Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2016

Níu Lại Thời Gian (Truyện ngắn) Đủ phần 1 + phần 2 + phần 3.


       


R 56.

Truyện  ngắn .

Níu Lại Thời Gian

 (Phần 1:Tôi Sẽ Là Tôi Thôi…)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Trong đời, tôi rất sợ bất cứ cái gì  có liên quan đến…thi! Tôi cũng không hiểu tại sao người ta vô cớ lại nói là “thi cử” mà không nói là “Cử thi”, nếu gọi như vậy thì có phải là vẹn vẻ cả đôi đường cho những người như tôi! Ít ra thì tôi cũng còn có cớ mà nói rằng “Đấy! Người ta bảo cử thi có nghĩa là kiêng thi, mà đã kiêng thì còn thi làm gì cho…xúi quẩy!”. Nhưng ngôn ngữ vốn đã vậy nên tôi chả có cách nào khác để mà tránh nó, nên dù không thích, tôi cũng ngậm ngùi đối mặt với cái sự thi vài lần. Đầu tiên là thi tốt nghiệp…tiểu học! Hành trình để chuẩn bị bước vào lớp đệ thất của tôi “gian nan” không thể nào kể xiết, mẹ tôi là người đồng hành với tôi trên từng cây số đoạn trường, vì lo tôi ôn luyện quá sức mà tổn hao sức khoẻ nên bà tuyển không biết bao nhiêu là loại đậu đem về tẩm bổ cho tôi, nhân thể lấy cái hên từ chữ “đậu”. Thế là đậu đỏ, đậu nành, đậu xanh, đậu ngự tôi ăn tuốt luốt mấy chục loại đậu nên yên chí lớn chữ rớt đừng hòng còn chỗ chen vô.

Đến ngày, khu vực thi dù giám thị đi qua đi lại dòm dòm, ngó ngó tôi cũng chẳng lo gì sất. Tôi làm bài một mạch là xong, chắc ăn như một với một là ba rồi. Chưa kịp rời bàn thì từ ngoài cửa sổ phía sau lớp ai đó bắn vèo vào một tờ giấy, tôi tò mò nhặt lên vừa mới mở tờ giấy chưa kịp đọc thì tôi bị bắt quả tang! Thế là tôi bị trân trọng mời ra khỏi phòng thi và không cần phải hỏi, sau đó kết quả số phận của tôi ra sao cũng  biết rồi. Cuộc thi đầu tiên trong đời tôi bị trượt vỏ chuối. Tôi ngờ rằng trong các loại đậu mẹ cho tôi ăn có nhầm một loại là Đậu-Phải-Cành-Mềm nên tôi lộn cổ thẳng vô một trường tư thục thay vì trường công như các bạn bè của tôi. Tiếp đó tôi vẫn ba chìm bảy nổi thi với chả cử, có lẽ vì yêu mến chiếc bàn lớp cũ nên cứ hai năm tôi mới nỡ lòng từ giã nó để lên lớp trên. Mẹ tôi bực quá nói “Học dốt quá thì thôi nghỉ học ở nhà tập nấu cơm, nội trợ cho quen việc bếp núc đi, con gái học cho lắm cũng chỉ để viết thư cho…mèo thôi!”. Biết làm sao được, thực ra tôi rất muốn mình…thông minh để không phụ  lòng  cha mẹ, nhưng chữ nghĩa tại nó không chịu ở trong đầu tôi chứ nào phải tôi không cho nó ở!

Nhắc lại việc mẹ mắng tôi! Nói câu gì không nói lại nói câu “…học cho lắm cũng chỉ để viết thư cho mèo…”, nên câu này ám ảnh vào trí nhớ khiến tôi suy nghĩ mãi đến chữ “mèo”. Mèo là gì? Tất nhiên không phải là con mèo tam thể suốt ngày lười biếng nằm khoanh ngay bục cửa nhà chỉ chờ dịp để ỏng ẹo mỗi khi có ai đưa tay vuốt vào bộ lông mượt êm của nó. Tôi nghiền ngẫm và hiểu rằng mèo phải là một thứ gì đó quan trọng lắm với con người để đến nỗi có học cho nhiều vào thì (trước hết) cũng chỉ để viết thư cho “nó” thôi.

Hết lòng khám phá điều gì người ta sẽ đạt được điều đó! Cuối cùng tôi cũng biết khi một hôm tôi nghe bác hàng xóm ngắm nghía anh con trai của mình rồi buộc miệng:

-Dạo này mày cứ hay cười mím chi một mình, tóc tai còn xức dầu dừa láng mướt. Có mèo rồi hả con?

Rồi thím láng giềng khác quở con gái:

-Tự nhiên mày chững chạc hẳn ra, một ngày mấy sắc áo. Chắc có mèo rồi chứ gì?

Và trong một đoạn vọng cổ, tôi nghe chú Văn Hường diễn tả nỗi nhớ:

-…nhớ em như tết nhớ bánh chưng, hừng đông nhớ rượu, nửa đêm nhớ mèo…

Tôi vỗ tay vào trán la lên “Tôi hiểu ra rồi!”. Như vậy “mèo” đích thị là tên gọi để chỉ một người được yêu thương, là hai người dưng khác họ như ba với má tôi. Vậy có mèo, có nghĩa là có người yêu sẽ giúp người ta biết trau chuốt nhan sắc của họ hơn và dĩ nhiên ở nhiều phương diện khác, họ cũng sẽ hoàn thiện hơn, chứ đâu có gì là xấu…

Nhưng với tôi lại khác, từ khi mẹ tôi kết thúc cuộc đời học sinh thơ mộng của tôi bằng câu “…học cho lắm cũng chỉ để viết thư cho mèo…” thời gian thấm thoát cứ đi qua mà việc ấy vẫn không xảy ra dù tôi đã đến tuổi cặp kê. Trong khi bạn bè của tôi ai cũng có một mảnh tình vắt vai để đêm nằm thao thức nhớ nhung thì tôi vẫn không lọt được vào mắt xanh của ai để mà có cơ hội…viết thư! Không phải là tôi thiếu những cuộc gặp gỡ, tiếp xúc với bạn khác phái, nhưng tôi không hiểu tại sao chỉ qua vài câu chuyện là họ tìm cách lảng đi, hoặc tiếp tục thì họ cũng lơ là có vẻ không nghe tôi nói. Tôi phải gây sự chú ý bằng cách cười thật to, nói thật lớn và nếu vẫn không khiến họ quay lại nhìn thì tôi sẽ tìm cách chen ngang vào câu chuyện họ đang nói với nhau, nhưng cuối cùng tôi chỉ nhận ở họ cái cau mày, lắc đầu rồi im lặng…

Nhưng phận tôi sao mà hẩm hiu được, vì tôi còn con Mận, con Đào, thằng Vui, thằng Tốt. Tụi nó là bạn học cũ của tôi, tụi nó rất có tình nghĩa. Con Mận nói:

-Tụi mình là bạn với nhau, dù lúc còn đi học mày luôn đội sổ không theo kịp tụi tao thì cũng là học cùng thầy, cùng lớp. Tụi tao không phân biệt nên rất thương mày…

Con Đào an ủi tôi:

-… mấy người kia nói mày ăn nói vô duyên. Nồi nào thì úp vung đó, bộ trên đời này không có ai vô duyên để hợp với mày? Chắc chắn có ngày sẽ gặp, chỉ là chưa đến lúc thôi. Cứ lo bò trắng răng…

Thằng Vui trấn an tôi:

-Mày yên tâm không sợ ế, sau này nếu tao không tìm được ai là người thích hợp, thì tao sẽ cưới mày…

Thằng Tốt gợi ý:

-Sách luôn cho ta những điều hay, mày nên dành thời gian đọc nhiều sách để học hỏi. Dần dà đầu óc cũng mở mang ra, mày sẽ biết cách làm sao cho mình tốt hơn khi đã tiếp xúc nhiều với kiến thức của nhân loại.

Vì tôi là người biết lắng nghe lời góp ý của người khác nên tôi thực hiện ngay theo lời các bạn thân mến của tôi. Tôi ra quày sách đầu tiên là thuê truyện chưởng về đọc ngấu nghiến mong học hỏi từ sách như lời khuyên của bạn. Tôi ráng học những câu đối thoại của các nhân vật trong đó để áp dụng khi gặp trường hợp tương tự. Rồi tôi cũng có vài đổi thay nhờ…sách! Nhưng con Mận phản đối:

-Dạo này mày dùng ngôn ngữ thấy kỳ kỳ sao ấy. Cái gì mà bổn cô nương với tại hạ rồi còn đòi điểm huyệt…

Tôi thay truyện chưởng bằng truyện trinh thám, lại ghi nhớ những điều mà tôi thấy đáng nhớ. Tôi kể lại những gì xảy ra quanh tôi;

-…tao thấy có một anh chàng mới xuất hiện, hình tung rất khả nghi không biết có phải là học trò không? Cần phải theo dõi rồi mới kết luận được. Hôm qua hắn hát bài gì đó hay lắm, tao đang điều tra xem đó là bài gì…

Con Đào lắc đầu ngao ngán khi nghe tôi nói chuyện:

-…Cứ vắn tắc là có một anh chàng mới đến thuê nhà trọ gần nhà mày, chưa biết anh ta là người thế nào, chứ phải rắc rối suy diễn làm gì rồi điều tra với lại theo dõi…

Tôi không đọc truyện trinh thám nữa mà chuyển sang truyện…ma! Lần này thì các bạn của tôi không dám bén mảng đến nhà tôi ban đêm vì tụi nó nói nghe tôi nói chuyện cứ tưởng đang lạc vào nghĩa địa. Trời ạ! Thế thì tôi sẽ là tôi thôi với những cái mà ai đó cho là nói chuyện vô duyên! Trời sinh sao để vậy, tôi có cố thành…người khác cũng không xong.

OoO

Vỹ! Tên gã con trai mới đến làm hàng xóm của tôi chồm qua hàng rào đưa cho tôi một tờ giấy, tự nhiên nói:

-Lan này! Đây là bài “Gởi gió cho mấy ngàn bay” tui chép giùm cho nè, Lan hát hay lắm nhưng sai lời tùm lum.

-Tui thích hát sai cho nó đặc biệt mà, sao có người tốt chép dùm…(Rồi tôi đưa tay đón lấy tờ giấy chứ ngu gì không nhận)

-Lan vui tính quá… (Hắn cười nhận xét trước khi quay lưng)

…thời gian thấm thoát thoi đưa, Vỹ lại chồm qua hàng rào đưa cho tôi một tờ giấy. Lần này thì không tự nhiên như lần trước:

-…ơ…ơ…Lan! Cho tui gởi cái này!

-Gì vậy? (Tôi nhướng mắt nhìn tờ giấy trên tay Vỹ)

Vỹ đưa tay gãi gãi đầu không nhìn tôi, ngập ngừng:

-Thì…thì nhận đi, chút nữa xem rồi biết.

Tôi đưa tay ra đợi:

-Thì đưa đây.

Vỹ thả tờ giấy vào tay tôi rồi quay lưng chạy nhanh vào nhà. Tôi cũng vội vàng trở vào để xem hắn viết cái gì. “…từ hôm đến đây làm hàng xóm của Lan, tui rất muốn xin làm bạn với Lan mà sợ Lan không chấp nhận. Hôm nay sau mấy đêm suy nghĩ, tui quyết định viết đôi dòng gởi đến Lan, mong Lan đừng từ chối tấm chân tình này. Tui xin thành thật nói rằng tui rất mến Lan…được làm bạn với Lan chắc là tui hãnh diện lắm…”

Tôi đứng ngớ ra mấy giây! Hổng lẽ đây là người vô duyên mà các bạn tôi quả quyết chắc chắn có ngày tôi sẽ gặp, đã xuất hiện rồi sao?...

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

-Phần1:Trẻ (Dallas-Texas)Số 939. Thứ Năm 4 tháng 6.2015/

 http://baotreonline.com/Van-hoc/Truyen-ngan/toi-se-la-toi-thoi.html











Níu Lại Thời Gian

(Phần 2: Tôi Sẽ Là Tôi Thôi)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Tôi gặp Vỹ dọc đường (“Chàng” hàng xóm như đã nói, có lần viết thư cho tôi nhưng tôi chưa biết viết sao để hồi âm) chàng toe ra cười:

-Gưt mo nin Hao a diu…

Tôi nhìn chàng rồi ngớ ra:

-Hao cái gì ạ?

Vỹ lại cười, rồi đưa tay chải vào mớ tóc xòa trước trán (Tôi thấy chàng hay có cử chỉ này) Có vẻ lúng túng một chút chàng mới nói:

-À! Không có gì…

Vỹ dợm chân định bước, nhưng nhớ ra điều gì đó, chàng dừng lại:

-…Lan này! Đọc thư của tui rồi thấy sao?

Nhớ đến lá thư, tôi chợt…thẹn thùng, cúi mặt đáp:

-Tui…tui thấy hay!

-Không! Tui không nói về hay, dở…

-Vậy chớ hỏi cái gì?

-Tui hỏi ý Lan thế nào?

Tôi càng bối rối dữ:

-Ơ…à…à…

Chưa biết nói sao thì chân tôi tự nhiên…chạy! Rồi ‘nó” vấp phải cái gì đó té nhào, rồi ‘nó” tự đứng lên chạy tiếp. Hình như Vỹ bám sát nút sau lưng “Lan…Lan có bị sao không?”. Tôi không quay lại mà dong thẳng vào nhà. Tôi đem chuyện này kể cho lũ bạn nghe, tụi nó la lối:

-Mày dốt ơi là dốt! Anh chàng chào hỏi mày bằng tiếng Anh biết chưa? Lần này lo mà đọc sách tiếng Anh đi…

 Tôi hỏi lại cho chắc:

-Vậy là không đọc truyện chưởng, trinh thám hay truyện ma nữa sao?

Con Mận khoát tay:

-…giải tán mấy thứ sách ấy ngay!

Tao lo lắng:

-Nhưng tao có biết tiếng Anh đâu mà đọc…

Thằng Tốt nói:

-Mày yên tâm, tụi tao học được gì sẽ truyền dạy lại cho mày.

Con Đào trề môi;

-Nó học cho tới chừng nào mới đọc được sách hả trời!

Thằng Vui luôn là người gỡ rối cho tôi:

-Tụi mày đặt yêu cầu lớn quá, chỉ cần dạy cho Lan những câu thông thường như “Ai lớp diu” hoặc là “Ai lớp diu chu” là được rồi.

Con Mận trợn mắt:

-Mày nghĩ sao mà biểu nó học mấy tiếng đó? Nó đi đâu cũng nói vậy thì mày có chịu trách nhiệm không?

Thằng Tốt góp ý:

-Đầu tiên dạy cho nó chào hỏi trước…

-Không! Phải dạy các tĩnh từ về cảm xúc trước…

-Không! Các động từ cần hơn…

-Danh từ cần hơn…

Các giáo sư tương lai của tôi cãi nhau ỏm tỏi. Cuối cùng tụi nó nói “Lan cần gì, chúng ta dạy trước cái đó vậy…”. Tôi phát biểu ý kiến riêng:

-Học gì trước cũng được, miễn dễ dễ một chút.

Thằng Tốt nhún vai:

-Khó, dễ tùy người…đối diện!

Coi như tạm ổn!

OoO

Bức thư lần đầu tiên tôi nhận từ Vỹ có lẽ là bức thư…tình hay nhất! Nên tôi không thể giấu đọc một mình, nó được chuyền tay một vòng qua các bạn tôi. Sau “chuyến lưu diễn” trở về, lá thư nhàu nhèo lắm rồi, tôi phải dùng cái bàn ủi đựng than có chú gà trống oai vệ, ủi cho tờ giấy phẳng phiu lại trước khi cất nó vào bao gối. Thỉnh thoảng lấy ra đọc tôi vẫn thấy hay, chứ không như nhận xét đầy ác ý pha lẫn ganh tị của mấy bạn tôi “Anh chàng viết thư mèo dở ẹt!”. tôi không để mình bị ảnh hưởng vì những lời không khách quan ấy. Vấn đề là tôi sẽ ráng học rồi sẽ hồi âm cho Vỹ bằng… tiếng Anh để chàng đừng “lầm tưởng” là tôi không biết gì!

Nhưng đến khi các bạn vàng của tôi mang sách đến, liếc thấy các chữ “English For Today” trên bìa sách, thời học sinh tôi cũng có nó trong cặp, nhưng trời đất ơi! Bây giờ tôi chịu thua chả còn nhớ chữ gì trong đó, lật nhanh một lượt, những chữ chi chít trong sách làm tôi hoa cả mắt. Tôi bèn năn nỉ:

-Tụi mày dạy tao nói trước đi,như con nít đó, nó nói rành rồi mới đi học viết sau chắc dễ tiếp nhận hơn.

Các bạn tôi kiên nhẫn dạy theo…trình độ của tôi. Còn tôi là một người cũng rất muốn tiến bộ nhanh nên lúc nào cũng lẩm bẩm “Ây bi si đi…” lúc thì “quát do nêm…mai mên i sì Lan…” lúc thì “Hao a rờ dú…” hoặc “Then kiu. Am phai…en diu..”. Còn đang trau dồi kinh sử chưa đâu vào đâu, thì liền đó tôi lại gặp Vỹ, anh chàng nhỏ nhẽ:

-Mê ai ác diu…

Tôi sửng sốt nhìn Vỹ, lẽ nào tôi chưa kịp hồi âm thư mà hắn dám hỏi tôi “Mê ai ác dữ!”. Lần đầu tiên trong đời tôi có cảm giác bị xúc phạm, dù tôi mười sáu tuổi rồi, nhưng trong đầu tôi chưa để hình bóng một gã trai nào ngoài... có thể là hắn, thì làm sao mà mê ai chứ! Nước mắt tôi muốn chảy ra vì tức:

-Tui…tui có mê ai đâu mà ác!

Rồi không để cho Vỹ nói gì thêm, tôi bỏ đi một nước. Tôi ấm ức kể chuyện lại cho các bạn của tôi nghe. Thằng Vui cười gần té xuống ghế:

-Hắn nói “May I ask you” là muốn xin phép để hỏi mày cái gì đó, mày trả lời kiểu đó thì chắc đường ai nấy đi rồi…

Tôi giãy nảy:

-Không! Tao không muốn đường ai nấy đi!

-Vậy thì học cho đàng hoàng, để còn nâng cao mình đừng để quá thua kém người ta.

Lần này thì tôi quyết tâm và có kế hoạch của riêng mình:

-Tao sẽ cố hơn, hãy đem cho tao mượn thêm cuốn từ điển Việt-Anh để tao nghiên cứu thêm khỏi mất thời gian nhiều của tụi mày.

Lần này tôi không bù đầu, bù cổ học như trước nữa. Tôi phơi phới viết những câu tôi cần, chỉ việc tìm từng từ tôi muốn và ráp lại, đơn giản và nhanh, ví dụ như “Không dám đâu là: No dare where” hay “Đường anh anh đi, đường tôi tôi đi là: Sugar you you go, sugar me me go..”. Té ra học ngoại ngữ cũng không có chi là khó. Tôi thực hành ngay “vốn tự học” khi các bạn tôi cứ bàn bạc mãi cái chuyện…tình chưa bắt đầu của tôi với Vỹ. Chúng nó nói nếu tôi không học hành cho tốt để thành…người khác thì chỉ tiếp xúc vài lần nữa chắc Vỹ sẽ chạy mất cả dép. Thấy chúng quá coi thường, tôi bực tức la lớn:

-No table silver female what more…” (Không bàn bạc cái gì nữa…)

Cả lũ bạn tôi vừa nghe là đồng thanh há miệng:

-Ha..h..a..hả???

Các “giáo sư của tôi” còn chưa thốt nên lời (Chắc quá bất ngờ vì sự tấn tới của tôi) tôi hinh hỉnh hỏi tiếp:

- Thế nào?Có muốn biết tao đã học tới đâu không?

Cả bọn nó không trả lời mà cùng nhau cướp lấy cuốn tự điển trên tay tôi. Thằng Tốt nói:

- Lỗi là do cuốn Dictionary này, phải thu hồi tức khắc…

Tôi ôm chặt “bửu bối” của mình:

- Lấy cuốn English For Today kia đi, còn cuốn Đít sân nơ ry cho tao mượn, tao biết ơn tụi mày...

Con Đào nói:

- Biết ơn bằng cách đừng nói là tụi tao đã xúi dại mày học ngoại ngữ và cũng đừng cho ai biết tụi tao lỡ “làm thầy” mày mấy bữa nay là được.

Thế là chúng nó ngừng không truyền đạt kiến thức cho tôi nữa, chúng nói “Cho mày dốt luôn”. Tôi buồn lắm, buồn hơn vì thấy Vỹ thấp thoáng bên kia bờ rào là tôi lũi ngay vào nhà không dám cười một cái như vẫn thế, sau vụ “mê ai...” dây thần kinh mắc cỡ của tôi vẫn chưa trở lại trạng thái bình thường, nên tôi chưa dám nhìn mặt Vỹ, làm sao “ai kia” hiểu được nỗi lòng của tôi! Buồn hạng nhất là sau mỗi chúa nhật về nhà khi trở ra Vỹ luôn đem theo trái cây trong vườn nhà Vỹ cho tôi, lần này thấy bịch ổi treo lủng lẳng ở bờ rào toát ra sự hấp dẫn nhưng tôi đành lấy mắt ngó không dám ra nhận. Điều khác thường ấy khiến Vỹ phải gặp tôi:

-Lan giận tui phải hông?

-Đâu có, tại…tại tui đang…

-Sao tự nhiên Lan lơ tui?

Tôi không biết nói dối, nên đành nói thật:

-Nói thiệt mí anh, tui hổng biết một tiếng Anh nào. Hồi đó tui học đâu quên đó, nên hôm bữa nghe anh hỏi tui hổng hiểu, mới về hỏi mấy bạn tui, tụi nó cười tui quá chừng, rồi quyết dạy cho tui học. Thật ra tui cũng rất muốn hoàn thiện mình, rất muốn học hỏi nhưng càng cố gắng, tui càng giống một kẻ ngốc…

Vỹ chải những ngón tay vào tóc vừa gật gù;

-Tui hiểu rồi, tui xin lỗi, vì tưởng Lan cũng học qua tiếng Anh nên tôi mới nói như là thực tập cái mình đang học cho khỏi quên, hôm nọ khi nghe Lan trả lời tui cứ tưởng Lan nói giỡn.

-Bi giờ biết tui nói thiệt anh có thấy…tui ngu hông?

Vẻ mặt nghiêm trang của Vỹ giống người ta hay nói là “ông cụ non”:

-Lan đừng bí xị như thế, biết mình dở mà cố gắng học hỏi sẽ có ngày tiến bộ như mong muốn. Chỉ sợ dở mà cứ tưởng mình giỏi thì suốt đời mới giậm chân tại chỗ.

Tôi nhoẻn miệng cười:

-Vậy tui hổng đến nổi nào ha?

-Cái nổi trội ở Lan là sự hồn nhiên và thiệt tình ít người có được. Nên tui…mến Lan ở điểm đó.

Tôi quay mặt đi:

-…sao tui hổng nghe ai nói dzậy từ nào giờ…

-Thì tui mới nói rồi đó!

Nắng chiều đi mà dường như rớt lại một chút trên má làm tôi thấy nóng ran, chưa biết nói gì thì Vỹ hỏi nhanh:

-Còn…còn cái thư sao Lan hông hồi âm cho tui? Tui đợi bắt hụt hơi luôn.

Tôi cúi mặt không dám nhìn cái mũi cao như tây, rồi cái miệng hay cười của Vỹ. (Trời ơi! Sao có người đẹp trai thế chứ). Tôi lí nhí đáp:

-Để từ từ…nhất định tui sẽ hồi âm mà.

Tôi dợm chân quay đi thì Vỹ gọi lại:

-Nè Lan, còn ổi!

Tôi chìa tay cầm lấy khi Vỹ đưa bịch ổi cho tôi. Để tỏ lòng biết ơn, tôi nói:

-Lan hứa!Nhất định ngày mốt Lan sẽ trả lời thư cho anh…

Tôi mạnh dạn nói chắc chắn như thế vì tôi vừa nghĩ đến cuốn “Những bức thư tình hay nhất thế giới” mà tôi mới mượn về. Vỹ tỏ vẻ vui:

-Thật nhé! Anh mong lắm…

Tôi gật đầu như một cam kết, rồi mới quay đi. Ủa! Hai đứa tôi đổi cách xưng hô rồi sao.Tôi nhún vai nghĩ “Ăn thua mình gan! Có gì mà phải ngán chứ…”. Dám nói thiệt mới đúng là…tôi!

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

-Phần 2:

Tôi Sẽ Là Tôi Thôi (Phần 2)Trẻ Dallas (Texas) số 985 Thứ Năm 21.4.2016/

 http://baotreonline.com/101101-2/




62.

 

Níu Lại Thời Gian

(Phần 3)

  Hồ Thụy Mỹ Hạnh       

Thế là tuổi 16 của tôi qua nhanh đến độ tôi chưa kịp chuẩn bị gì để đón tuổi 17!

 365 ngày với nhiều vui buồn lẫn lộn đã thành kỷ niệm mà trong đó khúc đầu thì vui lắm, còn khúc sau thì buồn quá chừng vì tôi vừa tiễn Vỹ lên đường. Vỹ đã rời khỏi căn trọ cạnh nhà tôi để lên tỉnh tiếp tục trau dồi kinh sử với quyết tâm lấy cho được bằng tú tài đôi vì sợ rớt tú tài phải… đi trung sĩ! Bỏ tôi nhập tâm với khúc vọng cổ mùi mẫn đến nổi có lúc tôi rớt nước mắt vì cám cảnh “Điệp ơi mai mốt anh lên chốn thành đô có nhà xe rực rỡ, xin đừng quên bến đò ngang con sông nhỏ chốn quê xưa em vò võ trông…ư..chờ…”, tại sao tôi thích khúc ca ấy? Thì ai bảo tôi tên Lan kia chứ, nhưng may là Vỹ không phải tên…Điệp, nên chuyện của tôi chắc không đến nỗi phải đi về kết cuộc … có ngày tôi phải cắt đứt dây chuông!.

Khi Vỹ đi rồi, các bạn của tôi Con Đào, con Mận, thằng Tốt, thằng Vui cũng vào mùa thi cử, chẳng ai rảnh rang để đến hàn huyên với tôi nữa, bỏ tôi một mình bơ vơ như con bà Sơ với những hoài niệm, khiến tôi cứ đêm nằm thao thức hồi tưởng…

**

Chỉ có Vui dạo này tự nhiên có những hành tung rất lạ, khi đến nhà tôi nó ít đi cùng với cả bọn, chỉ đi một mình, tới thì lắm la lắm lét dòm trước ngó sau như đi…bắt trộm gà! Rồi thì lầm lì, có lúc lại chất vấn tôi:

-Hồi tối mày đi xem gánh hát “thả giàn”* với thằng Vỹ phải không? Nó có ngon thì mua vé cho mày ngồi ghế đàng hoàng xem đủ tuồng, sao cứ rủ đi “coi cọp”* như thế?”. Tưởng dân bảnh, té ra coi hát thả giàn, hút thuốc “tàn” Ruby…

Tôi khó chịu khi nghe Vui “xúc phạm” Vỹ nên nộ nó:

-Ổng đâu có thích cải lương. Tao rủ buộc lòng ổng phải đi, vô thì đứng mắc cỡ cứ che che cái mặt. Mà sao mày biết tao đi xem?...

 Vui không giấu giếm:

- “Tao theo dõi mày hẹn hò với thằng Vỹ ở đâu để…”

Tôi ngắt lời nó:

-…Mày sẽ làm gì?

-Tao…tao sẽ méc má mày!

Thế là lộ ra chân tướng của kẻ thích phá đám.Vui đúng là khắc tinh với tôi rồi, nhưng tôi dễ gì để nó bắt nạt. Tôi cất tiếng cười theo nhịp điệu:

-Ha!Ha!Ha! Tao quang minh chính đại có gì mà sợ. Tụi tao cũng gặp chỗ đông người, mày méc má tao cũng không la đâu. Thách mày mách lẻo đó.

Vui nhìn vẻ tự tin của tôi, bèn đổi giọng:

-Thật ra tao theo dõi để bảo vệ mày, nếu nó có cử chỉ xàm sỡ với mày là tao nhảy tới “phặt” liền (Nó đưa bàn tay ra chém vào không khí, vẻ mặt câng câng thật…hắc ám!)

Tôi chắp hai tay xá xá nó:

-Tao lạy mày, không có lý do gì để mày xen vào giữa hai đứa tao.

 -Có lý do đây! Tao tuyên bố, bắt đầu hôm nay tao chính thức theo đuổi mày!

Tôi rợn tóc gáy khi nghe Vui nói một câu xanh rờn như vậy, vì nó có vẻ hăm dọa hơn là nó thích tôi. Tôi cau mày nhìn sững cái mặt đầy mụn trứng cá của nó đang nghênh nghênh nhìn lại tôi đầy thách thức:

-Có phải tao đã từng nói với mày rằng “Nếu không tìm được ai phù hợp, thì tao sẽ cưới mày…”.

Tôi gắt:

-Vắt mũi chưa sạch mà cưới cưới cái gì!

-Bây giờ chưa cưới, nói cho mày biết ý định của tao thôi. (Tôi kêu trời không thấu với tuyên bố đó của Vui!)

Lúc khác Vui đến khi tôi đang chuẩn bị đến bãi chiếu bóng ngoài trời ở trước sân hội đồng xã. Đây là cơ hội gặp gỡ của các đôi nam, nữ hẹn hò chứ xem phim là phần phụ. Cũng có những người không hẹn hò với ai cả, chỉ thích hòa vào dòng người để hưởng sự náo nhiệt của đám đông.

Kỳ đà cản mũi thật đúng lúc, tôi cau có:

-Sao mày đến đây một mình? Mấy đứa kia đâu?

-Chỉ có tao dù bận rộn cũng phải dành thời gian để ghé thăm mày…

Nhưng tôi lại muốn đuổi khéo nó, nên giả vờ…ngáp:

-…ôi! Hôm nay sao buồn ngủ quá!

Vui nhìn tôi dò xét:

-Mày đang chuẩn bị ra ngoài nên mới mặc cái áo khoác này?.

Trời đất! Cái gì nó cũng biết. Khác với Vỹ, một phần vì sợ lộ sự kém hiểu biết của mình nên tôi chỉ lắng nghe Vỹ hơn là nói, nên anh không hiểu khúc tâm tình tôi cất giấu trong bộ lòng của tôi, à…tôi muốn nói tình cảm trong tim, gan, phèo, phổi của tôi Vỹ không hề biết, cả những thứ lặt vặt thường ngày của tôi anh cũng làm sao ngó thấy. Chỉ có nhóm bạn, mà hơn cả là Vui cứ soi mói từng chút những thay đổi của tôi nên biết hết. Cái đó cũng có thể gọi là nó hiểu tôi. Biết không giấu được nên tôi thú nhận:

-Ờ… vì cũng biết tụi mày mắc học thi nên má tao mới cho phép tao đi xem phim…một mình.

Vui đứng trầm ngâm một lúc không nói gì, có vẻ suy nghĩ gì đó căng thẳng lắm, rồi nó mới nói nhỏ:

-…tao kể mày nghe chuyện này, lúc nãy đi ngang con đường chỗ tối tối tự nhiên tao bỗng sợ ma, thấy có người đi phía trước tao bèn gọi “chờ đi với”, liền đó tao nghe tiếng trả lời “…chờ nè, lẹ lên! Bạn sợ ma hả? Hồi còn sống tui cũng vậy…”

Đầu óc để tận bãi chiếu bóng, tôi buộc miệng:

-…vậy là may rồi, đang sợ mà gặp được người đồng hành…(Chưa hết câu tôi giật mình ra khỏi lơ đãng) Hả? Vậy người đó không còn sống hả? Thiệt hông?...mày xạo hả?

-Tao mà xạo…(Nó đưa bàn tay ra với những ngón co quắp lại)… cho tao cùi sứt móng vầy nè. Tao đã chạy một mạch đến đây vã cả mồ hôi không thấy sao?

Tôi co chân lên ghế ngồi kiểu tránh nước lụt, bán tín bán nghi nhìn thằng Vui. Cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng khi nghĩ đến con đường tình ta đi đã bị ngăn chặn bởi cái bóng thấp thoáng mà Vui vừa kể, tôi sắp phải ngang qua đó mới đến được bãi chiếu bóng có Vỹ chờ tôi, tôi thấy anh đã đi trước một đổi rồi. Vui ơi là Vui! Mày đem chi cái sợ bất nhơn đến cho tao nghe rồi tao phải làm sao đây? Không lẽ nhờ mày hộ tống tao ra đó…(Cho lộ bí mất của tao!)

Thỉnh thoảng Vui phóng mắt nhìn qua căn nhà bên kia hàng rào dâm bụt. Lẳng lặng không nói gì, vẻ mặt buồn so, rồi bất thần nó quay ra cửa:

-Tao về cho mày đi xem phim…

-Khoan đã (Tôi tính nhờ…)…à! thôi, mày về đi!

Cái sợ đã bắt đầu xâm nhập mất trật tự vào cơ thể khiến tôi run lên. Vui vừa đi khỏi là tôi liền đóng  cửa lại dù trong bụng bồn chồn không biết làm sao báo cho Vỹ biết là tôi đành lỡ hẹn với anh.

Chờ đợi không lâu, có lẽ Vỹ đã về lại khi không gặp tôi ở đó. Tôi thấy đèn bên nhà anh bật sáng, tôi cần phải liều lĩnh “Xăm xăm băng lối vườn khuya một mình” sang ngay nói cho anh hiểu lý do  tôi lỡ hẹn, vì sáng mai anh sẽ rời nhà trọ để lên đường sớm…

Má tôi chưa bao giờ dễ dãi trong việc tôi gặp gỡ  với ai ngoài nhóm bạn học cũ là Đào, Mận, Tốt, Vui. Vì thế tôi phải len lén mở cửa, nhưng mới bước chân ra thềm thì nghe:

-Lan! Khuya rồi còn mở cửa đi đâu đó hả?

-…dạ…dạ…đâu có đi đâu!

Tôi lại rón rén quay vào, lòng than thầm “Thế là hết! Khuya anh đi rồi sao trời đưa lối…”. Ai làm cho tôi lỡ hẹn với Vỹ? Không phải là Vui, mà là… cái bóng thấp thoáng mà Vui nói!

**

Tôi thêu một chiếc khăn tay với hai mẫu tự V và L lồng vào nhau. Vui nhìn thấy rồi nói vu vơ “Đôi khi sự trùng hợp cũng có cái hay…”. Tôi hỏi “Trùng hợp cái gì?”. Vui trả lời “Tên tao cũng là mẫu tự V!”. Tôi lườm nó, và chợt nhận thấy bạn tôi không còn cái vẻ láu táu thường thấy. Dường như chúng tôi đã bỏ quên sự hồn nhiên ở đâu đó phía sau lưng khi tất cả tiến về phía mà người ta gọi là “Tuổi biết yêu”.

Từ ngày Vỹ rời căn trọ cạnh nhà tôi, anh chỉ gởi cho tôi một lá thư với những lời thăm hỏi bình thường, không có một lời nào nói lên sự mong mỏi gặp lại tôi. Vỹ không biết tôi vô cùng mong ngóng, cho đến khi không còn tin chú đưa thư sẽ ghé đến nhà tôi thêm lần nữa. Tôi đã đủ khôn để giấu nỗi âu sầu của tôi tận đáy lòng, nhưng Vui dường như biết, những lúc bất thình lình đến thấy tôi ngồi bó gối nơi hiên nhà nhìn sang căn trọ bên kia hàng rào giờ đã có người khác ở, Vui chỉ lẳng lặng ghé ngồi cạnh rồi cùng tôi nhìn “mây bay về đâu cuối trời…”. Lạ là nó không như trước đây mỗi lần bắt được điểm yếu của tôi là trêu chọc cho đến khi nào tôi chịu thua mới thôi. Chỉ duy nhất một lần nó gầm gừ “Tao mà gặp được thằng Vỹ thì nó biết tay tao…” rồi thôi, sau đó không bao giờ nghe nó nhắc gì đến tên Vỹ trước mặt tôi nữa. “Mối tình đầu” của tôi nếu kể ra ghi chưa hết một trang giấy là chấm hết.

Làm sao níu được thời gian dừng lại! Chúng tôi lớn lên với tình thân quấn quít, đủ cho “Nỗi sầu xẻ nửa, bước đường chia hai” khi phải tách ra vì mỗi người sẽ đi theo con đường riêng của mình. Ngày tiễn các bạn tôi lên kinh ứng thí, tôi nghĩ mãi mới “ra” một câu “Cha tụi mày, mẹ tụi mày, dòng họ tụi mày…rất mong tụi mày thi đậu. Cố lên đừng làm họ thất vọng vì học dốt như tao nhé…”. Nói chưa xong câu và nước mắt tôi chưa kịp chảy thì cả bọn cười ồ “Trời! Đang ngạc nhiên vì tưởng mày chửi tụi tao…”. Chỉ có Vui cười gượng gạo rồi nói nhỏ vào tai tôi “Giữa thời này tìm khắp nhân gian không có một người thật thà, chân chất như Lan. Vui rất quý bản chất đó, vì Lan không biết sự đến sự giả tạo…”

Mận, Đào, Tốt tự nhiên lạng qua chỗ khác để tôi đứng riêng với Vui:

-Dù đậu hay rớt Vui cũng sẽ tình nguyện nhập ngũ, đó là con đường mà Vui chọn cho mình…

Tôi hốt hoảng, phản đối:

-Không! Tao không thích mày đi lính, khổ mà nguy hiểm nữa…

Vui cười hồn nhiên:

-“Làm trai đứng ở trong trời đất. Phải có danh gì với núi sông”. Nếu ai cũng nghĩ như Lan thì đất nước này ra sao?

Tôi lắc đầu:

-Nhưng tao không…

Vui ngắt lời tôi:

-Trước hết yêu cầu Lan đừng xưng hô mày tao nữa, tụi mình lớn rồi.

-Nhưng mình là…

-…bạn chứ gì? Nhớ là con gái không bao giờ được lớn hơn con trai.

-Nhưng tao với mày…

-Có thể thay đổi hết. Vui đã nằm vắt tay lên trán suy nghĩ nhiều lắm rồi, suy nghĩ luôn cả phần của Lan nữa. Thi xong Vui về “chúng mình” nói tiếp.

Vui xách giỏ hành lý chạy vội về phía đám bạn đang gọi để chuẩn bị lên xe, vừa quay lại vẫy tay chào. Tôi dậm chân, mếu:

-Trời ơi! Cứ chặn họng hổng cho tao nói gì hết vậy…

Bến xe vẫn rộn ràng người qua lại, xô đẩy nhau ở ô cửa bán vé. Từng chuyến xe rời khỏi bến. Tôi thấy mấy cánh tay thò ra cửa vẫy vẫy từ chuyến xe chở các bạn tôi, rồi xe chuyển bánh.

 Cũng vì những vụ Thi - Cử ngày xưa mà tôi phải ì ạch leo lên con dốc tri thức một cách vất vả, đến độ cuối cùng tôi chỉ gom đâu được một nia nhỏ chữ nghĩa mà qua mấy năm sàng qua sàng lại cũng vơi đi ít nhiều. Nếu trước đây tôi thi đâu đậu đó, học hành tấn tới thì chắc chắn bây giờ tôi cũng là người đồng hành với các bạn tôi, không phải đứng lại nhìn theo con đường thênh thang phía trước.

Bầu trời vẫn còn lấp lánh những vì sao. Ánh đèn đường vàng vọt buồn hiu dọc theo con đường. Tôi đứng tần ngần, nghe buồn ơi là buồn…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Các gánh cải lương khi diễn gần đến phần cuối thì mở cửa thả giàn cho khán giả vào xem.

* “Coi cọp”: Những người không mua vé, đứng bên ngoài nhìn vào các khe hở để xem diễn bên trong.

-Phần 3: Trẻ Dallas (Texas) Số 1011. Thứ Năm 20 tháng 10. 2016:

 http://baotreonline.com/niu-lai-thoi-gian/

 

 



Thứ Bảy, 30 tháng 4, 2016

Qua Cơn Mê (Truyện ngắn) Đơn Phương Thạch Thảo




R 47.

Truyện ngắn.

Qua Cơn Mê

Đơn Phương Thạch Thảo


Nàng thường bị đánh thức bởi hồi chuông điện thoại báo tin nhắn của anh vào buổi sáng, hồi chuông reo lên vào cái giờ không sớm nhưng vì nàng dậy muộn (Nếu may mà nàng ngủ được một giấc ngắn sau đêm trằn trọc khó chợp mắt).

Chồm tay lấy chiếc điện thoại là nàng đã biết ai gởi tin, bật lên xem những chữ không có dấu khi thì “Hôm nay em có khỏe không?” hoặc “Sáng nay trời lạnh em nhớ mặc áo ấm”. những câu ngăn ngắn đôi khi vu vơ và thường thì nàng không trả lời. Còn anh, người gởi những tin ấy có lẽ cũng không mong gì hồi đáp, nhưng anh vẫn nhắn vì muốn cho nàng biết rằng anh luôn quan tâm đến nàng. Còn nàng ít trả lời vì mỗi khi bấm vào phím điện thoại là nàng nghĩ ngay rằng tin nhắn của nàng sẽ bị xóa ngay sau khi anh đọc xong, dẫu biết như vậy sẽ tốt hơn nhưng nàng vẫn chột dạ. Trong máy anh không hề lưu lại một cái gì liên quan đến nàng, nó trống không vì sự cẩn thận của anh khi anh ý thức rõ ràng rằng có một người phụ nữ bên cạnh anh với nghĩa tình đã nhạt nhưng có quyền xâm phạm vào bất cứ riêng tư nào của anh, và chỉ một chút thiếu thận trọng anh có thể gây ra phiền phức khó lòng biết trước sẽ thế nào cho nàng và cả chính anh.

000

Nàng đến nơi hẹn đúng giờ theo lời yêu cầu của người phụ nữ ấy, chị ta có mặt sớm hơn nàng tưởng, chứng tỏ cũng nôn nóng muốn gặp nàng. Hai người chăm chú nhìn nhau không e ngại. Nàng tự kéo chiếc ghế đối diện người phụ nữ ngồi xuống vì chị ta không ngõ lời mời. Quán cà phê thưa khách với những chiếc bàn cách nhau bởi những chậu cây cảnh, nàng ngồi khuất sau một nhành cây. Người phụ nữ cao giọng hỏi:

-Cô biết tôi cần gặp cô vì việc gì rồi chứ?

Nàng bình tỉnh đáp:

-Dường như có một sự hiểu lầm nào đó ở chị và tôi đến đây là vì muốn giải thích…

Người phụ nữ cướp lời:

-…có vẻ cô chuẩn bị tinh thần khá tốt để gặp tôi. Cô đã biết tôi là ai rồi nhưng tôi vẫn nhắc lại, tôi  là vợ của người mà cô thường hẹn hò, gặp gỡ lén lút!

Nàng cảm giác một sự tê buốt xuyên qua tim khi nghe người phụ nữ thốt lên lời đó. Nàng muốn nói lại rằng chị ta đã dùng từ ngữ nặng nề để nói đến việc anh viếng thăm nàng, rằng giữa nàng và anh chưa hề có một điều gì đáng bị lên án, rằng anh đến thăm nàng dù không phải do tình cờ nhưng giữa hai người chỉ ở mức tình bạn. Nhưng rồi nàng cũng chợt hiểu rằng, những lời cải chính của nàng không thuyết phục, là đi ngược lại suy nghĩ của người phụ nữ này và chị ta có thể sẽ lớn tiếng không ngại gì chung quanh đây có người, rồi nàng sẽ xấu hổ dù nàng là một người lạ không ai biết nàng ở đâu, là ai! Nàng thở mạnh im lặng một lúc để suy nghĩ, nàng bỗng tự trách sao mình lại dấn thân gặp người phụ nữ này ở nơi không thích hợp như thế, uy thế của chị ta phải hơn hẳn nàng, và với cử chỉ cùng giọng nói thì nàng hiểu chị ta không phải là người nhã nhặn. Nàng ý thức điều ấy nên cố thật ôn hòa:

-Tôi muốn nói chuyện với chị như hai người phụ nữ có chung một người thân, chị là vợ còn tôi là một người bạn. Chị cho phép tôi được nói thật rằng tôi rất trân trọng anh ấy. Việc anh ấy gặp tôi có chăng là để giãi bày tâm trạng mà thay vì nói với người này mà không thể với người khác. Tôi chưa bao giờ lén lút gặp anh ấy và làm gì tổn hại đến gia đình chị. Anh ấy vẫn là cha của con chị và là chồng của chị nếu chị muốn như thế và không ai có thể xen vào làm khác đi được…

Người phụ nữ gằn giọng:

-…Một người cha không đáng là cha, một người chồng không đáng là chồng. Một gã đàn ông mạt hạng, bất tài không lo nổi cho vợ con lại cho mình cái quyền có tâm trạng ư?

Lời lẽ xúc phạm chồng vừa thốt lên trên môi người vợ khiến nàng chợt thấy bùi ngùi và hiểu hơn nỗi khổ tâm của anh mà bấy lâu nàng đã biết. Cuộc sống quá khắc nghiệt mà anh phải vùng vẫy để thoát khỏi nó trước sự khinh miệt của người lẽ ra phải là người chia ngọt, xẻ bùi cùng anh:

-Chị nên dành cho anh anh ấy sự cảm thông về những thất bại mà tự bản thân anh ấy không hề muốn, anh ấy cần sự chia sẻ của chị hơn ai hết…

-Đó là việc của gia đình tôi, cô không được dạy khôn tôi. Việc của cô là từ nay đừng gặp chồng tôi nữa trên bất cứ quan hệ gì.

Ánh mắt của người phụ nữ quắt lên khi dứt lời. Một lần nữa nàng lại hối hận khi quyết định đến đây để nghe và nói những lời thừa không nên nói. Sau một lúc trấn tỉnh, nàng nhẹ nhàng đứng lên:

-Tôi nghĩ cuộc trò chuyện của chúng ta đến đây là đủ, chị sẽ không thất vọng vì yêu cầu của mình. Cuộc sống này không cho không mình cái gì cả, muốn có hạnh phúc cũng cần phải hy sinh và đánh đổi…

Nàng mở ví lấy một tờ bạc đặt lên bàn, dằn ly nước lên rồi quay nhanh ra cửa không chào người phụ nữ. Nàng thấy có cái gì đó khiến nàng không thể tôn trọng, thậm chí là xem thường chị ta, dù việc nàng giao thiệp với chồng của chị ta cũng không nên dù mối quan hệ vô cùng trong sáng. Gặp người phụ nữ kia rồi, nàng mới hiểu hơn tại sao có những gia đình biến những người đàn ông nghiêm túc trở thành bội bạc.

Không còn ở cái tuổi dễ dàng tuôn nước mắt khi tâm lý bất trắc, nhưng có một chút nghẹn ngào dâng lên trong lòng, một ẩn tình nàng cứ luẩn quẩn tránh né giờ đây bị người phụ nữ gọi đúng tên. Cuộc gặp mặt với vợ anh đã lay gọi nàng từ mơ tưởng trở về thực tế. Mãi mãi anh không thể là của nàng, anh thuộc về cuộc đời của người đàn bà chua ngoa, rẻ rúng chồng khi anh gặp thất bại trên đường đời. Nàng không thể cho anh gì hơn sự lắng nghe đồng cảm. Nhưng giờ đây nàng phải trả anh lại cho mái gia đình vốn đã rạn nứt. Nó sẽ tan vỡ, nàng biết sẽ như thế nhưng nàng không muốn chính mình là người gây ra cái kết thúc ấy. Mọi hệ lụy của cuộc sống vợ chồng giữa anh và người phụ nữ ấy chính anh phải gánh lấy dù đó là một gánh nặng trên vai.

000

Nàng nhớ câu thơ của ai đó “Em đến trễ, muộn màng. Sau tất cả những cần thiết trong đời anh”. Nàng đã phải nói lời từ biệt và yêu cầu anh đừng ghé đến thăm nàng mà anh không hiểu lý do gì. Anh cứ hỏi đi hỏi lại “Em nói thật chứ?”. Nàng cười buồn hỏi lại “Em giống người đang đùa lắm ư?” Nụ cười trên môi anh tắt ngay khi biết nàng nói thật.

 Anh nhắm hai mắt và đôi mày nhíu lại. Nàng nghe tim mình se lại, muốn cầm lấy tay anh với một cử chỉ ân cần, muốn đầu anh ngã vào vai mình để vỗ về, nhưng đó chỉ là ý nghĩ  không thể tỏ lộ và nàng biết kể từ đây nàng phải rạch ròi một ranh giới giữa hai người, không phải là sự lập lờ muốn nghĩ sao thì nghĩ. Làm sao để quay lại vị trí ban đầu thì cả hai mới không cảm thấy tổn thương tình cảm của mình:

-Anh không còn có quyền nói câu yêu em với em, nhưng thật sự trong lòng anh có ý nghĩ ấy hướng về em, đó cũng chính là động lực thôi thúc anh phải tìm cách gặp mặt em. Nghe như thế có lẽ em sẽ cho rằng anh là một kẻ tham lam, một người đã vướng bận gia đình mà còn có thể mong đợi một tình yêu đích thật ngoài cánh cửa căn nhà đã có vợ và con sao? Vì vậy em đã tỏ thái độ không bằng lòng anh, đánh thức anh khỏi giấc mơ để anh trở về với đời thực, để anh trở về với định mệnh của anh. Tại sao em chia sẻ nỗi ẩn uất trong lòng anh bấy lâu? Sao em cứ nhìn anh bằng ánh mắt dịu dàng khiến anh cảm thấy mọi đớn đau trong lòng mình tan biến?…

Anh đã nói ra tình cảm chôn giấu trong lòng mình. Điều mà trước đây dù anh không nói nàng vẫn biết, chỉ có điều cả hai đã cùng né tránh sự thật trong lòng họ để đặt tên cho mối quan hệ ấy là tình bạn.

-Anh phải sống hạnh phúc, đó là điều cầu mong của em…

Anh nắm chặt bàn tay nàng thật lâu trước khi buông ra, rồi quay lưng lầm lũi bước khỏi con đường có căn nhà của nàng.

000

Nàng thức giấc sớm hơn mọi ngày. Nàng đưa tay cầm lấy chiếc điện thoại nằm cạnh gối im lìm câm tiếng. Số điện thoại của anh nàng đã bùi ngùi xóa khỏi danh bạ điện thoại của mình. Không còn tiếng nhạc reo lên phá tan sự im lặng để mang đến cho nàng những dòng chữ mà khi không còn nàng thấy buồn và thiếu vắng vô cùng. Giờ này có lẽ anh đang ở sở làm, công việc không tốt để có thể mang về cho vợ con anh một sự sung túc và đó là nguyên nhân để anh nhận lại sự đối xử khinh miệt của vợ. Nàng không còn là nơi chốn cho anh cởi mở nỗi lòng mình khi gặp những điều mà anh từng nói nếu không có nàng anh khó gượng nổi.

Đêm qua nàng mơ thấy một dòng sông đang chảy êm ả chợt phồng lên, phồng lên phủ chụp lên nàng, dòng nước chợt biến thành cánh tay của người phụ nữ ấy siết chặt khiến nàng không thể nào vùng ra được, giấc mơ khiến nàng muốn ngợp thở và giật mình thức giấc trong kinh hoàng. Còn trói buộc nào siết chặt anh trong đời sống thực này? Dòng sông cuồng nộ ấy vẫn phủ chụp lên anh, cuốn trôi anh về một chốn không bình yên trong cõi đời lẫn khuất niềm đau của phận người.

(30.1.2013)

Đơn Phương Thạch Thảo

*Nam Úc Tuần Báo  (Adelaide-Australia) Số 885 Thứ Sáu 08-3-2013



GIẤC MƠ BUỒN (Truyện ngắn) Đơn phương Thạch Thảo.



R 49.

Đơn Phương Thạch Thảo

 Gic Mơ Bun

  Truyện ngắn.

 Chiều sao mà buồn quá! Tôi thường than như vậy trong khi nắng vẫn dịu dàng nghiêng trên hè phố, gió vẫn mơn mang đùa với lá dưới chân tôi. Một thay đổi nào vừa đến làm mọi niềm vui tôi chợt tắt? Tôi chờ một người không còn có thể dành cho tôi sự quan tâm của một tình thân cần có trong đời.

Tôi và Huấn thân nhau đã khá lâu, thời gian đủ cho nhiều thứ giữa tôi và anh trở nên quá cũ. Vậy nhưng có một điều anh vô tình không nhận ra được từ tôi là tình cảm tôi dành cho anh không đơn thuần là tình cảm của một người em gái dành cho anh trai. Tôi che giấu thật kín tâm trạng mỗi khi đối diện với Huấn bằng cử chỉ hồn nhiên, vô tư. Vô tư cho đến khi Huấn đưa Vân Anh đến giới thiệu với tôi đó là người yêu của anh, là người mà anh tìm kiếm và phải có cho cuộc đời mình.

Tôi chới với, biết rằng đã mất đi niềm hy vọng một ngày nào đó Huấn hiểu được lòng tôi. Tình yêu thầm kín trong tôi biến thành một điều không thể có thực trong đời tôi. Tôi phải gượng vui với niềm vui mà Huấn đang có. Anh thản nhiên bày tỏ những suy nghĩ dành cho Vân Anh với tôi, vì theo anh tôi là người thân nhất nên anh không giấu gì với tôi cả. Tôi cũng hiểu rằng tiếng sét ái tình từ Vân Anh giáng xuống khiến anh gần lú lẫn. Để làm hài lòng nàng, ngoài tình yêu nồng nhiệt ra, Huấn còn đem cả vật chất đến cho nàng. Những bữa ăn tại những nơi tương đối sang trọng, rồi hoa, rồi quà cho tăng thêm phần thi vị đã đẩy Huấn, một người đang tìm kiếm công danh, với mức lương cố định đã rơi vào tình thế túng quẫn. Tôi đứng bên lề đời anh, nhìn anh bằng cái nhìn của người ngoài cuộc thấy mục tiêu mà anh đang theo đuổi thật xa vời. Vì tiếp xúc với Vân Anh, tôi nhận thấy nàng không phải là một người khiêm tốn trong điều kiện thực tế mà nàng đang có. Với linh cảm mà con gái thường có, tôi thấy một cái gì đó mơ hồ rằng tình yêu của họ khó bền vững vì có nhiều khác biệt giữa hai người. Và tôi cứ mãi thở dài, không biết tôi lo lắng cho họ hay tôi buồn cho tôi.

Có lúc tôi đã buộc miệng khi biết Huấn bận rộn vì lo để có những thứ vật chất cho Vân Anh để cô không thua kém bạn bè:

-…Anh đang chinh phục Vân Anh bằng tiền, nếu như thế thì đó là sự trao đổi chứ không phải tình yêu thực sự…

Huấn tỏ ra không bằng lòng nhận xét của tôi:

 -Em hơi cực đoan khi nói về anh như thế, có phải em nghi ngờ Vân Anh không thật lòng với anh?

- Nếu yêu anh thật lòng, nàng không đòi hỏi anh nhiều thứ như vậy, không hiểu khả năng tài chính của anh có thể hay không.

-Đó là hoàn toàn do anh, anh chỉ muốn biến những mong muốn của cô ấy thành hiện thực. Anh muốn nhìn thấy cô ấy vui. Anh cũng hạnh phúc khi làm được điều gì cho cô ấy.

- Đến một lúc nào đó, anh không còn có thể đáp ứng được những mong muốn mà những người con gái đẹp có “hoài bão” về một cuộc đổi đời như Vân Anh thì liệu…

Huấn gắt giọng:

- Em đừng đánh giá Vân Anh thấp như vậy, anh không muốn nghe…

Huấn và tôi thường bất đồng mỗi khi nói về Vân Anh, có lúc anh giận vì cho là tôi đã quá lời. Giận rồi hòa, rồi lại giận…

Nhiều lần tôi tự hỏi, có phải mình đã có những nhận xét đầy ác ý với Vân Anh do lòng đố kỵ? Vì nàng như ánh sáng chói lòa đẩy tôi vào một góc tối khuất trong lòng Huấn, để tất cả những ẩn tình sâu kín tôi dành cho Huấn trở thành niềm trắc ẩn của riêng tôi, không thể chia sẻ với ai một lời. Không! Tôi tự chất vấn lòng là tôi không đố kỵ, mà chính Vân Anh cho tôi cái nhìn sâu hơn về nàng qua những lúc chuyện trò:

- Anh Huấn vừa tặng mình cái Ipad này, vì biết mình đã từ chối nhận một cái như thế từ một anh chàng đang “mếch” mình muốn tặng…

Vân Anh không hề ngại ngần khi thốt ra những lời ấy với tôi, sự mãn nguyện hiện rõ trên nét mặt nàng, tôi hỏi lại:

- Làm sao anh Huấn biết được Vân Anh đã từ chối quà của anh chàng đó?

- Ồ! Mình không giấu anh Huấn chuyện đó, để anh ấy biết rằng có những “đối thủ” tầm cỡ bên cạnh nhưng anh ấy là người may mắn được mình chọn thì phải biết trân trọng tình yêu của mình, còn phải cố vươn lên cho bằng họ. Để trước khi ngỏ lời cầu hôn với mình, Huấn phải có một cơ ngơi ổn định.

Xã hội ngày nay biến đa số con người trở nên thực dụng, những cô gái đẹp cũng khôn ngoan hơn với lợi thế của mình. Chiều sâu tâm hồn ít được quan tâm trước những gì đánh giá được bằng mắt. Vân Anh như một đóa hoa đẹp không thể tương xứng khi cắm trong lọ sứ bình thường, cái chính là nàng biết điều đó và có lẽ Huấn cũng biết điều đó. Huấn đang đeo đuổi một thứ mà anh không biết có thật hay không? Thì thôi, cứ để anh đi, con đường chỉ là mới bắt đầu, vì yêu quí anh, sao tôi lại không mong cho phía trước của anh bằng phẳng, đừng gặp trở ngại nào…

Vì không muốn hành hạ trái tim mình, tôi cố ý tránh gặp Huấn và cả Vân Anh, đứng trước hai người chỉ khiến tôi có cảm giác của một người không may mắn mà phải nghe toàn chuyện về hạnh phúc. Huấn cũng không màng gặp tôi, anh còn mãi dành thời gian cho Vân Anh với những hẹn hò, đưa đón. Dẫu biết tôi chỉ là một người bạn không nên chen vào khoảng trời riêng của Huấn, nhưng nghĩ mình bị bỏ quên thì tôi lại bùi ngùi chìm vào nỗi cô đơn và tâm hồn tôi lạnh giá. Những lúc như thế tôi tìm đến vài nơi trước đây tôi thường đến với Huấn, tình bạn của tôi và anh lúc ấy thật vui, cũng ngọt ngào như những bài tình ca mà tôi và anh cùng thích. Không như lúc này tôi đối diện với những giọt cà phê đắng, một mình…

O0O

Vân Anh đến, nàng như được lột xác sau thời gian tôi không gặp. Dáng dấp sành sỏi từ trang phục đến màu tóc. Không còn là cô sinh viên nghèo từ quê lên với khuôn mặt đẹp thu hút nhưng chưa pha chất thành thị. Sau khi hỏi tôi vài câu xã giao, nàng đặt lên bàn tấm thiệp cưới, tôi ngớ ra:

-…vậy mà không nghe anh Huấn nói gì! Các bạn bí mật quá…

Vân Anh cười thản nhiên:

- Huấn còn lòng dạ nào mà nói khi cũng nhận một cái như vậy.

Tôi vội cầm lấy tấm thiệp:

- Sao? Không lẽ…

- Đúng vậy! Người có tên trong tấm thiệp này không phải là Huấn, nhưng Kim đừng ngạc nhiên, có vẻ như Kim chưa bao giờ nghe chuyện như vậy vẫn thường xảy ra trên đời?

Tôi không mở tấm thiệp nữa mà đặt nó lại chỗ cũ, run giọng:

- Kim phải ngạc nhiên chứ, vì Huấn và Vân Anh đã có một thời gian dù không dài nhưng rất là thắm thiết. Huấn đã dành cho Vân Anh tình yêu cùng tất cả những gì anh ấy có thể, Kim cũng thấy Vân Anh vui vẻ đón nhận…

Vân Anh vỗ vai tôi:

- Nhưng mình không thể bỏ qua cơ hội tốt hơn đến với mình. Thú thật với Kim, mình lên thành phố không phải để học, mà là để tìm kiếm cơ hội đó.

Tôi không muốn mở miệng nói thêm một lời nào với Vân Anh nữa, nàng quá xa lạ trong suy nghĩ của tôi. Tâm trí tôi chợt hướng về Huấn, bây giờ anh đang ở đâu? Sao anh không cho tôi biết khi anh gặp một thất bại cay đắng như thế? Hơn lúc nào hết tôi nghĩ anh cần một người chia sẻ…

Không  nghe tôi nói gì Vân Anh có vẻ chột dạ, nàng dịu giọng:

- Mình biết Kim thân với Huấn nên không đồng tình với mình, nhưng mỗi người có quyền với cách sống và suy nghĩ riêng. Còn việc mình mời, nếu không thông cảm được với mình, Kim có thể không đến, mình sẽ không trách nếu không được đón…

0o0

Huấn không biết rằng tim tôi se lại khi nghe anh tâm sự về nỗi đau khổ dìm anh vào sự chán nãn khi Vân Anh quay lưng, phụ rẫy tình yêu của anh. Huấn không biết từ lâu tôi đã chịu đựng cảm giác ấy với những thầm kín trong lòng. Anh phơi bày suy nghĩ với tôi, chân thật như một người đang xưng tội rằng anh yêu Vân Anh với tất cả hy vọng về một tương lai hạnh phúc cho riêng hai người, nhưng không ngờ Vân Anh có một lựa chọn khác, bỏ anh lại với những kỷ niệm chỉ còn giá trị với mình anh. Càng hiểu anh tôi càng buồn, không phải vì buồn lây tâm sự của anh mà vì một nỗi niềm của chính tôi, một nỗi niềm tôi muốn phủ nhận, không dám đặt tên vẫn nằm tận sâu trong tâm hồn tôi. Mỗi lần gặp tôi, Huấn trút cạn được nỗi lòng, còn tôi lại thấy tâm trạng thêm nặng trĩu.

Giấc mơ nào rồi cũng tàn. Đam mê nào rồi cũng qua. Tôi sẽ nói với Huấn một câu mà bây giờ chưa phải lúc “Vấp ngã trên đường tình là chuyện bình thường, cái chính là tỉnh táo để nhận ra mình sai lầm như thế nào, rồi dũng cảm đứng lên đi tiếp xem những gì đã qua như một kinh nghiệm, cũng đừng quá thận trọng với con đường phía trước nếu biết bên cạnh còn có một người đồng hành…”.

(Đơn Dương 14.5.2013)

Đơn Phương Thạch Thảo

*Trẻ Dallas (Texas)Số 834 Thứ Năm 30.5.2013

 

 



            GIẤC MƠ BUỒN (Truyện ngắn) 
                              ĐƠN PHƯƠNG THẠCH THẢO.
         

Chỉ Riêng Em Biết



Chỉ Riêng Em Biết
Chỉ riêng em biết vì sao
Vầng trăng kia tròn rồi khuyết
Những ngày chúng ta cách biệt
Vầng trăng phải chia đôi đầu

Chỉ riêng em biết vì đâu
Niềm vui chơi trò cút bắt
Mùa thu lá vàng hiu hắt
Rụng bên hiên nhà bơ vơ

Và em lại ngồi làm thơ
Cho ai nào đâu dám nói
Giấu trong tim niềm khắc khoải
Tình yêu có bao giờ già

Thời gian sẽ mang đi xa
Những gì ta không thể giữ
Chỉ còn lại trong quá khứ
Một nỗi đợi chờ riêng em

Tại sao ngày cứ dài thêm
Chỉ riêng một mình em biết…
(13g35 Thứ năm 28.5.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Bâng Khuâng Tơ Trời



Bâng Khuâng Tơ Trời
Dường như có sợi tơ vưong
Ai đem đến thả trên đường em qua
Chân không vấp bởi đường xa
Mà tim lại vấp, biết là tại anh!

Dường như bầu trời rất xanh
Và hoa đang nở trên cành tươi hơn
Tóc mây từng sợi dỗi hờn
Mùa thu đón gió cô đơn về ngàn.

Chiều đi qua thật vội vàng
Em chưa kịp nhặt nắng tàn quanh đây
Chưa kịp giữ chút hương bay
Bao nhiêu vuơng vấn nơi này em qua

Bỗng dưng người ấy đi xa
Hoa không tươi sắc, nhạt nhoà hoàng hôn
Mùa thu chắc sẽ dài hơn
Cơn mưa đem nhũng giọt hờn mắt ai.

Nhịp chân đơn chiếc đường dài
Hoa bên đường cũng nhớ ai lặng thầm…
(15g thứ tư 27.5.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Có Một Vầng Trăng



r264.

Có Mt  Vng  Trăng

Trăng ơi! Hãy cạn ly này

Rượu chưa kịp rót đã say men rồi

Và nghe cay đắng trên môi

Sầu chi cũng vậy mà thôi, ích gì…

Say rồi ta sẽ quên đi

Lòng ta một cuộc từ ly não nề

Người đi không hẹn ngày về

Dường như chỉ ánh trăng thề đợi mong

Giữa khung trời thẳm mênh mông

Trăng im lặng thế thấu lòng ta chăng?

Đường đời trăm lối cách ngăn

Thềm xưa đã xoá dấu chân ngày nào

Đêm tàn trăng khuyết xanh xao

Vần thơ ta viết gởi vào hư vô

Trăng say trăng rụng xuống hồ

Ta say, ta chợt ngây ngô giữa đời…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Văn Hóa Thông tin Số 18 tháng 5.2001

Dòng Thơ Mực Tím



Dòng Thơ Mực Tím
Giữ làm sao đuợc mãi phút giây này
Phấn, bảng cả chỗ ngồi thân thiết nữa
Ngoài sân trường những đoá hoa thắp lửa
Tiếng ve ran thôi thúc trái tim người.

Giữ làm sao được mãi những tiếng cười
Những bước chân vội vàng ngoài cửa lớp
Mùa hạ đến với bao điều tan, hợp…
Cho mắt ai lấp lánh giọt mưa chiều.

Những cái tên bè bạn thật dấu yêu
Chợt một ngày sẽ đi vào kỷ niệm
Trang lưu bút còn loang màu mực tím
Những câu thơ vụng dại chẳng suông vần.

Rồi mai đây khi chợt nhớ bâng khuâng
Trong hồn vẫn còn những chiều ngập nắng
Hoa phượng cũng lặng thầm trên sân vắng
Mùa thi qua cũng là lúc chia tay
Giữ làm sao được mãi phút giây này!
(20g35 Thứ Hai 25.5.1998)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh