Chủ Nhật, 10 tháng 9, 2017

Người Đáng Yêu Thế Mà 42 - Truyện ngắn.

                                         Cầu Dran mùa lũ.

Rx 42.

Truyện ngắn.

Người Đáng Yêu Thế Mà…

 Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Tôi sinh ra đời dưới một ngôi sao không lấp lánh, có lẽ vì vậy nên Mụ Bà không nhìn tỏ trong lúc “nặn” nhan sắc cho tôi, hai mắt tôi là sự kết hợp giữa hai con vật đẹp và xấu, một bên là mắt bồ câu, một bên là mắt…ếch! Môi thì vồ ra vì hàm răng trên làm…mái tây hiên cho hàm răng dưới. Có người vô tâm nói “ Nhìn miệng Nguyệt Hoa lúc nào cũng giống như đang…cười!”. Tôi đau buốt ruột gan mỗi lần nghe như vậy, vì nó nhắc đến những nét không thể khen được trên khuôn mặt tôi. Tôi trách trời sao lắm sự bất công, vì trong khi đó anh trai của tôi thì mặt hoa, da phấn, bao nhiêu nét thanh tú của…tôi đều “lọt” sang hết cho anh!

Đôi lúc nhìn lại nhan sắc của mình trong gương, tôi còn muốn quay ngoắc đi huống chi là người đối diện (Nhất là người khác phái). Không biết trách ai, tôi đành quay sang trách má tôi:

- Người ta sinh con của họ đẹp bao nhiêu thì má sinh con …xấu bấy nhiêu!

Má tôi bào chữa cho cái sự không…khéo của mình:

- Ai nói má sinh ra đứa  xấu? Mày nhìn anh mày đó, nó đẹp như tài tử đó thôi.

- Là con nói má sinh ra con xấu cơ.

Má tôi thở dài, an ủi tôi:

- Đó là tại… mụ bà, chứ lúc mang mày trong bụng má cũng đi cầu khẩn thánh để sinh được một đứa con gái đẹp như… anh trai mày!

- Thế sao con lại xấu như vầy?

- Chắc tại thánh ban… nhầm, lúc xưa mỗi lần đi cầu, má luôn rủ bà bạn của má đi cùng cho vui, kết cục là bà ấy sinh ra đứa con gái đẹp quá chừng, còn má thì…

Tôi giãy nảy:

- Nếu lúc xưa má chịu khó đi một mình thì con đâu đến nỗi như vầy.

- Thì má đâu có ngờ, chuyện nhầm lẫn là thường mà con. Còn có chuyện nhầm đau thương hơn nhiều, má nghe nói có một bà cưới vợ cho con đã lâu mà chưa có cháu, bà nóng ruột đội lễ đi cầu thánh cho mau có cháu, kết cuộc là bà ta cũng có cháu, nhưng thay vì ban cho dâu của bà ấy thì thánh lại ban nhầm cho đứa con gái chưa…chồng của bã!

Đấy! Thánh còn nhầm huống chi là con người, vậy mà người ta vẫn thích lội suối trèo non để cầu xin những điều mà con người không làm được. Còn tôi thì từ đó tôi không còn tin vào câu cầu được ước thấy nữa, trong trường hợp của tôi, ít nhiều tôi đã nhận lãnh sự nhầm lẫn của…thánh! Mỗi lần thấy tôi buồn ra mặt, má tôi chỉ còn biết an ủi tôi “Khi nào anh mày làm có tiền nhiều, má biểu nó cho mày đi mỹ viện sửa sắc đẹp, thời buổi này cứ có tiền thì muốn cái gì cũng được tất. Nó là anh, phải có trách nhiệm lo cho mày…”

000

Tôi ghét hắn.Ai ghét tôi bao nhiêu tôi ghét hắn bấy nhiêu. Ồ! Nói vậy sao được nhỉ? Sao tôi lại dại dột ví von như thế, chả lẽ cũng có người ghét tôi thậm tệ đến thế à, nhưng cũng phải tìm một cách nào để diễn tả chính xác cái sự tôi không ưa hắn chứ. Thôi thì cứ cho là tôi ghét hắn như ghét giặc. Hừm! Đối với loại có tên là giặc thì còn có thể nói là thù nữa ấy chứ, nhưng với hắn thì dùng chữ ghét cũng được vì xét cho cùng hắn không phải là giặc. Mà hắn cũng chưa làm gì tổn hại đến tôi.

Còn tại sao tôi ghét hắn? Vì bạn bè của tôi biết tôi kỵ hắn mà vẫn cứ…cắp đôi tôi với hắn. Chúng nó nói rằng chỉ có hắn mới tương xứng với tôi và ngược lại, rằng trời sinh ra tôi với hắn là để cho nhau, rằng nồi nào phải úp vung đó. Tôi không muốn diễn tả làm gì tấm nhan sắc của hắn, phải chi hắn đẹp trai thì tôi còn phản đối sự gán ghép của bạn tôi làm gì, đàng này…hắn xấu ơi là xấu! Chính vì lẽ đó tôi càng ghét và làm mọi cách để chứng minh cho bạn bè tôi biết rằng hắn là kẻ tôi không bao giờ để mắt tới cho dù trái đất này không còn con trai.

Gia đình hắn có xưởng mộc, hắn theo nghề chuyên đóng các thứ đồ dùng bằng gỗ (Dĩ nhiên cũng có đóng quan tài) nên tôi thích gọi xưởng mộc đó là xưởng hòm (Một cách ác ý) chắc cũng không oan. Hắn tên Tuấn Tú! Trời ạ, chữ tuấn tú là chỉ về nét đẹp của con trai, trong khi hắn thì… như  tôi đã  nói  ở  trên. Còn Nguyệt Hoa tên tôi ư? Ở đây tôi hổng nói về tôi, nên để sang một bên việc giải thích gương mặt tôi có phù hợp với cái tên đẹp của tôi không? Để tôi nói tiếp về cái sự tôi ghét hắn.

Tôi rảnh! Nên tôi bày vẻ cho bọn trẻ con khi thấy hắn là hát “Ai ơi đừng  lấy thằng gù…a li hò lò! Lỡ mai nó chết, anh Tú đóng cái hòm cong cong…a li hò lờ…a li hò lờ…”. Hắn thì không biết chính tôi là “đầu xỏ”, nhưng má tôi biết, bà mắng “Con gái lớn rồi, phải biết lựa lời hay mà nói. Lời nói, hành động thể hiện tư cách của con người, cái nết đánh chết cái đẹp, không lo tu dưỡng, rèn luyện thì có mà ế ra…”. Không có cô gái nào ế lại dễ chịu khi nghe người ta nhắc đến chữ ế! Từ sâu thẳm tâm hồn, tôi cũng hiểu tôi chẳng có mảnh tình nào để vắt vai vì tôi không đẹp. Có đẹp thì mới níu được tia nhìn của các đấng nam nhi, còn xấu thì có mà mơ. Đừng nghe má tôi nói, còn lâu mới có cái chuyện “Cái nết đánh chết cái đẹp”, phải  nói “Cái đẹp đè bẹp cái nết” thì có. Nhưng dẫu sao tôi cũng thất bại trên đường…tình rồi, nên tạm rút lui vào…hoạt động bí mật trong căn phòng nhỏ đìu hiu một mình tôi. Tôi cô đơn, tôi buồn nên tôi hát!

-…Đời tôi cô đơn  nên yêu ai cũng cô đơn…đời tôi cô đơn nên yêu ai cũng cô đờn…”

000

Vẫn buồn. Tôi nhìn ra ngoài bầu trời mưa đan kín lối, nước ngập mấp mé lên thềm nhà, nước không thoát kịp tràn lên mặt đường như…dòng kênh uốn quanh. Tức cảnh sinh tình nên tôi bèn hát “Mùa mưa lần trước…ít nước hơn lần này, mùa mưa lần này nước đầy hơn lần trước…”.

Chợt tôi nghe tiếng ai gọi ngoài cổng, tiếng gọi thất thanh át cả tiếng mưa “Bác Tư ơi! Mau ra bờ sông coi thằng Tèo nhà bác đi học về làm sao mà lọt xuống sông rồi…người ta đang cứu…”. Tèo là thằng cháu đích tôn của má tôi! Tôi vèo ra ngoài bất kể trời mưa và đâm đầu chạy thẳng ra hướng sông, mặc má tôi lúp xúp phía sau “Bớ con ơi! Đợi má với…”

Thằng cháu của tôi đã được vớt lên và đang được xốc nước, ngoài thằng cháu của tôi còn có hai đứa nữa cũng cùng chung “cảnh ngộ” và cũng đã được cứu thoát khỏi bàn tay của thần nước. Tôi nhìn kỹ thì ra đó là nhóm bạn học của cháu tôi, hay đến nhà tôi chơi và được tôi truyền cho mấy câu hò vè để trêu chọc hắn!

Những chiếc dù hoa đủ màu xanh đỏ chen nhau, người đứng xem đông nghẹt hai bên bờ sông, chỉ thiếu sự reo hò cổ vũ như khi xem các vận động viên bơi lội, dưới dòng nước kia là một người đang đơn độc… bơi! Ai cũng lộ vẻ âu lo trên gương mặt. Giờ thì sự an nguy của bọn trẻ đã qua, tất cả cùng chú tâm theo dõi chàng trai đã “cảm tử” nhảy xuống sông cứu bọn trẻ lên nhưng tự mình lại chưa lên bờ được vì dòng nước cuồn cuộn chảy xiết. Nhiều tiếng la lớn “Trời ơi! Có ai biết bơi nhảy xuống cứu nó với chứ, coi chừng nó đuối sức…”. Những thân cây chuối được ném xuống dòng nước nhưng trượt khỏi tầm tay của “người hùng” ấy. Tôi lại nghe “Thằng Tuấn Tú đó mà, tội nghiệp quá, xấu người mà tốt nết như thế, cầu trời cho nó thoát hiểm!”, tai tôi ù lên khi nghe tên “người ơn” của gia đình mình. Và tôi cũng không biết rằng từ nguồn “cảm xúc” nào khiến tôi la lên “Anh Tú ơi! Cố lên, bám vào cây chuối đi…trời ơi…có ai làm ơn cứu giùm anh ấy với …hu..hu..hu…”

Tôi nhắm tít mắt không dám nhìn cảnh “đau lòng” dưới dòng sông kia, còn miệng thì há ra để…khóc. Và tôi chỉ ngừng khóc khi thấy hắn…à!...Anh ấy đã lội được vào bờ, nhiều thanh niên đang nối tay nhau chìa tay ra cho anh nắm lấy và kéo anh lên bờ. Mưa ngớt hạt, mọi người đều ướt sũng nhưng có lẽ sự ấm áp từ trái tim với tình người đang lan toả trong lòng họ, và…cả tôi!

000

Tôi đi sửa sắc đẹp! Thời buổi này cái gì cũng có thể giả. Có những cái giả làm đẹp cho cuộc đời thì sao ta lại không làm. Vì lẽ đó tôi muốn sửa sắc đẹp cũng không có gì lạ. Nhưng có một điều mà tôi không muốn nói ra, tôi muốn làm đẹp không phải cho cuộc đời mà vì tôi muốn duy nhất…một người đừng nhìn thấy tôi xấu! Từ đời xưa đến nay, tôi vẫn thường nghe nói “Ghét của nào, trời trao của ấy” không biết có đúng không? Đúng hay không thì cũng là việc của người ta. Còn tôi, tôi cứ trách mình sao trước đây tôi lại ghét anh ấy nhỉ? Một người đáng yêu thế cơ mà…

(Đơn Dương 4.10. 2012)

 Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Trẻ Dallas (Texas) Số 802 Thứ Năm 18.10.2012

* Nam Úc Tuần Báo (Adelaide – Australia) Số 874 Thứ Sáu 7.12.2012

 

 

 

 Tình buồn

Chương  Đức

https://youtu.be/uHMt5nVZrRg?si=l9o2k0v6Lo8RJ2LT


Chủ Nhật, 3 tháng 9, 2017

Bao Giờ Mùa Thu…



 R 327.

Bao giờ mùa Thu…

Em phải về không thể đợi mùa Thu

Và những chiều chợt mưa và chợt nắng

Những con đường một mình em đơn vắng

Mặt hồ im xanh biếc bóng mây trời

 

Khi em về những chiếc lá vừa rơi

Ai sẽ nhặt ép vào trong trang vở

Hoàng hôn có làm tím mờ nỗi nhớ

Để lời thơ buồn như ánh nắng phai

 

Mây sẽ nhàu như tóc rối trên vai

Đường về sẽ dài hơn khi em đến

Sao đêm sẽ thắp lên ngàn ngọn nến

Vẫn lặng thầm một khoảng tối nơi em

 

Đã về chưa hỡi mùa Thu dịu êm

Mây vô tình che khuất vầng trăng khuyết

Môi ngần ngại khi nói lời từ biệt

Sợ đêm dài, lại thấy thật dài hơn…

 

Tiếng đàn ai dạo khúc nhạc cô đơn

Khiến vần thơ cũng âm thầm thao thức

Giữa đất trời mùa Thu chưa có thật

Nhưng hồn em thì đã có Thu rồi.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Áo Trắng (NXB Trẻ) Số 39 Ngày 1.10.2001

Đêm hè




Đêm hè
Trăng khuyết như chiếc thuyền trôi
Mây như sóng gợn, bầu trời là sông
Chúng em tập họp ngoài sân
Nghe bà kể chuyện, quay quần chung quanh
Đêm hè với ánh trăng thanh
Tiếng ve thao thức trên cành cây cao
Giọng bà kể chuyện nao nao
Bà Tiên, ông Bụt đi vào lòng em
Có con Bướm lượn bên thềm
Lắng nghe cổ tích gió đêm ngập ngừng
(14g Thứ Bảy 27.5.2000)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Khăn quàng đỏ / số 19 (1311) Thứ Tư 8.5.2002

Thứ Bảy, 2 tháng 9, 2017

Màu Hoa Phượng


r325.

Màu Hoa Phượng

Mùa hè vừa ghé lại

Đánh thức con ve sầu

Buổi sáng đầy nắng ấm

Mùa thi giờ qua mau.

 

Cây Phượng ở sân trường

Điểm thêm vài cánh đỏ

Thắm như màu khăn quàng

Trên vai em rực rỡ.

 

Tiệc liên hoan rộn rã

Bánh quà ngọt ngào thay

Mà em không vui được

Khi bạn bè chia tay.

 

Giờ từ đâu thổi đến

Làm vài chiếc lá bay

Sân trường giờ vắng lặng

Chỉ còn bóng hàng cây…

(13g30 Thứ Năm 25.5.2000)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

* Khăn quàng đỏ / Số 19 (1311) Thứ Tư 8.5.2002

 



Chuyến đi về sáng

Mạnh Phát

https://youtu.be/wx76F5CQtww?si=Ghjnt51pqG1JnEn_

 

Xa rồi…

r324.

Xa rồi…

Xa rồi trường lớp cũ

Chiếc bàn xưa ai ngồi

Khung cửa sổ riêng tôi

Có khoảng trời thơ mộng.

 

Xa rồi còn lắng đọng

Tiếng chân vang ngoài hiên

Nắng vàng rơi bên thềm

Nghiêng bóng ai thấp thoáng.

 

Chiều mênh mang gió thoảng

Hoa đỏ rụng ven đường

Xa rồi thời yêu thương

Tiếng ve càng nhung nhớ.

 

Bóng hình xa như gió

Con tim hằn vết đau

Thời gian như vó cau

Thoáng qua hồn lặng lẽ…

(13g 10 Thứ Năm 18.5.2000)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Tình khúc buồn

Nhạc; Ngô Thụy Miên

Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing

https://youtu.be/tLUsKisZXj8?si=RmXpbTYWnBPje5GS


Con đường học trò



r323.

Con đường học trò

Lối em về hoa Phượng đã rưng rưng

Con ve hát điều gì mà buồn quá

Nắng dịu dàng hong khô từng phiến lá

Không gian đang hớn hở đón hè về.

 

Áo học trò xinh quá đến ngẩn ngơ

Như mấy trắng cứ lang thang xuống phố

Kỷ niệm cũ cồn lên trong nỗi nhớ

Dấu yêu xưa thao thức mãi hồn em.

 

Chiều sẽ tàn theo những bước chân êm

Mặt trời ngủ sau đồi tây lặng lẽ

Hãy nói với nhau những lời thật khẽ

Như gió thôi cũng sẽ đến tim người.

 

Lối em về hoa Phượng khẽ khàng rơi

Không gian ướt dù mưa còn xa lắm

Ta có một thời để tâm tư chìm đắm

Khi tiếng ve ngân lên khúc u hoài…

(15g10 Thứ Sáu 12.5.2000)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

Mưa Sài Gòn

r178

Mưa Sài Gòn

Ngày mai em về Sài Gòn ơi!

Chiếc lá trở mình trong cơn mưa chợt đến

Đừng hỏi vì sao lòng em thương mến

Cứ nghĩ về thành phố này, thành phố của …người ta!

 

Tạm biệt anh ngày mai em sẽ xa

Chiều cư xá anh có buồn lặng lẽ

Hôm em đến mang theo cơn mưa nhẹ

Anh có nghe hơi lạnh cũng theo vào

 

Cả con đường như bừng dậy xôn xao

Em chợt thấy bước chân mình vui quá

Mưa ướt lạnh cả khung trời cư xá

Mai em về rồi đó, anh buồn không?

 

Mai em về giấu nỗi nhớ trong lòng

Còn nụ cười em chia anh một nửa

Tiếng mưa vẫn một điệu buồn muôn thuở

Gõ nhịp đều vào sâu thẳm hồn em.

 

Sài Gòn ơi! Làm sao có thể quên

Những con đường, những hàng cây sũng ướt

Em hấp tấp giữa dòng đời xuôi ngược

Giữa muôn người em chỉ thấy riêng anh.

(Sài Gòn 20g Thứ Ba 10.10.1995)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Mưa Sài Gòn
Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Nhạc & Phối khí: Trần Hữu Bích
Ca sĩ: Vân Khánh

Thật và Ảo (Truyện ngắn)






R 64.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh                                                                                                                               

Tht và o

Truyện ngắn


Tôi lạc vào khung trời ảo, khi mà tôi muốn thoát ra khỏi những hệ lụy của đời thường. Nơi mà tâm hồn tôi có thể  xoải cánh bay vào một cõi không phải của mình nhưng có mình. Tôi gặp một bài thơ thật hay, chính xác là gặp một trang blog của một tác giả với những bài viết mà tôi đọc với một cảm xúc tràn dâng. Với niềm đa cảm, tôi thấy như mình thấu hiểu tâm trạng của người viết nên những dòng thơ ấy. Cơn mưa nào không phải của tôi mà buồn da diết thấm vào tôi. Khoảng trời nào đã mất của ai mà khiến tâm hồn tôi chùng xuống. Làm sống lại trong tôi những ảnh hình dịu dàng xa khuất, một bài thơ ngắn cô đọng như một khúc bi ai của kiếp người đang hiển hiện trước mắt tôi như một tiếng than, như những thanh âm vọng mãi trong lòng người với bao niềm nuối tiếc.

Như mọi lẽ thường tình, tôi đặt tay vào bàn phím, tôi viết về cảm xúc khi đọc bài thơ Mưa của ai đó bằng sự rung động vì có chung một niềm nhớ tiếc. Sau đó gởi ngay cho một địa chỉ của một tờ báo mà tôi biết...

oOo

Duy gọi điện thoại về cho tôi từ một nơi xa xôi, đêm lặng thầm trong tiếng mưa rào rạt ngoài hiên và nỗi buồn tiềm ẩn trong lòng tôi trỗi dậy. Anh với bề bộn công việc, anh với những toan tính còn dở dang chưa thành. Tôi lặng lẽ lắng nghe anh như lắng nghe tiếng lòng tôi,

Duy dặn “Em đi ngủ sớm và làm việc ít lại, cần gì cứ nói với anh...“

Đôi lúc tôi tự hỏi tôi cần gì ở anh? Tôi chưa là gì của Duy, không một đính ước, chỉ là một tình cờ muộn màng như hai mảnh ghép cô đơn ngẫu nhiên trùng khớp sau những nghiệt ngã của cuộc sống. Anh nói rằng anh yêu tôi và tôi cũng đã nói với anh như vậy. Để ngày tháng cứ trôi đi không biết là bao nhiêu, đôi khi chợt tính trên đốt tay, tôi ngỡ ngàng “Đã lâu vậy sao? Mối tình của tôi đã nhiều tuổi vậy sao?...”

Duy dặn “Em nhớ cài cửa cẩn thận rồi mới đi ngủ nhé, xã hội bây giờ dầy dẫy cái ác…”

Anh tắt máy khi trời đang về sáng, tôi không nhắc anh đừng thức khuya như thế tổn hại cho sức khỏe, vì tôi biết anh sẽ nói, có lúc hơi gắt gỏng “Anh biết lượng sức của mình, em không phải nhắc... ”

Bóng dáng hạnh phúc như một điều không có thật đối với tôi, vì nó như một ánh cầu vòng xa tận chân trời ảo ảnh.

oOo

Bài tôi gởi cho báo được đăng, tôi nhận được hồi âm từ người biên tập của báo, rằng bài viết của tôi thật xúc động, người ấy nói đã rơm rớm nước mắt khi đọc qua những dòng đầy cảm xúc của tôi, dĩ nhiên tôi rất vui vì biết như thế và muốn nghe rõ hơn nhận xét về tác phẩm của mình. Tôi viết mail cho người biên tập ấy.

Trên đời vẫn thường xảy ra những việc bất ngờ thú vị, khi tôi được biết người biên tập ấy cũng chính là tác giả của bài thơ Mưa mà tôi đã chép vào sổ tay. Tôi nhắn cho Thi, người biên tập của báo và cũng là tác giả bài thơ tôi thích, tôi nói: “Thật không có gì vui hơn khi bắt gặp một tâm hồn đồng điệu”…

Thi cho tôi nickname của anh ở Messenger và dặn “Khi nào buồn thì hãy tán gẫu với anh... ”

oOo

Duy báo cho tôi biết anh đang chuẩn bị ra phi trường để đi tập huấn ở New Zealand hai mươi ngày. Tôi chỉ kịp dặn anh nhớ giữ gìn sức khỏe và khi đến nơi phải phone ngay về cho tôi.

Những cơn mưa bao giờ cũng làm cho bầu trời như  thấp xuống và nặng trĩu, u hoài như lòng tôi. Duy không nhắn gì cho tôi sau hơn một tháng dài, tôi biết anh đã về và lại say mê với công việc của mình. Thật ra nếu Duy không đi New Zealand, không rời khỏi nơi chốn anh đang cư trú, tôi và anh cũng không gặp nhau. Vì lý do riêng Duy không thích về nơi tôi sống, còn  tôi thì  không thể  đến nơi anh, vì hai phương trời cách biệt, vì hai công việc không phù hợp với nơi chốn của nhau. Đôi lúc tôi tự hỏi giữa Duy và tôi có thật một tình yêu? Đã xa lắm rồi chuyện khi nóng lòng việc gì là tôi phone cho anh hoặc gởi vài dòng tin nhắn để hỏi thăm. Bây giờ thì tôi chỉ chờ bao giờ thích thì Duy sẽ gọi cho tôi, còn không thì tôi cứ đợi và khi anh gọi  thì câu chuyện tôi và anh nói với nhau cũng quanh quẩn những lời nhắc nhau giữ gìn sức khỏe, những lời cám ơn đầy khách sáo và dường như lâu lắm rồi những lời tình tứ cũng không còn, nó nhạt phai như bóng chiều cuối ngày thì phải tắt.

Mãi đến hôm nay, giữa khuya muộn màng Duy phone về, tôi hờn dỗi hỏi “Anh vẫn còn nhớ đến em ư?”. Giọng anh gắt nhẹ “Em đừng hỏi anh như vậy, chính vì câu hỏi đó mà mỗi lần muốn gọi cho em, anh cứ ngập ngừng và đôi lúc đã ngăn anh lại...”. Duy không nhìn thấy nước mắt muốn trào ra mi tôi. Tôi cắn nhẹ môi mình, và nghĩ thà Duy hãy nói với tôi một lời chia tay còn hơn là cứ kéo dài “mối tình” này như thế. Nó khiến lòng tôi u uẩn một nỗi niềm không thể nói thành lời...

oOo

Tôi mở Messenger và trong dòng địa chỉ danh sách bạn bè, nickname của Thi đang Available.

Tôi gõ  cho anh: “Em buồn quá muốn đi tu cho rồi...”, rồi  Enter.

Thi: “Ừ!…nhưng anh có vào chùa thì em cũng đừng cắt đứt dây chuông, chuông rớt…dập “chưn” anh!...”

Tôi không nín cười được “Thì kéo dây chuông xong anh tránh ra xa, nói vậy chứ em dại gì đi tu rồi làm sao tám với anh...”

Thi: “Em thích tám với anh à? Tại sao?”

Tôi: “Vì tán gẫu với anh vui lắm, vì em thấy hợp với anh, nói gì anh cũng hiểu ý, chứ có nhiều người thì “Ông nói gà, bà nói vịt. Ông nói làm thịt, bà nói để nuôi...”

Thi: “...ông nói nấu xôi, bà nói nấu cháo...“

Tôi lại cười vì sự dí dỏm của Thi. Có một niềm vui nào đó đọng lại trong tôi sau mỗi khi chào anh để sign out khỏi cuộc trò chuyện, rồi mỗi lần nhớ lại những câu của Thi, tôi lại mỉm cười.

oOo

Rất lâu rồi Duy mới phone về cho tôi, trong khi tôi nghĩ có lẽ đã chấm dứt những gì đã có giữa tôi với anh rồi, nhưng tôi không hỏi tại sao và anh đã nghĩ gì trong thời gian im lặng đó.Tôi thấy rưng rưng với ý nghĩ của mình, anh coi công việc của anh là trên hết. Tôi im lặng không trách cứ  anh một lời, tôi lắng nghe anh nói về những việc trong thời gian qua, sau đó anh hỏi tôi về sức khỏe, về việc làm. Nhưng có một điều chưa bao giờ anh hỏi câu tôi muốn, rằng “Em có buồn không?”, vì anh không hỏi nên lòng tôi chật đầy những điều muốn nói với anh không vơi được, vì anh không hỏi nên tôi phải giấu kín trong tim tôi một điều mà lẽ ra là của hai người. Bỗng nhiên tôi muốn bức phá những gì  dồn nén bấy lâu trong lòng tôi:

-Anh! Mình chia tay nhau đi...

-Sao? Em đã suy nghĩ rồi mới nói đó chứ?

-Dạ! Em muốn biết cảm giác khi thật sự không còn tình yêu của anh thì em sẽ thế nào...

Duy im lặng một lúc rồi nói bằng một giọng chậm rãi:

-Có thể anh đã không thực hiện được những gì em mong muốn, nhưng anh chưa làm điều gì tổn thương đến tình cảm của em. Em hãy suy nghĩ thêm về quyết định của em và lập lại với anh vào một lúc khác. Dường như em đang xúc động vì một chuyện gì đó... 

  -Anh hỏi em lý do gì đi. Anh không thắc mắc rằng sao em có những khác lạ?…

Giọng anh vẫn điềm tĩnh:

-Anh tôn trọng những điều em nghĩ, anh không muốn xâm phạm vào cõi riêng trong tâm hồn em. Em hãy cố ngủ một giấc thật ngon, sáng mai thức dậy hãy nghĩ lại những lời vừa rồi nhé. Bây giờ thì anh chào em...

Tôi ngồi lặng yên, đầu óc như đặc quánh không có một điều gì để nghĩ. Tiếng nói của Duy mới đó mà xa lắc như lâu lắm rồi tôi chưa nghe lại. Nhưng trong lòng tôi không còn cảm giác đợi chờ.

Tình yêu chỉ có một, còn những thứ tương tự như tình yêu thì rất nhiều nên đôi khi người ta dễ nhầm lẫn. Tôi biết rõ như thế và tôi không nhầm lẫn. Trong tình yêu, tôi không có sự đồng điệu của một niềm cảm xúc với người tôi yêu. Nhưng tôi lại tìm thấy ở nơi tôi biết rõ không phải là tình yêu một thứ có thể làm tâm hồn tôi trải ra với vạn điều muốn nói. Duy là một hình ảnh rất thật với tôi, mà sao có lúc tôi tôi ngỡ như hư ảo, như giấc mơ không có thật trong đời.

Bỗng nhiên tôi nghĩ đến một người trên khung trời ảo, mà rất gần, tựa như chạm tay là sẽ tới...

(Đơn Dương - Thứ Bảy 8.9.2012)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


 

 

 

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017

Tình yêu trả lại Trăng Sao - Nhạc: Lê Dinh



Tình yêu trả lại Trăng Sao
Nhạc: Lê Dinh
*Tiếng hát của: Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Thực hiện Sideshow: Tran Da C29 KBC 4027.