Thứ Ba, 24 tháng 9, 2019

Thầm lặng một vầng trăng. Karaoke


Karaoke ║Thầm lặng một vầng trăng



*Nếu quý vị chưa nghe qua nhạc phẩm này. Xin mời nghe  Vân Khánh để có thể hát theo.
Chúc quý vị những phút giải trí vui vẻ.
******
Thầm lặng một vầng trăng
Thơ : Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Nhạc: Trần Hữu Bích.
Trình bày Vân Khánh

Thứ Hai, 12 tháng 8, 2019

Những Ngôi Nhà Không Có Đàn Ông (Truyện ngắn)


                

           Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Nhng Ngôi Nhà Không Có Đàn Ông
Truyện ngắn
Tôi không biết có lời nguyền nào gán cho khu phố của tôi không, mà những người phụ nữ tại khu phố này đều sống đơn chiếc! Nếu không thì thật là lạ vì tính từ đầu ngõ đến cuối dãy gần chục căn nhà liền kề nhau, trong mỗi căn nhà đều do phụ nữ làm chủ, với lý do này hoặc lý do khác mà người đàn ông của ngôi nhà ấy đã nhường vô điều kiện cho phụ nữ để ra đi…
Bình thường thì không gây được sự chú ý, nhưng mùa xuân đang đến, những ngày cuối năm sự rộn ràng đến với mọi nơi, thì chỉ thấy toàn phụ nữ trong các ngôi nhà ấy đồng loạt chường khuôn mặt đẹp như hoa với tất bật công việc từ nặng đến nhẹ để chuẩn bị đón chào năm mới. Những người phụ nữ chân không yếu, tay không mềm kia xắn tay làm những việc mà lẽ ra là của đàn ông. Vì người đàn ông của họ đã vắng trong ngôi nhà mà họ từng hạnh phúc, còn cách nào hơn là các người đẹp phải tự gánh vác công việc một mình.
Từ đầu xóm cô Ngọc đang ngồi trên mái nhà moi rác trong chiếc máng xối bị tồn đọng đầy lá cây suốt mùa mưa, rồi cô leo xuống dễ dàng với vài động tác của loài mèo. Chị Hiền nhà kế bên thì đứng trên chiếc ghế cao sơn phết lại các cánh cửa một màu tươi mới, chị khéo léo thao tác như đang vẻ tranh không…hình. Cô Nga kế nữa thì một mình vần những chậu cây kiểng từ vị trí này sang vị trí khác, cánh tay cô gồng lên thì các chậu kiểng chỉ việc chịu thua theo sự sắp xếp của cô. Chị Mai đang leo lên chiếc thang tháo những tấm rèm cửa, vừa thay rèm vừa hát “…đồn anh đóng ven rừng mai, nếu mai không nở, anh đâu biết xuân về hay chưa…”. Giọng hát của chị không cần giàn âm thanh hổ trợ cũng hay ra phết khiến vài người đi ngang nhà phải quay nhìn vào. Còn tôi thì chú ý tên chị được nhắc đến hai lần trong câu hát, thảo nào mà chị cứ hát mãi câu ca bất hủ ấy. Không thể không nhắc đến cô Thảo, cô đang trộn một thau hỗn hợp cát với xi măng, rồi cẩn thận trét lại những chỗ bong vỡ trên sân, cô vừa tô hồ vừa lẩm bẩm gì đó như đọc thần chú. Chiếc bay lướt nhẹ nhàng và hoàn tất công việc thành thạo như một thợ hồ chuyên nghiệp. Còn vài chị nữa nhưng các chị cách xa nhà tôi quá, nên tôi không tiện quan sát để kể tường tận về hoàn cảnh của họ.Chỉ bấy nhiêu đó thôi có thể đủ để kết luận rằng phụ nữ xóm tôi thật giỏi, ngoài việc nhà họ còn phải làm việc kiếm tiền để mưu sinh và họ có thể làm những việc khó cũng như dễ mà không cần có sự giúp sức của đàn ông.
Đừng hỏi “Tại sao tài sắc như vậy mà không có người nào cho họ cơ hội được nâng khăn, giữ bóp?”. Có đấy! Họ đã từng có những đức ông chồng, nhưng cuộc hôn nhân không đem họ đến bến bờ hạnh phúc, thì đành vẫy tay chào nhau.
Cô Ngọc có một ông chồng ghen tuông vượt mức báo động. Cô làm việc ở một nhà hàng, nơi tiếp những ông khách thường xuyên say xỉn, cô phải nghe những câu tán tỉnh của khách khi rượu đã vào. Chồng cô biết vậy nên mỗi khi cô về nhà trễ là có ‘trò chơi” rượt đuổi, cô thường xuyên “vút” lên mái nhà trốn. Khi hết chịu đựng nổi cô đâm đơn ly dị, cũng là lúc cô thành thạo việc leo lên mái nhà. Giờ thì đừng hỏi tại sao máng xối nhà cô luôn sạch sẽ!
Chị Hiền đúng thật là hiền, chồng chị là đệ tử của Lưu Linh, nhưng không bao giờ chị ngăn cản sở thích của chồng. Chị còn nghiên cứu nấu các món ngon cho chồng nhậu, ổng thích nhậu lúc nào chị phục vụ lúc ấy. Chị thân cò lặn lội nuôi chồng, con. Mua quà cho con là kèm rượu cho chồng. Riết…lá gan của ổng thọ nạn, ổng gút bai cuộc đời. Chị đau khổ dày vò, chị cứ mua sơn ra mộ ổng sơn, không để một vết trầy, khi ổng sống chị tốn thời gian chăm lo cho ổng thế nào, bây giờ chị cũng “chăm sóc” mộ y như thế. Từ đó nhà cửa của chị cũng được hưởng tài “sơn” của chị. Chị cứ ước nếu chồng chị còn sống, chị sẽ cho ổng nhậu gấp đôi, gấp ba, miễn là ổng sống trọn đời với chị. Chị không bao giờ nghĩ ra được người vợ ngoan không có nghĩa là phải chìu cả những thói hư tật xấu của chồng, vì như thế là hại chứ không phải là chu toàn bổn phận.Chị không biết chính rượu đã đưa đường, dẫn lối ổng ra nghĩa địa! Để lại đôi mắt của chị đẹp và buồn đến nao lòng, chị nói đời chị chỉ tôn thờ một người, tình đầu là tình cuối!
Cô Nga có khuôn mặt đẹp từng nét, dáng cô cao hơn thước bảy! Ba má cô có ý muốn cô trở thành hoa hậu nên “đầu tư” rất kỹ. Sữa để cao giò, sữa làm trắng da, sữa thông minh cô đều được uống, kết quả là cô phát triển cả chiều ngang nên vỡ mộng đi thi người đẹp. Bù lại cô có một sức vóc thuộc loại vận động viên thể hình. Cô đã quen tai với lời khen, cô không thích nghe phê bình điểm yếu của mình. Cô lấy chồng và cho rằng người đàn ông may mắn mới lấy được cô. Còn chồng cô lại nói “Sắc đẹp không bỏ vô nồi nấu ăn được!”, anh ta cần một người vợ biết tôn trọng chồng. Cứ thế họ không ít lần cãi vã, có lần hai bên xáp lá cà với các chiêu cào, cấu, cắn và chồng cô…thua trận với thân thể đầy thương tích! Anh ta cuốn gói đi theo một phụ nữ khác có chiều ngang vừa đủ một vòng tay ôm, vừa hiền hậu nhu mì. Tiếng dữ đồn xa, cô Nga không thể bước vào trái tim người đàn ông nào nữa, bất mãn quá nên cô tỏ ra bất cần “Đàn ông là cái mắm gì? (Cô không biết đàn ông là…mắm nhĩ! Các món ăn không thể ngon khi thiếu…mắm!).Còn các ông nghe thì càng tránh xa vì thấy cô dữ quá!Cô đành ngậm ngùi sống kiếp độc thân. Giờ chỉ có mấy chậu kiểng lãnh đủ sự lực lưỡng của cô!
Chị Mai rất là đáng thương! Chị là thợ may, bàn tay cầm kéo của chị tạo nên vô số chiếc áo đẹp, tiền cứ theo đó mà vào tủ của chị. Tiền ai chẳng thích, nhưng chị quên hết mọi việc ngoài may và may nên không có thời gian chăm sóc gia đình. Chồng phê bình không ăn thua. Nhất là mùa cận tết thì chị không còn thời gian để dành cho chồng chị dù một cái nắm tay. Anh buồn nên hát karaoke. Hát một mình chán anh bèn đến quán Karaoke đèn sáng, từ quán đèn sáng anh chuyển sang quán Karaoke đèn mờ! Thế rồi một ngày giật mình nhìn lại, chị mới hay rằng anh đã đi theo một cô biết hát đồng ca với anh. Chị hát hay, nhưng ngày ấy không chịu dành thời gian để hát với anh. Chị hiểu ra rằng người phụ nữ hoàn hão là người phụ nữ phải biết biến căn nhà thành mái ấm, biết chia thời gian của mình cho các công việc sao cho hợp lý, khi hiểu được như thế thì người đàn ông của đời chị đã vắng trong căn nhà có rèm cửa đẹp như cung tiên!Chị đã mất anh rồi, giờ đến lượt chị khi buồn chỉ còn biết hát một mình “…nếu mai không nở, em đâu biết xuân về hay chưa…”
Còn cô Thảo? Cô rạch ròi công việc hẳn hoi, việc của phụ nữ thì phụ nữ làm, việc của đàn ông thì đàn ông làm. Cô phân công từng việc, ví dụ “Kiếm tiền là đàn ông, giữ tiền là đàn bà!”, “Mua sắm là đàn bà, chi tiền là đàn ông!”, “Sinh con là đàn bà, nuôi con là đàn ông!”, “Việc khó là đàn ông, việc dễ là đàn bà!”, “Hờn giận là đàn bà, xin lỗi là đàn ông!”…, thậm chí cô còn thảo ra bản hợp đồng có chữ ký của cả hai.Cứ thế cô không bao giờ làm thay cho chồng những việc mà cô đã giao hẹn từ ngày anh mới ngỏ lời cầu hôn. Ngày chưa cưới, cô nói gì anh cũng “yes”, cưới xong thì lời hứa gió bay, anh thường “no”, có khi còn nhấn mạnh “no…no”. Hỏi sao cô cam tâm cho được. Cho đến một ngày chồng cô ủ rũ nói: “Em yêu! Chúng mình phải làm một cuộc trắc nghiệm, phải xa nhau một thời gian đã ngâm cứu lại bản hợp đồng sống chung của chúng ta. Anh nghĩ thần kinh của anh có gì đó không ổn khi ký kết. Em cứ ở đây, còn anh sẽ ra ngoài sống. Sự cách biệt sẽ giúp chúng ta nhận ra mình cần nhau đến thế nào hoặc có cần nhau nữa không…”. Cô nghẹn ngào không nói nên lời. Đã lỡ cam kết “…xin lỗi là đàn ông!” nên cô không thể làm thay anh điều đó, sau này nghiền ngẫm lại bản thân, cô nhận biết mình đã quá đáng vì được yêu chìu. Những ngày vắng anh là những ngày cô ăn năn sám hối. Cô nhật tụng “I love you! My dear...I miss you…”. Cô luôn mong một ngày nào đó anh quay về. Cô giấu nhan sắc chim sa cá lặn của mình vào nỗi u hoài, không màng đến lời ong bướm bên ngoài. Cô hy vọng ngày anh trở lại sẽ thấy ở cô một đức tính biết sống vì người khác, không giành phần hơn cho mình. Cô sẽ là người vợ biết chia sẻ với chồng mọi việc, cô luôn tâm sự như thế..
Tôi tin câu nói của người xưa rằng “Hồng nhan…”, ai bảo phụ nữ xóm tôi…tài sắc vẹn toàn thế chứ! Còn tôi hả? tôi đang bận sửa điện nên không trả lời được! Nói ngắn thôi hả?Thì tôi cũng ở xóm này, nên tôi không thoát khỏi thế giới cô đơn tình ơi! Tệ hơn nữa là tôi chưa bao giờ lọt vào mắt xanh của chàng nào mới lạ! Nếu có “lọt”, không chừng tôi cũng rơi vào một hoàn cảnh nào đó để tiếp tục cuộc sống hẩm hiu!
 Vì như đã nói, những ngôi nhà ở xóm tôi đã bị lời nguyền không có đàn ông!
 Hồ Thụy Mỹ Hạnh
21:44 Monday, November 12, 2018

Xin Mang Về Chút Nắng



417
Xin Mang V Chút Nng
(Tặng các cô điều dưỡng BV Hoàn Mỹ- Đà Lạt)
Sẽ mang về một chút nắng ngoài kia
Trên sân vắng của một chiều bệnh viện
Những cơn đau thoáng đi, rồi thoáng đến
Ta nghe như cuộc sống ngắn đi dần

Một khoảng trời vẫn đẹp đến bâng khuâng
Ta chợt thấy trái tim mình rung động
Trái tim với những nhịp đều sự sống
Ta vỗ về ta mãi những niềm đau.

Thời gian như đọng lại tận khuất sâu
Tận tít tấp nơi nào không chạm tới
Ngoài kia vẫn nắng lên và ngày mới
Sao ta như lùi vào quá khứ buồn

Ngày dài qua, rồi đêm lặng lẽ buông
Ánh mắt sững dán lên tường vôi trắng
Không ai gọi để bớt đi tĩnh lặng
Ta lạc loài hơn một chiếc lá bay!

Úp mặt vào trong run rẩy đôi tay
Ta gọi khẽ “Tôi ơi! Xin đừng khóc…”
Đời phía trước còn vô vàn khổ nhọc
Vươn đôi vai mà gánh dẫu nặng nề.

Ngày mai….Ừ! mai ta sẽ trở về
Tam biệt những chiếc áo Blouse trắng….
(Bệnh viện Hoàn Mỹ- ĐL đêm 24.7.2009)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Cho em về mùa xuân




Cho em v mùa xuân
Những ngày không có anh
Trái tim buồn nhỏ lệ
Xuân về nhưng cũng thế
Còn nghĩa gì nữa đâu

Khi mà mình xa nhau
Em còn niềm cay đắng
Giữa đôi bờ xa vắng
Làm sao em bắc cầu…

Em sẽ gom niềm đau
Lấp đầy lòng biển cả
Một mối tình vội vã
Ra đi không tạ từ

Xuân về thật hồ như
Chỉ vài tia nắng ấm
Người xưa giờ xa lắm
Biết tìm anh nơi đâu?...

Hạnh phúc thường qua mau
Tầm tay không kịp giữ
Dẫu đã là quá khứ
Vẫn không làm sao quên!
(Đơn Dương 29.1.2010)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Sài Gòn và ký ức của tôi


Saigon before 1975
                                         

Sài Gòn và ký c ca tôi
Con đường nào đợi chờ tôi…
Trăng khuya giờ cũng xa rồi nẻo xưa
Cánh chuồn chuồn khuất trong mưa
Những ngày thơ dại như vừa mới đây
Ra đi lòng nhớ không phai
Quê hương yêu dấu và ai đợi chờ…
Sài Sòn vẫn đến trong mơ
Con đường kỷ niệm bây giờ ra sao?...
Hàng cây trút lá xôn xao
Bước chân ai đã lạc vào xa xăm
Như viên sỏi ném bặt tăm
Vào lòng biển, ước mơ thầm ngày mai
Vẫn con đường ấy rộng dài
Vẫn ngôi trường cũ còn hoài trong tim
Sài Gòn với bao nỗi niềm
Tôi giờ như một cánh chim lạc rừng!
(Dran 11.10.2009)
Đơn Phương Thạch Thảo

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2019

Mưa Biển



414
Mưa Bin
Buổi chiều nay cơn mưa về thành phố
Biển chiều nay có mưa đổ không anh
Mong bình yên cho những chuyến hải hành
Và thương nhớ gởi người trên sóng biển

Nhìn mưa rơi nhớ một chiều đưa tiễn
Tà áo hồng vương nhẹ sợi mưa bay
Tàu anh rời bến hẹn buổi chiều nay
Mang nhung nhớ trong em về biển cả.

Em cúi mặt giấu giọt sầu trên má
Hoa lá còn lưu luyến bước chân ai
Cuộc đời anh là những chuyến đi dài
Nên đành đặt tình em sau Tổ Quốc!

Đêm trên biển những vì sao cùng thức
Ánh trăng vàng trên sóng nước lung linh
Tàu anh đi sâu vào cuộc hành trình
Em vẫn nguyện an lành cho phương đó.

Em sẽ gởi lời yêu thương vào gió
Đến với anh thầm thì những đêm dài
Yêu anh nhiều và mong đợi ngày mai
Trời êm gió và biển thôi dậy sóng.
(16.8.1974)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh