Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2020

Dran Trong Hoài Niệm (Tùy bút)


R 72.

Tùy bút.

Dran Trong Hoài Nim

 Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Dran xưa đã bị đẩy lùi vào trí nhớ của những ai còn hoài niệm. Tôi là người đã ôm giữ những gì người Dran đi xa và bỏ lại. Và thiết tha nhớ như mọi thứ đều khắc sâu trong lòng.

Ghi lại vài nét từ trong trí nhớ về Dran ngày tôi còn trẻ. Ngoài những đường trong các xóm, thì Dran chỉ có vài con đường được đặt tên. Đường Trần Lưu Dzư (Nay là Lê Lợi) là tuyến đường chính của thị trấn nên không ngớt xe từ Sài Gòn ra, Đà lạt xuống. Từ Nha Trang, Phan Rang lên.  Từ đèo Dran xuôi xuống, thì Hội Đồng Xã và Phân Chi Khu của xã Lạc Nghiệp là đầu đường Trần Lưu Dzư hiện ra với hai dãy nhà không bề thế nhưng tất cả là quán, tiệm với đầy đủ các thứ phục vụ cho nhu cầu đời sống cho dân địa phương và cho các thôn, xã lân cận. Sông Dran là điểm cuối con đường Trần Lưu Dzư. (Rồi  tiếp nối theo quốc lộ 20 xuôi xuống đèo Ngoạn Mục…)

Rẽ vào đường Nguyễn Công Trứ (Nay là đường Nguyễn Trãi) ngay đầu đường có giếng nước cung cấp nước gần như cho toàn thị trấn, ở đó không bao giờ vắng người với chiếc gầu thả xuống rồi múc lên dòng nước mát ngọt, họ đổ  vào đôi thùng thiếc gánh đi về các ngả. Đường Nguyễn Công Trứ về đêm là điểm đến của nhiều người vì có rạp chiếu bóng Cộng Hòa, những bộ phim luôn hấp dẫn bọn trẻ chúng tôi được chiếu trên màn ảnh rộng. Thỉnh thoảng có đoàn cải lương đến hợp đồng diễn vài đêm. Các nghệ sĩ nổi tiếng thời đó đều đã đến Dran và có mặt trên sân khấu của rạp Cộng Hòa. Đường Nguyễn Công Trứ có vẻ sầm uất hơn đường Trần Lưu Dzư vì cũng có nhiều tiệm quán và chợ Lạc Nghiệp lại ở đây. Cũng con đường Nguyễn Công Trứ về khuya, khi sự náo nhiệt đã lắng xuống, thì những bước chân hoang của ai đó lại thích lang thang để nghe những cành khuynh diệp lao xao thì thầm trong gió đêm. Ngọn đèn đường vàng võ không đủ soi nỗi buồn hay niềm vui còn in dấu lại trên đường vắng.

Và đường Hai bà Trưng thường yên tĩnh nhưng luôn đón bước dạo chơi của bầy thiếu nữ. Ở sân nhà ai đó có trồng Dạ Lý Hương tỏa mùi thơm ngát mà sau mấy mươi năm vẫn còn đi vào thơ tôi:

Trong đêm khuya thanh vắng

Hoa âm thầm tỏa hương

Những chùm hoa nở trắng

Khiến lòng ai vấn vương.

Dran ngày tôi trẻ, tôi biết có nhiều chị mà khi nhắc đến chữ giai nhân thì được điểm tên. Còn có nhiều chàng trai hào hoa cùng các thiếu nữ thanh lịch nữa, giờ đây nhiều người đã xa xứ hoặc còn ở lại quê nhà thì cũng ngoài lục tuần. Có ai nhớ Dran ngày ấy? Lên đèo Dran nhìn xuống thung lũng, thị trấn của tôi hiền hòa, thơ mộng dưới sương mù ban mai và sau những tán thông. Hồ Danhim xanh biếc một góc trời đẹp như một bức tranh mà thiên nhiên đã vẽ tặng cho Dran.

