Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2018
Hạnh phúc đến từ đâu (Truyện ngắn)
R 63.
Truyện ngắn
Hạnh phúc đến từ đâu
Đơn Phương Thạch Thảo
Hai bên tả, hữu nhà của nó đều đang
chuẩn bị làm lễ vu quy cho con gái.
Nhà bên tả có họ hàng với người làm chức
to, nên điều kiện làm ăn thuận lợi, họ là những người không phất lên vì có học
vấn, họ giàu lên nhờ cơ hội thuận lợi. Chị con gái sắp làm cô dâu tên Xuân,
nhan sắc trên trung bình, học hành dưới trung bình, tính tình bướng bỉnh, thời
trang sành điệu, rất được cha mẹ cưng chìu, muốn gì được nấy.
Nhà bên hữu nghèo, làm công chức nên gia
cảnh kém xa nhà bên tả. Chị Huyền sắp làm cô dâu ở nhà này nhan sắc trung bình,
nhưng học hành rất giỏi, tính tình ngoan ngoãn, chăm chỉ. Dĩ nhiên cũng được cha
mẹ cưng yêu nhưng chị không muốn gì để được nấy.
Nó so sánh thấy cái gì chị Xuân có thì
chị Huyền không có và ngược lại. Hai nhà là láng giềng nhưng có hai hoàn cảnh,
hai cách sống, hai thành phần, cái gì cũng hai… rất khác nhau! Hai nhà sắp có
đám cưới nhưng nhà bên thím Tả thì nhộn nhịp, đông vui. Còn nhà Cô Hữu thì lặng
lẽ, yên ắng.
Bọn trẻ con rất thích vì sắp được xem đám
cưới để hát “Cô dâu chú rể làm bể bình bông, đổ thừa con nít bị đánh tét đít…”.
Nó thì khỏi phải nói, tinh thần phấn chấn hẳn lên khi tả xung, hữu đột hết nhà
này qua nhà kia để xem. Và nó thấy cùng một việc giống nhau mà người ta xử trí
vô cùng khác. Mỗi lần nó vô nhà thím Tả đứng một góc nào đó…dòm, thì được thím
gọi “Ê Con Sóc kia, mày đứng không làm gì, thổi mớ bong bóng để mấy thằng nó
trang trí…” là nó hăng hái hì hụp đạp cái ống bơm hơi cho căng phồng những cái
bong bóng nhiều màu sắc, hoặc có ai sai vặt việc gì nó cũng nhiệt tình hết cỡ. Trong
lúc “làm việc” nó cũng được nghe những người trong gia đình thím Tả dạy chị
Xuân:
-Nhà nó nghèo, cưới được con Xuân là
phước bảy mươi đời. Nếu con Xuân không lỡ… đừng hòng nhà đó bước vào ngưỡng cửa
nhà này chứ nói chi cưới. Phải làm cho thằng đó và gia đình nó hiểu như thế.
-…Nhưng cái đời có khi nó ngược, cho nên
mình phải đề phòng trước. Khi họ rước dâu vào đến cửa là Xuân phải nhớ giẫm
ngay lên cái bóng thằng rể, thì nó sẽ “dưới cơ” mày suốt đời…
Chị Xuân trề cái môi thoa son đỏ chót:
-Không có nắng thấy đâu cái bóng mà giẫm?
-Cứ đưa chân giẫm bừa qua phía nó cũng
được, nhớ giẫm ba cái!
-… xuống bếp xoay miệng lò về hướng mình
là mày sẽ nắm quyền cả họ nhà nó!
Chị Xuân giãy nảy:
-Bếp gas thường nằm yên đúng vị trí trên
bếp, xoay làm sao được mà xoay!
-Ối! Nhà nó nghèo bếp dầu chưa chắc có,
lấy đâu ra bếp gas?
-Thứ đó bây giờ rẻ mạt, nhà ai mà không
có!
-Tóm lại không vì việc mày lỡ dại mà bị xem
thường. Nếu nhà họ có ý bắt nạt con là mẹ mua nhà cho con ra riêng ngay…
Các bà giành nhau truyền “kinh nghiệm
sống” cho chị Xuân loạn cả lên, giống như chị sắp bị nhà trai hè nhau “Cap Yuon”.
Nó lóng ngóng hiểu rằng thím Tả dạy chị Xuân cách “đối phó” với nhà chồng, đủ
phương kế nghe không đơn giản tí nào. Nó hóng chuyện cho đến khi thím Tả không
sai vặt việc gì nữa, đồng nghĩa với vai trò của nó hết…quan trọng, thím biểu nó
về cho thím tính việc nhà.
OoO
Nó dong sang nhà cô Hữu đứng hóng.
Cô đang dạy cho chị Huyền cách lựa cá,
lựa thịt, lựa rau quả. Cách ướp, nêm nếm gia vị thế nào cho ngon khi nấu ăn. Cách
đối xử với người lớn, người nhỏ trong gia đình chồng như thế nào cho đúng mực,
đến đoạn này thì nó xía vô:
-Con nghe thím Tả dạy chị Xuân “Họ là
người mình cũng là người không sợ ai hết. Mình bỏ nhà mình đến nhà họ “làm mọi”
là mình đã chịu thiệt rồi…”
Cô Hữu hốt hoảng ngăn nó:
-Thím Tả nói giỡn con không được nói
theo, nói như vậy là tầm bậy con biết không? Chừng nào lớn con mới hiểu… (Rồi
cô day sang chị Huyền dặn dò tiếp)… Vợ chồng cũng có lúc bất đồng, khi ấy phải
lựa lời mà nói. Dù đang tức giận cũng không bao giờ được nặng lời xúc phạm
nhau, đừng nghĩ lời nói gió bay, những lời không hay nếu không quên được sẽ như
những nhát búa lâu dần có thể làm rạn nứt bức tường hạnh phúc. Đối với cha mẹ
chồng con cũng phải hiểu và quý trọng vì họ có công sinh thành, dưỡng dục chồng
con. Đừng làm cho họ có cảm giác bị cướp mất khỏi tay đứa con trai khi nó có vợ.
Nếu họ không hài lòng điều gì mà la rầy, con hãy nghĩ như là mẹ la rầy, đừng để
bụng chỉ sinh ra ưu phiền, khó chịu cho mình. Sống thế nào để người ta khen mẹ
biết dạy con, như thế mới là báo hiếu cho mẹ. Không đơn giản là chờ ai đem hạnh
phúc đặt vào tay mình, chính mình phải tạo ra nó bằng thiện chí, muốn người ta
quý thì mình phải sống chân thật và chan hòa. Không bao giờ đặt sự cố chấp
trong mọi vấn đề thì việc gì cũng êm xuôi.Con phải nhớ kỹ.
Chị Huyền ôm lấy cánh tay mẹ, nước mắt
chị rưng rưng:
-Con cám ơn mẹ. Con sẽ làm như lời mẹ
dạy.
OoO
Rồi ngày cưới của chị Xuân cũng đến. Ban
nhạc mở volume hết công suất làm nó đứng xem mà nhức cái đầu, toàn người sang
trọng dự tiệc. Nó ráng nhón chân nhìn cô dâu mặc chiếc đầm trắng có đuôi dài
phết đất đẹp quá chừng, bên cạnh chú rể đứng khúm núm. Còn họ hàng nhà gái đeo
vàng cho chị Xuân đầy tay, đầy cổ. Nhà trai nghèo nên rước dâu chỉ có 2 xe, còn
nhà gái đưa dâu đến 10 xe (Trước đó nó nghe thím Tả nói “Phải làm cho nhà trai
lác mắt”). Những cái bong bóng thay pháo nổ tưng bừng, mọi người được rửa mắt
một bữa. Xem đám cưới nhà giàu thích thật.
Mấy hôm sau thì tới đám cưới chị Huyền. Cô
Hữu chỉ mời họ hàng, và một số thân hữu. Nó nghe nhà cô Hữu bàn “Nhà trai giàu
có như thế mà mình tổ chức đơn giản sợ không cân xứng!”. Cô Hữu nói “Quan trọng
là ta tiếp đón họ trân trọng, chứ vốn dĩ nhà ta đã không cân xứng với họ rõ rồi.
Tiệc lớn hay nhỏ chỉ là hình thức. Cái chính là hậu hôn nhân bọn trẻ có hạnh
phúc hay không…”. Thường ngày chị Huyền không chưng diện nên nhìn chị không có
gì nổi bật, giờ làm cô dâu chị mặc áo dài, đội khăn đống làm chị đẹp hẳn ra. Cái
anh chàng chú rể cũng áo dài, khăn đống luôn, thật là lạ con mắt. Nhà trai giàu
nên rước dâu đến 10 xe, còn nhà cô Hữu đưa dâu chỉ có 2 xe! Không rộn ràng bằng
đám cưới nhà thím Tả, nhưng nó thấy hay lắm khi đoàn xe đón dâu nối đuôi nhau
từ từ chuyển bánh, thì bạn của chị Huyền từng đôi với nhiều chiếc xe máy chạy
kè hai bên tiễn theo một đoạn xa, trông như đoàn xe đón, đưa…quan lớn!
OoO
Đã nói chị Xuân và chị Huyền luôn trái
ngược nhau! Khác từ tiệc cưới cho đến lúc họ về thăm nhà. Nó thấy chị Xuân vừa
bước vào nhà là khóc bù lu bù loa, môi chị vểnh lên bầm tím có vẻ như bị ai
thân tặng cho một quả đấm. Thím Tả vừa thấy con gái thì gào lên “Tại sao nó dám
đánh con?…”. Chị Xuân vừa khóc vừa kể:
-Con chỉ nói thằng chả là đồ vô tích sự,
chỉ được cái mã đẹp trai để lừa con gái. Con là cành vàng lá ngọc hạ cố lấy
thằng chả nên mới khổ. Còn tiền, vàng do nhà mình cho là để riêng con xài, không
được ai động tới. Có nghèo thì cả nhà tự cạp đất mà…
-…Con nói như vậy là đúng mà nó đánh
sao? Nó còn để con về một mình với đứa con nhỏ. Được! Ở luôn đây xem nó tính
sao.
-Thằng chả nói đừng có đem con cái ra mà
dọa, chê nhà chả nghèo ở không được, nếu đi thì đi luôn đừng về! Người nhà
thằng chả còn phụ họa rằng con không biết làm việc gì cứ đợi họ hầu. Con đòi
thuê người giúp việc thì họ nói không có tiền. Họ còn phê bình con hỗn láo,
thiếu giáo dục…huhuhuu…
Thím Tả nhảy lên như bị kim chích vào
bàn toạ:
-Được! Mẹ sẽ cho nhà đó biết tay, mình có
tiền thì muốn gì cũng được.
Không có gì để xem, toàn chửi rủa với
khóc!
Nó bèn đi qua nhà cô Hữu, nhà cô thì vui
còn hơn lúc chuẩn bị đám cưới. Chị Huyền về thăm nhà. Nó nghe chị nói rằng
chồng chị bận đi làm, nên mẹ chồng cho người giúp việc đi theo đỡ đần vì chị có
“tin vui” rồi, bà không yên tâm khi để “con gái” của bà đi một mình với những
thùng, giỏ được bà gởi về làm quà cho nhà sui. Nó thấy cô Hữu cười mà nước mắt
cô chảy:
-Khi con vào nhà ấy, mẹ rất lo lắng vì
họ giàu, nề nếp lại có tiếng khó. Nhà mình nghèo không môn đăng hộ đối. Mẹ chỉ
biết bù vào khoảng cách ấy cho họ bằng một đứa con dâu ngoan hiền, biết cách
sống. Giờ thì mẹ càng có lý do để tin rằng “Cuộc
đời rất công bằng, giống như soi gương nó sẽ phản chiếu lại những gì ta làm
trước nó!”, con khiến cho mẹ thấy mình hạnh phúc quá. Cám ơn con.
Chị Huyền ôm choàng lấy mẹ:
-Con vô cùng biết ơn mẹ. Mẹ đã dạy con
biết cách đối xử ở đời, để con làm hành trang về nhà chồng, điều đó quý hơn
những thứ vật chất mà nhà mình không có. Con đã thực hiện những điều đó với một
chút chân tình, một chút yêu thương, một chút nhẫn nhịn và thiện chí. Đổi lại
con đã nhận được rất nhiều so với cách con cho đi…
(Dran
18:45’ Chúa Nhật 14.11.2016)
Đơn Phương Thạch Thảo
*Trẻ Dallas (
Mười Năm Xa Cách
r370
Mười Năm Xa Cách
Hôm nay em gặp lại anh
Sau mười năm ngỡ đã thành
chiêm bao
Mười năm mơ ước hư hao
Còn không yêu dấu thuở nào
của ta
Nói gì sau những cách xa
Làm sao có thể ta là của
nhau
Chỉ buồn thêm những đêm
thâu
Giấc mơ đã tỉnh từ lâu
trong đời
Mười năm xa cách hai nơi
Anh như giành cả bầu trời
của em
Mười năm như lạc vào đêm
Mười năm đã vắng bên thềm
tiếng chân
Phố quen lạc bước bao lần
Muốn thăm anh lại ngại ngần
trước em
Tình yêu anh chẳng hề quên
Nhưng sao anh lại về bên ai
rồi
Ta đành giã biệt nhau thôi
Còn em vẫn một khung trời
quạnh hiu.
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
TÌM LẠI NGƯỜI XƯA
Nhạc:Phạm Anh Cường
https://www.youtube.com/watch?v=sE6oqjqjEYY
Tình yêu mong manh
r369
Tình yêu mong manh
Thế là anh không đến
Lời hẹn chìm trong mưa
Những ảnh hình yêu mến
Ngỡ như là đã xưa.
Đêm nghe mưa lang thang
Gõ nhịp trên mái ngói
Hiu hắt ngọn đèn vàng
Không đủ soi ngõ tối.
Thế là anh không đến
Em chìm vào đêm khuya
Giọt mưa nào biết ngủ
Như cùng em sẻ chia.
Tình yêu là thế nào
Em cũng chưa hiểu hết
Chỉ biết là rất thương
Chỉ biết là rất nhớ.
Như chẳng thể nhớ hơn
Trong những ngày cách
biệt
Mà sao anh không biết
Lại lỗi hẹn cùng em?...
(20g20 Thứ Tư 30.7.2003)
Đơn Phương Thạch Thảo
Phiên gác đêm Xuân
Nguyễn Văn Đông
https://youtu.be/CRWZK2BMXYw?si=SzTSxKk62V09-K_T
Thứ Ba, 3 tháng 7, 2018
ĐÀ LẠT Mùa Hoa
r368.
ĐÀ LẠT Mùa
Hoa
Đà
Lạt của anh không biết đang mùa gì
Mà cứ
thấy hoa khắp nơi, khắp chốn
Violet
dịu dàng, khiêm tốn
Bên
những đóa hồng rực rỡ kiêu sa.
Em
biết rồi Đà Lạt đang mùa hoa
Xuân,
Hạ, Thu, Đông bốn mùa đều vậy
Trong
bình yên cho lòng cảm thấy
Như
trước anh em nhận rõ một điều.
Khi
đến đất này không thể không yêu
Chút
hơi lạnh se se chiều sương xuống
Đồi
dốc chao nghiêng bước ai về muộn
Có
ngọn gió nào làm gợn mặt hồ xanh.
Thời
gian là thế đó, cứ qua nhanh
Đà Lạt
là anh, anh là Đà Lạt!
Tạm
biệt cao nguyên mai về ngơ ngác
Biết
lòng mình còn gởi lại nơi đây…
(18g
Thứ Sáu 27.6.2003)
Hồ
Thụy Mỹ Hạnh
Những ngày không anh
r367
Những ngày không anh
Tình
yêu không là lá
Sao
úa vàng rụng rơi
Tình
yêu không là gió
Sao
vuột khỏi tay tôi.
Những
ngày không có anh
Đất
trời như quạnh vắng
Con
đường không có anh
Đường
giăng đầy mây trắng.
Một
mình trong cõi nhớ
Giận
mình sao chẳng quên
Em
ngỡ như lạc lõng
Giữa
đất trời mông mênh.
Em
để rơi niềm vui
Của
một thời nông nổi
Trái
tim đầy bóng tối
Tìm
không thấy nụ cười…
(15g Thứ Ba
16.6.2003)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Khuya nay anh đi rồi
Nhạc: Châu Kỳ


.gif)