Thứ Bảy, 5 tháng 7, 2014

Bâng Khuâng Cuối Mùa


R 157.

Bâng Khuâng Cui Mùa

Một chút nắng vàng hanh

Rơi trong chiều cuối phố

Chuông giáo đường ngân đổ

Mùa Xuân giờ sang ngang.

 

Ai gửi trong tiếng đàn

Tâm tình tôi ngày ấy

Ai gửi vào trang giấy

Câu thơ tình bâng khuâng.

 

Mùa Xuân đến bao lần

Rồi ra đi vội vã

Vương buồn trong nắng Hạ

Đóa hoa tàn cuối Xuân.

 

Một chút nắng ngập ngừng

Rơi vào trong đôi mắt

Em ngỡ ngàng cúi nhặt

Mộng ước buồn lên tay.

 

Gửi tình theo áng mây

Biết ai? Người nhận được . . .

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


CHUYỆN MỘT ĐÊM (Anh Bằng)

 Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing

https://www.youtube.com/watch?v=0qszIPKA8Mo


Giận…

r156

Giận…

Cuối năm còn đợi thư anh

Mùa Xuân hoa nở bỗng thành hắt hiu

Ông đưa thư lại làm… kiêu!

Đi ngang để mặc buổi chiều ngẩn ngơ

Thôi em cũng hổng thèm chờ

Giận ai em viết bài thơ …để dành!

Hôm nay mới nhận thư anh

Hoa đào đã rụng, lá cành trơ vơ

Ngày Xuân qua tự bao giờ

Nỗi sầu như một thoáng mờ vụt bay

Nắng chiều đã cuối chân mây

Em còn đang giận nên mai trả lời.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Bình Dương Chủ Nhật Số 627 Ngày 17.2.2001

 

Trả Lại Cho Anh

r162.

Tr Li Cho Anh

Thôi thì em trả cho anh

Tình yêu ngày ấy đã thành khói sương

Tiếc gì một thoáng yêu thương

Đã thành kỷ niệm đôi đường ta đi

Em còn giữ lại mà chi

Khi ta đã chẳng còn gì của nhau

Thời gian có xóa nỗi sầu

Mùa Xuân có thắm mãi màu hoa xưa

Trăng tàn nhạt bóng song thưa

Mùa Xuân sao vẫn nghe mưa trong lòng

Hồn em khoảng trống mênh mông

Làm sao kỷ niệm ngược dòng thời gian

Còn đây hiu hắt giọng đàn

Còn đây những đoá hoa tàn cuối Xuân

Sương khuya nhỏ giọt rưng rưng

Môi nào khẽ gọi ngập ngừng tên ai

Em xin giữ nỗi đau dài

Trả anh tình cũ đã phai hẹn thề!...

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Phiên gác đêm Xuân

Nguyễn Văn Đông

https://youtu.be/CRWZK2BMXYw?si=SzTSxKk62V09-K_T

 

Xuân Và Nỗi Nhớ

r151

Xuân Và Nỗi Nhớ

Xa lắm rồi thành phố của tôi ơi!

Gió mùa Xuân chợt thổi về nỗi nhớ

Vườn Xuân rộ những cánh hoa vừa nở

Mà hồn em một sắc tím bâng khuâng.

 

Chuyến tàu xưa mỗi ngày một xa hơn

Sân ga đợi từng mùa và cứ thế

Tôi lắng nghe quanh đây lời gió kể

Những ân tình mờ nhạt với thời gian.

 

Có ai còn đếm những bước lang thang

Giữa phố khuya mơ hồ hương dạ lý

Trên cuộc đời mấy ai người chung thuỷ

Bận lòng gì cứ nhớ một cái tên.

 

Xuân nay lại về chẳng bao giờ Xuân quên

Vẫn đúng hẹn sau những mùa tuần tự

Chỉ có anh như mây trời lữ thứ

Quên mất đi ngày tháng để quay về.

(23g50 Chúa Nhật 2.12.1994)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Niệm khúc hoa vàng

Hà Thúc Sinh

https://youtu.be/AgwHjIDbfb8?si=jVVzVLWO01gEF1Ow


Năm Tháng Bên Đời



Năm Tháng Bên Đời
Biết bao lần em đã dặn lòng
Hãy cố quên những gì đã mất
Dù kỷ niệm ngày nào còn lẫn khuất
Cơn gió chiều lại thổi ngược vào tim.

Trong hồn em dường như ngập bóng đêm
Đợi chờ ai thắp lên giùm ngọn nến
Nhưng người ơi!Có bao giờ người đến
Khi con đường đã rẻ lối từ lâu.

Lời yêu thương cũng một thoáng qua mau
Biển hồn em vẫn từng chiều nổi sóng
Trong tình yêu ai chẳng từng hy vọng
Được yêu người và mong được người yêu.

Em bây giờ thương nhớ biết bao nhiêu
Để năm tháng bên đời luôn lặng lẽ
Hoa lá rụng bên thềm nghe rất khẽ
Như nỗi sầu len lén đến trong em.
(Thứ Hai 1.8.1994)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2014

Thành Phố Hôm Nay

r149.

Thành Ph Hôm Nay

Bao năm rồi em mới trở lại đây

Con đường xưa đã không còn như cũ

Nhưng kỷ niệm như một dòng nước lũ

Cuốn vào tim gợi nỗi nhớ vụng về.

 

Em bàng hoàng như chợt tỉnh cơn mê

Khi thức giấc thấy quanh mình đã khác

Vầng trăng khuya thật bơ vơ, thật nhạt

Giữa muôn vàn ánh điện của thành đô.

 

Thành phố của anh ngày đó mơ hồ

Em cứ ngỡ như chưa lần được biết

Ngày xưa với bây giờ bao cách biệt

Anh bây giờ cũng khác với anh xưa.

 

Em bây giờ với nỗi nhớ đong đưa

Ngốc nghếch cố đi tìm trong dĩ vãng

Một nỗi sầu đã nguôi cùng năm tháng

Một tình yêu đã chẳng còn của em.

 

Thành phố của anh như chẳng có đêm

Em tìm đâu một chút thôi, tĩnh lặng…

Mai một em về nào có ai biết vắng

Một người bâng khuâng tìm nhặt lá vàng!...

(Nguyễn Khắc Nhu Sài Gòn 17.11.1994)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Thanh Niên Số 149 (589) Thứ Ba 20.12.1994

 

Lạnh trọn đêm mưa

Nhạc; Huỳnh Anh

https://youtu.be/eykvX8pVtuE?si=P2NCqJg_s1q3GbZE

CON ĐƯỜNG MÙA ĐÔNG



r148

Con đường mùa ĐÔNG

Có con đường dài buổi sáng em đi

Ánh mặt trời lén nhìn qua kẽ lá

Con đường cũ rất quen, nay bỗng lạ

Em chạnh buồn vì đã vắng bóng anh.

 

Mùa Đông về cho cây lá lại xanh

Anh có thấy đất trời như trẻ lại

Mà tình em thì sao cằn cỗi mãi

Gió Đông về chỉ thấy lạnh lùng hơn.

 

Con đường nào em đếm bước cô đơn

Lòng  ngổn ngang với bao điều tự hỏi

Sự đợi chờ có bao giờ mòn mỏi

Khi biết rằng tình yêu đã rời tay.

 

Đến một ngày nào không phải hôm nay

Khi tất cả đã lùi vào dĩ vãng

Khi kỷ niệm đã nhạt nhòa phai lãng

Khi tình cờ ta chợt gặp lại nhau

Chắc gì lòng lại không chợt nhói đau.

(19g Thứ Hai 7.11.1994)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Trong vô vàn khắc Khoải

r147

Trong vô vàn khắc khoải

Có bao giờ em trách giận anh đâu

Tuy đôi lúc quá buồn em đã nói

Dù bây giờ anh đã quen thay đổi

Anh đâu còn là anh của em xưa.

 

Mùa Thu về mang theo những chiều mưa

Hàng thông đứng âm thầm trong sương lạnh

Git nước mắt hay giọt mưa lấp lánh

Không gian buồn hay chỉ tại lòng em.

 

Đêm mùa Thu trằn trọc ánh sao đêm

Niềm thương nhớ khiến vầng trăng cứ khuyết

Anh ra đi có bao giờ anh biết

Sự chờ mong khắc khoải ở chốn này.

 

Có bao giờ anh trở lại nơi đây

Vắng anh rồi quanh em chừng trống trải

Kỷ niệm vẫn khắc sâu trong lòng mãi

Năm tháng dài không đủ để nguôi quên.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Tình khúc buồn

Nhạc; Ngô Thụy Miên

Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing

https://youtu.be/tLUsKisZXj8?si=RmXpbTYWnBPje5GS


Biết Ai ?...



r146

Biết Ai ?...

Em cứ hoài mong đợi

Khắc khoải trong tình yêu

Trái tim có những điều

Làm sao ai biết được.

 

Đời mấy ai biết trước

Những gì ở ngày mai

Thời gian làm phôi phai

Thời gian làm quên lãng

 

Đối với em ngày tháng

Đâu còn ý nghĩa chi

Từ lúc anh ra đi

Mộng tình yêu cũng vỡ…

 

Có phải là nỗi nhớ

Từng đêm trong lặng thầm

Biết ai ?...người tri âm

Trong những chiều nổi gió

 

Mùa Thu về nơi đó

Có buồn như ở đây

Hạnh phúc như lá bay

Yêu thương xưa lạc lối.

(16g Thứ Tư 17.8.1994)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Thanh niên Số 115 (555) Chúa Nhật 2.10.1994