Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

Như Nắng Tàn Phai



r255.

Như Nng Tàn Phai

Em lại về Đà Lạt

Một chiều Xuân nắng tàn

Những con đường rất lạ

Với bao nhiêu ngỡ ngàng.

 

Thương ai mà bối rối

Để tình hoài trong tim

Anh và em hai lối

Biết đâu mà kiếm tìm.

 

Em gởi lại cho ai

Một chút tình của gió

Biết cũng sẽ nhạt phai

Như nắng tàn trước ngõ…

 

Em lại về Đà Lạt

Ngày xưa ở đâu rồi

Quán chiều nghe ai hát

Ly cà phê đắng môi.

 

Anh để lại cho em

Một khung trời tiếc nhớ

Hạnh phúc không êm đềm

Chỉ toàn là mảnh vỡ…

(0g25 Thứ Tư 4.3.1998)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

BIỆT KINH KỲ

Nhạc: Minh Kỳ

https://www.youtube.com/watch?v=Dp4K_oouvCw&feature=youtu.be



Một Nửa Vầng Trăng

r254-

Mt Na Vng Trăng

Thơ đem bán chẳng ai mua

Như tình yêu đã lỡ mùa từ lâu

Mà em thức suốt đêm thâu

Ánh trăng khuya cũng nghiêng sầu vào thơ.

 

Nhớ ai trăng cũng nhạt mờ

Chút duyên tri kỷ biết chờ mong ai

Thơ, trăng, em với đêm dài

Mảnh tình đơn lẻ viết hoài chưa xong.

 

Qua rồi ngày lạnh gió Đông

Mà em vẫn thấy trong lòng giá băng

Đường đời trăm lối cách ngăn

Tình đôi ta vẫn biết rằng mong manh.

 

Ví như em đã có anh

Chắc gì em đã viết thành câu thơ

Nên dù anh có hững hờ

Để em đứng mãi bên bờ quạnh hiu.

 

Để em tan lẫn vào chiều

Để cho em biết tình yêu là buồn

Khi màng đêm lạnh lùng buông

Để vầng trăng xẻ đôi đường ta đi…

(14g Thứ Bảy 14.2.1998)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Nỗi đau từ đây

Ngô Thụy Miên

https://youtu.be/Wd0O7DBJrAw?si=NdMeJa3MKeFi1Vc6



Hoài Niệm Ngày Về


r253.

Hoài Nim Ngày V

Tôi trở về với ngày tháng thần tiên

Đôi cánh nhỏ vút bay vào trang vở

Bạn bè đâu? Chỉ còn đây nỗi nhớ

Cánh Phượng hồng cũng lạc lõng, bơ vơ…

 

Tôi trở về một nỗi buồn thẩn thờ

Nghe đâu đó tiếng cười vui rộn rã

Đàn bướm trắng trên sân truờng lạ quá

Nao lòng tôi những kỷ niệm xa rời.

 

Ngoài cổng trường chỉ có một mình tôi

Với hoa phượng đã bắt đầu thắm nở

Trong tim tôi một nỗi niềm trăn trở

Nắng sân trường không ấm được hồn tôi.

 

Tôi trở về tìm nhặt hoàng hôn rơi

Dẫu vẫn biết xa lắm thời yêu dấu

Tuổi học trò như vườn hoa bướm đậu

Thênh thang sao giây phút trở lại trường.

(18g17’ Thứ Năm 12.2.1998)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Tuổi Mười Tám (Báo Tây Ninh) Số 32 Tháng 5.1998

 

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2016

Có một tình yêu như thế (Truyện ngắn 52)


R 52.

Truyện ngắn

Có Mt Tình Yêu Như Thế

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Tôi nghĩ về thời yêu dấu còn đây mà ngỡ đã mất hút trong đêm sâu lặng lẽ và khoảng tối đến vô cùng dưới kia, lòng sông với những ánh đèn từ dãy phố xa lắc bên bờ kia soi bóng xuống im lìm, nơi đây hai bên chiếc cầu này nếu mọi người đến rồi sau khi rời đi mỗi người để lại một chút niềm vui, một chút nỗi buồn, một chút xót đau từ tình yêu của họ thì hẳn không gian quanh đây đã đầy ứ, chật chội như trái tim tôi dù chỉ chứa một niềm khắc khoải khi nghĩ về một người.

Không ai đứng đây hứng gió một một mình, tất cả đều có đôi. Chỉ có tôi với bước chân lẻ loi từ con hẻm nhỏ của khu nhà bị che khuất bởi dãy nhà cao tầng, tôi lạc chân đến đây vì một thói quen, để nói với dòng sông rằng tôi nhớ anh. Để hỏi sông sao vẫn trôi mà tình yêu của tôi thì dừng lại?

- Nếu cô có ý định dùng nước mắt của mình để làm sông đầy thì vô ích, vì đó là điều không tưởng…

Tôi ngẩng lên nhìn người đàn ông đã đứng bên cạnh từ lúc nào không biết, trong ánh sáng mờ tôi nhìn thấy sóng mũi cao dưới chiếc mũ lưỡi trai che sụp trước trán:

- Anh đã theo dõi tôi ư?

-…tôi quan sát cô thì đúng hơn, vì khác với những người đứng hai bên cầu hóng gió, cô trong tư thế bất động, mà vai rung lên từng hồi chắc chắn là đang khóc. Tôi chợt muốn làm người… tốt là nên trông chừng cô, sợ một lúc nữa biết đâu lười biếng quay về cô lại chẳng nhảy tỏm xuống sông và…

Tôi ngắt lời anh ta và lớn tiếng:

- Anh nghĩ là tôi điên à? Tại sao tôi lại làm như thế chứ?

Anh ta thản nhiên trả lời:

- Tức giận vẫn tốt hơn là vẻ rũ rượi cách đây dăm phút của cô, nhưng tôi không tin là mình có tài chọc cho cô giận nhanh thế.

Tôi dịu giọng lại:

- Xin lỗi anh!...vừa rồi nhìn tôi thảm lắm sao? Đến độ anh là một người qua đường còn nhận thấy…

- Không! Tôi không phải người qua đường, tôi cũng đến đây hóng gió và tình cờ thấy cô. Phải nói rằng tôi là người biết…quan tâm đến người khác nên khi thấy mọi người đã lần lượt rời khỏi đây, nếu tôi không đứng lại thì chỉ còn mình cô với khúc sông này, mà phụ nữ thì không nên đứng một mình ở đây vào giờ này…

Phố đã vắng, vài chiếc xe lướt nhanh qua cầu. Tôi thò tay vào túi lấy điện thoại ra xem giờ và thảng thốt kêu lên:

- Ồ! Đã khuya thật rồi, Cám ơn anh đã nhắc, tôi phải về ngay đây.

- Cô có thể tỏ sự cám ơn bằng cách cho tôi mượn điện thoại của cô một phút?

Tôi nhìn nhanh người đàn ông đứng trước mặt rồi đưa điện thoại cho anh ta, trong lúc chờ anh ta bấm số tôi  vừa nghĩ “Anh ta không có nổi một chiếc điện thoại sao?”.

Tôi hỏi sau khi nhận lại điện thoại mà không thấy anh ta gọi cho ai:

- Anh không gọi ư?

- Tôi vừa mới chuyển số phone của cô sang máy của tôi. Tên tôi là Nhật! Còn cô?

Thật tự tin trong cách làm quen, anh ta không giống những người tôi từng gặp:

- Hạ My…

Tôi xoa mạnh hai bàn tay vào mặt, ở đó nước mắt đã khô. Nhật hỏi:

- Cô có cần tôi tiễn cô một đoạn?

Tôi trả lời trong khi quay bước:

- Cám ơn anh, tôi ở gần đây, chỉ sau dãy nhà kia…

Nhật đi ngược về hướng khác, nhưng chỉ vài bước thì anh quay lại nói to:

- Khi hơi nước đủ nặng sẽ thành mưa. Khi nỗi buồn đã đầy sẽ thành nước mắt. Hy vọng nỗi buồn trong cô đã vơi. Chúc vui và mau gặp lại nhau.

O0O

…Rồi Nhật gọi điện thoại cho tôi, rồi tôi và anh trở thành hai người bạn, khoảng cách giữa chúng tôi thu hẹp lại sau những lần thăm viếng.

Thơ, nhạc là cái cho những người đa cảm mượn để giải bày tâm sự. Khi buồn tôi nghêu ngao hát những tình khúc về chia ly. Tôi trút hết nỗi lòng của tôi vào trang giấy cho thơ của tôi…chịu trận!

“Gió ơi! Thổi giùm ta

Nỗi buồn đang giăng kín

Tình yêu trong câm nín

Người ấy nào hiểu đâu…”

Tiếng xe của Nhật dừng trước cửa, anh bước vào tự ngồi, tự đọc cái tôi viết mà không cần xin phép:

- Thơ của em có khả năng làm cho người đang buồn trở nên…buồn hơn, và nếu đang có chứng bệnh về tim thì có cảm giác như ai đang vò trái tim nát nhàu…

Tôi nguýt anh:

- Hứ! Cái anh này, tưởng anh nói đang buồn đọc sẽ trở nên vui, chứ lại buồn hơn và đau như thế, vậy ra thơ của em ác thế ư?

- Không phải thơ của em ác, mà tại vì bản chất của người viết ra nó…ác!

Tôi nhíu mày:

- Em đã làm gì mà anh gán cho cái tội lớn vậy?

- Em từ chối một khối tình anh mang từ nhà đến đây, em không nhận buộc anh phải cỏng về, thế mà không gọi là ác chứ còn là gì?

- Thì anh đừng cỏng về mà hãy vứt nó rồi về tay không vậy.

- Không được, nó nằm (Anh đặt tay lên ngực trái) chỗ này này, nếu lôi nó ra thì anh tắt thở.

- Em có thể hiểu, vì em cũng có tâm trạng giống anh mà.

- Em cũng đang yêu ai đó ư?

Tôi gật nhẹ, buồn hiu:

- Dạ!

- Người đó có yêu em không?

- Mới đầu em nghĩ là có, còn bây giờ em…cũng không biết nữa.

Nhật nhíu mày tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Tại sao? Em và người đó chia tay rồi à?

Tôi lắc đầu:

- Không!Vẫn chưa nói lời chia tay, nhưng anh ấy không còn tỏ sự ân cần hay nói với em những điều mà người yêu nhau hay nói, anh ấy im lặng cất hết những lời ngọt ngào của tình yêu vào tận sâu thẳm lãng quên nào đó trong tâm hồn, mà lâu rồi cũng không… liên lạc với em nữa!

- Ồ! Có một tình yêu như thế ư? Nhưng nhờ vậy em mới có thể thông cảm cho nỗi lòng của anh.

Tôi tiu nghỉu không nói gì, Nhật ngồi im một lúc rồi hỏi:

- Em có biết nguyên nhân tại sao có sự bất thường đó không?

Tôi gật đầu:

- Em nghĩ có thể anh ấy đã có một người khác làm anh ấy vui hơn, có thể đã chán em nhưng không nỡ nói ra mà im lặng để em tự hiểu!

- Em có quyền đòi anh ấy phải giải thích, tình yêu phải có sự tôn trọng lẫn nhau bằng cách thể hiện sự quan tâm, tháo gỡ những bất đồng để trở nên hòa hợp…

Tôi lắc đầu:

-…nếu anh ấy đã thay đổi em sẽ không quấy rầy nữa, em sẽ không cố đặt vào tay ai cái gì mà họ không thích. Em và anh ấy ở cách xa nhau quá, sự cách trở về địa lý cũng một phần làm nguội đi sự nồng nhiệt. Em chỉ có thể chờ đợi vì em không muốn thay đổi…

- Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là sự cách trở mà là khi người ta không còn muốn chia sẻ tâm trạng hoặc giải thích cho nhau hiểu về bất cứ điều gì. Nếu em còn yêu người ấy thì em cần nói rõ ý mình để tìm sự tương đồng giữa hai người, em phải nói cho người ấy biết rằng em không muốn bị đối xử như thế.

- Có lần em đã nói như thế và anh ấy cho rằng em hay trách móc khiến anh ấy không thấy vui khi nói chuyện với em…

- Thế thì anh phải nói với em một điều, nếu em biết mình không còn vị trí đặc biệt trong tim người ấy nữa thì hãy mạnh dạn…

- Anh định bảo em dứt khoát ư? Không đâu, chỉ khi anh ấy nói lời chia tay với em trước, nếu không em sẽ cứ chờ đợi…

Nhật lắc đầu, làm một cử chỉ chào thua:

- Ừ thì em cứ đợi. Nhưng giờ nhìn mặt em phát rầu theo. Đi với anh, em cần phải ra khỏi căn phòng này một buổi, hãy đi ra ngoài để thấy trời vẫn xanh, tất cả đầy sức sống, mọi thứ đang tiến về phía trước mà mình sao dừng lại với nỗi u hoài ở đây.

Tôi nhướng mắt bồ câu con đậu, con bay nhìn anh:

- Có thay đổi được gì không anh?

Nhật đứng lên vỗ tay lên vai tôi:

- Cứ đi rồi sẽ biết. Anh mới đổ xăng đầy bình trước khi có thông báo xăng tăng giá. Phải hưởng “thành quả” đó em à…

Tôi ngoan ngoãn:

- Dạ!Anh đợi em diện một bộ gì đẹp đẹp cho anh khỏi mất mặt khi chở em đi ngoài phố.

Nhật gục gật đầu rồi nói:

- Cứ làm như em muốn, nhưng phải biết rằng không cần diện em cũng đẹp lắm rồi.

Tôi lại nguýt Nhật:

- Ai cũng nhận xét về em như anh thì chắc là em hạnh phúc lắm.

-…để hạnh phúc chỉ nên cần một người nghĩ thế thôi em ạ, nhiều mối tối nằm không mà! hahaha…

Tôi ngồi nghiêng người một bên sau Nhật, tay vòng qua eo anh, tự nhiên như một người tình nhỏ. Vai anh rộng an toàn, chở che. Tôi gọi thầm “Luận ơi! Luận ơi! Sao không phải là anh?...” Rồi tôi cảm thấy bùi ngùi khi nghĩ đến chuyện của mình.

-…nếu gió không thổi được nỗi buồn của em bay đi được vì nó quá nặng, thì em hãy xé nhỏ nó ra thả vào gió, nhớ thả hướng nào đừng để nó bay đáp vào anh…

Nhật huýt sáo và lắc lư vai theo điệu nhạc. Tôi cười thành tiếng:

- Anh chắc không bao giờ buồn nhỉ. Anh đứng đầu trong danh sách những người lạc quan?

- Không đâu em, khi không đạt được điều mình mong muốn anh cũng buồn chứ, nhưng “nó” làm sao thắng nổi anh, “nó” mới xáp vô là anh tống biệt liền.

Tôi không chịu vào quán nước khi Nhật gợi ý, tôi không thích lạc vào một nơi đầy ắp tiếng nhạc với không gian mà tôi thấy chông chênh, đơn độc dù có người bên cạnh. Thế nên Nhật cứ cho xe chạy qua nhiều đường phố, bao nhiêu đoạn đường lùi lại sau lưng. Chẳng có gió nào thổi nỗi niềm của tôi bay đi…

Tôi nghe Nhật nói, dường như là “…này em! Nếu con đường em chọn không đưa đến một cái đích như mong muốn thì sao không dừng lại…dừng lại…dừng lại…”

Gió tạt câu nói của anh bay đi, không kịp vào tai tôi, rồi mất hút vào đám đông trên phố!

OoO

Tôi lại ra sông, hai bên cầu nhiều đôi tình nhân đã đứng đó từ trước, họ chúi đầu vào nhau, tôi chợt nghĩ “Tình yêu nào cũng giống nhau, chỉ có sự đau khổ là khác!”. Bầu trời tối, mặt sông đen ngòm, vài chiếc thuyền máy chạy qua lại dưới cầu. Tôi khoanh tay trên thành cầu gục mặt vào đó, tôi thật cô đơn giữa đám đông chung quanh, nhưng tôi sẽ không vì điều đó mà tựa nhầm vào một bờ vai khác. Dù những khi lòng bối rối tôi lại nghĩ đến Nhật và thích chia sẻ với anh điều phiền muộn trong tôi.

Nhật nói “Có thể là em chưa yêu anh như là anh yêu em. Có thể là em không quan tâm đến anh như là anh quan tâm đến em, nhưng bất cứ khi nào em cần anh chia sẻ điều gì, thì em phải nhớ rằng anh luôn sẵn sàng lắng nghe…” những lời của Nhật đã khiến tôi ứa lệ khi nhớ lại. Tôi sợ làm tổn thương Nhật nếu tôi chấp nhận tình cảm của anh khi lòng tôi còn rõ ánh mắt, nụ cười của Luận. Đừng hỏi tại sao tôi vẫn có thể yêu một người đang muốn rời xa tôi? Bởi vì tôi cố chấp với trái tim tôi, tôi buộc nó trung thành với mối tình mỗi ngày mỗi xa tôi thêm một chút, vì tôi hiểu những ưu tư, trăn trở của Luận trên con đường khó khăn anh phải đi một mình. Tôi yêu Luận vì nhớ mãi thời tôi mới biết anh, Luận của ngày ấy với tâm hồn cởi mở dịu dàng, chia sẻ với tôi biết bao điều và tôi vẫn dành cho anh tình yêu ấy, vì tôi không để những chuyện Luận làm tôi buồn vào trong suy nghĩ, tôi chỉ nhớ đến anh với những điều anh khiến tôi hạnh phúc dù ngày ấy đã xa rồi. Còn giờ đây, anh để tâm hồn tôi với khoảng trống không gì có thể lấp đầy…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Nam Úc Tuần Báo (South – Australia) Số 1033 Thứ Sáu  19.2.2016





Thứ Tư, 6 tháng 1, 2016

Dư Âm (Truyện ngắn) Hồ Thụy Mỹ Hạnh



Dư Âm (Truyện ngắn) Hồ Thụy Mỹ Hạnh

http://www.bienkhoi.com/so-44/du-am.htmhttp://www.bienkhoi.com/so-44/du-am.htm  

 

Khi Em Về Mùa Xuân



r248.

Khi Em V Mùa Xuân

Khi em về với mùa Xuân

Nắng thêu vàng, nắng ngập ngừng bên hiên

Tìm đâu một chút nắng riêng

Để hong từng sợi tóc nghiêng vai gầy.

 

Để chiều trốn ở vòm cây

Để Xuân còn mãi, để ngày dài hơn

Để con đường chẳng cô đơn

Vì muôn hoa thắm đang vờn gió lay.

 

Khi em nhặt mộng lên tay

Tơ vương một thoáng nhẹ bay vào hồn

Vần thơ xin chớ buồn hơn

Để đôi mắt ướt thôi hờn giữa khuya.

 

Đường xưa lối cũ ai về

Nắng chiều vương mái tóc thề bâng khuâng

Khi em về với mùa Xuân

Hoa Pensée tím nở bừng lối đi.

(14g27 Thứ Tư 4.2.1998)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 



https://youtu.be/Pc6l2KTNXKU?si=vjUZfTkvUih1PJqM


Nỗi Đợi Chờ Khắc Khoải

r247.

Ni Đi Ch Khc Khoi

Anh hẹn rồi anh không đến thăm

Ngày chợt dài hơn trong âm thầm

Em nghe lá rụng ngoài hiên vắng

Mơ hồ như thể thật xa xăm.

 

Em viết cho anh những lời này

Vẫn biết tình ta như lá bay

Vẫn biết đôi bờ ngăn cách lắm

Hạnh phúc đi kèm với đắng cay.

 

Tất cả sẽ là một giấc mơ

Trái tim có bao nỗi mong chờ

Trái tim khắc khoải niềm thương nhớ

Dệt mộng tình yêu đến bao giờ…

 

Anh hẹn mà anh không đến em

Để nắng Xuân tàn rơi bên thềm

Bâng khuâng một thoáng buồn trong mắt

Một thoáng đầy dâng những nỗi niềm.

(12g30 Thứ Ba 3.2.1998)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


 

Biệt kinh kỳ

Nhạc: Minh Kỳ - Hoài Linh

https://youtu.be/ZB6T55DToEI?si=GWScjBiFLAZ758x3


Lời trần tình



r246.

Li trn tình

Đã bao lần con đã tự trách mình

Sao con không viết một bài thơ nào về mẹ?

Rồi cứ hẹn với lòng rằng cũng sẽ

Bằng  yêu thương viết cho mẹ như bất cứ đứa con nào.

Nhưng mẹ ơi! Con không hiểu vì sao

Cứ đặt bút lại nghẹn ngào không thể viết

Dù thẳm sâu trong tâm hồn con vẫn biết

Nên quên đi những kỷ niệm buồn

Lẽ nào con lại viết về một đứa con thiếu tình thương

Bị hắt hủi trong  tận cùng hắt hủi !

Bằng  đắng cay sầu tủi

Của một đứa trẻ không hề có tuổi thơ

Lẽ nào khi viết về những giấc mơ

Cũng vương đầy nước mắt

Trong lúc con đang cần một cánh tay dìu dắt

Thì mẹ lại quay lưng

Vết thương trong tâm hồn con vẫn đau đớn không ngừng

Con có lỗi? Hay không có lỗi

Con vô tội hoặc không biết mình có tội?

Chỉ vì con là một cánh chim thương tích

Bị gãy cánh khỏi đường bay…

Một cánh chim không thể theo bầy

Con nằm lại giữa trời giông bão

Biết trách ai? Khi mộng ước trong con đã biến thành hư ảo

Mẹ cùng những đứa con nguyên lành quên mất một tình thâm!

Lặng lẽ, cô đơn và rất âm thầm

Con chỉ biết gởi nỗi đau của mình lên trang viết

Đã bao lần con muốn gào lên thống thiết

Mẹ ơi! Đừng khắc nghiệt với con…

Người ta, ai cũng viết về một hạnh phúc vàng son

Thật yêu dấu trong vòng tay mẹ ấm

Con cũng thế, cũng muốn viết như thế lắm

Nhưng mẹ ơi! Con không thể hình dung ra

Và cứ từng ngày con để trôi qua

Những trang viết với trăm dòng dang dở

Những bài thơ chỉ toàn là mảnh vỡ

Con ghép lại bây giờ lời tạ lỗi với mẹ đây

Tạ lỗi vì đã bao tháng, bao ngày

Con vẫn chưa viết được một bài thơ nào về mẹ…

(Dran  16g Thứ Tư 21. 1. 1998 )

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

* Khi viết những dòng chữ trong bài thơ này, tâm trạng tôi đã rơi xuống tận cùng của sự tuyệt vọng, và cũng từ đáy sâu của niềm đau đớn tôi đã biết buông bỏ, tẩy xóa khỏi tâm hồn điều khiến tôi không yên. Hiểu ra tất cả là số phận, mà đã là số phận thì phải chấp nhận, đừng than oán. Nghĩ như thế nên bây giờ ít ra là tâm trạng của tôi đã tốt lên

....Và tôi yêu Mẹ lắm!  Nếu Mẹ không dành bầu trời của mẹ cho con, thì con sẽ dành bầu trời của con cho Mẹ. 

Mẹ hiền yêu dấu.

(Nhạc ngoại lời Việt)

https://youtu.be/4gZBsVLIK30?si=KLQZZmgS3kaJXk0e