Thứ Ba, 6 tháng 6, 2017

Dư Âm



r315.

Dư Âm
Em về bỏ lại buổi chiều
Bỏ quên góc quán hắt hiu gió về
Nỗi niềm như giọt cà phê
Đắng trên môi một lời thề với ai.

Chiều còn lại chút nắng phai
Vương vào từng sợi tóc dài bâng khuâng
Em về bỏ lại sau lưng
Chiếc lá vàng rụng ngập ngừng bơ vơ.

Con phố nào sẽ đợi chờ
Chiếc bàn góc quán, câu thơ lặng thầm
Ngày mai sẽ thật xa xăm
Một ánh mắt, một nét trầm ngâm xưa.

Trái tim như cũng giao mùa
Bao nhiêu mắt lá lưa thưa trên cành
Dư âm còn đó không anh?
Lời vui nào nhớ để dành cho em.

(Sài Gòn 20.3.2000)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

 


Hữu Duyên Tương Ngộ…38 (Truyện ngắn).


 


R 38.

Truyện ngắn.

Hu Duyên Tương Ng

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Nhìn vẻ mặt bơ phờ của Nga tôi thương nó quá, nếu hậu quả của…việc ấy xảy ra thật, thì chính tôi cũng có một phần lỗi đã đẩy cho Nga cái rủi ro mà lẽ ra là của…tôi. Dù rất thương và cảm thông với tâm trạng của Nga, tôi vẫn rất sợ gặp mặt nó vì tôi có cảm giác nó oán tôi lắm qua những lời than thở mà nó bắt tôi phải lắng tai nghe một cách thành khẩn.

Nếu cái điều nó (và cả tôi) đang lo sợ đó có thật thì thay vì tìm gã trai kia để ăn vạ, tôi chắc chắn Nga sẽ trút hết lên đầu tôi những gì mà nó không thể phân bày cùng người khác. Xét cho cùng tôi là người chứng kiến sự việc từ đầu đến cuối nên chỉ có tôi mới làm chứng rằng Nga hoàn toàn vô tội. Trong khi Nga đang xanh mặt vì lo lắng, thì tôi chỉ còn biết tỏ sự nhiệt tình quan tâm đến Nga bằng cách bỏ công truy tìm tông tích gã trai kia. Dù chưa biết tôi sẽ dám làm gì gã, nhưng tôi cần phải nắm rõ lý tiểu sử của gã đã, chờ khi Nga cần đến là tôi chìa ra liền, cũng xóa bớt một phần lỗi của tôi trong sự “thiệt hại” của Nga. Tôi sắm một cái kính đen, thêm cái mũ to vành đội sùm sụp để bắt đầu những buổi la cà làm thám tử ở bến xe trong giờ mà tôi đoán là gã sẽ đi học về trên một chuyến xe chiều…

Không khó khăn lắm trong việc tìm hiểu về một ai đó trong cái thị trấn nhỏ bé này. Tôi chỉ cần đầu tư thời gian một buổi chiều chủ nhật là biết tên gã ấy. Đỗ Hào Quang! Mới nghe cái tên đã thấy chói loá rồi (Còn hành vi của gã thì tối om, thật là trái ngược…)

Ngoài lúc gặp nhau ở trường, tan học về nhà là tôi trốn biệt sợ gặp Nga, nhưng nó đâu dễ tha cho tôi, nó đến nhà tôi là chuyện không lạ, huống chi giờ đây tôi là người mà nó bắt phải đồng cam cộng khổ với nó.

Nga đẩy cửa bước vào, mắt lấm lét nhìn quanh vừa hỏi:

- Có ai ở nhà không mày?

- Đi vắng hết rôì, có gì không?(Tôi hỏi lại nó)

Tôi nhìn Nga chờ đợi điều nó sắp nói. Dù chắc chắn không có ai ngoài tôi nhưng nó vẫn thì thầm:

- Tao mới nghe nói nếu…nếu “bị” thì lông mày dựng đứng lên còn cổ thì giựt giựt…

Tôi ngờ vực:

- Thật vậy sao? Tao hổng nghe vậy bao giờ.

Nga gật đầu vừa vén tóc trên trán ra rồi chồm trước mặt tôi:

- Mày dòm giùm xem chân mày tao có dựng lên không?

Tôi dồn hết thị lực vào đôi chân mày mọc không trật tự mà chưa biết tỉa tót của Nga, chúng không có gì khác lạ.

- Bình thường mày à, tao hổng thấy có vẻ gì nó muốn báo tin vui…

Nga nhăn mặt:

-Đó là tin vui sao?

-À xin lỗi! Tao quên, vì nghe người ta hay hỏi nhau là “Có tin vui chưa?” khi muốn nói đến chuyện con cái nên tao lộn...

Nga không chờ tôi nói hết câu, nó vạch cổ áo rồi rướn cổ bảo tôi:

- Mày dòm cổ tao thử .

Tôi lại chăm chăm nhìn vào ngấn cổ thon của Nga, chẳng thấy gì ngoài làn da trắng mịn màng. Tuy nhiên tôi không rời mắt khỏi cổ của Nga vì muốn tỏ ra rất “thành tâm” chia sẻ với bạn. Nga sốt ruột nhắc khi chờ hơi lâu:

- Lẹ lên mày, không có gì chứ?

Trong khi Nga hỏi thì tôi thấy cổ nó… rung rung, và tất nhiên tôi bật kêu lên:

- Có…có thấy rồi mày ơi!

Nga giật thót người, đưa tay sờ lên cổ:

- Sao? Mày thấy nó giựt hả?

Tôi không muốn nhưng đầu phải gật để trả lời cho câu hỏi của Nga. Lập tức miệng nó mếu xệch như cái thuyền úp ngược, nó nói mà gần khóc:

- Tại mày hết, tao đang ở phía ngoài mày đẩy tao vô trong nên tao mới “bị”…như vậy là tao không dám về nhà đâu…tao sẽ nghỉ học bỏ nhà đi luôn…

- Bình tỉnh đã, mày có chỗ nào ở mà đòi bỏ nhà đi?...

Nga thút thít:

- Tao tới ở với…mày!

Tôi nghĩ nhanh đến việc nếu Nga làm thật như lời nó nói thì trước nhất tôi phải chia bớt phần ăn của tôi cho nó khi nó đến ở với tôi. Cái vụ này tôi hổng…quen! Vì vậy tôi bỗng thông minh hẳn ra khi nghĩ được cách giải quyết:

- Mày đi với tao, đến nhà chị Mai con bác của tao nhờ chỉ cho ý kiến, dù sao chỉ cũng có gia đình rồi nên biết hơn tụi mình…

Nga do dự:

- Tao sợ lắm, lỡ chị Mai mắng tao ngu thì sao..

- Không đâu, có tao làm chứng là mày hổng muốn vậy, tao sẽ nói việc ngoài ý muốn của…tụi mình! Đến đó nếu mày sợ cứ im để tao nói …

Chẳng còn cách nào khác là Nga phải riu ríu đi theo tôi.

Chị Mai cứ tủm tỉm cười khi nghe hai đưa tôi tranh nhau phân trần:

- Khi lên xe, em đã ngồi ở ghế ngoài phía cửa rồi, tự nhiên con Khanh giành chỗ đẩy em vào ghế trong…

- Tao giành thì mày đừng nhường chỗ. Chỉ tại cái số của mày nên mới…

- Khi thằng cha đó bước lên thì xe đã đầy khách, thấy chỗ cạnh em còn trống chả liền tới ngồi… sát em, không còn chỗ nào tránh nên em vội lấy cuốn truyện chắn vào giữa em với thằng chả…

Tôi nhanh nhẩu cướp lời Nga nói tiếp:

- Xe chạy được một hồi, gã đó có “ý đen tối” nên bèn làm bộ mượn cuốn truyện của Nga đang chắn giữa…chỗ…

Chị Mai nghiêm mặt lại:

- Thôi vậy là chết rồi…nó rút cuốn truyện đi phải không?

Cả hai đứa tôi giật mình,cùng hỏi lại :

- Sao hả chị?

- Và bây giờ tụi em đang sợ “hậu quả” của việc ấy?

Tôi ngập ngừng:

-…Dạ! Vừa nãy em cũng thấy cổ Nga rung rung, người ta nói như vậy là đã…

- Có ai đã nói với tụi em rằng ngồi gần con trai là…có bầu phải không? (Chị hỏi xong phá lên cười)

Nga cúi mặt nhìn xuống đất có lẽ muốn giấu đôi mắt đỏ hoe, lí nhí đáp:

- Bà cố em đã dạy rằng không được nhìn những cảnh tầm bậy con mắt sẽ bị …mọc mụt lẹo. Không được ngồi gần con trai sẽ bị…bị…

- Chị hiểu rồi. Người già thường tránh nói rõ ràng những chuyện mà họ nghĩ trẻ con chưa cần hiểu rõ nên cứ nói đơn giản để “ngăn ngừa” vậy thôi, thật ra trong một chừng mực nào đó tụi em cũng nên biết những gì cần tránh và những gì không quá đáng sợ…

Chị kéo hai đứa tôi lại gần giảng giải một hổi một hồi về những điều mà chị nói có viết trong những cuốn như là “Tuổi dạy thì cần biết”, “Tuổi Cài Trâm”. Vẻ mặt Nga từ bí xị chuyển sang hân hoan, hai má từ trắng chuyển sang đỏ.

Còn tôi thì cũng nhẹ cả người vì từ nay Nga sẽ không còn theo tránh móc tôi đã đẩy nó ngồi gần “thằng cha” đó. Tôi cũng hiểu hơn ngụ ý những lời dạy bóng gió của các bà cố, bà nội để “nhập kho” thêm những điều chị Mai nói. Có thế chứ! Từ nay tôi không dại gì nhường chỗ cho bọn con trai vì không dám ngồi gần. Trước khi bọn họ có cơ hội xáp lại gần, tôi sẽ xáp lại gần họ trước mà không còn sợ những điều như bà cố chúng tôi dạy. Nhiều trò chơi vui nhộn ở trường từ bấy lâu nay bọn con gái không dám tham gia như trò chia thành hai phe, một đứa cỏng một đứa chạy tông vào nhau, phe nào té hoặc làm…rớt “đồng đội” nhiều hơn thì phe đó thua. Ở trò này con gái tụi tôi dĩ nhiên được con trai cỏng, tụi tôi chỉ việc bám chặt cổ “đồng đội” để không bị rớt là được họ cho tham gia chơi. Mới nghĩ đã thấy vui rồi. Bọn con trai! Hãy đợi đấy…

Rời nhà chị Mai, giải tỏa được gánh nặng tâm lý, Nga vui quá nên nói cười luôn miệng. Lợi dụng tình hình có lợi,  tôi kể công:

- Hôm đó tao nhìn thấy tên đó đeo phù hiệu trường Nam Trung học Trần Hưng Đạo vậy là tao tìm hiểu mới biết được tên tuổi của hắn…

Nga có vẻ không quan tâm đến lời kể của tôi:

- Giờ thì hắn là ai mặc kệ, lần sau nếu còn gặp lại hắn trong trường hợp đó, tao sẽ ngồi ép sát vào hắn để trả thù!

Tôi tiếp tục “công việc” của mình:

- Nhưng trước khi mày mặc kệ thì tao đã phải dầm mưa dãi nắng để theo dõi hắn..

- Mấy hôm nay trời dịu mát, có mưa hay nắng gì đâu mà dầm.

- Là tao muốn ví von sự vất vả mà tao đã vì mày. Đáng nói là trong lúc như thế tao phải ăn uống để có sức nên…nên tao hết cả tiền để dành!

Nga gật gật đầu có vẻ xởi lởi:

- Tao hứa khi nào có tiền tao sẽ bù lại cho mày bằng một chầu gấp mấy lần mày đã tốn.

Tôi chỉ chờ có thế:

- Thật nhé! Vậy mày định khi nào?

- Khi tao học xong và đi làm kiếm tiền…

-Trời! Bây giờ tụi mình mới mười lăm tuổi, đợi đến lúc đi làm được thì mày quên tuốt lời hứa rồi.

- Nếu tao quên thì mày nhắc là được chứ gì.

Tôi bắt Nga ngoéo ngón tay trỏ vào ngón tay tôi để cam kết. Lời hứa đó phải qua nhiều năm sau khi Nga trở thành cô giáo của một trường tư thục mới được thực hiện. Khi Nga lãnh tháng lương đầu tiên là tôi lập tức nhắc lại “kỷ niệm xưa”. Làm sao tôi có thể đợi cái ngày ấy lâu hơn được cơ chứ. Nga luôn hiểu ý và chìu tôi, khi hai đứa vào tiệm ăn, Nga nói một câu mà tôi rất thích nghe:

- Mày cứ chọn món nào mày thích, tao không ăn được thì mày ăn, không sao đâu…

Được khuyến khích, nên tôi không khách sáo, hơn nữa đàng nào cũng mang tiếng Nga khao, phải ăn cho đáng. Tôi đang thả hồn vào mùi thơm hấp dẫn của các món ăn và đang ngấu nghiến ngon lành thì nghe Nga nói:

- Chết rồi! Tao quên cầm theo tiền…trong xách không thấy có Khanh ơi!

Tôi bàng hoàng trước một thông báo không gì  tệ hơn:

- Mày xem lại kỹ kỹ một chút…

Nga lắc đầu:

- Kỹ rồi, tại lúc đi mày hối tao quá nên tao quên. Bây giờ mày ngồi đây chờ tao về nhà lấy tiền rồi quay lại trả…

Tôi chồm sang chụp lấy tay Nga vì sợ nó đứng lên đi bỏ tôi lại;

- Không được! Lỡ mày đi lâu họ biết tao ngồi làm “con tin” thì mắc cỡ lắm.

- Vậy tao chỉ chỗ cho mày về nhà tao lấy…còn tao thì ở đây chờ.

Tôi bối rối:

- Cũng không được, nhà mày còn có bao nhiêu là người, tao làm sao dám tự do vô phòng mày lục lọi.

- Vậy tao biết làm sao đây?

Tôi muốn khóc, không nuốt nổi miếng đang ngậm trong miệng:

- Kiểu này còn hơn là mày vừa cho tao ăn vừa muốn móc họng tao ra. Biết vậy thì tao…cầm tiền trước!

Nga vỗ về tôi:

- Nói nhỏ thôi, bàn sau lưng mày có người kìa, mày để tao nghĩ cách.

Tôi gợi ý:

- Trong ví mày có mang theo căn cước thì đem tới quầy nói rõ lý do xin để lại làm tin, nếu họ cho thiếu thì về lấy tiền chuộc lại sau?

- Có thể phải làm vậy (Nga thở dài cái thượt) nhưng tao cũng ngại quá…

Hai đứa ngồi như bị dính vào ghế một lúc lâu, cuối cùng Nga cũng phải quyết định vào nói thật việc quên không mang theo tiền để chủ tiệm thông cảm. Tôi đẩy Nga đi trước còn tôi thì đi nép sau lưng nó “yểm trợ” trong… im lặng. Chúng tôi chưa kịp mở lời thì chị chủ cười tươi như hoa nói ngay:

- Có người đã thanh toán bill của hai cô rồi.

Chưa kịp ngạc nhiên thì chị đưa cho Nga mảnh giấy gấp tư:

-…người đó còn gởi cho hai cô giấy này…

Tôi chồm giật mảnh giấy trên tay Nga và hấp tấp mở ra:

- Hả!!!

Đập vào mắt tôi là cái tên mà tôi nhớ như nhớ…“lời hứa năm xưa”của Nga. Cả hai chúi đầu vào nhau đọc:

 “Gởi hai cô bạn ngồi bàn trước.

Vô tình tôi nghe nên biết hai cô đang gặp chuyện ngoài ý muốn, tôi giúp hai cô giải quyết việc đó. Xin lỗi vì không hỏi ý trước. Hai cô có thể hoàn lại cho tôi số tiền này sau khi về nhà. (Tôi còn 2 ngày ở đây trước khi trở về đơn vị).

Đỗ Hào Quang – 20/5 Nguyễn Công Trứ.”

Cám ơn chị chủ quán, hai đứa bước ra khỏi tiệm ăn mà tâm trạng cứ ngỡ ngàng. Đọc thấy tên anh ta là mắt tôi đổ hào quang, nghĩ đến cuộc tái ngộ đầy… “huyền bí ” này làm tôi không hiểu nổi. Tôi …thều thào:

- Trong mười bảy triệu dân, tao cá với mày không ai có cái tên đặc biệt như thế nên tao chắc chắn là gã đó…

- Ai?

- Gã con trai hồi xưa ngồi cạnh mày trên xe bus, cũng nhờ gã mà tao mới có bữa ăn mày khao hôm nay. Đúng là hữu duyên thiên lý năng tương tự!

