Thứ Ba, 17 tháng 10, 2017

Tình Yêu Trả Lại Trăng Sao *Nhạc: Lê Dinh





Tình Yêu Trả Lại Trăng Sao
*Nhạc: Lê Dinh
*Tiếng hát: Hồ Thụy Mỹ Hạnh
            Thực hiện Sideshow: Trần Dã C29 KBC 4027.

Khi Em Về Mùa Xuân - Nhạc

Khi Em Về Mùa Xuân
Thơ: Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Nhạc:Trần Hữu Bích
Trình bày: Nhóm Mắt Ngọc

Vườn trăng



Vườn trăng
Gom trăng vương vãi bên thềm
Để mà thắp sáng đời thêm những rằm
Gom từ một thuở xa xăm
Để nghe một thoáng dư âm vọng về

Mùa thu thao thức canh khuya
Nên lá chưa úa đã lìa cành bay
Gom trăng trên mặt hồ đầy
Soi tình, tình đã hao gầy trong tim

Thương ai trắc ẩn nỗi niềm
Đời còn dài mãi những đêm lặng thầm
Những điều ngỡ sẽ trăm năm
Bây giờ đã cách xa tầm tay em

Chỉ còn mùa thu lắng im
Chỉ còn lại gió bên thềm những khuya
Vườn trăng vắng bóng ai về
Ngày xưa đã đứng bên lề đời anh…
(18g 40 thứ năm 31.8.2000)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
*Thế giới văn hoá/ Số 31 thứ năm 17.8.2006

Thứ Hai, 16 tháng 10, 2017

Mong Đợi Ngậm Ngùi… Truyện ngắn



Hồ Thụy Mỹ Hạnh
Mong Đi Ngm Ngùi…
Truyện ngắn
Tùng nói Giáng Sinh anh sẽ về để dẫn tôi đi chinh phục đỉnh Lang Bian, tôi “rú” lên trong điện thoại:
-Trời ơi! Anh khôn vừa thôi, anh hứa như vậy chẳng khác nào nói chẳng dẫn em đi đâu cả. Làm sao em có thể leo lên cái đỉnh núi cao 2.169 mét ấy chứ?
-Ủa! Anh tưởng em thích sương mù lắm, mùa đông mà leo lên “trển” thì tha hồ mà ngắm sương mù, thậm chí ngắm toàn thành phố…
Tôi trề môi như có anh ở trước mặt:
-Xì! Chứ không phải anh khoe khéo là có lần anh là người đã về nhất khi cùng một nhóm bạn “chinh phục” đỉnh núi này…
Tùng cười lớn làm tôi phải cầm điện thoại đưa ra xa tai một chút vì sợ…tổn thương màng nhĩ do âm thanh lớn quá:
-…trúng tim đen rồi phải không, ông già?
-Em nói như thần vậy, bà già…
Hừm!Anh không chịu thua tôi một lời, may mà những điều anh “ăn thua đủ” với tôi rất…dễ thương!
Mùa Giáng sinh đến, đó là những ngày giá lạnh của xứ sương mù. Và là những ngày rất ấm áp cho những đôi tình nhân. Tùng về, dĩ nhiên là tôi rất hạnh phúc. Tôi và anh có cơ hội bên nhau khi anh lãnh nhiệm vụ đi mua các thứ vật dụng để trang trí hang đá riêng cho gia đình. Tùng rủ tôi đi cùng anh, phố rộn ràng đón bước chân vui. Mua sắm chẳng tốn bao nhiêu thời gian, nhưng chúng tôi la cà quán xá, xong lại đi thăm các hàng cây dọc đường xem có…mất cây nào so với trước không? Lang thang chán, anh nảy ra “sáng kiến”:
-Phải về nhà để hoàn thành nhiệm vụ được giao thôi em ạ. Nhân dịp này anh muốn em cùng về với anh để ra mắt nhà chồng tương lai…
Tôi không bất ngờ, nhưng tôi còn ngại nên từ chối:
-Em chỉ theo anh về khi Mẹ anh phát tín hiệu muốn thế.
Tùng cố thuyết phục tôi rằng mẹ anh đã sốt ruột lắm rồi vì sự chậm trễ lập gia đình của anh, rằng mẹ rất chìu ý con trai nên ý của anh là ý của mẹ. Con rắn yêu tinh thập thò trong suy nghĩ của tôi không xui dại hái trộm trái cấm để…xơi, mà xúi tôi theo Tùng về nhà anh ra mắt! Vì dù ngại nhưng tôi cũng sợ mất…cơ hội nên sau một hồi làm bộ làm tịch, tôi gật đầu đi với anh.
Tôi cho rằng bất cứ một đôi nào yêu nhau cũng mong mình được chiếm hữu người mình yêu làm của riêng. Mối tình của tôi và Tùng đã chín mùi, cũng nên kết thúc bằng một cuộc hôn nhân tốt đẹp theo mong muốn của hai đứa.
Nhưng niềm hoan hỉ trong tôi bị dập tắt ngay khi vừa đến thềm nhà. Mẹ của Tùng đứng sẵn đó, khi vừa thấy chúng tôi bà đã lên tiếng và vẻ mặt thì cau có tỏ ra hết sức bực tức:
-Mày đi đâu mà lâu như vậy? Ngọc Loan đến chờ cả buổi mới vừa đi về. Chỉ có cái hang đá mà làm mãi không xong, mua gì thì mua một lần thôi, sao cứ mua từng món để kéo dài thời gian ra như vậy. Làm cho ra làm, chơi cho ra chơi. Cô kia là con nhà ai mà muốn rủ mày đi đâu thì đi không biết giờ giấc như thế?
Dù điếng cả người nhưng tôi phải bước vào vì không thể lui ra được khi mẹ Tùng đã thấy tôi. Tôi khúm núm chào bà.Cảm giác run sợ khiến tôi không dám ngẩng mặt lên nhìn ngay bà. Hai bàn tay tôi đan vào nhau, đứng chôn chân một chỗ. Mẹ Tùng bỏ vào phòng trong, tôi vẫn chưa dám rời vị trí của mình. Tùng cười gượng:
-Mẹ hay la vậy chứ tốt lắm, không có ý gì đâu, em đừng sợ…
Tôi không thể nhếch môi lên được, chỉ nhìn anh bằng cái nhìn trách móc. Giá như anh đừng cố bắt tôi về để…ra mắt gia đình anh vào cái thời điểm không thích hợp như vậy thì có lẽ tôi đã tránh được một tình huấn tiến thoái lưỡng nan như thế này. “Cô kia là con nhà ai?...”, câu nói của mẹ Tùng như bà không biết tôi! Nhưng tôi hiểu rằng bà không muốn biết đến mối quan hệ của anh và tôi để không công nhận thì đúng hơn. Tôi nói nhỏ với anh:
-Chắc em nên đi về thì hay hơn, đừng buộc mẹ anh phải có cách cư xử tệ hơn với em nếu bà còn thấy em ở đây…
Rõ ràng Tùng cũng có vẻ e dè, dù anh vẫn cố trấn an tôi:
-Không sao mà, em cứ ngồi đi, chờ anh một lát rồi anh đưa về…
Tôi lắc đầu:
-Còn muốn xảy ra gì nữa mà đòi đưa em về. (Trầm ngâm một chút tôi hỏi anh)…Ngọc Loan là ai vậy hả anh?
Tùng có vẻ bối rối:
-À!...Là một người quen của gia đình…
-Mẹ anh có vẻ quan tâm đến người ấy?
Tùng lãng đi:
-Em giúp anh làm hang đá, cho mẹ thấy sự khéo tay của em nhé…
Tôi lắc đầu:
-Em ngoại đạo lại vụng về, không dám múa rìu qua mắt thợ. Mẹ anh đã không thèm nhìn chính mặt em rồi đó…
Tùng còn đang ngập ngừng thì mẹ anh lại bước ra:
-Làm cho xong nhanh đi rồi sang giúp Ngọc Loan làm hang đá cho nhà nó, trước sau gì cũng là người một nhà, phải cư xử sao cho đẹp lòng người ta…
Thế là đã rõ. Tùng nhìn tôi như muốn phân trần nhưng rồi im lặng cúi xuống. Tôi cảm giác như mình lạc vào một cánh rừng và không biết lối ra. Tôi cũng thấy sợ ánh mắt của mẹ Tùng nhưng buộc phải lên tiếng:
-Con xin phép bác con về.
Không có một lời nào muốn giữ tôi đứng lại, tôi quay ra thật nhanh. Tùng dợm chân nhưng không bước theo tôi, tôi đã nhìn thấy sự khiếp nhược của anh. Ý thức nhắc rằng tôi nên đi khỏi nơi không bao giờ thuộc về tôi.
 OOO
Tùng gọi điện thoại cho tôi nhiều lần, nhưng thấy số máy của anh, có  một  cái    đó  ngăn tôi lại không bật máy để nghe. Tôi không có gì để giận hờn anh, chỉ cảm thấy một sự hụt hẫng trong lòng khi đối diện với trắc trở mà tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có trong tình yêu của Tùng và tôi. Buổi gặp mặt với mẹ của Tùng như một ám ảnh không rời  trong tâm trí, dù đó là điều không mong muốn nhưng giúp tôi biết thái độ của gia đình anh đối với tôi. Nhân vật thứ ba đã xuất hiện giữa Tùng và tôi mà  có sự chấp nhận của mẹ anh. Cô ấy ra sao? Có những ưu điểm gì mà chiếm được sự quý mến của mẹ anh?Khiến tôi trở thành một kẻ đáng ghét trước bà trong khi tôi chưa làm gì sai cả. Nhưng điều tôi quan tâm nhiều hơn  là Tùng nghĩ gì về cô ấy?
Niềm vui trong tôi tắt ngúm, không còn sự nao nức khi Tùng chưa về.Mùa đông thật buồn và lạnh lẽo như tâm hồn tôi.Tôi mong lắm và cuối cùng Tùng cũng đến tìm tôi. Nhìn anh thẩn thờ, chán nản:
-Em hãy kiên nhẫn chờ đợi anh thuyết phục mẹ…
Tôi muốn giải toả thắc mắc trong lòng nên hỏi thẳng anh;
-Có phải cô gái ấy là người mẹ đã chọn cho anh?
Tùng ngập ngừng:
-Nhưng anh chỉ xem cô ấy như một người em gái!
-Tình yêu có thể đến sau hôn nhân, nếu người con gái ấy là người tốt, anh ạ…
-Em có ý gì?
Tôi gượng một nụ cười buồn:
-Không phải mọi chuyện trên đời đều luôn theo ý mình, trong một trường nào đó, mình phải can đảm chuẩn bị tinh thần để chấp nhận những việc không mong muốn. Anh đã từng nói với em rằng, mẹ đã hy sinh quá nhiều để lo cho anh em của anh nên người như hôm nay. Và mọi xếp đặt của mẹ chắc cũng vì nghĩ rằng như thế là đem hạnh phúc đến cho anh. Chỉ có điều mẹ chưa hiểu về em…
-…Em có oán mẹ anh không?
Tôi lắc đầu:
-Không! Em cám ơn mẹ đã sinh anh để em có một tình yêu rất đẹp.Chỉ đáng tiếc mẹ không cho em một cơ hội. Lại chọn người kia, em không hiểu vì lẽ gì?...
-Đó là một gia đình theo đạo Thiên Chúa từ nhiều thế hệ, những con chiên ngoan đạo, mẹ rất xem trọng điều này…
-Như vậy là em đã buộc tình yêu của mình bằng một sợ dây gai góc! Sẽ đau đớn lắm nếu còn phải vùng vẫy để thoát ra. Em vừa muốn có anh, lại vừa muốn anh đừng làm phiền lòng mẹ. Em phải làm sao đây?...
Con đường chưa đến ngõ cụt, nhưng tôi nhìn thấy sự yếu đuối của Tùng, liệu anh có thể cùng tôi đi đến đích. Anh thất thiểu ra về mà không nhắc lại lời sẽ đón tôi cùng đi lễ khuya ở nhà thờ, rồi cùng về nhà anh ăn réveillon như đã nói trước đây.Mơ hồ trong tôi một sự rạn nức. Ngày mai thôi, chỉ một ngày nữa mà tôi thấy thời gian như đứng lại, trói chặt trái tim tôi bằng nỗi âu lo, tê tái vô vàn.
Đêm Chúa sinh ra đời, tôi cùng nhóm bạn của mình vòng quanh phố ngắm người ta có đôi, rồi  tôi đến nhà thờ, nơi tập trung nhiều giai nhân, tài tử và không ít người ngoại đạo như tôi. Môi  cứ cười mà lòng tôi chua xót lắm. Những người đồng hành với tôi hẳn hiểu nỗi lòng tôi, hẳn hiểu chung quanh tôi bây giờ là giá băng vây bủa.Họ đứng cạnh tôi, im lặng cầm chặt bàn tay tôi khi thấy Tùng và những người thân đi vào cổng nhà thờ. Người con gái ấy đi bên cạnh Tùng. Đứng trong ánh đèn mờ khuất, tôi cố nhìn cô ấy, một khuôn mặt xinh xắn, tươi vui rạng rỡ. Chiếc áo dài trắng thướt tha, cô đẹp như một thiên thần…
Tim tôi buốt lên một cảm giác khó tả, nó đau nhói khiến nước mắt tôi trào ra, và tôi cứ mặc cho cảm xúc tuôn chảy. Tôi nhớ câu “Những gì Thiên Chúa đã sắp đặt, loài người không được phân chia”.Có lẽ Chúa đã sắp đặt cho hai người ấy đến với nhau. Còn tôi từ  khi sinh ra đời tôi đã không đứng dưới chân Chúa để ngài ban cho tôi hạnh phúc với người tôi yêu dấu. Khi yêu Tùng, tôi vẫn luôn tâm nguyện sẽ làm cho anh trở thành người hạnh phúc nhất. Chỉ có điều giờ  đây người song hành trên đường đời với anh sẽ không phải là tôi. Tôi vẫn muốn người tôi thương mến đừng bao giờ vướng lụy phiền. Dù từ nay với riêng tôi chỉ còn là những ước mơ và mong đợi ngậm ngùi.
(Mùa Đông 2012)
Hồ Thụy Mỹ Hạnh
          *Trẻ Dallas (Texas) Số 811 Thứ Năm 20.12.2012

Bốn mùa trong tôi - Nam Úc Tuần Báo số 1111