Thứ Bảy, 17 tháng 1, 2026

Chỉ là mộng thôi (Truyện ngắn 87)

 


87.

 Truyện ngắn 

Ch là mng thôi

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Đứng xếp hàng chờ đợi, cuối cùng thì chàng đã có tên trong “bảng vàng” sau khoảng thời gian ngỡ trái đất ngừng quay vì hồi hộp với tâm trạng lo lắng sợ mình không trúng tuyển. Rồi phút giây chờ đợi cũng đến khi tên chàng được xướng lên trong số mấy trăm người cùng chí hướng. Chàng đã thật sự trở thành tân khóa sinh của trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam! Biết sẽ phải đối đầu với nhiều thử thách, biết sẽ còn lắm gian nan để tôi luyện tinh thần lẫn thể xác trước khi trở thành một người lính can trường trên mọi mặt trận, nhưng ngay phút này đây không nghĩ đến điều đó, chàng chỉ thấy một niềm vui lan tỏa trong lòng khi mộng đã trong tầm tay. Chàng ngẩng mặt nhìn lên bầu trời xanh biếc của Đà Lạt, nó trong như có thể in hình ước mơ của con người vào nó, còn những tia nắng thì nấp vào những đám mây lơ lững trôi một cách hờ hững như mặc kệ những hệ lụy của trần gian.

 Chàng ước gì có ai đó để chia sẻ niềm vui của mình. Ngay thời khắc đó chàng mới thấy thật thiếu sót khi chưa có một mảnh tình vắt vai vì trong suốt quãng thời gian trước do chàng bận học, chính xác là do chàng nhút nhát không dám thả gió cho mây ngàn bay đến với một nàng nào. Nhờ như vậy trái tim chàng dù muốn dù không nó thật … trinh nguyên! Chàng tập trung vào học với một quyết tâm nung nấu trong lòng. Vài lần trước đó chàng cùng bạn bè đến Đà Lạt rong chơi, hình ảnh những chàng sinh viên của trường Võ Bị dạo trên phố đập vào mắt, và chàng thấy như mình có “duyên tiền định” với ngôi trường mà chàng biết nằm trên đồi 1515 thơ mộng! 

 Dù không phải là “Chàng trai trẻ vốn dòng hào kiệt” nhưng chàng đã “Xếp bút nghiên theo việc đao binh” khi vừa có trong tay tấm bằng tú tài toàn phần để theo chí hướng nuôi trong lòng từ lâu. Tiếp sau đó với chí đã quyết, lòng đã bền, qua nhiều thử thách nhưng không thể khuất phục được ý chí của các chàng trai, chỉ có Đỉnh Lâm Viên bị chàng và các bạn đồng khóa chinh phục để chấm dứt tám tuần huấn nhục, ghi dấu kỷ niệm đầu đời binh nghiệp của mình. Khi chiếc Alfa xinh xắn trên cầu vai đỏ gắn lên vai là lúc chàng và các bạn nghiễm nhiên trở thành SVSQ của ngôi trường lừng danh đã đào tạo cho đất nước những sĩ quan ưu tú mà chàng đã luôn để trong mộng.

o O o

Ngày đầu tiên được đi phép, phố phường Đà Lạt sáng hơn vì các cầu vai đỏ. Bộ Jaspé lần đầu tiên được mặc, cho chàng cảm giác mình oai phong hẳn lên. Vẫn với bản tính nhút nhát khi tiếp xúc gần với một thiếu nữ, chàng cũng muốn làm quen với một cô nàng nào đó như các bạn của mình, họ đang thong thả trên đường hoặc những thắng cảnh nên thơ của Đà Lạt, nhưng chàng không thể thực hiện mong muốn vì chàng hiền quá hay vì nhút nhát quá!? Không biết đi đâu với ngày đầu tiên ra phố. Chàng không suy nghĩ lâu, phải về thăm mẹ thôi, đứa con trai “bé bỏng” của mẹ vắng nhà lâu quá rồi. Chàng sải bước về hướng đậu xe taxi, đang đi thì chàng thấy một tà áo trắng phất bay cạnh mình, chàng nghiêng đầu nhìn sang cô gái đi gần như song song (?), khuôn mặt bị che một phần bởi mái tóc dài nhưng chàng vẫn có thể thấy đó là một khuôn mặt xinh xắn và đôi mắt tròn đen đang liếc liếc mình, cô gái nhoẻn miệng cười khi thấy đôi mắt trên khuôn mặt nghiêm nghị của “đối phương” cũng đang liếc liếc…

 Vẫn bản tính nhút nhát, nhưng lịch sự thì có thừa nên chàng khẽ cúi đầu chào đáp lại nụ cười của cô gái, rồi sau đó thì đôi chân phản chủ của chàng chợt băng qua đường, trời đất ơi! Sao có thể như vậy chứ! Sự thông minh ngay lập tức giúp chàng quay lại, và chàng lấy hết “can đảm” hỏi cô gái:

 - Chào cô! Có thể chỉ giúp tôi bãi đậu xe taxi ở đâu không? (Chàng biết nhưng giả vờ hỏi để làm quen)

Cô gái cười rất tươi và dễ thương quá chừng:

- Dạ cũng gần tới rồi, tôi cũng đang đến đó. Gần bến xe đó, hãy đi theo tôi…

Chàng mở cờ trong bụng, không ngờ cơ hội đến với mình như thế. Cô gái hỏi:

- Anh định đi đâu?

- Tôi muốn về nhà, một quận gần đây!

Rồi chàng cho biết mình định về quận nào. Cô gái reo lên:

- Ồ! Tôi cũng định về đó thăm chị bạn của tôi. Hôm nay Chủ Nhật tôi xuống đó chơi và sẽ cùng chị ấy trở lại để ngày mai đi học…

Chàng và cô gái cứ thế trao đổi chuyện trò cho đến bãi đậu xe. Dĩ nhiên khi chàng hào phóng mời nàng chung xe về, thật hợp lẽ nên nàng không từ chối. Xe trên đường bon bon trực chỉ về quê mẹ, tâm hồn chàng phơi phới. Cô gái ngồi nép sát cửa bên phải, còn chàng nép sát cửa bên trái, họ không biết nói gì với nhau ngoài loanh quanh về thời tiết. Tâm hồn chàng lâng lâng một cảm giác dễ chịu hơn bao giờ, thỉnh thoảng chàng liếc nhìn cô gái, giống như một nàng thơ với mái tóc dài quá lưng, chàng thấy xao xuyến nhưng không mở được lời để có một gắn kết về sau. Chàng không tin mình bị coup de foudre, làm gì có cái chuyện yêu từ cái nhìn đầu tiên khi mà 19 cái xuân qua chưa có cô nào lọt mắt xanh, dù chàng đã từng đối diện với các bạn gái không kém phần xinh đẹp! Có cả cô bé cùng xóm hồi học chung mẫu giáo thường hay đóng vai vợ, hoặc vai…má của chàng trong các trò chơi trẻ con, thế mà chàng có rung động gì đâu. Vậy mà với cô gái này…

Xe về đến nhà chàng trước, tiện thể chàng mời cô gái tóc dài vào nhà mình gọi là cho biết. Nàng ngoan ngoãn xuống xe theo chàng! Thôi thì khỏi phải nói, mẹ chàng mừng tíu tít khi thấy con trai về… với một người con gái! Một việc bà chưa từng thấy trước đây. Bà hết sức vui vẻ với cô gái và luôn miệng khen…con mình đẹp trai, học giỏi, thi đâu đậu đó! Đậu cả vào trường Võ Bị không phải ai muốn cũng được. Nàng chăm chú lắng nghe, chỉ mỉm cười. Rồi cũng đến lúc nàng xin phép cáo từ để đến nhà bạn mình, mẹ chàng nháy mắt với con trai:

- Con đưa bạn đi đi, ở đây lạ đường dễ lạc lắm đó.(Vừa nói mẹ chàng vừa đẩy tay con trai…)

Áo mặc sao qua khỏi đầu, chàng vui vẻ vâng lệnh mẹ đi cùng cô gái. Trái đất này rất bé, bạn tin không? Cô gái có mái tóc Demi-garcon, (Là bạn của cô gái tóc dài đồng hành với chàng) lại là bạn thời mẫu giáo của chàng. Nhờ gặp lại nên “tình nghĩa” được hâm nóng, họ vui vẻ như những người bạn lâu năm gặp nhau. “Khi nắng nhẹ vương trên lưng đồi” thì cả ba cùng quay về Đà Lạt. Lần này thì cả hai cô cùng tranh nhau ngồi phía cửa để nhìn đường, là trang nam nhi nên chàng phải lịch sự nhường cho phái đẹp, chàng ngồi vào giữa! Hai nàng ngồi hai bên nhưng cứ chồm sang nói chuyện với nhau nên cứ lấn vào chàng. Cô Demi-garcon là “cố nhân” của chàng (dĩ nhiên rồi) nên tỏ ra thân mật với chàng khiến cô tóc dài hiểu lầm chi đó, bèn xuất khẩu thành thơ trêu ghẹo:

“Em có hứa đợi chờ anh không?

Hỡi cô gái tóc Demi-garcon!

Chờ anh em nhé vài năm nữa

Anh sẽ về, đừng vội lấy chồng…”

Cô Demi-garcon không phản đối bạn, cô cười khúc khích tỏ vẻ thích ý, rồi bất ngờ cấu mạnh vào bắp vế chàng một cái đau điếng khiến chàng giật nẩy người, trước khi cô Demi-garcon nhận ra sự vô ý của mình, thì cái bắp  vế trong trắng của chàng đã lãnh đủ! (Sau này về giở ra xem, chàng thấy nó bầm!) Chàng tê tái vì cái dấu vết đầu tiên kia không phải do cô tóc dài tạo ra vì như đã nói, chàng đã bị mái tóc dài kia trói trái tim rồi. Nhưng chàng vẫn không thể tỏ lộ tình ý vì “Lòng trong như đã, mặt ngoài còn e”. Cũng từ đó cô Demi-garcon thường vào trường thăm chàng, được chàng đưa đi thăm Hội Quán Huỳnh Kim Quang, Hồ Than Thở, câu lạc bộ dưới chân Đồi Bắc, lãng mạn tay trong tay ở vườn hoa Con Thỏ của Trung đoàn SVSQ, chàng cũng đưa nàng tới Hoa Viên (Sau khu vực đó là nơi các SVSQ học môn thoát hiểm mưu sinh) rồi các buổi picnic vui vẻ. Chàng ân cần đón tiếp cô gái Demi-garcon… như những đôi tình nhân khác. Nhưng mỗi khi nghe ngoài cổng Nam Quan gọi tên có người muốn gặp, là trong đầu chàng hiện ra khuôn mặt của cô tóc dài, nhưng nàng không đến, có lẽ vì hiểu lầm “người ấy” là của bạn mình. Chàng đã gởi tặng cho cô tóc dài tấm ảnh duy nhất mà chàng mặc bộ đại lễ mùa Hè trong tư thế chào kiếm đứng trước sân cỏ Trung đoàn, như một trao gởi kín đáo, nhưng có vẻ nàng không hiểu! Nàng luôn tự dặn mình không được chen vào làm kẻ thứ ba giữa chàng và cô gái Demi-garcon! Vì lẽ đó chàng vẫn cô đơn, trái tim trống rỗng vì điều chàng chờ đợi chưa đến.

Ba năm trôi qua! Chặng đường chàng đi gần đến đích thì mọi thứ chợt tan vỡ…

Chàng và tất cả rời trường trong nỗi uất nghẹn, đau đớn,  không được hưởng sự kiêu hãnh khi “Quỳ xuống các sinh viên sĩ quan” và “Đứng lên các tân sĩ quan” với đầy đủ nghi thức như các khóa đàn anh. Dòng đời vẫn cuốn về phía trước với bao thăng trầm của phận người. Chàng không hề biết tấm hình khi còn là sinh viên sĩ quan của trường Võ Bị mà chàng tặng “người xưa” đã được in trên con stamp 39 cent được phát hành ở Hoa Kỳ, và có một người vẫn giữ tấm hình đó như một báu vật của đời mình.

Lá thu vẫn rơi vàng như màu của ký ức. Làm sao quay ngược được thời gian để người ta có thể tìm kiếm những mảnh vỡ của kỷ niệm, dù nó mong manh như sương mù chỉ có thể nhìn từ một nơi xa lắm…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

Channel Hồ Thụy Mỹ Hạnh poet:

 https://youtube.com/@hothuymyhanh?si=IFyh3eO7wzs2u4nB

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2025

Gởi mùa Xuân ấy… 502

 


502.

Gởi mùa Xuân ấy…

Em sẽ gởi mùa Xuân xưa cho anh

Và bức tranh nhuộm màu năm tháng

Những hình ảnh đã nhạt nhòa nhân dáng

Ngày ấy xa rồi, dẫu có nhiều lãng quên.

 

Em sẽ gởi cho anh một cái tên

Mấy mươi năm biết anh còn nhớ?

Đường đời ta dẫu gập ghềnh, lỡ dở…

Thì kỷ niệm kia đâu có tội tình gì!

 

Nhìn về chân trời khuất bóng thiên di

Ngày anh đi, đất trời còn bỡ ngỡ

Để lại em một khung trời tan vỡ

Đến bây giờ mà vẫn tưởng là mơ…

 

Em còn gì ngoài những trang thơ

Với bốn mùa như nhau không thay đổi

Đường đời em bước bằng đôi chân mỏi

Nên cứ xa mơ ước khỏi tầm tay…

 

Em gởi cho anh mùa Xuân hôm nay

Vẫn là hoa, là trời xanh mây trắng

Có một người suy tư bên thềm vắng

Anh có nhận ra ai (Trong ký ức xa vời…)

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 


Gợi giấc mơ xưa

Lê Hoàng Nguyên

https://www.youtube.com/watch?v=FxcyeOqVyYs

 

Sport Club Đà Lạt (Nhà hàng Đào Nguyên)



Sport Club Đà Lạt (Nhà hàng Đào Nguyên)
Một địa điểm xưa ở Đà Lạt nay đã không còn.
Khu vực này hiện nay là quảng trường Lâm Viên










 

Thứ Năm, 18 tháng 9, 2025

Mùa Thu của tôi 501

 


R501.

Mùa Thu ca tôi

Không có chiếc lá nào rơi trên thềm hồn tôi

Mà gió cũng thổi về hướng khác

Đêm cuộn tròn trong giai điệu Lightmoon Sonate!

Dịu dàng từng phiến âm thanh…

              

Trong ánh đèn đêm, chỉ tôi loanh quanh

Tóc dài quá nên trói đời thật chặt

Trói đôi chân, trói niềm vui lịm tắt

Trói nụ cười, trói cả tuổi thanh xuân.

 

Thời gian trôi hay dừng lại ngập ngừng

Giữa quá khứ, và tương lai vướng mắc

Tôi thảng thốt nhìn vách khuya trước mặt

Bóng ai kia lặng lẽ, không biết buồn hay vui…

 

Có điều gì khác lạ khi thời gian trôi qua với tôi

Buổi sáng nhìn vào gương, thấy mình không còn trẻ nữa

Xuân, Hạ, Thu, Đông thoáng nhanh qua cửa

Chỉ còn lá vàng rơi ngập ở hồn tôi.

                                        

Cuộc sống lắm nỗi buồn, nhưng không thiếu niềm vui

Nhiều ngõ cụt cũng lắm đường rộng mở

Nên tôi ơi cố buông niềm tiếc nhớ

Cho tâm hồn nhẹ bớt ưu phiền.

 

Mùa Thu rất dài với những niềm riêng

Đời đáng khóc cũng không còn nước mắt

Gom tất cả trắc trở từng đối mặt

Rồi cất giấu vào ngăn kín nhất hồn ta…

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

 

Mười năm yêu anh

Trầm Tử Thiêng

Ảo vọng tình yêu (Truyện ngắn113)

 


r113.

Truyện ngắn.

o vng tình yêu

Đơn Phương Thạch Thảo

Từ ngày biết chơi phây bút, Lý như lọt vào mê hồn trận, cô cảm thấy cuộc đời bỗng tươi đẹp, thời gian trống không còn, mà phải nói lúc nào cô cũng trở nên tất bật hơn vì cũng ngần ấy việc nhưng bây giờ luôn thiếu thời gian để làm được như trước đây, lý do đơn giản vì cô muốn ghi lại những khoảnh khắc sinh hoạt của mình, mà trước khi thực hiện phải trang điểm, y phục chỉnh tề để chụp hình. Để có những đoạn phim, những tấm hình ưng ý Lý phải tốn khá nhiều thời gian. Lý cảm thấy rất xứng đáng với công sức bỏ ra khi nhận những lời bình luận khen ngợi đưa cô lên tận mây xanh của những chàng trai trẻ trong danh sách bạn bè ảo khi cô post một tấm hình lên mạng. Ở FaceBook, nhiều Group, Fangage “Kết bạn tâm tình”, “Hội trai đẹp- gái xinh”, “Hẹn hò” ...vv... mà con số thành viên tham gia rất đông, khách quan nhận xét thì trong các nhóm ấy không có gì để học hỏi, mà chỉ để các cô khoe những hình “hấp dẫn” mục đích tìm bạn tâm tình, nhiều  nội dung tào lao nhưng thu hút rất nhiều người vào bình luận khen, chê, hằn học cũng có, cãi nhau cũng có. Chính trong các nhóm này Lý đã nhận về biết bao nhiêu chàng trai gởi lời kết bạn, và Lý thật sự thấy thú vị khi rời thực tế để “leo” lên khung trời ảo.

Lý không phải người độc thân, ít nhất là cô đang có một người sống chung mà cô gọi là chồng. Đôi lúc Lý cũng nhớ lại thuở hàn vi của mình, nhớ nhất là lần bỏ quê lên thành phố tìm việc làm với cái túi rỗng. Nghề không có, bằng cấp cũng không, chỉ có nhan sắc và sự siêng năng mà cô tin chắc nếu nhận được công việc cô sẽ hoàn thành xuất sắc. Lý bạo dạn bỏ quê vì nghe  nhiều người nói chỉ cần chịu khó là sẽ có việc. Lý được một người bạn cho biết cô ấy đang phụ giúp việc nhà theo giờ cho những gia đình không muốn nuôi người giúp việc trong nhà, lương tính theo giờ và không bị phụ thuộc vào nhà chủ, nghe thế nên Lý đi theo sự hướng dẫn của người bạn đó. Thời gian giúp Lý thành thạo công việc. Trong một lần đến làm theo yêu cầu của  một gia đình, Lý lọt vào tầm ngắm của ông Hiệp khi ông đến giao dịch công việc với gia chủ. Ông Hiệp đã sáu mươi tuổi nhưng nhìn ông không già, bề ngoài sang trọng khỏa lấp khoảng cách tuổi tác giữa Lý và ông. Lý không quan tâm việc ông Hiệp còn ràng buộc hôn nhân với người vợ đã ly thân và mấy người con  đã sống riêng, vài người họ hàng của ông Hiệp có ý ngăn ông, nhưng ông Hiệp một phần vì cô đơn, một phần vì Lý chấp nhận ngay khi ông ngỏ lời nên ông giữ vững lập trường không lệ thuộc vào những lời bình phẩm của người khác, ông cứ thế rước nàng về dinh! Ông không quan trọng việc Lý còn trẻ hay ông đã quá cái tuổi mà người đời cho rằng không còn phù hợp để yêu đương, họ hạnh phúc thế là đủ.

   Giai đoạn đầu Lý thấy mãn nguyện và nghĩ sẽ một lòng vun đắp cho gia đình của mình như một cách... trả ơn. Sau vài năm sống chung, nàng sinh cho ông Hiệp một đứa con trai, đó là lúc ông Hiệp hoàn toàn tin tưởng người vợ xinh đẹp được lột xác từ một người giúp việc lên làm bà chủ nên ông giao hết cho Lý giữ những gì thu nhập được. Ngoài việc chênh lệch tuổi tác với chồng, thì cuộc sống của Lý là mơ ước của nhiều người, Lý toát ra vẻ dư tiền qua các thứ vòng vàng mà cô đeo trên người. Cầm nhiều tiền trong tay, mỗi người có một cách khôn ngoan và thực hiện điều đó theo tầm hiểu biết, Lý chợt nghĩ “Người thứ ba dù ở hoàn cảnh nào cũng khó được thông cảm của người đời, cuộc hôn nhân không chính thức của mình liệu có bền lâu, nếu không lo xa thì một ngày nào đó lại chẳng ra đi tay trắng”, thế là Lý lén lút gởi tiền về quê mua nhà, cất giấu tiền riêng, cứ đề phòng trước đã. Cuộc sống nhàn hạ, đầy đủ giúp Lý giữ được dung nhan xinh đẹp và còn tăng phần quý phái, khoảng cách tuổi tác giữa nàng và ông Hiệp ngày càng xa hơn. Cho đến một lúc Lý nhận ra sự khác biệt không thể dùng tiền khỏa lấp được thì cũng là lúc Lý bước vào khung trời ảo và tha hồ diễn đạt cảm nghĩ.  

   “Kiếp sau bạn có muốn gặp lại người chồng / vợ của bạn hiện nay không?”, Lý gặp câu này trong một Group mà nàng tham gia. Rất nhiều bình luận của cộng đồng mạng, hầu hết là các bà “nhiệt liệt” kể tội chồng rồi kết luận rằng thì là ai cũng... chán chồng! Lý cũng bình luận “Không bao giờ muốn, một kiếp đã quá đủ rồi, kiếp sau nghe tới cái tên cũng không!”. Vài câu phản hồi “Nếu anh là chồng, thì em có muốn gặp lại anh không?” hoặc “Em không hạnh phúc phải không? Người xinh đẹp như em sao lại đáng thương thế? Hãy chọn anh, anh sẽ làm cho em hạnh phúc”. Những lời cợt nhã ấy lại khiến Lý rung động, cô vào trang cá nhân của họ và gởi lời xin kết bạn. Thật lòng mà nói Lý lấy ông Hiệp vì gặp một chỗ nương tựa tốt, nhưng nói yêu thì không. Giờ cô mới nhận ra bây giờ là lúc bắt đầu một hành trình mới mà ở đó rất nhiều ước mơ từ lâu cô ấp ủ. Có những thứ  trước khi nhàm chán, đã từng đem đến cho Lý hạnh phúc, nhưng thời gian làm mọi thứ nguội lạnh, tình nghĩa giữa cô và ông Hiệp cũng vậy. Lý không ngần ngại khi gởi tin nhắn cho Quân, người yêu quen qua Facebook “Nếu em có thể sống mà không cần tiền của ổng thì em đã rời khỏi ổng từ khuya rồi” và câu trả lời “Vậy thì chưa muộn để rời bỏ, anh sẵn sàng cùng em đi tới chân trời hạnh phúc”.  Lý cảm thấy đời mình sắp sang trang mới. Và cứ thế càng ngày Lý như lạc vào mê hồn trận vì những câu yêu đương nồng cháy của người tình. Ông Hiệp ngoài tiền ra thì thiếu hết thảy những thứ cô muốn nhất là tuổi trẻ, thì bây giờ cô tìm thấy ở Quân!

    Lý bắt đầu những chuyến về thăm quê thường xuyên, và dĩ nhiên có Quân đồng hành. Trên đường đời có nhiều ngả rẽ, khó biết chọn ngả nào! Nhưng Lý không sợ mất phương hướng vì đã có người dẫn đường nên cô hăm hở dấn thân. Với Quân, Lý nhận thấy ở anh ta điểm nào cũng... dễ thương! Ngay việc lần đầu tiên gặp nhau anh có hơi men cô cũng chấp nhận vì nghe anh ta giải thích:

    -Anh phải uống bia để lấy can đảm đi “tiếp quản” báu vật... trời cho!

    Khi bên cạnh Quân, Lý tiêu hóa niềm vui không kịp, trước sự mơn trớn, ngọt ngào của Quân, Lý hạnh phúc như ngày nào cũng là lễ tình nhân!

 

OoO

   Quân và Lý đã đến hồi rất thắm thiết, cô không còn quá sợ bí mật bị phát giác nữa, mà lại mong ông Hiệp biết, đơn giản vì cô muốn công khai với Quân nhưng không thể mở lời với ông, vì dù không yêu ông Hiệp cô cũng có chút e ngại, nên một lần sau chuyến đi với Quân trở về, Lý bối rối nhìn ông Hiệp ném lên bàn một xấp hình chụp cảnh Lý và Quân đang nằm trên một bãi biển:

-Thám tử của tôi đã làm việc rất tốt. Em thấy những tấm hình này có đẹp không? Nhìn hai người thật xứng, đúng là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”...

Giấy không gói được lửa! Cô biết đã đến lúc cần kết thúc cuộc sống chung với người đàn ông này. Lời xỉ vả của ông Hiệp nặng hơn nữa cũng không làm cô tổn thương nếu cho cô sự tự do:

  -  Tôi với em giống như hai hạt cát không thể kết lại nếu không có chất kết dính, mà cái chất ấy nếu không là tình yêu, thì là tiền! Sai lầm của tôi là đã chọn một người không đoan chính cho mình, giờ thì tôi hiểu thứ gì mua bằng tiền đều có hạn xử dụng! Cuộc chung sống của tôi và em cũng thế. Dù chúng ta đã có con, nhưng khái niệm về gia đình vẫn không có. Từ lúc sanh ra con đã được chị vú chăm sóc và sau này cũng thế, em có thể cùng gã nhân tình của em về căn nhà ở quê mua bằng tiền của tôi mà sống. Tôi sẽ không lấy lại thứ gì em đã kiếm được từ tôi như một cách đền bù những năm em sống với tôi. Chúng ta không nợ gì nhau nữa...

    Điều kiện ông Hiệp đưa ra là Lý không được nuôi con, ông chỉ cho phép cô thăm nó nếu muốn. Người đàn bà mù quáng vì tình đã chấp nhận vì nghĩ Quân sẽ người bù lại tất cả cho cô. Lý chia tay với ông Hiệp dễ dàng như khi về với ông. Kết thúc nhanh chóng khiến Lý ngỡ như chưa từng có cuộc chung sống giữa cô với ông Hiệp. Lý khăn gói về lại quê, ở đó có chàng tình nhân đang đợi. Số tiền tích cóp của Lý đủ cho hai người có những cuộc du lịch gần xa. Qua những ngày hưởng thụ, Lý nhắc Quân “Sao chúng ta không chính thức kết hôn? Sao anh không đưa em về nhà anh ra mắt...?”. Quân mơn trớn:

- Vợ chồng đồng nghĩa là dừng lại, là cũ. Còn tình nhân thì cứ mới hoài biết không cưng? Với lại anh không muốn về nhà, ông bà già thấy anh là càm ràm...

Câu trả lời làm Lý không hài lòng, dù nó vẫn ngọt ngào như chứa cả ký đường. Cô vùng vằng:

- Nhưng nếu không chính thức thì chúng ta chưa thể gọi đây là một “gia đình”.

- Vậy hồi em sống với ông chồng già không chính thức không phải là gia đình sao?

Lý nhìn Quân, con người mà cô vẫn nghĩ là phóng khoáng, tao nhã vừa thốt ra câu nói khiến cô sửng sốt. Biết mình lỡ lời, Quân vội khỏa lấp:

- Đừng nghĩ ngợi! Hãy tin rằng dù bất cứ điều gì xảy ra tình yêu anh dành cho em vẫn không thay đổi, anh vẫn là của em với tất cả những gì anh có.

- Anh có gì chứ? Từ ngày anh về đây, em đã gần cạn số tiền dành dụm được...

- Vậy thì lo kiếm tiền đi chớ đừng kiếm chuyện!

Lý trố mắt nhìn Quân:

- Tại sao người kiếm tiền lại là em?

Cứ thế hai người bắt đầu có những xung đột, sự ngột ngạt đến độ Lý có lúc phải tự hỏi “Mình đã sai lầm khi chọn Quân sao?”. Lý chán ngán mỗi lần nhìn Quân ngồi vắt tréo chân, mắt chăm chú nhìn vào điện thoại, tay huy hoắc bấm, vẻ mặt thể hiện sự thích thú, Lý rất muốn xâm nhập vào điện thoại của Quân nhưng anh ta đã khóa phải mở bằng vân tay. Lý chợt hiểu ra một “chân lý” là muốn phá hủy một con người hãy để họ nhàn rỗi, giờ gã đàn ông này đã lộ hết bản chất trân tráo. Chỉ một thời gian ngắn chung sống Lý có thể kết luận Quân là người vô tích sự nhưng biết dùng tâm lý để mồi chài người thiếu thốn tình cảm và cả tin như cô. Thậm chí hiện tại trong căn nhà của mình mà Lý không có một chỗ riêng tư để úp mặt vào nỗi cô đơn mà khóc, vì Quân vẫn ở đó bình thản, nghiễm nhiên như nhà của anh ta. Đã qua rồi thời chỉ cần có Quân là Lý có cả thế giới. Trong một lần cãi vã, Quân đã sỗ sàng nói “Tôi tưởng cô gom của ông chồng già được nhiều tiền lắm, hóa ra chỉ xài mấy bữa là hết sạch!”. Câu nói đó giúp Lý thức tỉnh. Tất cả đã nguội lạnh với thời gian, lỡ bước chân lên con thuyền vốn đã lũng đáy, phải lập tức rời khỏi nó nếu không muốn bị chết chìm, may cho Lý là cô kịp nhận ra những điều sai lỡ trong đời để còn sửa chữa. Một chuyện tình tan vỡ khép lại rồi sẽ mở ra một chuyện tình khác, như cánh cửa này khép lại thì có một cánh cửa khác mở ra? Bây giờ Lý không mong chờ điều đó, chỉ muốn chia tay và đừng gặp lại Quân, “tình yêu” của Quân và Lý như một sản phẩm bị lỗi cần hủy bỏ không tiếc nuối.

Cuối cùng Lý phải nhờ ba mẹ của cô tới làm áp lực mới đẩy được Quân ra khỏi nhà. Lý đã trả một cái giá đắc cho ảo vọng tình yêu phây bút của mình. Cái gì cũng có hai mặt, tham gia vào mạng xã hội mà không biết phân biệt thật, ảo thì hậu quả khó lường vì có quá nhiều cạm bẫy. Trong cuộc đời ta phải gặp nhiều người, mỗi người cho ta một cảm nhận từ đau thương đến hạnh phúc, cũng có người cho ta một bài học! Dù sao Lý cũng cảm thấy mất mát, Quân đã rời khỏi và mang theo cả lòng tin của cô đối với cuộc đời.

 Lý nhìn vào gương, đôi mắt mà ngày mới gặp cô Quân đã nói “Em có đôi mắt sâu thẳm, nhìn vào anh cứ sợ bị chìm...” hôm nay nó đỏ vì khóc. Lý chợt nhớ tới con trai, nhớ tới người đàn ông đã cho cô một cuộc sống an nhàn, đầy đủ. Sự cuồng si đã làm cô mờ mắt đánh mất tất cả để lạc vào cái gọi là tình yêu không thực tế, nên giờ đây cô trơ trọi với những điều không biết nói cùng ai.

Đơn Phương Thạch Thảo

Điệu buồn đêm mưa





Thứ Tư, 3 tháng 9, 2025

Đơn Dương 500

 

*Sau khi sáp nhập các quận trong tỉnh, quận Đơn Dương (Giờ gọi là xã Đơn Dương) thuộc về một nơi khác trong tỉnh.

Bài thơ “Đơn Dương” dưới đây phải gọi chính xác là viết về ĐƠN DƯƠNG cũ (Trước ngày 1 tháng 7 năm 2025)

 

r500.

Đơn Dương

Ra phố Đơn Dương chiều nay

Những con đường ướt, mưa bay giăng trời

Đẹp như tranh (với riêng tôi)

Từng ngõ nhỏ cũng khác rồi nét xưa

Nhà cao cao, tiếng nhạc đưa

Dừng chân dưới mái hiên mưa ngỡ ngàng

Nhà ai nở rộ hoa vàng

Biết không tôi muốn ôm choàng vào tay.

Ra phố Đơn Dương đêm nay

Ánh đèn rực sáng đường dài, ngõ sâu...

Những con đường cũ còn đâu

Đã thay đổi, khoác lên màu tươi vui

Vầng trăng treo ở đỉnh trời

Dòng Danhim vẫn trôi xuôi dưới cầu

Tôi về nhặt bóng đêm thâu

Trút vào thơ hết những câu tự tình.

Ra phố Đơn Dương bình minh

Mặt trời lấp ló nép mình sau mây

Lên đèo tôi ngắm đồi cây

Mặt hồ xanh biếc đẹp say hồn người

Đơn Dương (Mặt trời lẻ loi)

Như thơ, như nhạc, như lời hoan ca...

Hồ Thụy Mỹ Hạnh

(Tháng 5. 2023)


Thương về quán trọ



Thứ Ba, 12 tháng 8, 2025

Chiều Pongour 499

 


   

r497

Chiều Pongour

Thác chưa già sao bạc đầu

Trắng xóa bảy tầng thương nhớ

Lắng hồn chìm vào bỡ ngỡ

Níu chân ai giữa trời chiều.

Pongour có phải tình yêu

Khiến trái tim tôi lưu luyến

Có dòng nước nào ra biển

Dòng nào quay về lại sông?

Một khoảng trời xanh mênh mông

Rót vào thơ tôi chút gió

Vang lên trong hồn nỗi nhớ

Lặng vào suy tư với chiều.

Lá trôi theo dòng hắt hiu

Tôi về nhớ nhiều Tân Nghĩa

Hoàng hôn bao giờ cũng thế

Đợi trăng về thắp trên ngàn...

Hồ Thụy Mỹ Hạnh




 

Níu lấy ngày xưa 497

 


r497.

Níu lấy ngày xưa

Người đi, đi mãi không về

Thời gian chưa xóa câu thề trong em

Bao mùa lá rụng bên thềm

Tóc mây đã bạc, nỗi niềm đầy hơn.

Trăng khuya cũng chạnh tủi hờn

Một mùa tan vỡ, một cơn chia lìa…

Mấy mươi năm đợi anh về?

Thời gian đã xóa hẹn thề ngày xưa.

Không hề một lần tiễn đưa

Thế mà ngăn cách, nắng mưa bao mùa!

Đưa tay níu lấy ngày xưa

Chỉ còn một thoáng hương thừa thoảng bay.

Rồi bao kỷ niệm rời tay

Những câu thơ với những ngày héo hon

Mùa vui cứ ngỡ như còn

Trái tim em vẫn sắt son ngày nào.

Tàn cơn binh lửa năm nao

Tình đôi ta cũng tan vào hư không

Thì thôi giấu kín trong lòng

Tình như lá mục trên sông lạc loài…

Mưa cao nguyên thấm trên môi

Giọt nào trong mắt thương người đã xa.

Hồ Thụy Mỹ Hạnh


Mẹ hiền yêu dấu

https://www.youtube.com/watch?v=aVYPYZaN1rA&list=RDaVYPYZaN1rA&start_radio=1