ooo

Nhà của tôi. Một căn nhà cũ xưa lỗi thời so với sự hiện đại ngày nay, nên có lẽ hợp hơn nếu tọa lạc ở ngoại ô. Tôi thích sự yên tĩnh của miền quê, nhưng tôi lại hiện hữu ở nơi gọi là phố. Nhưng dù sống ở một nơi nào thì với cánh cửa thường xuyên khép tôi đều cảm nhận sự tĩnh lặng như nhau. Đã nhiều năm ẩn mình giữa chốn đông người. Thế giới của tôi chìm trong phôi phai. Hàng ngày lo sắp xếp mớ chữ trong đầu ra trang giấy, chỉ có chỗ ngồi là quen thuộc. Chỉ có chồng bản thảo với nhiều nội dung chưa được kết thúc là quen thuộc. Tôi mặc kệ thời gian trôi đi, để rồi có lần bước ra ngoài khung cửa khép, tôi thảng thốt như Từ Thức từ thiên thai trở về thấy mọi cảnh cũ đã đổi thay không còn một dấu tích xưa nào. Dran không còn dấu vết gì của ngày tôi trẻ, vì phải nhường chỗ cho sự phát triển trong thời đại mới với nhà cao, phố rộng như các thành thị khác. Dran bây giờ nhiều đường được mở, mọi căn nhà trong xóm nhỏ đều thành “mặt tiền” vì có đường nhựa trước nhà. Vui với sự vươn mình của thị trấn nhưng lòng tôi bâng khuâng, hối tiếc như người tình bội bạc từ xa trở về, tìm dấu tích yêu thương mà khi có trong tầm tay đã không bao giờ biết ghi nhớ, để rồi khi muốn tìm thì đã bị khuất lấp bởi thời gian. Nên bây giờ giữa khoảng lặng vô cùng tôi muốn ôm Dran xưa vào lòng, hỏi rằng con hẻm nhỏ dưới mái hiên của dãy nhà người Hoa trong xưởng cưa còn không? Nơi mà ngày trẻ tôi thường có những buổi chiều cùng bạn bè xin đi nhờ để ra bờ sông “chơi” với cây Cầu Sắt xe lửa (Khi ấy đã vắng những chuyến tàu…) mà tôi ví đẹp như Cầu Tràng Tiền!

Không phải ai cũng mang trong lòng sự hoài niệm về những dấu tích xưa. Người ta sẽ khó tiến về phía trước khi cứ ngoái nhìn lại phía sau. Thế nhưng sự nhớ tiếc khiến tôi cứ phân vân giữa trước mặt và sau lưng nên phải đứng ở điểm dừng lại mà hoài niệm quắt quay.

Rồi  tôi cũng phải tiến về phía trước dù chậm, để không bị bỏ lại giữa hành trình cuộc sống. Để không bị đứng lại với vùng ký ức đã phủ đầy rêu phong với những mảng màu sẫm tối rời rạc, mà ký ức như một xâu chuổi bị đứt tung vương vãi cùng khắp trong tâm hồn khó lòng kết nối lại nguyên vẹn như vốn dĩ của nó, nhưng sẽ không bao giờ mất đi trong trí nhớ của tôi. Dran ơi…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

(5:28 PM Tuesday February 11, 2020)



         Trẻ Dallas (Texas) số 1203 Thứ Năm 6.3.2020 


Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2020

Anh Còn Nợ Em (Karaoke HTMH)


 

Khi Ta Về


r445

Khi Ta V

(Tặng các Y, bác sĩ BV PNT Đà Lạt)

Khi ta về sẽ nhớ lắm hàng cây

Ngoài cửa sổ vi vu đêm trở gió

Ngọn đèn mờ hắt hiu hành lang nhỏ

Và dưới kia thành phố ngủ say rồi.

 

Thời gian thì dài quá như ngừng trôi

Ta nằm nghe cơn đau trong thân thể

Căn phòng bệnh bao nhiêu ngày vẫn thế

Nhốt đêm dài trong bóng tối lặng im.

 

Khi ta về nắng có rớt bên thềm

Cho ta nhặt hong mùa đông đã tới

Bầu trời khuya những ánh sao vời vợi

Như muôn ngàn ngọn nến sáng lung linh.

 

Khi ta về sẽ nhớ những bình minh

Mặt trời thức chiếu ánh hồng rực rỡ

Không gian lạnh, màn sương còn bỡ ngỡ

Mà đất trời sao vẫn thấy cô liêu…

 

Khi ta về sẽ nhớ những buổi chiều

Ngoài cửa sổ hoàng hôn buông vội vã

Bệnh viện chìm vào bóng đêm yên ả

Ta lại nằm chờ giấc ngủ đi hoang…

 

15 ngày! Thân ta ngỡ mỏi mòn

Thời gian tưởng như dài hơn thập kỷ.

(BV PNT Đà Lạt 30.11 – 14.12.2016)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 


Mười năm yêu em

(Hát karaoke: Hồ Thụy Mỹ Hạnh)

https://youtu.be/s6VYBtwrglk?si=dUwtFXtn7TnNburT


Gởi Về Miền Trung

 


r444.

Gi V Min Trung
Tôi cứ ngồi mong gió, mong mưa
Mong cái lạnh đầu mùa mau đến
Để lãng mạn làm thơ, để mộng mơ bên cửa sổ
Thì nơi ấy trong cơn mưa đổ*
Trong cái lạnh theo về cùng bão tố
Đồng bào tôi bên cái chết cận kề.
Nước ngập bốn bề
Nước cuốn trôi tất cả…
Khắp nơi đưa tin cơn lũ đang tàn phá
Tôi chợt thấy mình vô tâm.

Thôi đừng đếm tháng, đếm năm
Đếm lá mùa Thu…
Bên cạnh những cuộc đời thăng trầm, khốn khổ
Những mái nhà xiêu đổ
Trẻ con hồn nhiên còn biết đau vì thiên tai…

Dù họ là ai!
Cũng là đồng bào nghèo của tôi đang lâm nạn
Cầu xin đừng mưa giông, đừng nắng hạn.
Chỉ biển chết đã đủ làm đau đớn một miền Trung!
(Dran Chúa Nhật 16.10.2016)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*14-15.10.2016 lũ lụt lớn ở Hà Tĩnh và các tỉnh miền Trung

* Bão 12/ 2017 Khánh hòa  

VĨNH BIỆT…

 

443

VĨNH BIỆT…

Anh Lã Anh Dũng cựu SVSQ Khoá 29 VBQGVN.

Đời người như cát bụi

Đến để rồi phải đi

Trần gian là cõi tạm

Sao lệ ta ướt mi!

 

Những bất công, gian truân…

Mất một người tranh đấu

(Anh bỏ lại cuộc đời

Vợ hiền, con yêu dấu.)

 

Trời Cao Nguyên vẫn khóc

Mấy mươi năm không nguôi

Ngày anh về trường cũ

Dấu xưa giờ ngậm ngùi.

 

Hãy ra đi bình yên

Cõi trời thênh thang gió

Hãy tung Cánh Dù thiêng

Hỡi người Alfa Đỏ.

 

Thay cho lời tiễn biệt

Ngày anh về hư vô

Những tình thân bỏ lại

Giữa cõi trần sóng xô…

(Dran 22.6.2016)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Lã Anh Dũng từ trần ngày 5:15 (Giờ Úc Châu)Thứ Tư 22.6.2016)


Thứ Hai, 28 tháng 9, 2020

Trăng Phai

r442

Trăng Phai

Đêm nay đã qua Rằm

Tháng Giêng như chớp mắt

Gió lạnh còn se sắc

Tôi nhớ người tôi thương.

 

Dường như trăng cũng buồn

Nên khuyết đi một nửa

Tim tôi như có lửa

Đốt đi chút tình thơ!

 

Biết không? Tôi bây giờ…

Chẳng khác chi ngày ấy

Tâm hồn tôi vẫn vậy

Chỉ nhớ một…ngày xưa!

 

Nên tôi buồn như mưa

Nước tràn ngoài sông vắng

Nên tôi buồn như nắng

Không đủ ấm tâm hồn.

 

Đời đã về hoàng hôn

Nỗi nhớ còn thăm thẳm

Có phải trăng buồn lắm?

Nên hao khuyết nửa vầng!...

 

Tôi ngồi nghe bâng khuâng

Đêm ơi! Sao dài quá…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Mười năm yêu em

Trầm Tử Thiêng

https://youtu.be/s6VYBtwrglk?si=5rx-t6BwvbOI8pLy

 


HÀ NỘI MÙA VẮNG NHỮNG CON MƯA (Hồ Thuỵ Mỹ Hạnh is sing)


 HÀ NỘI MÙA VẮNG NHỮNG CON MƯA 

Nhạc Trương Quý Hải

Hồ Thuỵ Mỹ Hạnh is sing

Bến Bờ Nào Cho tôi (truyện ngắn)


R71

 Truyện ngắn     

Bến Bờ Nào Cho tôi

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Khung cửa sổ ấy đã có bao nhiêu buổi chiều ngang qua, để rồi rớt lại chút ánh nắng vàng phai. Nàng ngồi đó ưu tư và suy ngẫm. Cuộc đời đã tặng cho nàng biết bao nỗi buồn và cũng lắm niềm vui, nhưng tất cả đều đã qua không còn đọng lại gì trong tầm tay này. Chỉ còn những kỷ niệm đôi khi thấp thoáng bóng hình ai đó và nỗi nhớ như vết cứa nhức nhối trong tâm hồn.

Trái tim nàng đã cằn cỗi không còn thổn thức được nữa, chỉ còn những niềm trắc ẩn thì vẫn đó với sự đợi chờ cùng một câu hỏi mà không có câu trả lời, nên nàng đành hỏi mãi dòng sông: “Bao giờ anh trở lại? Bao giờ anh trở lại? Bao giờ anh trở lại?...”. Dòng sông không thể trả lời, bình yên xuôi chảy mặc cho cuộc đời biến đổi. Nàng đứng chênh vênh bên số phận mình.

Nàng có vẻ bình yên giữa cuộc đời đầy bất trắc, bình yên vì nàng không dám dấn thân vào những biến chuyển của cuộc sống, nhờ đó nàng có thể thi vị hóa mọi việc trên đời vốn muôn mặt, theo cách nghĩ của nàng. Cả trong tình yêu! Nàng có một tình yêu đã trao đi rồi…

Một mối tình đã quá dài lâu!

Con đường để người ta đi vào lòng nhau là tình lưu luyến. Mà điều ấy dường như đã nhạt phai bởi thời gian đối với anh và ngay chính trong lòng nàng. Bao nhiêu năm rồi, nàng giả vui trong nỗi buồn vô vọng. Giả hài lòng trong nỗi thất vọng ê chề. Sau ngần ấy thời gian nàng đã hiểu tường tận tính ý của anh, anh không muốn cuộc sống bị ràng buộc, anh muốn được tự do làm theo ý anh, mà dù đó là sự quan tâm lo lắng nàng dành cho anh, anh cũng không muốn. Anh muốn tự do cả những việc nhỏ nhất, mà với một người anh bảo là yêu thương cũng không thể xen vào làm anh khác đi. Nàng biết như vậy nên không làm phiền anh, và như thế thì cũng không còn gì để nàng nói với anh, khi anh thường nói:

-“Anh không thích ai áp đặt anh phải làm thế này hay thế khác, Điều em thấy không tốt nhưng anh thích, thì anh sẽ không cần thay đổi. Mà anh cũng không áp đặt bất cứ điều gì cho ai…”.

Những lúc như thế nàng cố phân trần:

- “Những việc em nhắc anh chỉ vì lo cho sức khỏe của anh…”.

- “Em cứ cho rằng những điều em biết là chân lý?”

Nàng nghẹn lời. Từ sâu thẳm tâm hồn nàng vẫn dành tình cảm cho anh, nên để giữ hòa khí trong lúc chuyện trò với anh qua cuộc điện đàm, đôi khi nàng phải giả vờ không hiểu những lời anh nói làm nàng thấy tổn thương. Nàng buồn, rồi tự an ủi, nhắc nhở mình:

- “Tình yêu không tính bằng cây số, dù khoảng cách có nằm giữa chúng ta bây giờ, nhưng em không bao giờ xem đó chướng ngại, ngăn trở. Em sẽ cố hiểu anh và tập thay đổi em. Nếu anh không theo ý em, thì em phải theo ý anh để hòa hợp với nhau…”.

 Có những thứ không thể thay đổi được thì phải chấp nhận nó, thay vì bắt ai đó hiểu mình, thì mình nên cố hiểu họ trước, đành vậy thôi. Nhưng sự đợi chờ cũng làm cho tuổi xuân của nàng khô héo. Khi yêu nhau không cần phải lúc nào cũng kề cận như bóng với hình, nhưng cần phải nhớ và nghĩ đến nhau cho dù cách trở, nếu không thì đó không phải là tình yêu mà chỉ là một sự gắn ghép như người ta ghép những mảnh vỡ có những cạnh trùng khớp! Nhưng “tình yêu” của nàng có thể nói là như vậy. Nàng đã từng lặng đi khi nghe anh nói:

- Em cần được chăm sóc những khi cần thiết, nếu thấy có thể thì em nên tìm một người đàn ông nào đó yêu thương em để nương tựa…

- Người đàn ông đó không phải là anh ư?

-…anh chưa nói xong mà em cứ chặn lời anh! Vì bây giờ anh không thể về bên em được. Công việc của anh còn đang dang dỡ...

Anh tỏ sự lo lắng cho nàng bằng cách gợi ý nàng nên tìm một người đàn ông khác để chăm sóc cho nàng, hay không muốn giam thời gian ít ỏi còn lại của nàng vì đợi chờ anh trong vô vọng, thì cũng đều nói lên rằng anh không cần níu giữ nàng! Vậy thì nàng còn gì để cố giữ một người mà trong lòng hình bóng của nàng không còn quan trọng nữa? Nhưng trái tim nàng không có chỗ cho sự thay đổi, bởi vì nàng đã không có chọn lựa, đối với nàng đó như một sự đã mặc định rằng chỉ có anh nên nàng không cho phép mình tìm về cái mới. Nàng đã qua tuổi mộng mơ để tin rằng trên đời này còn hạnh phúc cho mình tìm đến, tất cả nằm lại sau lưng nàng rồi, còn hiện tại đến độ nàng không tin cả những giọt nước mắt có thể làm vơi được nỗi niềm, cả sự đau khổ cũng không có, hay vì nó đã chạm đáy tâm hồn của nàng rồi…

Nàng cười vu vơ, không buồn không vui. Sự lạnh lùng của anh mỗi khi tiếp xúc khiến cho nàng có cảm giác đang ở Bắc Cực, nhưng nàng luôn nhắc mình rằng cuộc sống đã làm cho anh đủ phiền não rồi, đừng làm anh thêm những điều khó chịu vì những hờn trách. Hơn nữa nàng thường tự nhủ “Với người đã không hiểu mình thì đừng dùng nhiều lời để giải thích cho họ hiểu, chỉ vô ích vì họ sẽ  cho là ta nói nhiều về những điều không cần thiết”. Nàng ghi dòng chữ này nơi trang đầu trong cuốn sổ ghi chép để không lập lại những gì anh không muốn nghe, cũng như thôi nghĩ đến những điều mà nàng mong muốn anh hiểu mình. Nàng cũng từng tin có số phận, anh là người cuối cùng mà nàng đã chọn, đã yêu thương để dừng lại, đó là số phận của nàng. Tình yêu không mang nàng đến với vầng hào quang rạng rỡ niềm vui. Tình yêu ném nàng vào sự lặng câm với những đợi chờ mòn mỏi.

 Mùa Đông đã đến không có gì thay đổi trong cuộc sống của nàng đầy ấp muộn phiền. Nàng cố xua đi những niềm trắc ẩn, nàng biết những gì không thể đến với mình thì có tìm cũng không gặp. Bầu trời đêm lấp ánh sao khuya, cảnh cô tịch chỉ còn tiếng xạc xào khi ngọn gió lang thang  chạm vào cành lá.

Nàng so đôi vai lạnh, đã khuya rồi, trăng lên cao tỏa ánh sáng nhẹ vào cửa sổ. Đêm làm ngổn ngang mối u hoài. Những ý nghĩ xen kẽ, đan chéo trong lòng. Nàng quay vào giường nằm duỗi trong tư thế thoải mái nhất chờ giấc ngủ đến.  Nhưng vừa khép mắt lại thì khuôn mặt anh lại hiện ra, mỗi lần như thế nàng lại lẩm bẩm cầu nguyện “Cầu xin ơn trên ban phúc cho anh được bình an, khỏe mạnh và hạnh phúc! Dù là hạnh phúc với một người nào đó…”. Rồi nàng thiếp đi mang cả những nỗi niềm vào giấc mơ đầy rạn vỡ.

OOO

Nàng đã ngồi hàng giờ thả hồn đi hoang, những suy nghĩ không đầu không đuôi nối tiếp nhau. Bỗng một hôm nàng chợt cảm thấy những bất ổn quanh mình. Bất ổn từ cơn choáng mệt của thời gian vắt lên tuổi đời. Bất ổn từ trong một giấc mơ ngắn thấy một dòng sông chảy xiết không có điểm dừng, và nàng đang ngập ngụa trong giòng nước, tuyệt vọng! “Có nhiều nguyên nhân khiến người ta đau khổ. Cũng không ít điều làm người ta hạnh phúc. Sao ta cứ vùi trong nỗi buồn mà không thoát ra…”. Nàng dần quên những thứ làm cho mình xót xa. Phải quên như quên một điều không có thật trên đời, nàng nhắc mình như thế. Không có bến bờ nào cho ta đâu. Quay lại thôi sông ơi!

Đêm thả bức màn nhung đen thẳm trùm lên cảnh vật, mưa vẫn rắc nhẹ và côn trùng cất giọng kêu than giữa không khí lạnh ngoài vườn. Trong giấc mơ chập chờn, nàng thấy gặp lại anh:

- Thời gian như cái chớp mắt em nhỉ? 

- Vâng! Và cái chớp mắt ấy đã khiến chúng ta xa cách gần nửa đời.

Rồi cũng chính giấc mơ ấy lay nàng tỉnh dậy để nhìn cuộc đời không như mộng. Ngồi vào bàn viết, nàng gởi vào trang giấy những điều không biết ngõ cùng ai: “Dù sao em cũng cám ơn anh. Trước khi đặt dấu chấm hết cho tình yêu của mình, em chỉ có thể nghĩ như vậy. Cám ơn anh đã từng dành cho em tình cảm có thể nói lúc ban đầu là rất chân thật! Có trách chăng là trách sao thời gian luôn làm mọi thứ nhạt mờ, trách sao chúng ta đứng ở hai bờ mà không có một chuyến đò ngang, và mọi thứ giờ đây cũng chỉ là những chiếc lá đã đến hồi vãn mùa, rơi bay...”.

(Thứ bảy 14.12.2019)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh   

 



* Trẻ Dallas (Texas) Số 1187 Thứ Năm 5 . 3. 2020 

https://baotreonline.com/van-hoc/truyen-ngan/ben-bo-nao-cho-toi.baotre


BẾN BỜ NÀO CHO TÔI (Truyện ngắn) Hồ Thụy Mỹ Hạnh

https://www.youtube.com/watch?v=mkurrBB1zCA