Thứ Ba, 15 tháng 3, 2016

Không Có Tận Cùng

r256

Không Có Tn Cùng

Khi tiếng ve dọc theo suốt con đường

Hoàng Điệp sáng lên từng chùm trong nắng

Đường tan học thiếu những tà áo trắng

Là mùa hè đã đến ở đâu đây

 

Và đón chờ thêm những cuộc chia tay

Kỷ niệm chỉ biết ép vào trang sách

Rồi đường đời có bao nhiêu ngăn cách

Tạ từ nhau như một chuyện tình cờ

 

Tuổi học trò còn đẹp mãi trong mơ

Tận sâu thẳm trong tâm hồn nỗi nhớ

Là niềm vui đã âm thầm vụn vỡ

Hồn nhiên ơi! Có còn ở trong em…

 

Những buổi chiều trôi qua thật êm đềm

Trang lưu bút giữ bao là tiếc nuối

Có vần thơ nào là vần thơ cuối

Như yêu thương có bao giờ tận cùng.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Áo Trắng Số 102 tháng 4.1999

 

 


Một người đi (Mai Châu)

 Hồ Thụy Mỹ Hạnh is singing. #hothuymyhanh

https://youtu.be/Tkepjheb0tU?si=gQZGNFXlUPUx2nee

 

 

 

Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016

Chênh Vênh Tình Tôi (Truyện ngắn)


R 51.

Truyện ngắn

Chênh Vênh Tình Tôi…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Khi 16 tuổi, nhân dịp đầu xuân tôi cùng một nhóm bạn lên chùa. Những cô bé đang ở tuổi mộng mơ thường hay tò mò và muốn khám phá những bí ẩn còn ở phía trước của cuộc đời mình, thế nên thấy mọi người xin xăm, các cô không bỏ qua cơ hội tìm cho mình một giải đáp dù không biết có ứng nghiệm qua quẻ xăm mà các cô “cầu” được hay không. Riêng tôi cũng không ngoại lệ, quẻ xăm mà tôi xin được là giai thoại của Bá Nha và Chung Tử Kỳ. Bá Nha là người có tài đàn, nhờ tiếng đàn mà Bá Nha có được tri âm là Tử Kỳ, đó là người hiểu thấu những tâm tình mà Bá Nha gởi trong tiếng đàn. Nhưng sau khi Tử Kỳ chết thì Bá Nha đập đàn vì không còn ai là tri âm nữa. Đó là quẻ xăm được giải ra rằng, người có quẻ xăm này cuộc sống nội tâm rất cô độc vì không có ai là tri kỷ. Mười sáu tuổi tôi bị vận vào tâm trí một sự u ám như thế. Đến khi trưởng thành dấn thân vào cuộc mưu sinh với bộn bề công việc, tôi tạm quên đi những gì không toại nguyện trong đời, tôi không có thời gian để mơ mộng như những người đồng trang lứa.

Nhưng biến chuyển của cuộc đời như những trang sách, vẫn phải lật ra theo thứ tự có sẵn của nó, những gì đến sẽ phải đến. Khi đời sống đã tạm lắng những bận rộn, tôi mới gặp Phúc, một người đồng hương sống xa quê, một người đã trải qua giông gió của cuộc đời. Tôi thấy gần gũi, thật thương khi biết nhiều về anh. Như nhiều người khác, anh cũng có một gia đình với đông anh em, và cũng là chuyện không hiếm trên đời, anh có một người anh tham lam, xảo quyệt, anh ta đã dùng thủ đoạn cướp đoạt tất cả những gì lẽ ra là của Phúc, đẩy Phúc vào hoàn cảnh bi đát. Phúc không đủ sức tranh chấp với người anh, nên bất mãn bỏ quê ra đi với một lời thề “Sẽ không bao giờ về lại quê nếu còn người anh hiểm ác ở đó…”

Trước khi có cuộc sống ổn định, Phúc đã phải vất vả với nhiều nghề để kiếm sống. Trải qua nhiều năm tháng nhưng trong lòng Phúc vẫn mang một mối hận không nguôi. Khi kể cho tôi nghe những chuyện cũ, anh xúc động như nó vừa xảy ra. Tôi cầm lấy tay anh siết chặt bằng niềm cảm thông vô bờ:

- Giờ thì em đang sống ở nơi đó, lẽ nào anh không vì em mà về quê một lần?

Phúc nói với sự quả quyết:

-…chúng mình sẽ gặp nhau, nhưng không phải ở đó…

Tôi hiểu tâm trạng của anh và nhủ lòng, tôi sẽ không buộc anh phải làm điều gì anh không thích. Phúc từng nói anh không bao giờ bắt buộc ai phải gì mà họ không muốn, ngược lại anh cũng không thích ai áp đặt cho anh điều gì ngoài ý muốn của anh. Vì vậy tôi luôn nhắc mình đừng đòi hỏi ở anh hơn những gì anh tự thấy cần thiết cho tôi, đừng bắt anh thay đổi một thói quen nào.

Tôi yêu Phúc nhiều không phải vì anh là người hoàn hảo, mà vì tôi không bao giờ so sánh anh với bất cứ người nào có điểm nổi trội hơn anh, nên với tôi anh là anh với những ưu, khuyết điểm mà tôi biết. Tôi cũng cố không nghĩ đến những gì anh cư xử làm buồn lòng tôi, tôi chấp nhận vì muốn tình yêu của chúng tôi vững bền, mà từng ngày nếu không là anh thì chính tôi phải là người vun đắp…

Tôi một nơi và Phúc một nơi. Nhưng anh luôn “gặp” tôi qua những buổi điện đàm, tôi không hề thấy sự vắng mặt của anh là khác biệt như đối với những người gọi là đang yêu nhau, đơn giản do tôi không chờ đợi một điều xa hơn sự chia sẻ tâm tình mà Phúc có thể dành cho tôi. Đôi lúc tôi có cảm giác một điều gì đó không toại nguyện trong tình cảm của anh mà tôi không hiểu hết. Tôi cứ  thầm nghĩ có lẽ tại tôi vụng về nên không biết nói lời sâu sắc để sẻ chia, hoặc không hiểu hết nội tâm của anh…

Tôi cũng là người ưa tạo nên những bất ngờ mà tôi tin rằng đem đến một sự thú vị. Tôi thích ghi dấu những thời khắc mà tôi cho là kỷ niệm đáng nhớ. Tôi luôn nhớ ngày Phúc gặp tôi, đó là ngày mang đến cho tôi tình yêu đang có, ngày sinh nhật của anh tôi lại càng nhớ hơn, vì nó đánh dấu ngày có mặt anh trên đời. Tôi nhớ anh, tự nhiên muốn mang đến cho anh một chút bất ngờ, một cuộc gặp gỡ mà tôi nghĩ ai yêu và nghĩ về nhau đều mong muốn. Trước ngày sinh của anh, tôi chuẩn bị đến với anh…

O0O

Tôi không báo cho Phúc biết là tôi sẽ đến nhà anh, căn nhà cũng là nơi anh đặt văn phòng làm việc, khi tôi đến chỉ có Nhân là người cộng sự của anh, còn anh thì đi công việc ở một tỉnh lân cận chưa về. Tôi xách những thứ mà tôi đã chuẩn bị cho sinh nhật của anh vào phòng sau, nào hoa, nào bánh và đôi nến để tạo nên sự lãng mạn mà tôi hình dung chỉ có Phúc với tôi. Tôi phải nói dối với Nhân rằng tôi tình cờ có việc phải đến Sài Gòn, trùng sinh nhật của Phúc nên tôi muốn cho anh sự bất ngờ. Nhân thay Phúc tiếp tôi, anh nghĩ tôi chỉ là một người đồng hương thân thiết của Phúc từ quê đến thăm. Tôi biết rõ Nhân vì Phúc hay nhắc. Nhân cũng không tỏ ra xa lạ với tôi. Anh thân tình và cởi mở trò chuyện. Rồi trong khi chờ Phúc về, những câu chuyện được hé lộ để lấp vào khoảng thời gian trống. Trong đó có một chuyện mà tôi chưa bao giờ nghe từ chính Phúc. Đó là chuyện tình yêu của Phúc khi anh chưa gặp tôi. Nhân kể:

-…Thiên Vân là một nhà văn sống ở Bắc Mỹ, có một lần cô ấy về thăm nhà và đã gặp Phúc trong một chuyến du lịch. Trong những ngày Thiên Vân lưu lại đây, tình yêu đã đến với họ như một định số. Anh biết đó là khoảng thời gian có ý nghĩa và hạnh phúc nhất trong đời Phúc.  Khi Thiên Vân quay lại bên kia, họ vẫn thường xuyên liên lạc với nhau qua điện thoại và email trước khi cô ấy…

Tôi xoắn hai bàn tay vào nhau che giấu sự run rẩy:

-…trước khi cô ấy làm sao hở anh?

- Trước khi cô ấy cho Phúc biết rằng phải chấm dứt vì…chồng của cô ấy đã nghi ngờ…

Tôi cau mày:

- Ồ! Thì ra là Thiên Vân đã có chồng, Vậy sao chị ấy lại phiêu lưu trong tình yêu với Phúc? Làm sao hai người có thể có một kết thúc tốt đẹp khi…

- Không ai ngoài cô ấy giải thích được tại sao! Tình yêu là một thứ không ai hiểu được phải làm thế nào cho đúng khi nó tới. Anh nghĩ rằng Thiên Vân tìm thấy ở Phúc sự tương đồng mà cô ấy khao khát tìm kiếm, nên không kềm chế được…

- Lẽ nào chị ấy không có sự tương đồng với chồng của mình…

- Anh lại cho phép mình nghĩ Thiên Vân không có hạnh phúc trong hôn nhân. Nhưng tình yêu của Phúc cũng là một sai lầm nên cô ấy phải dừng lại để bảo vệ gia đình vốn có của mình. Sau khi mất liên lạc với Thiên Vân, Phúc như rơi vào hố sâu của tuyệt vọng. Cậu ấy không màng gì đến công việc, suốt ngày dìm mình vào cơn say, bạn bè không ai can ngăn được. May mà cuối cùng cậu ấy vượt qua được sự đau khổ đó…

Tôi thấy tim mình buốt lên một cảm giác khó tả, tôi đang tìm hiểu sâu về một điều mà tôi biết chỉ khiến tôi đau đớn:

- Rồi…rồi sau đó Phúc không còn yêu ai nữa sao anh?

Nhân vô tình đáp:

- Có thể là như thế, anh chưa nghe Phúc tuyên bố đặc biệt chú ý đến cô nào. Trái tim của cậu ấy có lẽ vẫn chôn chặt hình bóng của Thiên Vân, thì còn yêu ai được nữa…

Tôi cố nở  nụ cười thật vô tư hỏi:

- Anh ấy có nhắc đến Diễm là “cô em gái” cùng quê thân thiết chứ?

- Dĩ nhiên là có chứ. À! Mà anh thấy Diễm có nhiều nét rất giống Thiên Vân nhất là mái tóc mượt dài. (Anh nghiêng đầu nhìn tôi) Và nụ cười, cả ánh mắt nữa…

Tôi đứng lên, bước đến bên chiếc bàn đã được trưng bày cho một bữa tiệc nhỏ thân mật, để tránh sự quan sát của Nhân, tôi nói mà không quay lại:

- Có lẽ vì như thế mà Phúc mới… thân với em…

Trái tim tôi đang rướm lệ. Giờ thì tôi biết Phúc đến với tôi bằng hình bóng của Thiên Vân, và tình cảm kém mặn nồng anh dành cho tôi bởi vì đó là cảm giác vay mượn. Tôi không muốn đợi Phúc nữa, tôi muốn quay về nơi nào chỉ có một mình tôi. Rất nhanh tôi nhớ rằng Phúc chưa bao giờ nói tiếng “yêu” với tôi, chỉ bằng thời gian dài và sự liên lạc thân mật để anh với tôi hiểu và bước vào giai đoạn tình nhân. Tôi hấp tấp từ giã nơi tôi vừa mong mỏi đến. Tôi để lại ở đó một giọt nước mắt rơi trên đóa hồng đỏ vẫn tươi thắm tượng trưng cho tình yêu của nhân loại, trong đó không biết có còn tôi…

O0O

Phúc gọi điện thoại cho tôi khi tôi đang trên đường trở về, màn đêm ôm choàng chuyến xe đêm. Anh hỏi “Diễm! Sao em không đợi anh về?” Tôi nói “Em chợt thèm sự yên tĩnh mà ở quê em mới có, em cũng phải về để đón vầng trăng khuyết mới lên, nó quạnh quẽ, cô đơn và tội nghiệp lắm…” anh nói “Cám ơn em đã nhớ sinh nhật của anh. Anh chưa bao giờ tổ chức sinh nhật cho mình, anh thấy nó hình thức và không cần thiết…” Tôi nói “Đừng khách sáo cám ơn, em chỉ làm những gì mà trái tim em mách bảo (Tôi thấy bùi ngùi trong lòng)…dù anh thấy không cần thiết nhưng với em thì đó là hạnh phúc khi làm được bất cứ điều gì cho anh…em không biết anh không cần nó!” Anh nói “Anh chỉ nói thật lòng, em đừng nghĩ mông lung, anh sẽ gọi cho em khi em về đến nhà, nhớ giữ gìn sức khỏe…”. Anh không biết vừa có một cơn lốc ngang qua hồn tôi. Anh vô tình để tôi chênh vênh một góc trong tình yêu của anh, nơi đó có một bóng hình quá lớn mà tôi biết tôi khó thể che khuất. Tôi nhắm mắt và liên tưởng về một người phụ nữ đẹp ở bên kia bờ đại dương, người đã gieo vào tim Phúc một vết thương khó lành, mà đến hôm nay tôi mới biết.

Tôi chợt nhớ đến quẻ xăm năm xưa, nó nằm đâu đó trong ký ức của tôi và bây giờ chợt rõ nét, tôi không tin nhưng có vẻ như điều đó đúng, vì tôi có Phúc mà những điều tôi nghĩ vẫn là của riêng tôi khó lòng chia sẻ với anh, tôi thênh thang một cõi riêng mình và chờ đợi một cơn gió nào đó cuốn bay đi tâm tình u uẩn của tôi, nhưng dù là một cơn gió hoang vô tình cũng không qua đây mang giúp tôi nỗi sầu bay đi, để hồn tôi mãi chất đầy những hoàng hôn tím ngát…

(Đơn Dương 20.9.2013)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Nam Úc Tuần Báo (South Astralia) số 914 Thứ Sáu 27.9.2013

 

 


Chênh Vênh Tình Tôi (Truyệnngắn) Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Nam Úc Tuần Báo (South Astralia) số 914 Thứ Sáu 27.9.2013



Như Nắng Tàn Phai



r255.

Như Nng Tàn Phai

Em lại về Đà Lạt

Một chiều Xuân nắng tàn

Những con đường rất lạ

Với bao nhiêu ngỡ ngàng.

 

Thương ai mà bối rối

Để tình hoài trong tim

Anh và em hai lối

Biết đâu mà kiếm tìm.

 

Em gởi lại cho ai

Một chút tình của gió

Biết cũng sẽ nhạt phai

Như nắng tàn trước ngõ…

 

Em lại về Đà Lạt

Ngày xưa ở đâu rồi

Quán chiều nghe ai hát

Ly cà phê đắng môi.

 

Anh để lại cho em

Một khung trời tiếc nhớ

Hạnh phúc không êm đềm

Chỉ toàn là mảnh vỡ…

(0g25 Thứ Tư 4.3.1998)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

BIỆT KINH KỲ

Nhạc: Minh Kỳ

https://www.youtube.com/watch?v=Dp4K_oouvCw&feature=youtu.be



Một Nửa Vầng Trăng

r254-

Mt Na Vng Trăng

Thơ đem bán chẳng ai mua

Như tình yêu đã lỡ mùa từ lâu

Mà em thức suốt đêm thâu

Ánh trăng khuya cũng nghiêng sầu vào thơ.

 

Nhớ ai trăng cũng nhạt mờ

Chút duyên tri kỷ biết chờ mong ai

Thơ, trăng, em với đêm dài

Mảnh tình đơn lẻ viết hoài chưa xong.

 

Qua rồi ngày lạnh gió Đông

Mà em vẫn thấy trong lòng giá băng

Đường đời trăm lối cách ngăn

Tình đôi ta vẫn biết rằng mong manh.

 

Ví như em đã có anh

Chắc gì em đã viết thành câu thơ

Nên dù anh có hững hờ

Để em đứng mãi bên bờ quạnh hiu.

 

Để em tan lẫn vào chiều

Để cho em biết tình yêu là buồn

Khi màng đêm lạnh lùng buông

Để vầng trăng xẻ đôi đường ta đi…

(14g Thứ Bảy 14.2.1998)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Nỗi đau từ đây

Ngô Thụy Miên

https://youtu.be/Wd0O7DBJrAw?si=NdMeJa3MKeFi1Vc6



Hoài Niệm Ngày Về


r253.

Hoài Nim Ngày V

Tôi trở về với ngày tháng thần tiên

Đôi cánh nhỏ vút bay vào trang vở

Bạn bè đâu? Chỉ còn đây nỗi nhớ

Cánh Phượng hồng cũng lạc lõng, bơ vơ…

 

Tôi trở về một nỗi buồn thẩn thờ

Nghe đâu đó tiếng cười vui rộn rã

Đàn bướm trắng trên sân truờng lạ quá

Nao lòng tôi những kỷ niệm xa rời.

 

Ngoài cổng trường chỉ có một mình tôi

Với hoa phượng đã bắt đầu thắm nở

Trong tim tôi một nỗi niềm trăn trở

Nắng sân trường không ấm được hồn tôi.

 

Tôi trở về tìm nhặt hoàng hôn rơi

Dẫu vẫn biết xa lắm thời yêu dấu

Tuổi học trò như vườn hoa bướm đậu

Thênh thang sao giây phút trở lại trường.

(18g17’ Thứ Năm 12.2.1998)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Tuổi Mười Tám (Báo Tây Ninh) Số 32 Tháng 5.1998

 

Thứ Năm, 25 tháng 2, 2016

Có một tình yêu như thế (Truyện ngắn 52)


R 52.

Truyện ngắn

Có Mt Tình Yêu Như Thế

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Tôi nghĩ về thời yêu dấu còn đây mà ngỡ đã mất hút trong đêm sâu lặng lẽ và khoảng tối đến vô cùng dưới kia, lòng sông với những ánh đèn từ dãy phố xa lắc bên bờ kia soi bóng xuống im lìm, nơi đây hai bên chiếc cầu này nếu mọi người đến rồi sau khi rời đi mỗi người để lại một chút niềm vui, một chút nỗi buồn, một chút xót đau từ tình yêu của họ thì hẳn không gian quanh đây đã đầy ứ, chật chội như trái tim tôi dù chỉ chứa một niềm khắc khoải khi nghĩ về một người.

Không ai đứng đây hứng gió một một mình, tất cả đều có đôi. Chỉ có tôi với bước chân lẻ loi từ con hẻm nhỏ của khu nhà bị che khuất bởi dãy nhà cao tầng, tôi lạc chân đến đây vì một thói quen, để nói với dòng sông rằng tôi nhớ anh. Để hỏi sông sao vẫn trôi mà tình yêu của tôi thì dừng lại?

- Nếu cô có ý định dùng nước mắt của mình để làm sông đầy thì vô ích, vì đó là điều không tưởng…

Tôi ngẩng lên nhìn người đàn ông đã đứng bên cạnh từ lúc nào không biết, trong ánh sáng mờ tôi nhìn thấy sóng mũi cao dưới chiếc mũ lưỡi trai che sụp trước trán:

- Anh đã theo dõi tôi ư?

-…tôi quan sát cô thì đúng hơn, vì khác với những người đứng hai bên cầu hóng gió, cô trong tư thế bất động, mà vai rung lên từng hồi chắc chắn là đang khóc. Tôi chợt muốn làm người… tốt là nên trông chừng cô, sợ một lúc nữa biết đâu lười biếng quay về cô lại chẳng nhảy tỏm xuống sông và…

Tôi ngắt lời anh ta và lớn tiếng:

- Anh nghĩ là tôi điên à? Tại sao tôi lại làm như thế chứ?

Anh ta thản nhiên trả lời:

- Tức giận vẫn tốt hơn là vẻ rũ rượi cách đây dăm phút của cô, nhưng tôi không tin là mình có tài chọc cho cô giận nhanh thế.

Tôi dịu giọng lại:

- Xin lỗi anh!...vừa rồi nhìn tôi thảm lắm sao? Đến độ anh là một người qua đường còn nhận thấy…

- Không! Tôi không phải người qua đường, tôi cũng đến đây hóng gió và tình cờ thấy cô. Phải nói rằng tôi là người biết…quan tâm đến người khác nên khi thấy mọi người đã lần lượt rời khỏi đây, nếu tôi không đứng lại thì chỉ còn mình cô với khúc sông này, mà phụ nữ thì không nên đứng một mình ở đây vào giờ này…

Phố đã vắng, vài chiếc xe lướt nhanh qua cầu. Tôi thò tay vào túi lấy điện thoại ra xem giờ và thảng thốt kêu lên:

- Ồ! Đã khuya thật rồi, Cám ơn anh đã nhắc, tôi phải về ngay đây.

- Cô có thể tỏ sự cám ơn bằng cách cho tôi mượn điện thoại của cô một phút?

Tôi nhìn nhanh người đàn ông đứng trước mặt rồi đưa điện thoại cho anh ta, trong lúc chờ anh ta bấm số tôi  vừa nghĩ “Anh ta không có nổi một chiếc điện thoại sao?”.

Tôi hỏi sau khi nhận lại điện thoại mà không thấy anh ta gọi cho ai:

- Anh không gọi ư?

- Tôi vừa mới chuyển số phone của cô sang máy của tôi. Tên tôi là Nhật! Còn cô?

Thật tự tin trong cách làm quen, anh ta không giống những người tôi từng gặp:

- Hạ My…

Tôi xoa mạnh hai bàn tay vào mặt, ở đó nước mắt đã khô. Nhật hỏi:

- Cô có cần tôi tiễn cô một đoạn?

Tôi trả lời trong khi quay bước:

- Cám ơn anh, tôi ở gần đây, chỉ sau dãy nhà kia…

Nhật đi ngược về hướng khác, nhưng chỉ vài bước thì anh quay lại nói to:

- Khi hơi nước đủ nặng sẽ thành mưa. Khi nỗi buồn đã đầy sẽ thành nước mắt. Hy vọng nỗi buồn trong cô đã vơi. Chúc vui và mau gặp lại nhau.

O0O

…Rồi Nhật gọi điện thoại cho tôi, rồi tôi và anh trở thành hai người bạn, khoảng cách giữa chúng tôi thu hẹp lại sau những lần thăm viếng.

Thơ, nhạc là cái cho những người đa cảm mượn để giải bày tâm sự. Khi buồn tôi nghêu ngao hát những tình khúc về chia ly. Tôi trút hết nỗi lòng của tôi vào trang giấy cho thơ của tôi…chịu trận!

“Gió ơi! Thổi giùm ta

Nỗi buồn đang giăng kín

Tình yêu trong câm nín

Người ấy nào hiểu đâu…”

Tiếng xe của Nhật dừng trước cửa, anh bước vào tự ngồi, tự đọc cái tôi viết mà không cần xin phép:

- Thơ của em có khả năng làm cho người đang buồn trở nên…buồn hơn, và nếu đang có chứng bệnh về tim thì có cảm giác như ai đang vò trái tim nát nhàu…

Tôi nguýt anh:

- Hứ! Cái anh này, tưởng anh nói đang buồn đọc sẽ trở nên vui, chứ lại buồn hơn và đau như thế, vậy ra thơ của em ác thế ư?

- Không phải thơ của em ác, mà tại vì bản chất của người viết ra nó…ác!

Tôi nhíu mày:

- Em đã làm gì mà anh gán cho cái tội lớn vậy?

- Em từ chối một khối tình anh mang từ nhà đến đây, em không nhận buộc anh phải cỏng về, thế mà không gọi là ác chứ còn là gì?

- Thì anh đừng cỏng về mà hãy vứt nó rồi về tay không vậy.

- Không được, nó nằm (Anh đặt tay lên ngực trái) chỗ này này, nếu lôi nó ra thì anh tắt thở.

- Em có thể hiểu, vì em cũng có tâm trạng giống anh mà.

- Em cũng đang yêu ai đó ư?

Tôi gật nhẹ, buồn hiu:

- Dạ!

- Người đó có yêu em không?

- Mới đầu em nghĩ là có, còn bây giờ em…cũng không biết nữa.

Nhật nhíu mày tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Tại sao? Em và người đó chia tay rồi à?

Tôi lắc đầu:

- Không!Vẫn chưa nói lời chia tay, nhưng anh ấy không còn tỏ sự ân cần hay nói với em những điều mà người yêu nhau hay nói, anh ấy im lặng cất hết những lời ngọt ngào của tình yêu vào tận sâu thẳm lãng quên nào đó trong tâm hồn, mà lâu rồi cũng không… liên lạc với em nữa!

- Ồ! Có một tình yêu như thế ư? Nhưng nhờ vậy em mới có thể thông cảm cho nỗi lòng của anh.

Tôi tiu nghỉu không nói gì, Nhật ngồi im một lúc rồi hỏi:

- Em có biết nguyên nhân tại sao có sự bất thường đó không?

Tôi gật đầu:

- Em nghĩ có thể anh ấy đã có một người khác làm anh ấy vui hơn, có thể đã chán em nhưng không nỡ nói ra mà im lặng để em tự hiểu!

- Em có quyền đòi anh ấy phải giải thích, tình yêu phải có sự tôn trọng lẫn nhau bằng cách thể hiện sự quan tâm, tháo gỡ những bất đồng để trở nên hòa hợp…

Tôi lắc đầu:

-…nếu anh ấy đã thay đổi em sẽ không quấy rầy nữa, em sẽ không cố đặt vào tay ai cái gì mà họ không thích. Em và anh ấy ở cách xa nhau quá, sự cách trở về địa lý cũng một phần làm nguội đi sự nồng nhiệt. Em chỉ có thể chờ đợi vì em không muốn thay đổi…

- Điều đáng sợ trong tình yêu không phải là sự cách trở mà là khi người ta không còn muốn chia sẻ tâm trạng hoặc giải thích cho nhau hiểu về bất cứ điều gì. Nếu em còn yêu người ấy thì em cần nói rõ ý mình để tìm sự tương đồng giữa hai người, em phải nói cho người ấy biết rằng em không muốn bị đối xử như thế.

- Có lần em đã nói như thế và anh ấy cho rằng em hay trách móc khiến anh ấy không thấy vui khi nói chuyện với em…

- Thế thì anh phải nói với em một điều, nếu em biết mình không còn vị trí đặc biệt trong tim người ấy nữa thì hãy mạnh dạn…

- Anh định bảo em dứt khoát ư? Không đâu, chỉ khi anh ấy nói lời chia tay với em trước, nếu không em sẽ cứ chờ đợi…

Nhật lắc đầu, làm một cử chỉ chào thua:

- Ừ thì em cứ đợi. Nhưng giờ nhìn mặt em phát rầu theo. Đi với anh, em cần phải ra khỏi căn phòng này một buổi, hãy đi ra ngoài để thấy trời vẫn xanh, tất cả đầy sức sống, mọi thứ đang tiến về phía trước mà mình sao dừng lại với nỗi u hoài ở đây.

Tôi nhướng mắt bồ câu con đậu, con bay nhìn anh:

- Có thay đổi được gì không anh?

Nhật đứng lên vỗ tay lên vai tôi:

- Cứ đi rồi sẽ biết. Anh mới đổ xăng đầy bình trước khi có thông báo xăng tăng giá. Phải hưởng “thành quả” đó em à…

Tôi ngoan ngoãn:

- Dạ!Anh đợi em diện một bộ gì đẹp đẹp cho anh khỏi mất mặt khi chở em đi ngoài phố.

Nhật gục gật đầu rồi nói:

- Cứ làm như em muốn, nhưng phải biết rằng không cần diện em cũng đẹp lắm rồi.

Tôi lại nguýt Nhật:

- Ai cũng nhận xét về em như anh thì chắc là em hạnh phúc lắm.

-…để hạnh phúc chỉ nên cần một người nghĩ thế thôi em ạ, nhiều mối tối nằm không mà! hahaha…

Tôi ngồi nghiêng người một bên sau Nhật, tay vòng qua eo anh, tự nhiên như một người tình nhỏ. Vai anh rộng an toàn, chở che. Tôi gọi thầm “Luận ơi! Luận ơi! Sao không phải là anh?...” Rồi tôi cảm thấy bùi ngùi khi nghĩ đến chuyện của mình.

-…nếu gió không thổi được nỗi buồn của em bay đi được vì nó quá nặng, thì em hãy xé nhỏ nó ra thả vào gió, nhớ thả hướng nào đừng để nó bay đáp vào anh…

Nhật huýt sáo và lắc lư vai theo điệu nhạc. Tôi cười thành tiếng:

- Anh chắc không bao giờ buồn nhỉ. Anh đứng đầu trong danh sách những người lạc quan?

- Không đâu em, khi không đạt được điều mình mong muốn anh cũng buồn chứ, nhưng “nó” làm sao thắng nổi anh, “nó” mới xáp vô là anh tống biệt liền.

Tôi không chịu vào quán nước khi Nhật gợi ý, tôi không thích lạc vào một nơi đầy ắp tiếng nhạc với không gian mà tôi thấy chông chênh, đơn độc dù có người bên cạnh. Thế nên Nhật cứ cho xe chạy qua nhiều đường phố, bao nhiêu đoạn đường lùi lại sau lưng. Chẳng có gió nào thổi nỗi niềm của tôi bay đi…

Tôi nghe Nhật nói, dường như là “…này em! Nếu con đường em chọn không đưa đến một cái đích như mong muốn thì sao không dừng lại…dừng lại…dừng lại…”

Gió tạt câu nói của anh bay đi, không kịp vào tai tôi, rồi mất hút vào đám đông trên phố!

OoO

Tôi lại ra sông, hai bên cầu nhiều đôi tình nhân đã đứng đó từ trước, họ chúi đầu vào nhau, tôi chợt nghĩ “Tình yêu nào cũng giống nhau, chỉ có sự đau khổ là khác!”. Bầu trời tối, mặt sông đen ngòm, vài chiếc thuyền máy chạy qua lại dưới cầu. Tôi khoanh tay trên thành cầu gục mặt vào đó, tôi thật cô đơn giữa đám đông chung quanh, nhưng tôi sẽ không vì điều đó mà tựa nhầm vào một bờ vai khác. Dù những khi lòng bối rối tôi lại nghĩ đến Nhật và thích chia sẻ với anh điều phiền muộn trong tôi.

Nhật nói “Có thể là em chưa yêu anh như là anh yêu em. Có thể là em không quan tâm đến anh như là anh quan tâm đến em, nhưng bất cứ khi nào em cần anh chia sẻ điều gì, thì em phải nhớ rằng anh luôn sẵn sàng lắng nghe…” những lời của Nhật đã khiến tôi ứa lệ khi nhớ lại. Tôi sợ làm tổn thương Nhật nếu tôi chấp nhận tình cảm của anh khi lòng tôi còn rõ ánh mắt, nụ cười của Luận. Đừng hỏi tại sao tôi vẫn có thể yêu một người đang muốn rời xa tôi? Bởi vì tôi cố chấp với trái tim tôi, tôi buộc nó trung thành với mối tình mỗi ngày mỗi xa tôi thêm một chút, vì tôi hiểu những ưu tư, trăn trở của Luận trên con đường khó khăn anh phải đi một mình. Tôi yêu Luận vì nhớ mãi thời tôi mới biết anh, Luận của ngày ấy với tâm hồn cởi mở dịu dàng, chia sẻ với tôi biết bao điều và tôi vẫn dành cho anh tình yêu ấy, vì tôi không để những chuyện Luận làm tôi buồn vào trong suy nghĩ, tôi chỉ nhớ đến anh với những điều anh khiến tôi hạnh phúc dù ngày ấy đã xa rồi. Còn giờ đây, anh để tâm hồn tôi với khoảng trống không gì có thể lấp đầy…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Nam Úc Tuần Báo (South – Australia) Số 1033 Thứ Sáu  19.2.2016