Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

TỰ KHÚC. Thơ Hồ Thụy Mỹ Hạnh. Nhạc: Trần Hữu Bích

 TỰ KHÚC.

Thơ Hồ Thụy Mỹ Hạnh. Nhạc: Trần Hữu Bích.Ca sĩ: Mỹ Hạnh  
https://www.youtube.com/watch?v=Qh_ylFs2pWM  
http://ledinh.ca/Nhac%20Tu%20Khuc.html 
 

Bài Cuối Cùng Của Năm



r 212.

Bài Cuối Cùng Của Năm

Sáng nay em mở cửa

Thấy mùa Xuân tràn vào

E ấp nụ hoa đào

Rực hồng trong ánh nắng.

 

Sáng nay dường như vắng

Cơn gió lạnh heo mây

Có một người ở đây

Tim bâng khuâng khép, mở…

 

Có gì như nỗi nhớ

Cứ làm buốt hồn em

Lặng lẽ và rất êm

Len vào trong tâm tưởng.

 

Khi mỗi người mỗi hướng

Mùa Xuân thiếu nắng hồng

Còn chút lạnh cuối đông

Em cuộn vào mái tóc.

 

Ngày vui thì thoáng chốc

Nỗi buồn thường dài lê

Mùa Xuân chừng đã về

Hoa muôn màu rộ thắm.

 

Đất trời thì vui lắm

Dường như em buồn thôi…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

     *Bình Dương (Đặc san) Số 14 Tháng 3.2002


Xuân trong mắt em

Thơ:Hồ Thụy Mỹ Hạnh.

Nhạc:Trần Hữu Bích.

 Ca sĩ: Hồng Nhung

https://www.youtube.com/watch?v=kGnuz4GE4o8

Thứ Bảy, 14 tháng 3, 2015

Như đã dấu yêu (I’m singing)



Một Sáng Sài Gòn

r210.

Mt  Sáng Sài Gòn

Sáng nay anh có thấy

Trời Sài Gòn lạnh hơn

Mây như dòng suối chảy

Và em thì cô đơn.

 

Thương ai biết thương ai

Mà lòng nhiều bối rối

Thương ai mà không nói

Để mùa Xuân muộn màng.

 

Bây giờ Đông sắp tàn

Mùa Xuân chừng sắp đến

Sáng nay trời nhuốm bệnh

Nên nắng hồng kém tươi.

 

Tìm đâu chiếc lá rơi

Của một mùa Thu cũ

Kỷ niệm giờ úa rũ

Tình yêu buồn như….em!

(Sài Gòn 11.12.1996)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Thời Văn Số 7 Tháng 5.2006

 



Nỗi đau từ đây

Ngô Thụy Miên

https://youtu.be/0Zo2oiPkaAM?si=oXBASFp0ZtJMp-FQ

 

SÀI GÒN CUỐI THU

r209.

SÀI  GÒN  cuối Thu

Khi em đến trời còn loang vết nắng

Trời Sài Gòn dường như đã vào Đông

Cuối Thu rồi còn có lá vàng không?

Rơi xuống phố cho nhịp chân xao xác

 

Trời đất rộng nên tình yêu dễ lạc

Người hững hờ nên người dễ mau quên

Những con đường cho dù đã thay tên

Em vẫn nhớ đó là nơi quen thuộc.

 

Kỷ niệm cũ vẫn trong hồn ve vuốt

Khi mỗi lần em quay trở về đây

Trời Sài Gòn chiều nay bỗng nhiều mây

Buông xuống hồn em những dòng tơ rối.

 

Khi em đến buổi  chiều chưa qua vội

Hoàng hôn đâu tìm thấy giữa ánh đèn

Em bơ vơ trên con phố thân quen

Nghe bồng bềnh những bước chân mê ngủ.

 

Tìm ở đâu Sài Gòn mùa Thu cũ

Không có lá vàng để đón một mùa sang.

(Sài Gòn 4.12.1996)

Hồ  Thụy  Mỹ  Hạnh

 

                 Sài Gòn Cuối Thu

Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh.

Nhạc & Phối khí: Trần Hữu Bích.

Ca sĩ: Mỹ Lệ

https://www.youtube.com/watch?v=H37OmoDg3Iw&feature=youtu.be

 

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

Mùa xuân _ Xin trả lại tôi…


r208.

Mùa xuân _ Xin tr li tôi…

Trả lại con đường bóng mát của hàng cây

Chiều lặng lẽ sương mù giăng phố núi

Mùa Xuân đến ta lại thêm một tuổi

Cây nẩy mầm, hoa lá lại tươi hơn.

 

Trả cho tôi một thoáng biết dỗi hờn

Một chút thôi của thời còn rất trẻ

Khi đất trời đang trang hoàng mới mẻ

Khi người người đang nô nức đón Xuân.

 

Tôi trở về cái thuở biết bâng khuâng

Như tuổi trẻ còn đây chưa qua mất

Ai chẳng tiếc quãng đời tươi đẹp nhất

Và ngại ngùng biết mấy những ước mơ.

 

Trả cho người ngày tháng cũ đợi chờ

Những giây phút lòng mình chưa nói hết

Kỷ niệm cũ như nhịp cầu nối kết

Để đường về ngắn lại giữa tim tôi

 

Xuân hôm nay đã thực sự đến rồi

Thương yêu cũ có bao giờ trở lại!.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Người Làm Báo Lâm đồng Số 61(Xuân Giáp Thân) 2004

 
Niệm khúc hoa vàng

(Nhạc: Hà Thúc Sinh)

https://youtu.be/CJqBBPDrJOo?si=x_q1VSOC6fx3uF1X           

 

Điệp Khúc Mùa Thu

r207

Đip Khúc Mùa Thu

Mùa Thu bắt đầu trở gió

Lá vàng rên xiết trở mình

Còn đây trong tâm hồn mình

Chiếc lá của mùa Thu trước.

 

Ai quên những lời hẹn ước

Ngày nào thiết tha trao nhau

Mộng vàng đã thoáng qua mau

Còn đây trái tim khắc khoải.

 

Mùa Thu dường như muốn hỏi

Người năm xưa giờ ở đâu

Ký ức không phai nhạt màu

Tình yêu dẫu thành huyền thoại.

 

Giọt mưa dường như giận dỗi

Cứ rơi vào trong mắt em

Lá vàng thì cứ vàng thêm

Như gom cả mùa Thu lại…

(5.9.1996)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Tuổi Mười Tám (Tây Ninh nguyệt san) Số 37 tháng 10.1998

Lặng Lẽ Mùa Thu

r204.

Lng L Mùa Thu

Lặng lẽ chiều_ Cái lặng lẽ mùa Thu

Nắng vội vã theo mặt trời lặn xuống

Những cánh chim trên đường bay về muộn

Có chở giùm nỗi nhớ của em theo…

 

Lặng lẽ chiều_ Lặng lẽ tiếng thông reo

Căn  phòng  trống trước sau đầy ắp gió

Và như tâm hồn em từ dạo đó

Cũng chật đầy kỷ niệm của đôi ta.

 

Mãi mãi còn hoài niệm những ngày qua

Con đường chiều vắng im vàng sắc lá

Không có anh đời đã chia đôi ngả

Tiếng tơ chùng trầm tịch cả không gian.

 

Lặng lẽ chiều_ Lặng lẽ đón mùa sang

Những cơn mưa kéo dài như không dứt

Cơn đau buốt âm ỷ trong lồng ngực

Mất nhau rồi, buồn biết mấy hở anh?...

 (20h Chúa nhật 17.8.1996)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Thanh Niên Số 165 (953) Thứ Ba 15.10.1996

 


Lặng Lẽ Mùa Thu

Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Nhạc; Trần Hữu Bích

Ca sĩ: Trang Nhung

https://www.youtube.com/watch?v=PzpXctO8HVI&feature=youtu.be

Em Không Thể Hình Dung

r203.

Em Không Th Hình Dung

Em không thể hình dung nếu có một ngày

Khoảng trời rộng bên ngoài kia sẽ khác

Khung cửa sổ hoàng hôn về tím nhạt

Đăm đắm chìm sâu cả tiếng lá rơi.

 

Em không thể hình dung sẽ có trong đời

Một giây phút bình yên và hạnh phúc

Mộng ước thì chấp cánh bay cao vút

Em có gì ngoài mảnh vỡ trong tim.

 

Kỷ niệm xưa cũng lùi lại im lìm

Trăng thao thức khiến đêm càng chậm lại

Giấc mơ buồn cả một thời con gái

Em vụng về biết mấy trong tình yêu.

 

Chút nắng còn sót lại của buổi chiều

Không ấm nổi vùng không gian lạnh giá…

(20h3’ Thứ Tư 17.7.1996)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh