Thứ Ba, 15 tháng 8, 2017

Mưa Sài Gòn - Nhạc



Mưa Sài Gòn
Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Nhạc & Phối khí: Trần Hữu Bích
Ca sĩ: Vân Khánh

Thật và Ảo (Truyện ngắn)




Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Thật và Ảo

(Truyện ngắn)
Tôi lạc vào khung trời ảo, khi mà tôi muốn thoát ra khỏi những hệ lụy của đời thường. Nơi mà tâm hồn tôi có thể  xoải cánh bay vào một cõi không phải của mình nhưng có mình. Tôi gặp một bài thơ thật hay, chính xác là gặp một trang blog của một tác giả với những bài viết mà tôi đọc với một cảm xúc tràn dâng. Với niềm đa cảm, tôi thấy như mình thấu hiểu tâm trạng của người viết nên những dòng thơ ấy.Con mưa nào không phải của tôi mà buồn da diết thấm vào tôi.Khoảng trời nào đã mất của ai mà khiến tâm hồn tôi chùng xuống. Làm sống lại trong tôi những ảnh hình dịu dàng xa khuất, một bài thơ ngắn cô động như một khúc bi ai của kiếp người đang hiển hiện trước mắt tôi như một tiếng than, như những thanh âm vọng mãi trong lòng người với bao niềm nuối tiếc.
Như mọi lẽ thường tình, tôi đặt tay vào bàn phím, tôi viết về cảm xúc khi đọc bài thơ Mưa của ai đó bằng sự rung động vì có chung một niềm nhớ tiếc. Sau đó gởi ngay cho một địa chỉ của một tờ báo mà tôi biết...
oOo
Duy gọi điện thoại về cho tôi từ một nơi xa xôi, đêm lặng thầm trong tiếng mưa rào rạt ngoài hiên và nỗi buồn tiềm ẩn trong lòng tôi trỗi dậy. Anh với bề bộn công việc, anh với những toan tính còn dở dang chưa thành. Tôi lặng lẽ lắng nghe anh như lắng nghe tiếng lòng tôi,
Duy dặn “Em đi ngủ sớm và làm việc ít lại, cần gì cứ nói với anh...“
Đôi lúc tôi tự hỏi tôi cần gì ở anh?Tôi chưa là gì của Duy, không một đính ước, chỉ là một tình cờ muộn màng như hai mảnh ghép cô đơn ngẫu nhiên trùng khớp sau những nghiệt ngã của cuộc sống. Anh nói rằng anh yêu tôi và tôi cũng đã nói với anh như vậy. Để ngày tháng cứ trôi đi không biết là bao nhiêu, đôi khi chợt tính trên đốt tay, tôi ngỡ ngàng “Đã lâu vậy sao? Mối tình của tôi đã nhiều tuổi vậy sao?...”
Duy dặn “Em nhớ cài cửa cẩn thận rồi mới đi ngủ nhé, xã hội bây giờ dầy dẫy cái ác…”
Anh tắt máy khi trời đang về sáng, tôi không nhắc anh đừng thức khuya như thế tổn hại cho sức khỏe, vì tôi biết anh sẽ nói, có lúc hơi gắt gỏng “Anh biết lượng sức của mình, em không phải nhắc... ”
Bóng dáng hạnh phúc như một điều không có thật đối với tôi, vì nó như một ánh cầu vòng xa tận chân trời ảo ảnh.
oOo
Bài tôi gởi cho báo được đăng, tôi nhận được hồi âm từ người biên tập của báo, rằng bài viết của tôi thật xúc động, người ấy nói đã rơm rớm nước mắt khi đọc qua những dòng đầy cảm xúc của tôi, dĩ nhiên tôi rất vui vì biết như thế và muốn nghe rõ hơn nhận xét về tác phẩm của mình. Tôi viết mail cho người biên tập ấy.
Trên đời vẫn thường xảy ra những việc bất ngờ thú vị, khi tôi được biết người biên tập ấy cũng chính là tác giả của bài thơ Mưa mà tôi đã chép vào sổ tay.Tôi nhắn cho Thi, người biên tập của báo và cũng là tác giả bài thơ tôi thích, tôi nói: “Thật không có gì vui hơn khi bắt gặp một tâm hồn đồng điệu”…
Thi cho tôi nickname của anh và dặn “Khi nào buồn thì hãy tán gẫu với anh... ”
oOo
Duy báo cho tôi biết anh đang chuẩn bị ra phi trường để đi tập huấn ở New Zealand hai mươi ngày. Tôi chỉ kịp dặn anh nhớ giữ gìn sức khỏe và khi đến nơi phải phone ngay về cho tôi.
Những cơn mưa bao giờ cũng làm cho bầu trời như  thấp xuống và nặng trĩu, u hoài như lòng tôi. Duy không nhắn gì cho tôi sau hơn một tháng dài, tôi biết anh đã về và lại say mê với công việc của mình. Thật ra nếu Duy không đi New Zealand, không rời khỏi nơi chốn anh đang cư trú, tôi và anh cũng không gặp nhau. Vì lý do riêng Duy không thích về nơi tôi sống, còn  tôi thì  không thể  đến nơi anh, vì hai phương trời cách biệt, vì hai công việc không phù hợp với nơi chốn của nhau. Đôi lúc tôi tự hỏi giữa Duy và tôi có thật một tình yêu? Đã xa lắm rồi chuyện khi nóng lòng việc gì là tôi phone cho anh hoặc gởi vài dòng tin nhắn để hỏi thăm. Bây giờ thì tôi chỉ chờ bao giờ thích thì Duy sẽ gọi cho tôi, còn không thì tôi cứ đợi và khi anh gọi  thì câu chuyện tôi và anh nói với nhau cũng quanh quẩn những lời nhắc nhau giữ gìn sức khỏe, những lời cám ơn đầy khách sáo và dường như lâu lắm rồi những lời tình tứ cũng không còn, nó nhạt phai như bóng chiều cuối ngày thì phải tắt.
Mãi đến hôm nay, giữa khuya muộn màng Duy phone về, tôi hờn dỗi hỏi “Anh vẫn còn nhớ đến em ư?”. Giọng anh gắt nhẹ “Em đừng hỏi anh như vậy, chính vì câu hỏi đó mà mỗi lần muốn gọi cho em, anh cứ ngập ngừng và đôi lúc đã ngăn anh lại...”. Duy không nhìn thấy nước mắt muốn trào ra mi tôi. Tôi cắn nhẹ môi mình, và nghĩ thà Duy hãy nói với tôi một lời chia tay còn hơn là cứ kéo dài “mối tình” này như thế. Nó khiến lòng tôi u uẩn một nỗi niềm không thể nói thành lời...
oOo
Tôi mở Messenger và trong dòng địa chỉ danh sách bạn bè, nickname của Thi đang Available.
Tôi gõ  cho anh: “Em buồn quá muốn đi tu cho rồi...”, rồi  Enter.
Thi: “Ừ!…nhưng anh có vào chùa thì em cũng đừng cắt đứt dây chuông, chuông rớt…dập “chưn” anh!...”
Tôi không nín cười được “Thì kéo dây chuông xong anh tránh ra xa, nói vậy chứ em dại gì đi tu rồi làm sao tám với anh...”
Thi: “Em thích tám với anh à? Tại sao?”
Tôi: “Vì tán gẫu với anh vui lắm, vì em thấy hợp với anh, nói gì anh cũng hiểu ý, chứ có nhiều người thì Ông nói gà, bà nói vịt. Ông nói làm thịt, bà nói để nuôi...”
Thi: “...ông nói nấu xôi, bà nói nấu cháo...“
Tôi lại cười vì sự dí dỏm của Thi. Có một niềm vui nào đó đọng lại trong tôi sau mỗi khi chào anh để sign out khỏi cuộc trò chuyện, rồi mỗi lần nhớ lại những câu của Thi, tôi lại mỉm cười.
oOo
Rất lâu rồi Duy mới phone về cho tôi, trong khi tôi nghĩ có lẽ đã chấm dứt những gì đã có giữa tôi với anh rồi, nhưng tôi không hỏi tại sao và anh đã nghĩ gì trong thời gian im lặng đó.Tôi thấy rưng rưng với ý nghĩ của mình, anh coi công việc của anh là trên hết. Tôi im lặng không trách cứ  anh một lời, tôi lắng nghe anh nói về những việc trong thời gian qua, sau đó anh hỏi tôi về sức khỏe, về việc làm. Nhưng có một điều chưa bao giờ anh hỏi câu tôi muốn, rằng “Em có buồn không?”, vì anh không hỏi nên lòng tôi chật đầy những điều muốn nói với anh không vơi được, vì anh không hỏi nên tôi phải giấu kín trong tim tôi một điều mà lẽ ra là của hai người. Bỗng nhiên tôi muốn bức phá những gì  dồn nén bấy lâu trong lòng tôi:
-Anh! Mình chia tay nhau đi...
-Sao? Em đã suy nghĩ rồi mới nói đó chứ?
-Vâng! Em muốn biết cảm giác khi thật sự không còn tình yêu của anh thì em sẽ thế nào...
Duy im lặng một lúc rồi nói bằng một giọng chậm rãi:
-Có thể anh đã không thực hiện được những gì em mong muốn, nhưng anh chưa làm điều gì tổn thương đến tình cảm của em. Em hãy suy nghĩ thêm về quyết định của em và lập lại với anh vào một lúc khác. Dường như em đang xúc động vì một chuyện gì đó...  
-Anh hỏi em lý do gì đi. Anh không thắc mắc rằng sao em có những khác lạ?…
Giọng anh vẫn điềm tĩnh:
-Anh tôn trọng những điều em nghĩ, anh không muốn xâm phạm vào cõi riêng trong tâm hồn em. Em hãy cố ngủ một giấc thật ngon, sáng mai thức dậy hãy nghĩ lại những lời vừa rồi nhé. Bây giờ thì anh chào em...
Tôi ngồi lặng yên, đầu óc như đặc quách không có một điều gì để nghĩ. Tiếng nói của Duy mới đó mà xa lắc như lâu lắm rồi tôi chưa nghe lại. Nhưng trong lòng tôi không còn cảm giác đợi chờ.
Tình yêu chỉ có một, còn những thứ tương tự như tình yêu thì rất nhiều nên đôi khi người ta dễ nhầm lẫn. Tôi biết rõ như thế và tôi không nhầm lẫn. Trong tình yêu, tôi không có sự đồng điệu của một niềm cảm xúc với người tôi yêu. Nhưng tôi lại tìm thấy ở nơi tôi biết rõ không phải là tình yêu một thứ có thể làm tâm hồn tôi trải ra với vạn điều muốn nói. Duy là một hình ảnh rất thật với tôi, mà sao có lúc tôi tôi ngỡ như hư ảo, như giấc mơ không có thật trong đời.
Bỗng nhiên tôi nghĩ đến một người trên khung trời ảo, mà rất gần, tựa như chạm tay là sẽ tới...
(Đơn Dương - Thứ Bảy 8.9.2012)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Thứ Bảy, 12 tháng 8, 2017

Tình yêu trả lại Trăng Sao - Nhạc: Lê Dinh



Tình yêu trả lại Trăng Sao
Nhạc: Lê Dinh
*Tiếng hát của: Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Thực hiện Sideshow: Tran Da C29 KBC 4027.

Thứ Năm, 20 tháng 7, 2017

Người đã đi rồi…. (Truyện ngắn).






Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Người  đã đi rồi….

Truyện ngắn.
Nàng vừa nói vừa đưa mắt nhìn ra ngoài hiên, nơi vừa có một tiếng động nhỏ, khẽ thôi, dường như là tiếng lá rơi xuống mặt đất và mắt nàng vấp phải tia nắng vàng xuyên qua nhánh lá Thông Thiên rọi nghiêng trên thềm cửa. Không nghĩ gì hết nhưng nàng chợt ngừng lời, nhìn có vẻ chăm chú vào chút ánh sáng nhàn nhạt đó một lúc trước khi quay lại nhìn anh vẫn còn đang chờ nghe:
-…Em vừa nói đến đâu rồi nhỉ?
Anh nhắc:
-…Con người có duyên số và em tin như vậy…
Nàng gật nhẹ:
-Đúng là có duyên số, nếu không tại sao có những chuyện không ai phụ ai, lòng cứ đau đáu nghĩ đến nhau vậy mà phải lỡ dở…
-Như chuyện của chúng ta phải không?
Nàng mỉm cười:
-Anh nghĩ chúng ta có trong trường hợp đó ư?
-Đúng vậy em ạ!Nếu không làm sao mình còn có thể ngồi trước nhau như hai người thân thiết sau tất cả những gì đã mất.
Nàng im lặng.
Đã xa lắm thời tình nhân nồng nàn.Cơn đau chia lìa đã êm như cơn lũ đi qua rồi, mặt sông lại phẳng yên, nhưng trong lòng sông vẫn còn sỏi đá ngầm.Nhưng trong lòng nàng bao nhiêu hình ảnh thời gian không thể tước đoạt, bôi xóa đi. Nên khép mi lại nàng vẫn có thể nhìn vào trí nhớ của mình, nơi ấy dĩ nhiên còn giây phút anh nắm tay nàng bùi ngùi:
-Chỉ còn một cách để vượt qua trở lực của gia đình là chúng mình phải cùng nhau đi khỏi đây một thời gian…khi trở về…mọi chuyện sẽ đâu vào đấy…
Nàng khẽ lắc đầu, không tỏ lộ sự mềm yếu nhưng trong lòng nàng là nỗi bi ai khó thể diễn tả. Nàng nói với anh, bằng suy nghĩ bấy lâu và cũng là trở lực của chính nàng:
-…Trong gia đình này em là một người chị, phải gương mẫu cho một bầy em gái nhìn vào, em sẽ làm sao khuyên dạy em mình trong khi chính em lại vi phạm vào những lỗi lầm, đó là lý do em không dám làm theo lời anh nói. Với em cách duy nhất là phải chờ đợi.
-Chờ đợi? Anh nghĩ rằng em chưa thật sự yêu anh, tình yêu có thể sống bằng sự quá tỉnh táo của em sao?
-Nhưng không có nghĩa sự mù quáng mới nói lên một tình yêu đích thực.
Sự bất đồng ấy khiến anh và nàng giận hờn nhau, dù không nói lời chia tay nhưng người này tránh mặt người kia, đến khi nàng nhận ra sự trống vắng trong tim mình vì thiếu anh thì đã muộn. Anh đã như cánh chim vút bay ra khỏi chiếc lồng tình yêu của hai người, khuất xa chân trời…
Để xua đi dòng ký ức tuôn về, nàng rời chỗ ngồi để lấy ra một tấm ảnh cũ có dòng chữ phía sau “Ngày di hành trong tuần lễ thứ 5. Tặng em”. Trao tấm ảnh cho anh, nàng hỏi:
-Anh còn nhớ tấm ảnh này không?
-Đó là nét chữ của anh, sao không nhớ!
-Em trả lại cho anh đó. Nón sắt, ba lô, giày saut, áo trận. Hình ảnh mà em từng yêu quí! Giờ không còn là của em nữa…
Anh nhìn chăm chú vào tấm ảnh đen trắng, người tân binh ôm súng ngồi bên chiếc lều dã chiến trên đồi Tăng Nhơn Phú:
-20 tuổi! Một phần ba số tuổi của mình bây giờ. Ngày ấy lên đường vô tư biết bao…
Anh chợt nhớ một giai điệu xưa kia nàng hay hát:
-…Em còn nhớ bài hát “Đời là vạn ngày sầu…”…
Nàng cất giọng khe khẽ tiếp lời anh:
-…biết tìm anh lối nào, ta quen nhau bao lâu nhưng tình đã có gì đâu…
Nàng lấy cây đàn Guitar bấm một hợp âm, rồi hát như vẫn thường một mình trong những đêm quạnh quẽ. Tất cả đều đã muộn, đâu còn lối nào cho nàng quay lại ngày  xưa để chọn một quyết định khác. Anh quẹt nhanh hai mắt mình rồi chớp chớp mi, lãng tránh ánh mắt của nàng.
-…đã có lúc nào em thấy hối tiếc vì đã từ chối anh?…
Nàng gật đầu, thú nhận:
-Có chứ anh, rất nhiều lần mỗi khi hồi tưởng lại.Nhưng chỉ là lúc xưa thôi, còn bây giờ,…thời gian có thể xoa dịu nhiều thứ mà.  
-Ngày ấy anh là một kẻ sa cơ lỡ vận, cứ khư khư ôm mặc cảm. Chỉ biết suy nghĩ cho mình mà không chịu suy nghĩ cho hoàn cảnh của em, bởi thế anh ra đi mà không hề biết em sẽ ra sao trong những ngày ấy. Anh…anh thật đáng trách.
Nàng an ủi anh:
-Chuyện đã qua lâu rồi, mọi thứ chẳng phải đang rất tốt đó sao?Anh đừng bận tâm nữa, em rất hiểu tâm trạng của anh hiện giờ. Nhưng hãy để cuộc tái ngộ này là để bỏ qua những lỗi lầm (Nàng cất tiếng cười nghe nghẹn nghẹn) Và nếu còn sống để còn gặp nhau lần nữa, anh biết lúc đó chúng ta sẽ thế nào không?
Anh hỏi lại:
-Thế nào hả em? 
-Anh hỏi em (Nàng giả giọng run run của người già) Bà có khoẻ không? Em trả lời anh: Cơm đâu mà ăn, tui chưa..nấu!
Anh cười theo nàng:
-Vì nghễng ngãng quá rồi em nhỉ?
-…thật ra chúng ta chia tay do duyên số một phần, cái chính là do tính tình của em và anh có quá nhiều điểm tương đồng…
Anh ngạc nhiên:
-Sao lại vì quá tương đồng?
-Đúng đó anh ạ. Lúc ấy tính tình của em và anh quá giống nhau ở chỗ “Nông nổi, tự ái, ích kỷ và cố chấp!”
-Em còn có thể pha trò sao?
-Cũng may mà mình còn cơ hội gặp lại để cởi mở lòng mình…
-Anh muốn biết một điều.
-Anh hỏi đi!
-…hiện giờ em nghĩ sao về anh?
-Nghĩ về một người đang có một cuộc sống vật chất đầy đủ, tự do làm cái mình muốn, nếu đừng mơ mộng những điều viễn vong, bằng lòng với những thứ mình có thì người bạn cũ này của em đang hạnh phúc. Em thật lòng mừng khi anh được như vậy.
-Chỉ vậy thôi sao?
-Còn có thể nào khác? Khi hai chúng ta đang đứng ở hai ngả đường, có chăng là đang cùng nhìn lại một thời quá cũ, đến nỗi nhiều hình ảnh đã nhạt phai. Cuộc đời này quá buồn, đeo mang thêm một nỗi niềm là tự đưa tâm hồn mình vào ngõ cụt. Giờ thì em nghĩ sao về anh ư? Em nghĩ anh đã khôn ngoan trong quyết định của mình, nếu xưa kia anh không rời xa em, thì bây giờ cuộc sống của anh có thể rất bế tắc.
-Dù rất muộn, nhưng anh vẫn muốn nói lời xin lỗi em.
-Em hết giận anh lâu rồi, nên lời xin lỗi không cần đâu anh…
Nàng tiếp tục chăm chú vào những dây đàn “…ôi! ước mơ nhiều cũng thế thôi, đời chỉ làm bạn cùng sương gió, nghe gió đêm từng cơn ru cô đơn…”.
Buổi trưa này bất chợt, thấy những bóng nắng xuyên qua nhành cây bên hiên nhà, gió thổi nhẹ vài chiếc lá tình cờ rơi xuống tạo nên những thanh âm mơ hồ như không thực. Làm sao biết đó là chiếc lá nào trên những nhánh cây đã khô héo qua bao mùa mưa, nắng. Nàng muốn giữ, không bao giờ muốn lãng quên dù trái tim này đầy chật, ứ tràn. Dù chẳng còn gì ngoài những dòng chữ in hằn trên giấy, ở đó nỗi lòng nàng phơi bày. Tình yêu nào như gió thoảng, như hương tan. Người lại mịt mờ xa ngái chân trời. “Nhưng thôi, tiếc mà chi chim rồi bay, anh rồi đi...”
Nàng nghiêng mặt vào mái tóc, đôi vai rung lên vì cảm xúc đang che giấu. Anh đến như đem thêm nỗi buồn để nén chặt vào vết hổng trong tâm hồn nàng, nhưng điều ấy chỉ một mình nàng không ai biết, không ai hay.
OoO
Một sáng nào thức dậy, thấy một sợi tóc bạc bơ vơ nằm trên gối. Sợi tóc đã  theo nàng chuyên chở những nỗi buồn, đau đớn của phận làm người. Sợi tóc rơi xuống như chiếc lá vàng úa rơi trong một buổi thu tàn báo hiệu mùa đã vãn. Làm sao mà biết đó là sợi tóc nào trong mái tóc dài rũ trên vai nàng suốt một thời thanh xuân. Vâng! Làm sao mà biết được, như trong vô vàn ảnh hình trong quá khứ, có dấu yêu nào đã phai mờ mà tôi không hay! Tôi phải giữ lại bằng cách nào khi thời gian quá dài có lúc sẽ vô tình tẩy xóa.
 Nàng nằm im úp mặt vào gối, biết một nơi nào đó xôn xao, anh đang chuẩn bị lên đường với những tình thân tay bắt. Anh có dõi mắt tìm kiếm dù biết có một người không đến? Người ấy đang đứng trên dốc cao cuộc đời mình nhìn xuống phía bên kia, ở đó sương mù trùng vây, mịt mờ hư ảo.
(Đầu Thu 20.7.2012)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Huế xưa, Huế bây giờ (Nhạc)




Huế xưa, Huế bây giờ
Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Nhạc: Trần Hữu Bích
Ca sĩ: Vân Khánh


Chiều Không Yên Tĩnh



322
Chiều  Không  Yên  Tĩnh
Anh thấy không mùa hè đâu cần hẹn
Vẫn ung dung tìm đến dẫu không chờ
Chạnh lòng ai một thoáng nhớ vu vơ
Tiếng ve ngân khiến chiều không yên tĩnh

Những cánh cửa vẫn từ lâu khép kín
Nhốt bên trong một khoảng tối u buồn
Và hoàng hôn thầm lặng thẩn thờ buông
Ngày vội vã vì ngày cô đơn quá

Những con đường vừa quen vừa rất lạ
Một thuở nào vẫn đón chúng ta qua
Mưa rơi rơi, không gian ướt nhạt nhoà
Chiều lặng lẽ, tiếng ve như giận dỗi

Bài hát xưa bỗng nhiên buốn quá đỗi
Nơi thẳm sâu hồn em cánh phượng tàn
Mùa hạ về cao nguyên thiếu nắng vàng
Mưa rã rích, sũng ướt tình đơn lẻ…
(10g30 Chúa Nhật 7.5.2000)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Người Ơi Đừng Về- DonPhuongThachThao





Người Ơi Đừng Về
Sắp mưa rồi sao em không ở lại
Vài phút thôi xin em đừng ngần ngại
Để tiếng đàn tôi không lạc lỏng trong mưa
Như mặt trời vắng giữa ban trưa
Em vắng giữa hồn tôi lặng lẽ
Hãy nán lại một chút thôi em nhé
Để cùng nghe mưa sắp nói điều gì…
Và để nghe tiếng gió thầm thì
Hơi lạnh cũng xô nhau tràn vào cửa
Em hãy làm mặt trời, làm ánh lửa
Xua tan dùm hơi lạnh ở chung quanh
Những hạt mưa nấp vào trong lá xanh
Còn tình tôi có nơi nào ẩn nấp
Thơ tôi viết giữa chiều đang xuống thấp
Đừng vội về, hãy nán lại vào giây
Đứng bên tôi và hãy tựa vào vai
Lắng nghe tiếng tim dường như sai nhịp….
(Đơn Dương 13g20 thứ năm 27.4.2000)
Đơn Phương Thạch Thảo