-…năng tương ngộ chứ!

Tôi nộ Nga vì nó dám sửa sai tôi:

- Thì tương ngộ hay tương tự gì chả là tương! Hồi đó mày nói nếu gặp lại gã đó, mày sẽ ngồi ép sát vào gã để trả thù, thì bây giờ có cơ hội rồi đó, nhớ mà thực hiện cho… thỏa lòng mong ước đi nhé…hihihi…

0O0

…Vì muốn có “điều kiện” để “trả thù” dài lâu nên sau khi hội ngộ một thời gian, Cung Thị Hằng Nga đã chấp nhận đồng ca với  Đỗ Hào Quang “…cuối năm trời lạnh gió đông , mười lăm hôm nghỉ phép là ta in thiệp hồng.”. Mối lương duyên của họ có được là nhờ…tôi! Thật đấy, cứ nhớ lại từ đầu mà xem…

 Đó là chuyện ngày xửa ngày xưa, còn chuyện ngày nảy ngày nay thì Nga đã lên chức bà ngoại của mấy cô cháu xinh như búp bê và “bà ngoại” đang ra sức sao y bản chính những gì được dạy khi xưa mà truyền lại để …hù dọa các cháu gái của mình. Chỉ có điều tôi không biết trong thời hiện đại này với vô số thông tin “trung thực”, các cô bé có để những điều bà ngoại Nga dạy lọt vào tai và dễ dàng tin như chúng tôi đã nằm lòng lời dạy của bà cố hồi xưa.

 (Đơn Dương 17.1. 2012)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 


 

 Hữu Duyên Tương Ngộ (Truyện ngắn) Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Trẻ Magazine ( Dallas - Texas) tháng 3.2012 

http://baotreonline.com/Van-hoc/Truyen-ngan/huu-duyen-tuong-ngo.html

Chủ Nhật, 4 tháng 6, 2017

THU

r98.

  THU

Gió bay làm rối tóc em rồi

Mái tóc buông dài rẽ đường ngôi

Chiều ơi! phố vắng buồn chi lạ

Chiếc lá vàng rơi chỗ em ngồi.

 

Thu  đến mang về những áng

Giọt mưa nhè nhẹ rớt vào tay

Phải chăng mưa cũng rơi vào mắt

Nên thoáng chút gì trong mắt cay.

 

Mây là tóc rối của mùa Thu

Rừng thông mờ khuất dưới sương mù

Trang thơ hờ hững dòng mực tím

Có tiếng tơ chùng trong gió Thu

(Thứ Sáu 27.9.1991)

         Hồ Thụy Mỹ Hạnh




Một bài thơ của Hồ Thụy Mỹ Hạnh đã được (bị) ai đó tuyển vào một tuyển tập, và nó đã bị “thay hình đổi dạng”, thậm chí tên tác giả cũng không chính xác!
*Bài  thơ bị “giết” là như thế này, thật đáng buồn:
              Bản chính:                                                                  Bị sửa:
  THU                                              ĐÀ LẠT THU
Gió bay làm rối tóc em rồi                      - Gió bay làm rối tóc em rồi
Mái tóc buông dài rẽ đường ngôi           - Mái tóc buông dài rẽ lệch ngôi
Chiều ơi! Phố vắng buồn chi lạ               - Chiều ơi! Phố vắng buồn chi lạ
Chiếc lá vàng rơi chỗ em ngồi                - Chiếc lá vàng rơi đúng chỗ ngồi

Thu  đến mang về những áng mây          Thu  đến mang về mây những mây  
Giọt mưa nhè nhẹ rớt vào tay                 -Mưa thu nhè nhẹ ghé qua vai
Phải chăng  mưa cũng rơi vào mắt          - Chừng như mưa đã len vào mắt   
Nên thoáng chút gì trong mắt cay           - Nên thoáng chút gì trong mắt cay             

Mây là tóc rối của mùa thu                      - Mây là tóc rối của mùa thu
Rừng thông mờ khuất dưới sương mù   - Rưng rưng mờ khuất dưới sương mù  
Trang thơ hờ hững dòng mực tím           - Trang thơ xô lệch bao dòng tím
Có tiếng tơ chùng trong gió thu.             - Có tiếng tơ chùng trong gió thu.
         Hồ Thụy Mỹ Hạnh                                        Hồ Thị Mỹ Hạnh

Thứ Sáu, 5 tháng 5, 2017

Em Là Nàng Tiên Của Anh! (Truyện vui)



R 32

Truyện vui

Em Là Nàng Tiên Của Anh!    

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Bị lay gọi, nàng vùng dậy với tư thế của một con hổ đang chuẩn bị tấn công con mồi. Hai bàn tay xòe ra như những móng vuốt, hai cánh tay vươn thẳng về phía trước sẵn sàng cho một động tác…cào, cấu! Cùng với vẻ mặt căng thẳng, mắt lừ lừ nhìn vào “đối phương”, quai hàm bạch ra, tiếng nói nghẽn giữa hai hàm răng:

- Gư…ư…ư…gừ! anh giải thoát cho nó phải không? Tui sắp bắt được quả tang thì anh phá đám phải không? Nó đâu rồi hả?

Chàng ngơ ngác hỏi lại;

- Cái gì bắt quả tang? Nó nào?

Nàng òa lên khóc:

- Tui thấy rõ ràng anh và “nó” ôm nhau tình tứ, tui núp trong bụi cây, sắp nhảy ra bắt tại trận thì anh giải thoát cho nó…

Chàng càng sửng sốt:

- Hồi nào? Ở đâu?

- Vừa mới tức thì! Tui nằm mơ thấy rõ ràng…

Chàng ngẩng lên trần nhà, mắt nhắm lại, vẻ mặt nhăn nhó, như khẩn thiết cầu xin đáng tối cao ban cho điều gì:

- Trời ơi! Ngó xuống mà coi, đã đến nước này rồi.

Nhưng ngay tức khắc chàng đủ thông minh để chuyển tình hình sang hướng có lợi, chàng  sực nhớ ra một cách để vỗ về nàng, mà chàng biết sẽ làm nàng hạ hỏa, dù chàng đã xử dụng nhiều lần nhưng kết quả bao giờ cũng thành công:

- Như vậy là em vừa nằm mơ thấy anh có mèo đúng không? Thảo nào em dãy dụa la lối quá xá nên anh phải gọi em dậy. À! Anh nhớ ra rồi, người ta nói giấc mơ thường ngược lại với đời thật, có nghĩa là em thấy anh ngoại tình, ngược lại là anh không…ngoại tình! Em thấy bắt được quả tang tức là …không bắt được quả tang! Túm lại ngược với giấc mơ em vừa thấy thì anh  là người chồng chung thủy, còn em vẫn là nàng tiên của anh…

Vừa nói chàng vừa quan sát vẻ mặt của… Nàng tiên! Được vuốt ve bởi hai tiếng ngọt ngào ấy, con hổ bỗng biến ngay thành con mèo (Không biết bắt chuột) hiền lành, quẹt nước trên đôi mắt ràng rụa, nàng còn tỏ ra ngờ vực một chút nên hỏi lại:

- Thật chứ? Mơ là ngược lại đời thật, vậy em thấy em còn sống là em… chết ư?

- Ồ! Điều đó thì  lại khác, bởi vì em là… nhân vật chính! Em làm sao mà chết được. Giống như trong phim ấy, nhân vật chính mà chết là hết phim sao?

Nàng lại nghe có lý, nên gật gù:

- Nhưng anh cũng phải hứa với em không được để mắt đến ai…

- Tất nhiên rồi, nhìn mỗi mình em đã đầy hai con mắt, còn nhìn ai được nữa!

Nàng lại có vẻ muốn…vùng lên:

- Ý anh muốn ám chỉ là em mập quá phải không?

Hơn ai hết, chàng là người biết phải đối phó với vợ của mình ra sao, trong bất cứ tình huống nào:

- Phụ nữ mập mới đẹp, mới lâu già. Chứ ốm á? Nhìn khô khan hổng có tí nhựa sống. Anh chỉ thích nhìn phụ nữ…mập thôi!

Nàng sửa lại:

- Nhìn vợ chứ cấm nói chung chung là nhìn phụ nữ!

Chàng cao giọng:

- Đúng! Vợ anh nói rất chính xác, anh vừa nói lộn. Phải nói là chỉ thích nhìn vợ thôi!

Nàng nhoẻn miệng cười, rồi sực nhớ ra một điều quan trọng, nàng hỏi:

- Trong ví anh chưa để tấm hình nào của em phải không? Sao em vô ý thế cà…Sáng mai anh đưa em đi chớp một tấm hình chân dung, anh phải cất trong ngăn đầu trong ví, để mỗi lần mở ví ra là anh nhìn thấy em ngay, cũng là để nhỡ có ai nhìn vào cũng biết là anh có vợ rồi, các cô đừng hòng tơ tưởng, mơ mộng đến anh nữa…

Vế cuối cùng trong câu nói của nàng chợt làm chàng thấy mình còn có… triển vọng! Nghĩa là nếu chàng chưa có vợ, thì các cô (Tức là số nhiều nhé) tha hồ mà tơ tưởng, mơ mộng được chàng ghé mắt đến. Rồi chàng sẽ ứng phó sao nhỉ? Tha hồ mà lựa chọn chứ sao! Tuyệt thế đấy, khi ấy hẳn là chàng sẽ bận tâm lắm vì biết chọn ai, bỏ ai? Bỏ thì thương mà vương thì tội, thôi thì cứ tuyển ra vài cô xinh nhất (Nhưng hổng có tính ghen tuông giống như cái cô nàng đang bên cạnh chàng đây) thế rồi chàng sẽ “bố trí ” cho mỗi nàng ở một chỗ, gió mát trăng thanh chàng thích ghé đến cô nào thì ghé, còn các cô thì tranh nhau để lấy được lòng yêu thương của chàng, chẳng cô nào dám làm phật lòng chàng, chàng thích đi đêm về hôm tùy thích. Tan sở thay vì về thẳng nhà chàng sẽ tụ họp bù khú với bạn bè, rượu chè thâu đêm cũng chả bị ai  gọi điện thoại kêu về hay lùng xục tìm kiếm. Chàng cũng không bị bạn bè gọi là anh chàng… râu quặp! chàng cũng chả cần vận động đầu óc để nghĩ ra cách “đối phó” với những cơn tam bành vì cái máu hoạn thư của vợ.

- Anh nghĩ gì mà thích chí cười hớn hở vậy?

“Hồi tỉnh” khỏi… giấc mơ! Chàng nói trớ đi bào chửa cho sự tưởng tượng của mình, vì không khéo, nó có thể trở thành tưởng…voi!

- Ờ…ờ ! Anh đang nghĩ có tấm hình của em trong ví, cô nào nhìn thấy cũng quay khỏi anh một trăm tám mươi độ, anh khỏi cần tìm cách mời đi nơi khác đó mà…

Nàng vỗ hai tay vào nhau một cái đầy vẻ dứt khoát:

- Thế nên không chần chờ gì  nữa, sáng sớm là phải đi chớp bóng ngay!

Chàng gật gù:

- Phải… phải, còn bây giờ thì yên cho anh ngủ. Sáng mai anh còn phải đi làm, đến công ty mà ngủ gục thì còn ra gì. Mấy cô ở đó là chúa lắm chuyện, lại xì xào nọ kia.

Chàng cố tình ngoác miệng ngáp dài một cái, rồi kéo chăn trùm kín (Chủ yếu là hai lỗ tai) giả vờ ngáy đều đều. Nàng cũng không muốn chàng bị lỡ giấc ngủ, nàng cũng hiểu sức khỏe là thứ rất cần thiết đối với chàng, vì chàng là trụ cột của gia đình, cơm áo gạo tiền đều từ cái sức khỏe đó mà ra, ôi nghĩ mà thương quá, chàng đâu thể tưởng tượng rằng nàng yêu chàng quá chừng. Nếu không có chàng thì đời nàng vô nghĩa, nên lúc nào nàng cũng sợ một cô ả xấu xa nào đó cướp mất chàng đi. Phải giữ gìn sức khỏe cho chàng để chàng có thể vừa làm việc kiếm tiền nuôi nàng, vừa sống đến răng long đầu bạc với mình. Nên nàng thôi không nói nữa để chàng ngủ, còn nàng nằm yên mà không ngủ  được thì tư tưởng lại…làm việc rất tích cực. Nàng nhớ lại giấc mơ vừa rồi, cố nhớ lại nét mặt của “cô ả” nhưng không thể nào nhớ được, dường như nàng chưa từng gặp ả ở bất cứ đâu, vậy mà giờ đây ả bất ngờ xuất hiện trong giấc mơ của nàng còn cả gan kề vai, cận má với chàng, thật đáng ghét, nếu có một phép lạ nàng sẽ ước trên đời này biến mất hết không còn giống cái, à! Như vậy không ổn, biến mất hết giống cái thì tất nhiên mẹ, chị, em gái, con gái và thậm chí cả nàng cũng không phải là ngoại lệ! Thôi vậy, chỉ ước biến mất những người con gái đẹp chung quanh chàng, còn bi nhiêu cứ tự nhiên mà …tồn tại!  Và bỗng nhiên nàng chợt sực nhớ câu nói vừa rồi của chàng “Mấy cô ở đó là chúa lắm chuyện…” Á à , vậy là chỗ làm việc của chàng có đến mấy cô, mấy cô phải rất thân mật với chàng thì mới có thể tán chuyện với chàng chứ, thậm chí còn quan tâm, để ý mới biết chàng ngái ngủ. Hừm! Nàng lay mạnh vai chàng:

- Anh nói mấy cô ở nơi làm việc của anh là chúa lắm chuyện, như vậy là trước đây họ thường la cà nói chuyện gì với anh lắm nên anh mới biết như vậy phải không???

Chàng cựa mình, lè nhè đáp:

- Ai thèm nói gì chứ?Nghe nói đến vợ của anh là ai cũng xanh mặt liền…

Nàng vùng dậy :

- Cái gì ?Tại sao phải xanh mặt? Em dễ sợ lắm sao?

Chàng tỉnh người, vội vàng bào chửa:

- Không phải em dễ sợ mà là anh dễ sợ, bởi vì cô nào có ý định “xáp” vô anh là anh bảo ngay rằng, tui có vợ rồi đi chỗ khác dùm cho, chứ vợ tui biết tui nói chuyện với mấy cô là…là..tui không được tiếp tục nói nữa…, bởi vậy các cô hay nói rằng chỉ đi ngang qua anh thôi cũng…sợ! Đâu ai còn dám đến gần anh..

- Thật chứ?

- Thề với em!

- Được rồi anh ngủ tiếp đi, phải ngủ nhiều thì mới khỏe anh ạ.

Mắt của chàng đã díp lại, thầm mong nàng thôi đừng nhớ ra điều gì nữa trong vô số điều trong đầu mà đối với nàng thì điều gì cũng quan trọng. Còn nàng thì tiếp tục nằm suy nghĩ. Nhớ lại những ngày còn trăng mật, trong những câu chàng nói, nàng thích nhất là câu “Nếu sau này em chết trước anh, anh thề không lấy ai nữa, sẽ nguyện sống độc thân thờ em ...”. Dường như lâu lắm rồi nàng không nghe chàng nhắc lại câu này, một câu quan trọng như vậy mà sao nàng lại quên nhỉ? Phải hỏi chàng ngay bây giờ rằng chàng có còn nhớ câu nói hay nhất thế kỷ ấy không, chứ sáng mai  lỡ quên mất. Nàng lại lay chàng, nhất định  hỏi thêm một lần này nữa rồi sẽ để yên cho chàng ngủ, sức khỏe là quan trong nhất đối với con người mà.

- Này anh ơi dậy em hỏi một câu này nữa thôi…

Chàng vẫn nhắm mắt,nhưng sử dụng miệng rất nhuyễn:

- Gì nữa hả nàng tiên của anh?

……………………………………..

Tôi (Người nghe chuyện của họ) mới nghe đến đây đã xanh mặt. Hú hồn! May quá, vì tôi là phụ nữ, chứ nếu là một trang nam nhi? Thì tôi phải làm sao nếu gặp được một nàng tiên… quá yêu chồng như thế. Trời ơi! Chắc là tôi đành phải chọn cách thờ chủ nghĩa độc thân tới già, không dám lấy vợ…

Nhưng tôi lại là phụ nữ? À…ờ…Thì …thì nếu lập gia đình tôi cũng giống như “Nàng” vậy thôi. Phụ nữ ai chả thế.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Trẻ Dallas(Texas) Số 750 Thứ Năm 2010. 2011