Thứ Hai, 11 tháng 12, 2017

Trăng xuống phố




r349.

Trăng xung ph

Tiếng vó ngựa khua vang

Đường trăng mờ huyền ảo

Sương thấm vào vai áo

Khách thơ buồn lang thang.

 

Đêm rất đỗi dịu dàng

Trên hồ trăng lấp lánh

Không gian chừng nhuốm lạnh

Bước chân ai bơ vơ.

 

Ta chở mộng vào thơ

Tình ta nghiêng chiều gió

Đêm thâm trầm nỗi nhớ

Tâm hồn ta rưng sầu.

 

Vẳng xa tiếng đàn bầu

Khúc dân ca đằm thắm

Những gì xa xưa lắm

Chợt trở về bên ta.

 

Đêm lặng lẽ trôi qua

Trăng đã về non vắng…

(Đà Lạt Thứ tư 6.6.2001)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Lâm Đồng Thứ bảy số 1874 Ngày 23.6.2001

 


Một chuyến bay đêm

Nhạc; Song Ngọc – Hoài Linh

https://youtu.be/1IyjnDNpj3Y?si=mgaUgnCaQf5-tGSL


Thứ Năm, 7 tháng 12, 2017

Hoàng hôn trong tim



r373.

Hoàng Hôn Trong Tim

Nắng chiều lặng lẽ qua sông

Mang theo thuơng nhớ xuôi dòng nước trôi

Lặng lẽ anh, lặng lẽ tôi

Đôi bờ chia cách xa rồi từ lâu.

 

Nắng chiều đang ngã về đâu

Bên kia sông đã nhuộm màu hoàng hôn

Dang tay ôm cả nỗi buồn

Bóng chiều cũng đã dần buông qua đời.

 

Trong tim rồi mộng sẽ vơi

Ngày vui gởi lại một thời rất xưa

Dường như gió chuyển sang mùa

Bao năm kỷ niệm vẫn chưa nhạt nhoà.

(Thứ Bảy 29.5.2004)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh



https://youtu.be/YbuDvqmhgYg?si=skt7wGbEjdcUvnhY

Tác giả HTMH- Bạn Ngọc


Thứ Hai, 4 tháng 12, 2017

Giấc Mơ Buồn - Truyện ngắn.

R 49.

Đơn Phương Thạch Thảo

 Gic Mơ Bun

  Truyện ngắn.


 Chiều sao mà buồn quá! Tôi thường than như vậy trong khi nắng vẫn dịu dàng nghiêng trên hè phố, gió vẫn mơn mang đùa với lá dưới chân tôi. Một thay đổi nào vừa đến làm mọi niềm vui tôi chợt tắt? Tôi chờ một người không còn có thể dành cho tôi sự quan tâm của một tình thân cần có trong đời.

Tôi và Huấn thân nhau đã khá lâu, thời gian đủ cho nhiều thứ giữa tôi và anh trở nên quá cũ. Vậy nhưng có một điều anh vô tình không nhận ra được từ tôi là tình cảm tôi dành cho anh không đơn thuần là tình cảm của một người em gái dành cho anh trai. Tôi che giấu thật kín tâm trạng mỗi khi đối diện với Huấn bằng cử chỉ hồn nhiên, vô tư. Vô tư cho đến khi Huấn đưa Vân Anh đến giới thiệu với tôi đó là người yêu của anh, là người mà anh tìm kiếm và phải có cho cuộc đời mình.

Tôi chới với, biết rằng đã mất đi niềm hy vọng một ngày nào đó Huấn hiểu được lòng tôi. Tình yêu thầm kín trong tôi biến thành một điều không thể có thực trong đời tôi. Tôi phải gượng vui với niềm vui mà Huấn đang có. Anh thản nhiên bày tỏ những suy nghĩ dành cho Vân Anh với tôi, vì theo anh tôi là người thân nhất nên anh không giấu gì với tôi cả. Tôi cũng hiểu rằng tiếng sét ái tình từ Vân Anh giáng xuống khiến anh gần lú lẫn. Để làm hài lòng nàng, ngoài tình yêu nồng nhiệt ra, Huấn còn đem cả vật chất đến cho nàng. Những bữa ăn tại những nơi tương đối sang trọng, rồi hoa, rồi quà cho tăng thêm phần thi vị đã đẩy Huấn, một người đang tìm kiếm công danh, với mức lương cố định đã rơi vào tình thế túng quẫn. Tôi đứng bên lề đời anh, nhìn anh bằng cái nhìn của người ngoài cuộc thấy mục tiêu mà anh đang theo đuổi thật xa vời. Vì tiếp xúc với Vân Anh, tôi nhận thấy nàng không phải là một người khiêm tốn trong điều kiện thực tế mà nàng đang có. Với linh cảm mà con gái thường có, tôi thấy một cái gì đó mơ hồ rằng tình yêu của họ khó bền vững vì có nhiều khác biệt giữa hai người. Và tôi cứ mãi thở dài, không biết tôi lo lắng cho họ hay tôi buồn cho tôi.

Có lúc tôi đã buộc miệng khi biết Huấn bận rộn vì lo để có những thứ vật chất cho Vân Anh để cô không thua kém bạn bè:

-…Anh đang chinh phục Vân Anh bằng tiền, nếu như thế thì đó là sự trao đổi chứ không phải tình yêu thực sự…

Huấn tỏ ra không bằng lòng nhận xét của tôi:

-Em hơi cực đoan khi nói về anh như thế, có phải em nghi ngờ Vân Anh không thật lòng với anh?

-Nếu yêu anh thật lòng, nàng không đòi hỏi anh nhiều thứ như vậy, không hiểu khả năng tài chính của anh có thể hay không.

-Đó là hoàn toàn do anh, anh chỉ muốn biến những mong muốn của cô ấy thành hiện thực. Anh muốn nhìn thấy cô ấy vui. Anh cũng hạnh phúc khi làm được điều gì cho cô ấy.

-Đến một lúc nào đó, anh không còn có thể đáp ứng được những mong muốn mà những người con gái đẹp có “hoài bão” về một cuộc đổi đời như Vân Anh thì liệu…

Huấn gắt giọng:

-Em đừng đánh giá Vân Anh thấp như vậy, anh không muốn nghe…

Huấn và tôi thường bất đồng mỗi khi nói về Vân Anh, có lúc anh giận vì cho là tôi đã quá lời. Giận rồi hòa, rồi lại giận…

Nhiều lần tôi tự hỏi, có phải mình đã có những nhận xét đầy ác ý với Vân Anh do lòng đố kỵ? Vì nàng như ánh sáng chói lòa đẩy tôi vào một góc tối khuất trong lòng Huấn, để tất cả những ẩn tình sâu kín tôi dành cho Huấn trở thành niềm trắc ẩn của riêng tôi, không thể chia sẻ với ai một lời. Không! Tôi tự chất vấn lòng là tôi không đố kỵ, mà chính Vân Anh cho tôi cái nhìn sâu hơn về nàng qua những lúc chuyện trò:

-Anh Huấn vừa tặng mình cái Ipad này, vì biết mình đã từ chối nhận một cái như thế từ một anh chàng đang “mếch” mình muốn tặng…

Vân Anh không hề ngại ngần khi thốt ra những lời ấy với tôi, sự mãn nguyện hiện rõ trên nét mặt nàng, tôi hỏi lại:

-Làm sao anh Huấn biết được Vân Anh đã từ chối quà của anh chàng đó?

-Ồ! Mình không giấu anh Huấn chuyện đó, để anh ấy biết rằng có những “đối thủ” tầm cỡ bên cạnh nhưng anh ấy là người may mắn được mình chọn thì phải biết trân trọng tình yêu của mình, còn phải cố vươn lên cho bằng họ. Để trước khi ngỏ lời cầu hôn với mình, Huấn phải có một cơ ngơi ổn định.

Xã hội ngày nay biến đa số con người trở nên thực dụng, những cô gái đẹp cũng khôn ngoan hơn với lợi thế của mình. Chiều sâu tâm hồn ít được quan tâm trước những gì đánh giá được bằng mắt. Vân Anh như một đóa hoa đẹp không thể tương xứng khi cắm trong lọ sứ bình thường, cái chính là nàng biết điều đó và có lẽ Huấn cũng biết điều đó. Huấn đang đeo đuổi một thứ mà anh không biết có thật hay không? Thì thôi, cứ để anh đi, con đường chỉ là mới bắt đầu, vì yêu quí anh, sao tôi lại không mong cho phía trước của anh bằng phẳng, đừng gặp trở ngại nào…

Vì không muốn hành hạ trái tim mình, tôi cố ý tránh gặp Huấn và cả Vân Anh, đứng trước hai người chỉ khiến tôi có cảm giác của một người không may mắn mà phải nghe toàn chuyện về hạnh phúc. Huấn cũng không màng gặp tôi, anh còn mãi dành thời gian cho Vân Anh với những hẹn hò, đưa đón. Dẫu biết tôi chỉ là một người bạn không nên chen vào khoảng trời riêng của Huấn, nhưng nghĩ mình bị bỏ quên thì tôi lại bùi ngùi chìm vào nỗi cô đơn và tâm hồn tôi lạnh giá. Những lúc như thế tôi tìm đến vài nơi trước đây tôi thường đến với Huấn, tình bạn của tôi và anh lúc ấy thật vui, cũng ngọt ngào như những bài tình ca mà tôi và anh cùng thích. Không như lúc này tôi đối diện với những giọt cà phê đắng, một mình…

O0O

Vân Anh đến, nàng như được lột xác sau thời gian tôi không gặp. Dáng dấp sành sỏi từ trang phục đến màu tóc. Không còn là cô sinh viên nghèo từ quê lên với khuôn mặt đẹp thu hút nhưng chưa pha chất thành thị. Sau khi hỏi tôi vài câu xã giao, nàng đặt lên bàn tấm thiệp cưới, tôi ngớ ra:

-…vậy mà không nghe anh Huấn nói gì! Các bạn bí mật quá…

Vân Anh cười thản nhiên:

-Huấn còn lòng dạ nào mà nói khi cũng nhận một cái như vậy.

Tôi vội cầm lấy tấm thiệp:

-Sao? Không lẽ…

-Đúng vậy! Người có tên trong tấm thiệp này không phải là Huấn, nhưng Kim đừng ngạc nhiên, có vẻ như Kim chưa bao giờ nghe chuyện như vậy vẫn thường xảy ra trên đời?

Tôi không mở tấm thiệp nữa mà đặt nó lại chỗ cũ, run giọng:

-Kim phải ngạc nhiên chứ, vì Huấn và Vân Anh đã có một thời gian dù không dài nhưng rất là thắm thiết. Huấn đã dành cho Vân Anh tình yêu cùng tất cả những gì anh ấy có thể, Kim cũng thấy Vân Anh vui vẻ đón nhận…

Vân Anh vỗ vai tôi:

-Nhưng mình không thể bỏ qua cơ hội tốt hơn đến với mình. Thú thật với Kim, mình lên thành phố không phải để học, mà là để tìm kiếm cơ hội đó.

Tôi không muốn mở miệng nói thêm một lời nào với Vân Anh nữa, nàng quá xa lạ trong suy nghĩ của tôi. Tâm trí tôi chợt hướng về Huấn, bây giờ anh đang ở đâu? Sao anh không cho tôi biết khi anh gặp một thất bại cay đắng như thế? Hơn lúc nào hết tôi nghĩ anh cần một người chia sẻ…

Không  nghe tôi nói gì Vân Anh có vẻ chột dạ, nàng dịu giọng:

-Mình biết Kim thân với Huấn nên không đồng tình với mình, nhưng mỗi người có quyền với cách sống và suy nghĩ riêng. Còn việc mình mời, nếu không thông cảm được với mình, Kim có thể không đến, mình sẽ không trách nếu không được đón…

0o0

Huấn không biết rằng tim tôi se lại khi nghe anh tâm sự về nỗi đau khổ dìm anh vào sự chán nãn khi Vân Anh quay lưng, phụ rẫy tình yêu của anh. Huấn không biết từ lâu tôi đã chịu đựng cảm giác ấy với những thầm kín trong lòng. Anh phơi bày suy nghĩ với tôi, chân thật như một người đang xưng tội rằng anh yêu Vân Anh với tất cả hy vọng về một tương lai hạnh phúc cho riêng hai người, nhưng không ngờ Vân Anh có một lựa chọn khác, bỏ anh lại với những kỷ niệm chỉ còn giá trị với mình anh. Càng hiểu anh tôi càng buồn, không phải vì buồn lây tâm sự của anh mà vì một nỗi niềm của chính tôi, một nỗi niềm tôi muốn phủ nhận, không dám đặt tên vẫn nằm tận sâu trong tâm hồn tôi. Mỗi lần gặp tôi, Huấn trút cạn được nỗi lòng, còn tôi lại thấy tâm trạng thêm nặng trĩu.

Giấc mơ nào rồi cũng tàn. Đam mê nào rồi cũng qua. Tôi sẽ nói với Huấn một câu mà bây giờ chưa phải lúc “Vấp ngã trên đường tình là chuyện bình thường, cái chính là tỉnh táo để nhận ra mình sai lầm như thế nào, rồi dũng cảm đứng lên đi tiếp xem những gì đã qua như một kinh nghiệm, cũng đừng quá thận trọng với con đường phía trước nếu biết bên cạnh còn có một người đồng hành…”.

(Đơn Dương 14.5.2013)

Đơn Phương Thạch Thảo

*Trẻ Dallas (Texas)Số 834 Thứ Năm 30.5.2013

 


 


Đến Hẹn Heo May

r348

Đến Hẹn Heo May

Rồi một ngày Thu đến bên em

Heo may lạnh tràn vào gác vắng

Chiều nhớ ai mà chiều im vắng

Đêm nhớ ai, đêm trắng nỗi niềm.

 

Rồi một ngày gió lạnh bên thềm

Em  biết rằng mùa Thu đã tới

Hoa tím bâng khuâng một mùa chờ đợi

Ở quê anh chắc cũng đã Thu rồi

 

Chiều ngập ngừng, mây tím không trôi

Trong tim em vẫn một mùa Thu cũ

Ngày anh đến hoa tình yêu kết nụ

Giấc mơ thầm bừng dậy những tin yêu.

 

Em lắng nghe Thu lẫn vào chiều

Nắng cao nguyên hanh hao vàng nỗi nhớ

Thu ngoài ấy với heo may bỡ ngỡ

Anh có biết rằng trong gió có tình em.

(17g thứ Hai 7.5.2001)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Ru Tình

r347

Ru Tình

Em ru mấy trắng lang thang

Ru cho Hạ thắp nắng vàng ngoài hiên

Ru hoàng hôn thật bình yên

Sao không ru được niềm riêng trong lòng

Biết anh còn nhớ hay không

Ngày xưa một chút tình hồng trong tim

Khoảng trời xa mỏi cánh chim

Làm sao em dõi mắt tìm thấy anh

Ru tình yêu giấc mơ lành

Ru bao yêu dấu để dành cho nhau

Tình yêu còn đến mai sau

Trăm năm ai bắt nhịp cầu cho em.

(16g40 Thứ Tư 18.4.2001)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Đò chiều

Trúc Phương

https://youtu.be/ix0yXKqwuP0?si=-YFOAUZ0uLWZu8A7

 

Cho Một Người Nằm Xuống



Cho Mt Người Nm Xung
Trở về với chốn bắt đầu
Tình yêu bỏ lại ngàn sau cho đời
Nhẹ nhàng như chiếc lá rơi
RỪNG XƯA ĐÃ KHÉP giấc đời thiên thu
Trở về thế giới mịt mù
NGẬM NGÙI bỏ lại mùa thu võ vàng
Bỏ mùa HẠ TRẮNG lang thang
Bỏ quên TÌNH NHỚ ngỡ ngàng trong mưa
Ai người khóc lúc tiễn đưa
Ai tình nhân hỡi! DIỄM XƯA đâu rồi?
Dường như còn đọng trong tôi
Lắng trong yêu dầu một thời TÌNH XA!
(1.4.2001/ TCS qua đời)
Đơn Phương Thạch Thảo

Thứ Sáu, 1 tháng 12, 2017

Cứ Để Ngày Tháng Trôi - NUTB số 1123

r244.

C Đ Ngày Tháng Trôi

Anh cứ hãy quên em

Như quên một giọt mưa

Như quên một vệt nắng

Như ngày xưa xa vắng

Đã đâu còn bên ta.

 

Vâng! Ngày ấy đã xa

Tiếc nuối làm chi nữa

Dường như có ngọn lửa

Đốt dần niềm tin yêu

 

Chỉ còn những buổi chiều

Kỷ niệm buồn khép lại

Thà ta xa nhau mãi

Chia tay một lần thôi

 

Cứ để ngày tháng trôi

Êm đềm trong lặng lẽ

Yêu thương nhiều cũng thế

Cũng đành thôi chia tay…

(16g Thứ Hai 1.12.1997)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh




Tiếng Việt của tôi


r450

Tiếng Việt của tôi

Chưa bao giờ tôi thấy yêu tiếng Việt của tôi như thế

Như yêu Tổ Quốc, yêu mái nhà

Như yêu cha, yêu mẹ

Như yêu  đồng xanh, yêu những gì cần thiết nhất trên đời

Và tôi sẽ  luôn luôn yêu thế

Nhờ chữ viết này mà tôi bày tỏ được lòng tôi

Tiếng Việt ơi! Từ thuở học làm người

Bê a ba! Mờ e me nặng mẹ…

Những mẫu tự suôn vần, đọc lên sao yêu thế

Dễ nhớ, dễ gần

Kiến thức là đây!

Mấy trăm năm qua tiếng Việt đong đầy

Hồn dân tộc trải dài trong trang sách

Nối được tư tưởng con người dù xa xôi, ngăn cách

Tôi hiểu được mọi người

Và mọi người cũng hiểu tôi

Tiếng Việt giúp tôi học cách sống trên đời

Trang sách mở ra là bao điều mới lạ.

OOO

Không có tiếng Việt thì làm sao diễn tả

Rằng tôi yêu đất nước tôi.Yêu bờ cõi, giống nòi…

Không có tiếng Việt làm sao diễn tả ánh trăng soi

Những áng thơ hẳn đành xếp lại

Không diễn tả được tình thương

Không chuyển đạt được nghĩ suy và không thể nào lưu giữ lại

Mọi thứ biết sẽ phải bắt đầu từ đâu???...

Không có tiếng Việt làm sao người người gần lại với nhau

Thế giới sẽ tiến lên

Còn mình ta thì lùi lại!

Chỉ hình dung thôi mà sao kinh hãi

Như ác mộng giữa đời thường.

OOO

Chưa bao giờ tôi hết yêu thương

Những mẫu tự kết vần trên trang giấy

Ngôn ngữ Việt để lại cho đời sau nhiều biết mấy

Kiến thức bao thời của các bậc thánh hiền!

Tiếng Việt của tôi! Ngôn ngữ rất riêng

Tôi ghi khắc một điều

Phải tôn vinh và nhớ

Kiêu hãnh về điều ấy khi còn hơi thở

“Chữ quốc ngữ Việt còn thì tổ quốc Việt khó suy vong”

Hơn bốn ngàn năm dòng máu Lạc-Hồng

Đã chảy trong trái tim người Việt

Tôi yêu đất nước tôi và những gì tôi biết

(Sự tri ân  người Việt khắc trong lòng

Tôi viết được những dòng chữ này  tất cả là nhờ ông

Alexandre De Rhodes!* Tên ông đồng nghĩa là ánh sáng…)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Alexandre De Rhodes (15.3.1591 – 5.11.1660) Nhà truyền giáo và là nhà ngôn ngữ học người Pháp.

Ông đã góp phần quan trọng trong việc hình thành chữ quốc ngữ Việt Nam hiện đại bằng mẫu tự La tinh.