn
Và vầng thơ vội vã gọi trăng về.

Mưa làm ướt con đường quê
Những em bé mải mê làm thuyền giấy
Dòng nước bên hiên nhẹ nhàng gió đẩy
Tuổi hồn nhiên sống lại bởi cơn mưa

Những giọt êm đềm rơi trên cành lá thưa
Níu chân ai một lần ghé lại
Khắc vào lòng và còn âm vang mãi
Mưa Đơn Dương ngọt ngào và khó quên…
(Đơn Dương 15g 10 Thứ Bảy 15.4.2000)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Thứ Bảy, 1 tháng 7, 2017

Đêm Sài Gòn


 r317

Đêm Sài Gòn

Đêm nay em về

Sài Gòn không ngủ

Trăn trở vì bao điều không ai hiểu được

Em đứng bên đường đợi chuyến xe của ngày hôm trước

Nhưng có bao giờ trong cuộc đời ta còn gặp được

Những gì đã xa

            

Đêm nay em về

Sài Gòn sẽ xa

Hàng cây nghiêng khi bóng chiều đổ xuống

Những tiếng chân vội vã đi về sớm, muộn

Lạc vào đêm

Âm thanh của Sài Gòn

Ồn ào mà lắng im

Buồn mà nô nức

Giữa mơ và thực đan lẫn vào nhau

Những ngọn đèn vàng vọt đêm thâu

Góc phố quán cà phê vắng khách

Tiếng nhạc rền rĩ lời chia cách

Cứ miên man rã rời…

 

Đêm Sài Gòn

Khao khát một góc trời

Có mảnh trăng non nằm đâu đó

Bàng bạc quên, bàng bạc nhớ

Khi em đi rồi…

(Sài Gòn 21.3.2000)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh   

Góc khuất trong tâm hồn. Truyện ngắn


 R 38.

Truyện ngắn

Góc khut trong tâm hn.

Đơn Phương Thạch Thảo

Tiếng chuông điện thoại reo lên phá vỡ sự im lặng của không gian quanh tôi. Kim đồng hồ đang nhích về phía không giờ, tôi không vội nhấc máy vì muốn tiếng reo ấy dài hơn một chút, chỉ một chút thôi để kéo tôi ra khỏi cảm giác cô quạnh, khi mà cả khu phố đã ngủ say, ngay cả tiếng lá cây cũng không buồn xào xạc nữa:

- Em đó ư?

Giọng nói trong, dịu dàng của một người đàn ông miền Nam, tôi lục nhanh trí nhớ của mình và tuyệt nhiên không biết đó là ai, đành phải hỏi:

- Xin lỗi, anh cần gặp ai?

- Khánh! Em không nhận ra tiếng nói của anh sao?

Người ấy đã gọi đúng tên tôi, điều này không lạ, tôi cũng thường xuyên nhận được những cuộc điện thoại từ những người chưa hề biết mặt, nghe tên. Họ gọi vì muốn nói rằng họ là người yêu thích văn chương và thường xuyên đọc bài của tôi, nhưng chưa ai lại gọi vào cái giờ khuya khoắt này. Còn người đang gọi lại còn hỏi sao không nhận ra giọng nói của anh ta? Có vẻ như tôi đã từng quen biết, nhưng thật là tôi không nhớ ra, tôi trả lời như vậy, giọng nói bên kia đầu dây chợt chùng xuống:

- Thật đáng buồn, nhưng không trách em được, dù sao cũng quá lâu rồi anh và em không liên lạc với nhau. Anh đang đọc một bài báo viết về em, nó khiến anh không thể đừng gọi cho em, chẳng ngờ em không còn nhận ra tiếng nói của anh. Dù sao anh cũng phải nhắc em rằng, em cần bỏ thói quen thức quá khuya vì mắt em không chịu được điều đó…

Tôi lặng đi một giây xúc động vì trong trí nhớ thoáng về rất nhanh bóng dáng một người. Vâng! Đã lâu lắm rồi, tôi đã xoá trong ký ức những gì về người đang đàm thoại với tôi, cũng như không nghĩ người ấy còn nhớ đến tôi…

OoO

Trong cơ thể yếu đuối của tôi, không ít lần tôi bị một vài chứng bệnh hành hạ, nhưng không làm tôi lo sợ như một hôm tôi hốt hoảng vì thấy trong mắt có một vết gì đó nhỏ xíu, trong veo cộm lên nằm sát cạnh trồng đen, không biết đó là cái gì. Tôi tức tốc khăn gói đi ngay vào Sài Gòn, cuống cuồng như sắp thành kẻ mù loà đến nơi. Tôi nói với Liên, cô bạn thân, là y sĩ đang làm việc trong một bệnh viện:

- Không có gì bi đát hơn là một người có đôi mắt thiếu ánh sáng…

Không thể trấn an được tôi, Liên phải đưa tôi đến một người quen của cô là bác sĩ chuyên khoa mắt, ở đó tôi được nghe giải thích:

- Không có gì đáng lo, đó chỉ là một miếng mọng mà chỉ khi nào “nó” già bò vào tròng đen thì mới cần thiết lột nó ra bằng một tiểu phẫu mất vài phút…

Tôi hoàn hồn vì nghe lời của người có chuyên môn. Tôi tươi tỉnh lại sau khi được chích vào cái mọng ấy một mũi thuốc để ngăn sự phát triển của nó. Tôi yên tâm ra về và quên luôn lời dặn của bác sĩ là phải tiếp tục chích mũi thuốc thứ hai theo hạn định. Mãi cho đến một hôm tôi nhận được thư “…Tôi không tin rằng cô lại quên lời dặn của bác sĩ, nên cứ có ý chờ cô trở lại để chích mũi thuốc thứ hai. Chẳng dè cô gái có vẻ mặt bi quan lẫn sợ hãi hôm nào đến phòng khám bệnh, giờ lại xem thường “bệnh tình” của mình như vậy…”

Một bác sĩ quan tâm đến bệnh nhân của mình như thế thật hiếm thấy, nhưng tôi cũng hiểu ngay rằng đó chỉ là cái cớ khi đọc đến phần sau “…Vừa rồi tôi có sáng tác được mấy bài thơ, gởi Khánh xem giùm và cho ý kiến. Tôi rất thích thơ nên tập tành vậy thôi, Khánh đừng cười vì bác sĩ chỉ là …nhà thơ nghiệp dư!”. Kèm theo là mấy bài thơ đọc cũng…tàm tạm! Thú vị đấy. Tôi hồi âm lá thư ấy với lời cám ơn, rằng tôi không còn thấy lo sợ nữa, vì tôi biết có một bác sĩ giỏi sẵn sàng trị cái bệnh ở mắt tôi đến nơi đến chốn nếu “nó” không để tôi yên.

Thư gởi đi và không dừng lại ở đó, khi tôi nhận được thư thứ hai và lại tiếp tục hồi âm. Tôi đã quen biết Quý như thế. Những cánh thư kết nối cho một thứ tình mà tôi cứ ngờ ngợ không biết gọi là gì. Không phải tình yêu mà cũng không phải là tình bạn. Trong những cuộc gặp gỡ có sự hiện diện của bạn bè, Quý luôn dành cho tôi những cử chỉ chăm sóc và những lời nói ngọt ngào mà những người đang yêu mới nói với nhau. Còn tôi, tôi không ngộ nhận sự ân cần của Quý thành một thứ tình cảm nào khác ngoài một tình bạn, nhưng tôi không tỏ thái độ phản đối những gì mà Quý muốn biểu lộ trước mọi người, đơn giản vì Quý là một người có học vị, nếu được là người yêu của Quý thì cũng hãnh diện đấy chứ, nên ai cũng nghĩ tôi và Quý là một đôi tình nhân. Nhưng thật ra nào phải vậy, cái ranh giới mong manh giữa tình bạn và tình yêu chưa bao giờ bị phá vỡ vì sự lập lờ của Quý và vì sự hồ nghi của tôi. Nhưng thời gian cứ thế kéo dài đủ để tôi và Quý có một gắn kết thân tình. Những lá thư vượt mấy trăm cây số đều đặn đi, về trước khi mọi liên lạc chợt cắt đứt từ phía Quý. Tôi trông ngóng, tôi bồn chồn, đôi lúc thừ ra suy nghĩ không hiểu mình đã làm nên lỗi  lầm gì khiến Quý đơn phương cắt ngang “tình bạn” của chúng tôi như vậy. Liên cho biết Quý vẫn thường ngày có mặt tại bệnh viện, như vậy là anh vẫn bình an. Lý do gì anh không liên lạc với tôi nữa? Phải chăng đó là kết thúc của một sự nhàm chán. Thì thôi. Lòng tự ái không cho tôi truy vấn Quý  về sự im lặng của anh và cũng tự hiểu không nên gặp lại Quý làm gì. Tuy nhiên tôi vẫn biết những thông tin về anh từ Liên.

Tôi không bao giờ ngờ rằng người từng cho tôi một cái nhìn thiện cảm về cuộc sống, bớt khắc khe hơn khi trước mắt đầy dẫy những bon chen, lọc lừa, phản trắc nhau để giành lấy cơ hội tiến thân không bằng chính năng lực thật sự của họ, giờ có cả Quý trong vòng xoáy đó! Liên cho biết Quý đã chọn con gái của một người có quyền thế, người có thể đưa anh ngồi vào cái ghế phó giám đốc còn đang trống. Đám cưới cũng được tổ chức gấp rút vì…con của họ sắp ra đời! Liên nói không biết mối quan hệ của hai người ấy có từ bao giờ, nên nghe tin như vậy bạn bè ai cũng ngạc nhiên, vì khi biết tin thì họ đã thành vợ chồng.

Tôi đã cười cho sự ngây ngô của mình, tôi cứ tưởng khi nói những lời hay, tâm tư người ta phải có những điều tốt thì mới phát xuất ra được. Quý đã từng tâm sự rằng anh sinh ra trong một gia đình nghèo, anh đã vượt lên bằng sự cố gắng trong học tập, vì để mong muốn đem kiến thức của mình giúp đời, còn danh vọng chỉ là một thứ phù du đối với anh. Nhưng cơ hội tiến thân có lần cũng đến, tưởng như sắp đạt được thì lại vuột mất  vào tay kẻ khác do họ có người nâng đỡ. Quý nói rằng anh coi khinh sự thành đạt không do chính khả năng của mình đem đến, vì thế anh thích làm người  ngoài cuộc để xem người khác đấu đá tranh giành quyền lực với nhau. Vậy mà…

Từ ngày ấy tôi cũng xem Quý giống như là một trong số các phần tử mà trước đây anh từng lên án. Một kẻ biết chụp lấy thời cơ không chừa cả việc đánh đổi cả hạnh phúc riêng tư để giành lấy giấc mơ quyền lực nhưng  luôn được che giấu bằng thái độ thờ ơ trước những ham muốn vật chất đó. Nhưng sau khi cưới vợ, anh đã thất bại trước một “đối thủ” có tài thật sự vì người ấy có được nhiều người tín nhiệm. Ông bố vợ không giành nổi chức vụ cho con rể. Nhưng bù lại cho Quý là của hồi môn của nhà vợ, một ngôi nhà rộng lớn mặt tiền cùng một số tài sản để Quý có thể mở phòng mạch riêng thật khang trang. Cây kim trong bọc lâu ngày cũng lòi ra cho bàn dân thiên hạ biết, rằng Quý đã “mở lòng” mình để nhận đứa con đã được tượng hình từ ngày anh chưa biết người mà anh sẽ chọn là vợ để cứu lấy danh dự cho một gia đình…danh giá! Để rồi sau đó là những dằn vặt, một thất bại, một bàn thua mà Quý phải trả giá, anh im lặng trước sự phê phán của bạn bè. Họ là ai chứ, họ có cho mình cái gì, họ chỉ thích ngồi xổm lên đời tư, nỗi đau của ta mà cười cợt, ta mặc kệ không cần tiếp xúc với tất cả là xong. Quý trở thành  người lạ đối với nhiều bạn bè của thuở hàn vi…

Tôi chưa biết nói gì, tiếng húng hắng của người bên kia đầu dây có vẻ cố ý cho tôi hiểu rằng họ vẫn đang chờ nghe, tôi ngập ngừng một cách khách sáo:

- Cám ơn anh đã nhắc nhở, tôi đã nhận ra anh là ai rồi ạ, chào anh Quý...

- Sao em xưng “tôi” nghe nặng nề thế?

- Xin lỗi! Tôi không có thói quen xưng hô thân mật với người tôi chưa hiểu lắm về họ, nói chính xác là với anh cũng thế…

- Anh đang quấy rầy em, đúng không? Em đang cay đắng với anh đó ư?

- Anh Quý à, tôi muốn anh phải biết rằng không có một người phụ nữ nào lại cảm thấy dễ chịu khi chồng của họ phone cho một người phụ nữ trong đêm khuya khoắt như thế này, dù người đó chợt từ trong quá khứ hiện ra chỉ một thoáng rồi tan biến đi ngay…

Tôi nghe Quý cười :

- À! Có phải em muốn hỏi khéo về…bà xã của anh?

Tôi im lặng, Quý tiếp:

- Cô ấy và cả con của cô ấy đã đi nước ngoài, cô ấy kết hôn…giả để đi, và như thế trên danh nghĩa bọn anh đã ly hôn, thật ra anh chưa bao giờ có hạnh phúc…

- Anh không cần giải thích rõ ràng như thế, tôi có thắc mắc gì đâu…

Im lặng một lúc, cả hai cùng không biết tiếp tục câu chuyện theo hướng nào. Tôi cố đừng nghĩ về những gì đã khiến cho “tình bạn” giữa tôi và Quý tan vỡ để có thể nói với anh những lời vui của một cuộc hội ngộ lâu ngày của hai người bạn thân. Nhưng ngày xưa! Ngày xưa đẹp đẽ ấy đã bị đời sống thực dụng cướp mất, những mảnh vỡ không thể ghép lại bởi chúng vốn là những mảnh vỡ không trùng. Thời gian đã giúp tôi nhận ra nhiều điều, trong đó có một điều tôi sâu sắc nhất, đó là trong tâm hồn nếu không có sự đồng điệu, thì mọi thứ vật chất cũng khó lấp đi khoảng cách khi mỗi một ngày, sự trơ trẽn của cách sống càng lộ ra…

-…anh gọi cho tôi để nói rằng trước đây anh quên báo tin vui của anh cho tôi? Hay anh muốn xin lỗi vì những thiếu sót anh đã đối xử với một người mà ngày ấy anh luôn nói anh rất quý mến? Nếu thế thì anh không phải bận lòng, tất cả những gì về anh tôi đã nghe qua từ bạn bè của…chúng ta. Bởi thế tôi nghĩ rằng anh đừng bao giờ gọi cho tôi nữa, để đôi khi chạnh nghĩ đến anh, tôi còn hình ảnh của anh của ngày mới gặp…

- Khánh! Em đã quá khác lạ so với em ngày ấy.

- Tôi vẫn thế anh à, nhưng chỉ vì anh là một người lạ trong trí nhớ của tôi!

Tôi nói với một nỗi buồn tống biệt, một sự rưng rưng, vì tôi biết chính khắc giây này với những lời lẽ của tôi vừa thốt nên, mới là một nhát dao cắt đứt mọi liên hệ của Quý với tôi, chứ không phải ngày tôi nghe tin anh cưới vợ. Tôi biết từ mỗi người, dù kẻ đó là ai cũng có một góc khuất sâu kín trong tâm hồn cất giấu nỗi niềm riêng rất thật, mà không phải với ai cũng chia sẻ được. Còn Quý, tôi cũng hiểu rằng khi gọi cho tôi anh đang cảm thấy cô đơn, mệt mỏi vì chặng đường dài bon chen. Chỉ rất tiếc, tôi không thể cho anh cơ hội để tỏ bày, giải toả điều ấy. Cũng có thể như thế là tôi giúp cho anh một lúc nào đó sau này, khi nghĩ lại anh không vướng vào một sự hối tiếc khi gởi tâm tình vào một nơi không nên gởi trong lúc giao động của lòng mình.

(Đơn Dương 20.5.2012)

Đơn Phương Thạch Thảo

*Trẻ Dallas (Texas)Số 792 Thứ Năm 9.8.2012