Thứ Năm, 21 tháng 3, 2019

Mùa Đông Cao Nguyên

 *Bài thơ "Mùa Đông Cao Nguyên" đã đăng dưới đây bị sửa và cắt bớt làm "tan nát".
Thật buồn! Giá như người biên tập thấy bài thơ quá dỡ thì bỏ qua đừng sử dụng, có lẽ tôi sẽ vui hơn là nhìn thấy tác phẩm của mình bị "biến dạng" như thế này.

Bản chính: 
239-
Mùa Đông Cao Nguyên
Đã qua rồi mùa thu của tôi ơi!
Đông rét mướt với từng chiều bỡ ngỡ
Chiếc lá cuối cùng mang theo nỗi nhớ
Rơi vội vàng để đón một mùa sang

Ngày cứ dài nên mây cứ lang thang
Lời chưa nói bỗng muộn đành không nói
Nỗi cô đơn lẫn vào trong đêm tối
Anh không về nên mùa đông lạnh hơn

Những hàng cây trơ trụi lá cô đơn
Đón mưa gió bay qua thành phố đẹp
Cửa nhà ai suốt mùa đông cứ khép
Im lìm ngăn cơn gió lạnh thổi về

Mùi hương bay nồng nàn giữa đêm khuya
Của loài hoa âm thầm đang nở vội
Chờ đợi nhau suốt một đời mòn mỏi
Một đời niềm mơ ước biết trao ai!

Ở cao nguyên mùa đông thường rất dài
Và mưa nữa, ướt lạnh vần thơ cũ…
Hồ Thụy Mỹ Hạnh


*Bài đăng bị sửa:

Thứ Sáu, 8 tháng 3, 2019

TIẾC MỘT CHIẾC CẦU


*Cầu Sắt Dran hoàn thành năm 1929. Bị tháo bỏ năm 2004 (ngày 1.7.2004 phá xong)

439
TIC MT CHIC CU
Những chuyến tàu không về ga xưa nữa
Chiếc cầu chơ vơ hoen rỉ với thời gian
Sông Dran vẫn đón ánh nắng vàng
Nước khô cạn sao gọi là sông nữa.

Hình ảnh cũ trong lòng ta một thuở
Quê nghèo không giữ nổi chân người
Chiếc cầu giờ trong trí nhớ xa xôi*…
Di tích cũ đã trở thành sắt vụn.

Mấy ai nhớ những chiều sương giăng xuống
Đứng nhìn sang cầu mấy nhịp xa mờ
Dòng Danhim cuồn cuộn chảy, nên thơ
Thật êm ả một vùng quê cổ tích!
(Dran 14g52 Thứ Sáu 24.3.2004)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

*Cầu Sắt Dran hoàn thành năm 1929.
Bị tháo bỏ năm 2004 (ngày 1.7.2004 phá xong)


Niệm khúc cho người



393
Niệm khúc cho người
Dù biết mai sau và cả bây giờ
Nếu em về sẽ âm thầm lặng lẽ
Mà sao trái tim vẫn nấc lên khe khẽ
Biết con đường này, ngôi nhà đó có anh.

Một ngày đã qua, một ngày rất nhanh
Em đã đến và đi anh đâu biết
Thời gian vẫn giữ hoài câu ly biệt
Khắc trong lòng đâu dễ xóa nhòa đi.

Trách thầm ai hỡi giọt sương trên mi!
Ánh mắt quá vô tình sao vẫn nhớ
Trăng huyền ảo, trăng trong lòng em vỡ
Sắc son nào cứ hoài niệm ngày xưa!

Mùa tàn phai khô cạn những ước mơ
Hiếm hoi cả niềm vui vay mượn
Ôm nỗi nhớ se sắc trong tâm tưởng
Đêm trăng này xin gởi lại cho ai.
(Đà Lạt Chúa Nhật 12.2.2006)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Xuân Thì/ Bài thơ nhầm tên tác giả




Hồ Thụy Mỹ Hạnh không phải là tác giả bài thơ "Xuân Thì". HTMH rất phiền lòng vì bị đứng tên trong bài thơ không phải do mình sáng tác. Trước khi số Lang Bian này phát hành, HTMH không hề biết đến bài thơ "Xuân thì", vì vậy HTMH không chịu trách nhiệm về việc gì có liên quan đến sự nhầm lẫn tên ác giả ở bài thơ, đây là lời khẳng định cũng như lời đính chính để tránh những sự phiền phức cũng như hiểu lầm sau này. (HTMH đã thông báo cho BBT tạp chí Lang Bian biết về sự nhầm tên tác giả của bài thơ và yêu cầu có đính chính lại!)
Đơn Dương Thứ Sáu 8.3.2019
Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 Mục lục Lang Bian số 185-186 Tháng 2- 3/ 2019 Xuân Kỷ Hợi
(Xuân thì/ Đã nhầm tên tác giả...)

Thứ Sáu, 22 tháng 2, 2019

Đổi Hà Nội Cho Em


392
Đi  Hà Ni Cho  Em
Hôm nao anh về  Hà Nội
Nhớ mang theo nắng Lâm Đồng
Trên những cánh rừng mênh mông
Những hoàng hôn buông rất vội

Bao giờ anh về Hà Nội
Nhớ mang Đà Lạt về theo
 Gió ngàn vướng lại chân đèo
Mịt mờ khói sương lan tỏa

Hàng liễu ven hồ tóc xõa
Trầm tư trong sương trắng mờ
Thành phố của hoa và thơ
Của tình yêu và khát vọng

Rừng thông mênh mang gió lộng
Với tay ngỡ chạm vào mây
Đổi Hà Nội lại nơi đây
Cho ai còn đang muốn giữ!
(15g45 Chúa nhật 15.1.2006)
 Hồ  Thụy  Mỹ  Hạnh