Thứ Hai, 17 tháng 10, 2016

Khi Mùa Thu Tới



r297.

Khi mùa Thu tới

Tiễn mùa Hè vội vàng đi

Có nghe chiếc lá nói gì trên cây

Bắt đầu se lạnh heo may

Những cơn mưa đến giăng đầy trước hiên

 

Mưa giăng vào nỗi niềm riêng

Ngọn đèn hiu hắt soi nghiêng phố buồn

Ngọt ngào từng giọt mưa tuôn

Hàng cây hứng gió bên đường đợi ai

 

Tiễn người đi tháng năm dài

Có nghe kỷ niệm tàn phai trong lòng

Đêm chầm chậm, đêm mênh mông

Tiếng mưa hoà với tiếng lòng thiết tha

 

Tiễn mùa Hè vội đi qua

Đêm nay thiếu ánh trăng ngà đầu non.

(23g30 Chúa Nhật 29.8.1999)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 


ĐIỆU BUỒN ĐÊM MƯA

(Tú Nhi - Vinh Sử)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing

https://youtu.be/D9A9C7IqSI0?si=E_SOct25wiyaN8Q4

 

 

 

Bỏ Lại Sau Lưng

r295.

 Bỏ Lại Sau Lưng

Anh bỏ lại sau lưng những dấu chân

mùa Thu bỏ lại những chiếc lá

ngày đi qua vội vã

bỏ lại chút hoàng hôn…

 

Kỷ niệm rưng rức trong hồn

tiếng mưa cũng trở thành nỗi nhớ

có một người ngồi lại

để gom từng mảnh vỡ

trên khắc khoải đời mình

đâu biết thời gian đang rất vô tình

mang đi thời thơ dại

 

Cũng như anh có bao giờ trở lại

để hồi tưởng những gì đã có nơi đây

con  đường xưa vẫn lá vàng bay

có một người vẫn đợi…

lời hẹn năm xưa mỗi ngày một xa vời vợi

anh có lúc nào thấy chạnh lòng không

anh có lúc nào thấy khoảng trống mênh mông

đời quạnh quẽ vì mùa Thu đã tới?

(0g07 Chúa Nhật 1.8.1999)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh



https://youtu.be/icjP8E8LpnQ?si=-li7hvy5i3BOz_45

Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016

Trách Chi Chiếc Lá


r294.

Trách Chi Chiếc Lá

Đừng rơi nữa lá ơi!

Chiều nay không hề gió

Người vừa như mới đó

Mà đã xa xăm rồi.

 

Chỉ còn lại quanh tôi

Chiếc lá vàng trăn trở

Mùa Thu đâu còn nhớ

Một chiều xưa đã phai.

 

Người đi về với ai

Cho hoàng hôn tím ngát

Trong tim tôi vỡ nát

Những lời quá muộn màng.

 

Trách chi chiếc lá vàng

Vô tình bay trước gió

Quanh đây dường như có

Một mùi khói thuốc quen.

 

Thành phố đã lên đèn

Một con đường ngăn cách

Đêm chỉ còn trên vách

Bóng ai như…bóng tôi!

(14g Thứ Bảy 5.6.1999)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


 

Phiên gác đêm Xuân

Nguyễn Văn Đông

https://youtu.be/CRWZK2BMXYw?si=SzTSxKk62V09-K_T


Chị Khanh (truyện ngắn)






R 7.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Ch  Khanh

Truyện ngắn

Vừa bước vào nhà, cô bé đã nhảy chân thấp, chân cao, vừa hát:

 - Tình tính tinh...là lá la…

Mũi cô hếch lên hít lấy hít để mùi thức ăn từ bếp xông lên:

- Chị Khanh ơi! Hôm nay chị cho ăn món gì mà thơm thế?

Cô thò  đầu nhìn qua cửa bếp, mẹ cô kêu lên:

- Đi học về rồi thì xuống phụ mẹ dọn cơm.

Cô bé thông báo:

- Bao tử con phát tín hiệu S.O.S  rồi  mẹ  ơi!

-Thì lẹ lên.

Thoắt cái cô bé đã ngồi vào bàn và thoắt cái cô buông đũa đứng lên.

Chị Khanh phàn nàn:

- Diễm lớn rồi mà không ý tứ, duyên dáng chi cả, ngày xưa học đệ tam là lớp mười của Diễm bây giờ, chị đã chững chạc, nghiêm chỉnh lắm rồi, có người còn bị gả chồng nữa là khác.

Cô bé đưa một ngón tay lên mũi dọa chị:

 - Chị đầu độc em nhé, em mà yểu điệu thục  nữ là có “vướng đề” liền. Lúc đó chị lại mắng em...ranh!

Mẹ cô bé thêm vào:

-Chị Khanh bằng Diễm, đi học một buổi, về nhà phụ bán hàng với mẹ một buổi, không được như con, suốt ngày cứ ca hát rồi lại xem phim . . .

-Chị Khanh giỏi vậy sao đến giờ vẫn…phải sống độc thân không...vui tính vậy mẹ? (cô bé có ý ngạo chị…ế chồng!)

Chị Khanh lườm cô:

- Nói giống điên quá!

- Hí...hí...để em kể chuyện điên cho nghe, có hai ông điên suốt ngày đánh nhau, một ông bảo mình là Gia Cát Lượng, một ông bảo mình là Chu Du, bỗng hôm sau hai ông ôm nhau tâm sự rù rì, hỏi ra mới biết, tên Chu Du đã nhớ ra mình là...Tiểu Kiều!

Chị Khanh nghiêm mặt không cười:

- Chị cấm Diễm không được xem phim nữa  đấy, bị nhiễm toàn chuyện tào lao, lo học cho giỏi đi, suốt ngày cứ ca hát rồi lại xem phim. Hồi xưa. . .

- Thưa mẹ con đi ngủ...trưa!

Cô bé ù chạy vì  sợ nghe tiếp chuyện “hồi xưa” của chị Khanh. Cô bé đã nghe nhiều đến thuộc lòng. Chị Khanh đã gần năm mươi tuổi, cách đây...non ba mươi năm, chị cũng là một nữ sinh duyên dáng “tài sắc vẹn toàn” không hiểu sao mãi đến giờ chị vẫn cứ độc thân, không chịu lập gia đình (không chịu hoặc không có ai ghé mắt đến?...cũng vậy!) trong khi các anh chị kế của cô bé đã lần lượt lên xe hoa, yên bề gia thất.

Chị suốt ngày tất bật ngoài chợ, cô bé nghĩ chị Khanh của cô cũng còn xinh đẹp vậy mà...ế nhỉ?

Sáng bửng mắt cô bé mới chịu xuống giường, vừa tìm dép cô vừa cất giọng:

-Thắp sáng vào tôi một tháng giêng, khẽ khàng từng bước thật ngoan hiền, xuân đem tất cả niềm vui lại...la lá la là la lá la...

Bài hát bị quên giữa chừng cô bèn chuyển sang bài khác:

- Xe đạp ơi đã qua rồi còn đâu, mối tình xanh thoáng như một giấc mơ xe đạp ơi! (cô ngập ngừng) xe đạp ơi gì nhỉ...

Tiếng chị Khanh…can thiệp:

- Trời ơi! Hát kiểu đó nhạc sĩ mà nghe được chắc họ sẽ ngã ra bất tỉnh quá, lo đi học giùm cho.

- Lại chị...(cô bé lẩm bẩm) một bà già khó tính, cầu trời ai rước chị đi cho rồi.

Cô bé hấp tấp thay áo dài, hấp tấp uống nhanh ly sữa chị Khanh đã pha sẵn rồi bốc một nắm xôi để phần sẵn cho vào miệng và hấp tấp dắt xe ra cửa đạp thẳng.

Đời sống của cô bé không có gì đáng than phiền, cô là em gái út, cô nghĩ mình được  cưng chìu cũng là lẽ tự nhiên.

Chị Khanh lo cho cô không thiếu thứ gì, cô chỉ bực một nỗi là chị hay than phiền cô bé ham chơi hơn ham học. Ôi chao! Cái điệp khúc ấy trỗi lên là cô ớn đến tận cổ nên chui tọt vào giường nghe . . . nhạc rồi ngủ quên luôn.

Một đêm, cô bé thức giấc vào giữa khuya và nghe được câu chuyện:

- Các em bây giờ đều đã tự lo được, con nên lập gia đình để sau này có nơi nương  tựa.  Lỡ có nhắm mắt mẹ mới yên lòng.

Tiếng chị Khanh sụt sịt :

- Khi xưa còn trẻ không tính chuyện ấy thì thôi, giờ con đã lớn tuổi rồi, mẹ thì vẫn bệnh luôn như thế, con làm sao bỏ đi cho được. Con chẳng còn mong gì cho con cả, chỉ cần Diễm học hành chăm chỉ, nên người thì con mới thấy xong trách nhiệm của mình...

Câu chuyện của hai người bắt đầu từ bao giờ cô không rõ, chỉ nghe chừng ấy thì mọi thắc mắc từ lâu của cô đã được sáng tỏ. Hy sinh! Vâng, không có từ nào thích hợp trong trường hợp của chị Khanh, chị đã hy sinh tuổi trẻ của chị cho các em của mình mà cô bé đã vô tình không biết.

Bây giờ thì cô hiểu, chị Khanh đã để trôi qua bao nhiêu hình ảnh đẹp đã trở thành kỷ niệm trong đời chị, trong những câu chuyện thường bắt đầu bằng hai chữ “ngày xưa” đầy nuối tiếc (mà cô bé đã từng rất…sợ nghe), khi ấy hẳn trong lòng chị có những hoài niệm mà không hề biết chia sẻ cùng ai, nên chị đành cam chịu, ôm giữ niềm riêng đó một mình, chị buộc phải chọn cuộc sống đơn độc để lo cho gia đình vì đối với chị đã không có cách nào khác.

Một cái gì đó thương cảm, xót xa dấy lên trong lòng cô bé và nước mắt chảy dài ra khóe. Cô nằm im úp mặt vào gối, lòng nhủ thầm “Rồi em sẽ cố gắng học giỏi, làm theo những mong muốn của chị, để chị không phải bận tâm vì em nữa, chị Khanh ơi!”

Sáng bước xuống giường cô bé vội vã dọn chăn màn, loay hoay quét nhà và trước khi ra cửa cô bé dặn chị:

- Trưa đi học về em sẽ ghé hàng lấy thức ăn, chị khỏi phải về. . .

Chị Khanh nhướng mắt nhìn cô bé, vẻ ngạc nhiên:

- Nhưng Diễm không biết nấu thức ăn?

- Em sẽ nhờ mẹ dạy cho, chị sẽ thấy em giỏi…bất ngờ, em đi nha…là...lá...la..

Cô bé đi khuất rồi, chị Khanh còn tần ngần nhìn theo, chị không hiểu Diễm nói thật hay đùa. Tự nhiên cô bé lạ hẳn. Chị không hiểu Diễm như trước đây cô bé không hề hiểu chị, tư tưởng hai người đang chơi trò...cút bắt!

(Tháng 9.1991)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Văn nghệ Biển Khơi (California) Số 76 tháng 10.2017

Thứ Năm, 29 tháng 9, 2016

Thứ Ba, 27 tháng 9, 2016

Mưa Kỷ Niệm


r293.

Mưa Kỷ Niệm

Đêm nghe trên mái ngói

Tiếng mưa như tiếng đàn

Hương Dạ Lý nồng nàn

Thoảng bay vào cửa sổ.

 

Ngọn đèn nơi góc phố

Tỏa bóng mờ hắt hiu

Trái tim có những điều

lặng thầm không dám nói.

 

Mưa ơi! Đừng khắc khoải

Gõ nhịp vào lòng ta

Đêm chầm chậm trôi qua

Đưa ta vào kỷ niệm

 

Có một hoàng hôn tím

Người đi xa nơi này

Chỉ còn chiếc lá bay

Và hồn tôi hoang vắng.

 

Tiếng mưa đêm trầm lắng

Ru giấc ai muộn màng

Vần thơ viết dở dang

Cho ai?...Nào ai biết!

(23g45 Thứ ba 18.5.1999)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Tiếng Mưa Đêm

Đức Huy

https://www.youtube.com/watch?v=T5Qt5UwKUNM&feature=youtu.be


Bình Minh Xôn Xao -Nhạc youtbe



 Bình Minh Xôn Xao
Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh.
Nhạc: Trần Hữu Bích.
Ca sĩ : Hng Ngc

Chiều Trên Hồ Danhim



r292.

 Chiều Trên Hồ Danhim

Chiều về trên dòng Danhim

Ngọn thông già nghiêng soi bóng

Gió làm mặt hồ gợn sóng

Trời trong xanh đến xuyến xao.

 

Nắng chiều vàng vọt hanh hao

Mùa hè còn chưa muốn tới

Con ve nằm im ngóng đợi

Để trỗi khúc buồn rất xưa.

 

Có ai đâu mà tiễn đưa

Sao lòng cứ nghe luyến tiếc

Phải chăng những điều ly biệt

Đã có sẵn cùng thời gian.

 

Chiều về cho mây lang thang

Tim tôi một vùng hoang vắng

Sông Dran còn chút nắng

Nước cũng vô tình cuốn trôi…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Quán Văn số 70 tháng 12.2019

 


Vu vơ chiều



Vu vơ chiều
Đã có tiéng ve
Trổi dài trong lá
Mùa hè êm ả
Hồn nhiên đến rồi.

Và gió trên đồi
Và nắng trên phố
Gom vào trang vở
Một thời thân thương.

Ở cuối sân trường
Cây điệp vàng nở
Xoè đôi cánh nhớ
Bâng khuâng lòng ai.

Dường như nắng phai
Nhạt nhoà trong mắt
Nắng vàng hiu hắt
Trốn vào hàng cây.

Khẽ chạm vào tay
Tinh khôi mộng ước
Theo chân ai bước
Tiếng ve ngập ngừng…
(21g10 Thứ Sáu 23.4.1999)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh